Sương Lạnh Long Thành
Sương mù trên hồ Liễu chưa bao giờ lạnh lẽo đến thế.
Giữa đêm đông u tối của kinh thành Long Thành, từng dải sương xám xịt, đặc quánh như những dải lụa ma quái lướt qua mặt nước, tràn vào những con ngõ nhỏ của khu phố nghèo. Không khí đậm đặc mùi bùn ẩm và lá liễu mục nát, lạnh buốt đến thấu xương tủy. Từ sâu trong những căn nhà tranh lụp xụp ven hồ, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng ho khan yếu ớt của người già hoặc tiếng khóc thút thít của những đứa trẻ. Dịch bệnh cô độc đang gặm nhấm kinh thành này hằng ngày, biến lòng người thành tro lạnh, khiến kẻ sống cũng chẳng khác nào những cái xác không hồn.
Nằm sâu trong con ngõ hẻm ven hồ Liễu, Hồng Ty Các – phường thêu phong thủy nhỏ bé của Mai Nương – vẫn le lói ánh đèn dầu cô độc. Tiếng lách cách của khung cửi gỗ vang lên đều đặn, phá vỡ sự im lặng tịch mịch của màn đêm.
Mai Nương ngồi bên bàn thêu gỗ sờn, mái tóc búi lỏng bằng chiếc trâm gỗ đào mộc mạc. Gương mặt nàng nhợt nhạt dưới ánh nến lung linh, đôi mắt mang nét u sầu thâm quầng nhưng ẩn chứa một sự kiên định đến tàn nhẫn với chính bản thân mình. Mười đầu ngón tay thanh mảnh của nàng quấn đầy những dải băng vải trắng rướm máu tươi đỏ rực. Mỗi lần nàng đưa kim, những vệt máu từ vết thương lại khẽ thấm qua lớp vải gạc, nhuộm đỏ sợi tơ tằm Bạch Tuyết đang dệt dở.
"Khụ... khụ khụ..."
Một tiếng ho dữ dội từ chiếc giường tre phía sau bình phong cắt ngang tiếng khung cửi. Mai Nương vội vàng buông kim thêu, lòng thắt lại. Nàng đứng dậy, bước nhanh về phía chiếc giường tre, nơi phu quân của nàng – Trần Hoài Sinh – đang nằm mê man.
Trần Hoài Sinh vốn là một vị phán quan thanh liêm tại nha môn Long Thành, khôi ngô và chính trực. Nhưng giờ đây, sắc mặt chàng xám ngoét, giữa trán phảng phất một luồng hắc khí u tối của tà khí hắc sa. Chàng đang bị tà độc gặm nhấm kinh mạch hằng ngày, sinh mệnh yếu ớt như ngọn nến trước gió bão.
Mai Nương ngồi xuống bên mép giường, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của phu quân. Nàng khẽ truyền một luồng linh khí mộc mạc từ huyết mạch dệt tơ trời của mình vào lòng bàn tay chàng để làm dịu cơn đau. Hoài Sinh khẽ động đậy, hàng mi dài run rẩy rồi từ từ mở mắt ra. Nhìn thấy gương mặt lo lắng của thê tử, chàng cố gắng nở một nụ cười yếu ớt, giọng nói khàn đặc:
"Nương tử... ta lại làm nàng thức giấc sao?"
"Chàng đừng nói nữa. Hãy nghỉ ngơi đi," Mai Nương dịu dàng nói, ngón tay khẽ vuốt ve vầng trán nóng hổi của chàng. "Thiếp vừa sắc thuốc bổ cho chàng, một lát nữa sẽ ấm lên thôi."
Hoài Sinh nhìn xuống đôi bàn tay quấn băng gạc rướm máu của Mai Nương, ánh mắt chàng tràn đầy sự xót xa và bất lực. Chàng gượng ngồi dậy, nắm lấy đôi tay run rẩy của nàng, khẽ hỏi:
"Nương tử, mười đầu ngón tay của nàng... sao lại ngày càng thương tích nặng nề thế này? Nàng chỉ là thợ thêu phong thủy hằng ngày, sao lại phải lao lực đến mức tự hủy hoại bản thân như vậy? Ta là phu quân của nàng, là phán quan nha môn, vậy mà lại vô dụng đến mức để nương tử của mình phải bán máu nuôi gia đình..."
"Hoài Sinh, chàng chớ nói bậy," Mai Nương khẽ đặt một ngón tay lên môi chàng, ngăn cản những lời tự trách. "Thiếp chỉ vô ý bị kim đâm khi dệt bức tranh phong thủy cầu an cho chàng mà thôi. Chỉ cần chàng khỏe lại, chút đau đớn này có đáng là bao?"
Họ nhìn nhau, ánh mắt đong đầy tình yêu khắc cốt ghi tâm. Hoài Sinh kéo nàng vào lòng, ôm chặt lấy thân hình gầy gò của thê tử. Chàng hoàn toàn không biết rằng, mỗi lần nàng dùng máu đầu ngón tay dệt tơ cứu những cặp tình nhân bị dính lời nguyền tuyệt tự ngoài kia để tích đức kéo dài mạng sống cho chàng, sợi chỉ định mệnh giữa hai người lại tự động đứt lìa một đoạn. Chàng càng khỏe mạnh, ký ức của chàng về nàng lại càng mờ nhạt đi. Đó là cái giá tàn khốc của Khung cửi Vong Ưu, một quy luật nhân quả tàn nhẫn không thể đảo ngược.
"Cộc! Cộc! Cộc!"
Tiếng gõ cửa dồn dập, hoảng loạn cắt ngang bầu không khí ấm áp hiếm hoi của hai người.
Mai Nương khẽ giật mình. Nàng đỡ Hoài Sinh nằm xuống, đắp chăn cẩn thận cho chàng rồi khẽ bước ra gian ngoài. Tiểu đồ đệ Tiểu Đào – cô bé mồ côi mười hai tuổi lanh lợi – đã chạy ra mở cửa từ trước.
Một đôi nam nữ trẻ tuổi lao vào phòng thêu, hơi sương lạnh buốt bám đầy trên y phục của họ. Chàng trai mặc áo nho sĩ sờn rách, sắc mặt nhợt nhạt do oán khí gặm nhấm, ánh mắt u uất tột cùng – đó chính là thư sinh nghèo Hứa Văn Tài. Đi bên cạnh anh ta là Lâm Thục Nhã, tiểu thư nhà giàu mặc áo lụa hồng nhạt rách nát, đôi mắt sưng mọng vì khóc nhiều, thần thái tiều tụy cực hạn. Họ ngã quỵ xuống đất, khóc không thành tiếng.
"Mai Nương cô nương! Xin cô nương cứu mạng chúng tôi!" Hứa Văn Tài gào lên trong tuyệt vọng, tay ôm chặt lấy Lâm Thục Nhã đang run rẩy hằng hồi.
Mai Nương bước tới, đôi mắt nàng khẽ phát ra ánh sáng đỏ nhạt vô hình khi vận hành Nhãn Quan Nhân Duyên. Nàng bàng hoàng nhìn thấy quanh cổ tay của hai người họ quấn đầy những sợi chỉ đen oán khí dày đặc, đang siết chặt lấy kinh mạch của họ, biến sắc mặt họ thành màu xám xịt của cái chết cận kề. Lời nguyền tuyệt tự triều đình đã ăn sâu vào cốt tủy họ.
"Hai người bị dính lời nguyền tuyệt tự hoàng gia?" Mai Nương khẽ thốt lên, giọng nói trầm xuống đầy lo ngại.
"Phải..." Lâm Thục Nhã khóc nghẹn. "Cha ta vì hám hư vinh đã ép ta phải gả cho một hoàng thân quốc thích để hiến tế sinh khí nhân duyên. Ta và Văn Tài đã hẹn ước trọn đời, quyết định bỏ trốn cùng nhau. Nhưng ngay khi bước chân ra khỏi phủ, chúng ta liền bị tà khí hắc sa tấn công, toàn thân đau đớn như bị ngàn vạn con rết cắn xé. Giờ đây, Ti ty Se duyên đang truy đuổi chúng ta ráo riết..."
Mai Nương giằng xé nội tâm cực độ. Nàng nhìn đôi bàn tay rách nát của mình, rồi lại nhìn về phía phòng trong nơi Hoài Sinh đang nằm bệnh. Nếu nàng dùng máu đầu ngón tay để dệt tơ nối duyên cứu sống họ, nàng sẽ tích được đức lớn để đẩy lùi tà khí trong người Hoài Sinh. Nhưng cái giá phải trả... sợi chỉ đỏ định mệnh giữa nàng và Hoài Sinh sẽ đứt đoạn, chàng sẽ bắt đầu quên đi ngày hẹn ước thả hoa đăng của hai người.
Nàng có nên ích kỷ giữ lại ký ức tình yêu của phu quân, hay chấp nhận hy sinh để cứu sống hai sinh mệnh vô tội trước mắt và kéo dài mạng sống cho chàng?
"Rầm! Rầm! Rầm!"
Tiếng đập cửa thô bạo kèm theo tiếng kim khí va chạm loảng xoảng từ đầu ngõ vọng vào, cắt đứt dòng suy nghĩ của Mai Nương.
"Ti ty Se duyên chấp pháp! Mở cửa! Kẻ nào chứa chấp tội phạm triều đình sẽ bị chém đầu tại chỗ!"
Tiếng hét hách dịch của Trương bộ khoái – tay sai đắc lực của phó sứ Lưu Hữu – vang lên như sấm sét giữa đêm mưa sương. Ánh đuốc đỏ rực từ bên ngoài xuyên qua khe cửa giấy, chiếu rọi những cái bóng ma quái lên bức tường của Hồng Ty Các. Quan binh đã bao vây toàn bộ khu phố nghèo hồ Liễu!
"Họ đến rồi... Họ đến bắt chúng ta đi hiến tế..." Lâm Thục Nhã sợ hãi hét lên, ôm chặt lấy Hứa Văn Tài hòng tìm kiếm chút hơi ấm yếu ớt cuối cùng.
Mai Nương hít một hơi thật sâu, thần sắc nhợt nhạt trở nên kiên định lạ lùng. Nàng quay sang ra hiệu cho Tiểu Đào:
"Tiểu Đào! Mau đưa họ vào gian sau, trốn dưới mật thất của sư phụ. Tuyệt đối không được phát ra tiếng động!"
Tiểu Đào lanh lợi gật đầu, nhanh chóng đỡ đôi nam nữ trẻ tuổi đang run rẩy lẩn vào gian sau phòng thêu. Ngay khi cánh cửa phòng trong vừa khép lại, cánh cửa chính của Hồng Ty Các bị một lực lượng thô bạo đạp tung ra.
"Rầm!"
Cánh cửa gỗ vỡ đôi, đổ sập xuống mặt đất bụi bặm.
Lưu Hữu – phó sứ Ti ty Se duyên triều đình – chậm rãi bước vào. Hắn là một nam tử trung niên mập mạp, da mặt xám xịt, mặc quan phục màu lục thẫm thêu hình dơi đen đầy quỷ dị. Ánh mắt hắn tham lam, hiểm độc quét qua toàn bộ gian phòng thêu nghèo nàn, dừng lại trên người Mai Nương. Đi phía sau hắn là Trương bộ khoái mặt sẹo hung tợn, tay cầm roi da gai sắt lăm lăm sát khí.
"Mai Nương cô nương, đêm hôm khuya khoắt thế này mà Hồng Ty Các vẫn sáng đèn, thật là chăm chỉ," Lưu Hữu cười khẩy, giọng nói rít qua kẽ răng đầy nham hiểm. "Nhưng bản quan nhận được tin báo, có hai kẻ phạm pháp mang lời nguyền tuyệt tự hoàng gia đang lẩn trốn quanh khu vực hồ Liễu này. Nàng có thấy họ không?"
Mai Nương khẽ cúi đầu, cung kính nhưng giữ khoảng cách, giọng nói nhỏ nhẹ, từ tốn:
"Bẩm Lưu đại nhân, Hồng Ty Các của thiếp chỉ là một phường thêu phong thủy nhỏ bé, hằng ngày chỉ dệt vài sợi chỉ cầu an kiếm bạc vụn qua ngày. Đêm sương mù dày đặc thế này, thiếp đóng cửa dệt tơ, chưa từng thấy ai bước vào đây cả."
"Chưa từng thấy?" Trương bộ khoái bước lên một bước, thô bạo đẩy ngã một giá thêu gỗ bên cạnh, khiến các cuộn chỉ thêu rơi vãi tung tóe trên đất ẩm. "Yêu nữ gạt người! La bàn phong thủy của Ti ty Se duyên phát hiện dao động oán khí cực mạnh biến mất ngay tại ngõ hẻm này. Người đâu! Lục soát cho ta!"
Nói rồi, Trương bộ khoái rút ra một chiếc la bàn phong thủy bằng đồng rẻ tiền của quan phủ. Chiếc kim đồng hồ rỉ sét trên la bàn bắt đầu xoay tròn điên cuồng, run rẩy chỉ thẳng về phía bức tường ngăn cách với gian sau nơi cặp tình nhân đang lẩn trốn.
Mai Nương đứng bên cạnh, tim đập liên hồi nhưng gương mặt vẫn không hề biến sắc. Nàng biết chiếc la bàn của quan binh là loại rẻ tiền, cực kỳ nhạy cảm với kim loại và mộc khí xung quanh. Nàng khẽ đưa tay lên đầu, vờ như chỉnh lại mái tóc, nhưng thực chất là chạm vào chiếc trâm gỗ đào rỗng trên tóc gáy.
Nàng âm thầm vận chút linh lực mộc mạc tàn dư của huyết mạch dệt tơ trời truyền vào chiếc trâm gỗ đào. Mộc khí tinh khiết từ trâm gỗ phát ra vô hình, len lỏi qua không khí, bẻ cong dòng khí phong thủy xung quanh chiếc la bàn rỉ sét.
"Cạch! Cạch!"
Kim la bàn trên tay Trương bộ khoái đột ngột giật mạnh, xoay ngược 180 độ, chỉ thẳng về phía hồ nước lạnh buốt bên ngoài cửa sổ.
"Ơ... Đại nhân, la bàn... la bàn lại chỉ ra hồ Liễu!" Trương bộ khoái ngơ ngác nhìn chiếc kim đồng hồ đang rung lên bần bật.
Lưu Hữu nheo mắt nhìn chiếc la bàn, rồi lại nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay quấn băng vải rướm máu của Mai Nương. Hắn bước tới sát người nàng, mùi hôi hám từ quan phục dơi đen phả vào mặt nàng. Hắn khẽ nâng chiếc Gương phong thủy Chiếu Yêu đeo bên hông lên, luồng sáng vàng mờ nhạt từ mặt gương quét qua người nàng hòng dò tìm linh lực huyết tơ ẩn giấu.
"Tay của nàng bị thương sao?" Lưu Hữu hỏi, giọng nói đầy nghi ngờ.
"Bẩm đại nhân, thiếp vụng về bị kim thêu đâm trúng khi dệt tơ tằm Bạch Tuyết hằng đêm hòng kiếm chút bạc vụn mua thuốc cho phu quân lâm bệnh," Mai Nương bình thản trả lời, đưa đôi bàn tay quấn gạc rướm máu ra trước mặt hắn để chứng minh. "Linh lực mộc mạc trên tay thiếp quá yếu ớt, không thể chứa chấp hay che giấu được tà khí hắc sa của lời nguyền hoàng gia đâu ạ."
Gương Chiếu Yêu quét qua đôi tay nàng nhưng chỉ phát hiện dao động huyết khí phàm nhân mộc mạc do đã bị bùa bình an Linh Hựu Tự đeo ẩn trong áo nàng tịnh hóa hoàn toàn mùi linh lực dệt tơ trời.
Lưu Hữu hậm hực thu hồi gương đồng, tuy lòng đầy nghi ngờ nhưng trước sự chứng thực của pháp bảo và không tìm thấy bằng chứng xác đáng tại chỗ, hắn không thể tùy tiện bắt giữ người của nha môn – nơi Trần Hoài Sinh đang làm việc.
"Hừ, tốt nhất là như vậy," Lưu Hữu buông lời đe dọa, ánh mắt sắc lẹm như chim ưng nhìn quanh phòng thêu một lần cuối. "Nếu bản quan phát hiện nàng dùng tà thuật máu se duyên lén lút phá hoại lời nguyền hoàng gia, Hồng Ty Các này sẽ bị thiêu rụi, và cả gia đình nàng sẽ phải chôn thây dưới đáy hồ Liễu lạnh lẽo này."
Nói rồi, Lưu Hữu phất tay ra lệnh:
"Rút quân! Tiếp tục tuần tra nghiêm ngặt khu vực bến sông hồ Liễu! Chặn đứng mọi lối ra của khu phố nghèo này cho ta!"
Toán lính tuần đêm rầm rập bước ra khỏi Hồng Ty Các, để lại đống đổ nát hoang tàn của những giá thêu bị đập phá. Tiếng bước chân và ánh đuốc đỏ rực dần xa khuất trong sương mù dày đặc của đêm đông.
Mai Nương đổ gục xuống chiếc ghế gỗ sờn, mười đầu ngón tay đau buốt thấu xương tủy do phản phệ linh lực khi làm nhiễu loạn la bàn. Nàng thở dốc, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán nhợt nhạt.
Tiểu Đào từ phòng trong hớt hải chạy ra, đôi mắt tròn xoe tràn đầy sự lo sợ sợ hãi:
"Sư phụ! Người có sao không? Họ đã đi chưa ạ?"
"Họ đi rồi... nhưng khu phố nghèo đã bị phong tỏa nghiêm ngặt," Mai Nương thều thào nói, giọng nói run rẩy vì kiệt sức. "Hứa Văn Tài và Lâm Thục Nhã... tình hình của họ thế nào rồi?"
"Sư phụ..." Tiểu Đào khóc nghẹn, chỉ tay về phía phòng trong. "Oán khí tuyệt tự trên người họ bắt đầu bộc phát mạnh hơn rồi. Toàn thân họ đang rỉ máu đen, nếu không cứu chữa ngay trong đêm nay, họ sẽ không qua khỏi canh ba!"
Cùng lúc đó, tiếng ho khan dữ dội của Trần Hoài Sinh từ phòng ngoài lại vọng vào, kèm theo tà khí hắc sa đột ngột bộc phát đen kịt, ăn mòn dần sinh mệnh lực yếu ớt của chàng. Thời gian của Mai Nương không còn nhiều nữa.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!