Nhạc nềnMemories6

Mật Mã Dưới Phím Đàn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù ngoại ô Sóc Sơn buổi sáng không tan đi mà cứ đặc quánh lại, biến những rặng thông già bao quanh căn biệt thự cổ thành những bóng ma xám xịt, lặng câm. Hơi lạnh ẩm ướt len lỏi qua từng khe cửa kính, mang theo mùi của đất ẩm và lá thông mục nát.


Trong phòng ngủ tầng hai, Thanh Lam ngồi bất động trên mép giường. Dải băng gạc trắng quấn chặt quanh mắt cô đã khô, nhưng hốc mắt vẫn còn đọng lại cảm giác rát nhẹ sau những giọt nước mắt hoảng sợ đêm qua. Khuỷu tay trái của cô nhói lên từng cơn đau buốt. Vết bầm tím lớn do cú ngã dưới hầm xe Hải Phong mấy ngày trước dường như càng trở nên nhức nhối hơn dưới cái lạnh của vùng núi dốc. Lam khẽ co duỗi các ngón tay, cảm nhận sự căng cứng của các thớ cơ. Cánh tay trái của cô – cánh tay giữ vĩ – đang yếu đi rõ rệt. Nhưng điều khiến lồng ngực cô phập phồng không yên lúc này không phải là nỗi đau thể xác, mà là bóng tối bao trùm lấy lý trí cô.


*Hắn đã nghi ngờ.*


Màn kịch khóc lóc vì ác mộng đêm qua tuy tạm thời dập tắt sát khí của gã sát thủ, nhưng Lam biết một kẻ được huấn luyện chuyên nghiệp như hắn sẽ không bao giờ hoàn toàn mất cảnh giác. Hắn sẽ rà soát lại mọi thứ. Hắn sẽ đổi mã mật thất dưới gầm cầu thang. Và nếu cô tiếp tục tỏ ra quá tò mò về những tiếng động lạ trong căn nhà này, chiếc mặt nạ cảnh sát ấm áp của hắn sẽ lập tức nứt vỡ, nhường chỗ cho họng súng Glock 19 lạnh lùng.


Lam hít một hơi thật sâu, kích hoạt Lá chắn cảm xúc lạnh lùng. Cô cần phải chủ động. Cô phải khiến hắn tin rằng cô hoàn toàn là một cô gái mù yếu đuối, đang bấu víu vào hắn như chiếc phao cứu sinh duy nhất giữa cơn bão truy sát của tập đoàn Nam Phát. Và âm nhạc chính là chiếc mặt nạ hoàn hảo nhất để cô ngụy trang.


Cô chậm rãi đứng dậy, lần mò theo thói quen sang chiếc bàn gỗ sồi cạnh giường. Đầu ngón tay cô chạm vào thớ da bọc nhung mềm mại của hộp đàn vĩ cầm cổ 'Lệ Sương'. Cô ôm lấy cây đàn vào lòng, cảm nhận mùi hương gỗ vân sam trăm năm tuổi tỏa ra dịu nhẹ. Cây đàn này là kỷ vật duy nhất của mẹ, và cũng là nơi cha cô đã gửi gắm chiếc thẻ nhớ chứa bằng chứng tội ác trước khi ông ngã xuống dưới họng súng của chính người đàn ông đang ở tầng dưới.


Lam cầm thanh gỗ sồi mới nhẵn nhụi – chiếc gậy dò đường mà Nam đã tỉ mỉ tiện cho cô để thay thế chiếc gậy mun cũ bị gãy. Cô gõ nhẹ đầu gậy xuống sàn gỗ hành lang, tạo ra những tiếng "cộc... cộc" đều đặn, cố tình để tiếng động phát ra thật tự nhiên, báo hiệu cho người ở dưới nhà biết cô đã thức giấc.


Khi cô bước xuống cầu thang, thính giác tuyệt đối của cô lập tức ghi nhận những âm thanh quen thuộc từ phía phòng ăn. Tiếng dao thớt chạm nhẹ vào nhau, tiếng nước sôi reo khẽ trên bếp gas, và cả mùi cháo hành thơm nồng hòa lẫn với mùi tinh dầu quế ấm áp. Khánh Nam đang nấu bữa sáng. Hắn luôn chu đáo một cách đáng sợ, chăm sóc cô tỉ mỉ như một người bảo vệ tận tụy, che giấu hoàn toàn bàn tay đầy vết chai sần của một sát thủ.


"Em tỉnh rồi sao, Lam? Đêm qua em ngủ có ngon không?"


Giọng nói trầm ấm, dịu dàng của hắn vang lên từ phía bếp. Hắn bước ra, nhịp bước chân bất đối xứng lệch nhẹ 1.5cm khẽ gõ lên sàn gỗ sồi hành lang. Lam nén chặt một cơn rùng mình, giữ nguyên hướng nhìn mờ đục vô định dưới dải băng gạc, khẽ mỉm cười yếu ớt.


"Em ngủ không được ngon lắm, anh Thành. Cứ nhắm mắt lại là em lại nghe thấy tiếng súng... và tiếng mưa đêm bến cảng. Em cảm thấy ngột ngạt quá. Em muốn vào phòng nhạc tập đàn một chút, có được không anh?"


Khánh Nam dừng bước chân ngay trước mặt cô. Khoảng cách giữa hai người lúc này là một mét rưỡi – Quy tắc không chạm vật lý mà hắn luôn nghiêm ngặt duy trì để tránh cô phát hiện ra cơ thể đầy sẹo súng đạn của mình. Hắn im lặng quan sát cô trong vài giây. Dưới ánh mắt sắc lạnh như dã thú ẩn sau vỏ bọc hiền lành, hắn đang phân tích từng biểu cảm trên gương mặt cô, tìm kiếm một dấu hiệu nói dối.


Nhưng gương mặt Lam chỉ có sự mệt mỏi, nhợt nhạt và vẻ run rẩy chân thật của một nạn nhân bị chấn thương tâm lý. Sự dằn vặt tội lỗi lại trỗi dậy trong lồng ngực Nam. Hắn khẽ thở dài, tông giọng dịu đi thấy rõ.


"Được chứ. Phòng nhạc đã được tôi dọn dẹp sạch sẽ từ hôm qua. Để tôi dìu em vào."


Nam không chạm trực tiếp vào người cô. Hắn đưa một đầu của thanh gỗ sồi cho cô nắm lấy, rồi nhẹ nhàng dẫn cô đi dọc hành lang tầng một, hướng về phía căn phòng rộng nằm ở góc biệt thự.


Cửa phòng nhạc mở ra. Một làn hơi ẩm mang theo mùi gỗ thông cổ kính và bụi bặm lâu ngày ùa vào khứu giác của Lam. Căn phòng này có cửa kính lớn nhìn ra khu vườn hồng dại hoang vu ngoài kia, cách âm khá tốt với thế giới bên ngoài. Ở giữa phòng, thính giác định vị 3D của Lam ghi nhận sự hiện diện của một khối gỗ lớn – chiếc đàn piano cũ bám bụi mà Nam đã lau dọn sạch sẽ.


Lam bước đến bên chiếc ghế bành nhỏ cạnh cửa sổ, chậm rãi lấy cây vĩ cầm 'Lệ Sương' ra khỏi hộp đàn. Cô khẽ nâng đàn lên đặt vào hõm vai trái, ngón tay thon dài lướt trên bốn sợi dây kim loại lạnh ngắt.


"Hôm nay em muốn chơi bản nhạc nào?" Nam hỏi, hắn đã ngồi xuống chiếc ghế dài bọc da trước phím đàn piano.


"Bản giao hưởng ánh trăng của Beethoven," Lam khẽ đáp, giọng cô nhỏ nhẹ như gió thoảng. "Mẹ em từng nói, bản nhạc này có thể xoa dịu những linh hồn đang lạc lối trong bóng tối."


Khánh Nam khẽ khựng lại. Ánh mắt anh nhìn vào đôi bàn tay mảnh mai của cô đang giữ cây vĩ cầm cổ. Hắn đặt những ngón tay thô ráp của mình lên những phím đàn piano bằng ngà voi đã ngả màu vàng ố.


Tiếng đàn piano vang lên, trầm ấm và u sầu, mở đầu cho giai điệu chuyển động chậm rãi của Moonlight Sonata. Lam khẽ nâng vĩ gỗ mun, đặt nhẹ lên dây đàn. Tiếng vĩ cầm của cô hòa quyện vào tiếng piano của hắn, thánh thót và ngân dài, vang vọng khắp không gian phòng nhạc khép kín.


Trong lúc kéo đàn, Lam chủ động dịch chuyển vị trí đứng của mình. Cô bước lại gần chiếc đàn piano hơn, giả vờ như muốn tìm kiếm sự đồng điệu của sóng âm rung động từ thùng đàn gỗ để giữ nhịp. Cô đứng sát ngay bên bả vai trái của Nam, chỉ cách hắn chưa đầy nửa mét. Mùi hương tinh dầu quế trên áo len trắng của hắn phả vào khứu giác cô nồng nặc.


Lam vừa kéo vĩ bằng tay phải, vừa lén luồn bàn tay trái – bàn tay đang giữ cần đàn vĩ cầm – xuống dưới gầm phím gỗ sồi của đàn piano khi cô khẽ cúi người xuống theo nhịp điệu của bản nhạc.


Đầu ngón tay trái nhạy cảm của cô khẽ lướt qua bề mặt gỗ sần sùi dưới gầm phím.


*Có thứ gì đó.*


Ngón tay cô chạm phải những chấm nhỏ gồ ghề, sắc cạnh, được dán bằng chất liệu silicon trong suốt, ẩn sâu dưới mép gỗ của các phím đàn từ quãng tám trầm nhất.


Tim Lam đập mạnh lệch một nhịp. Đó là chữ nổi Braille!


Ai đã dán những ký tự này ở đây? Chỉ có thể là nhà báo Thu Trang! Trang đã từng đến căn biệt thự này trước khi Lam được đưa đến, và cô ấy đã lén dùng ông quản gia câm Ông Sáu để cài cắm mật mã này ngay dưới phím đàn – nơi duy nhất mà một người mù như Lam chắc chắn sẽ chạm vào khi tập nhạc, và cũng là nơi mà một sát thủ công nghệ cao như Khánh Nam sẽ ít nghi ngờ nhất vì phím đàn không phát ra sóng điện từ.


Lam cố gắng giữ vững nhịp kéo vĩ cầm bằng tay phải, nhưng tâm trí cô bắt đầu dồn toàn bộ sự tập trung vào đầu ngón tay trái dưới gầm phím. Cô bắt đầu thực hiện kỹ năng Giải mã mật thư chữ nổi tốc độ cao.


Ngón tay cô lướt nhanh qua phím Đô trầm đầu tiên. Ba chấm nổi thẳng hàng. Chữ *Q*.

Phím bên cạnh. Chữ *U*.

Tiếp tục. Chữ *E*... Chữ *T*...


*Q-U-E-T S-O-N-G. (Quét sóng).*


Lồng ngực Lam thắt lại. Kẻ thù đang quét sóng điện từ để dò tìm vị trí của họ?


Ngón tay cô tiếp tục di chuyển nhanh hơn dưới gầm các phím đàn thuộc quãng tám trung bình, nơi Nam đang liên tục nhấn phím đệm nhạc. Những chấm silicon nhỏ ma sát vào đầu ngón tay thon dài của cô, gửi về não bộ những ký tự khẩn cấp tiếp theo:


*V-U T-I-E-N. (Vũ Tiến).*


Tên trưởng phòng cảnh sát bẩn! Hắn đang trực tiếp điều phối cuộc truy quét này.


*D-A-N-G K-H-O-A. (Đăng Khoa).*


Bác sĩ Đăng Khoa gặp nguy hiểm? Hay ông ấy đang chuẩn bị điều gì?


Lam mải miết giải mã, ngón tay cô lướt nhanh dưới gầm phím gỗ sồi dốc đứng, nỗ lực đọc dòng chữ cuối cùng. Sự phân tâm tột độ khiến lực kéo vĩ cầm ở tay phải của cô đột ngột bị lỏng đi.


"Két..."


Một âm thanh chói tai, lệch tông hoàn toàn so với giai điệu thánh thót của bản Moonlight Sonata vang lên, xé toạc bầu không khí nghệ thuật hài hòa trong phòng nhạc.


Khánh Nam, với thính giác nhạy bén của một sát thủ và sự am hiểu âm nhạc sâu sắc, lập tức nhận ra sự bất thường. Tiếng đàn vĩ cầm của Lam không chỉ bị lệch tông, mà nhịp điệu chuyển động cơ thể của cô cũng đang bị khựng lại một cách gượng gạo.


"Bộp!"


Tiếng đàn piano đột ngột câm bặt.


Một bàn tay to lớn, thô ráp và nóng hổi của Khánh Nam bất ngờ đập mạnh xuống, đè chặt lên toàn bộ dãy phím đàn ở quãng tám cao – ngay chính nơi ngón tay trái của Thanh Lam đang dừng lại ở các chấm chữ nổi tạo thành chữ *P-H-A-U T-H-U-A-T (Phẫu thuật)*.


Toàn bộ năm ngón tay trái của cô bị kẹt cứng dưới gầm phím đàn gỗ sồi, bị áp lực từ bàn tay nặng nề của hắn đè chặt từ phía trên, không thể rút ra được.


Sự im lặng bao trùm lấy phòng nhạc dốc đứng, một thứ im lặng ngột ngạt, căng thẳng đến mức có thể nghe thấy tiếng sương muối đang tan chảy ngoài cửa kính.


Lam đứng chết lặng, tim cô đập dồn dập dội thẳng vào màng nhĩ. Cô có thể cảm nhận được hơi nóng từ lòng bàn tay của Nam đang tỏa ra qua thớ gỗ phím đàn, áp sát vào đầu ngón tay cô. Chỉ cần hắn cúi xuống nhìn, hoặc lật phím đàn lên, toàn bộ mật mã chữ nổi của Thu Trang sẽ bị phơi bày.


Khánh Nam không buông tay ra. Hắn ngồi im trên ghế dài, bờ vai rộng vững chãi khẽ rung lên dưới lớp áo len trắng dày dặn. Hắn từ từ quay đầu lại phía cô, ánh mắt lạnh lùng, sắc bén như lưỡi dao dã chiến ẩn sau chiếc mặt nạ dối trá.


"Sao tiếng đàn của em đột ngột bị lệch tông thế, Lam?"


Hắn hỏi, chất giọng trầm ấm của gã cảnh sát Thành lúc này dường như có một tần số răn đe lạnh ngắt len lỏi.


"Và... ngón tay em đang tìm kiếm thứ gì dưới phím đàn của tôi thế?"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!