Nhạc nềnMemories6

Tiếng Lẫy Khóa Lúc Ba Giờ Sáng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ba giờ sáng. Bóng tối bao trùm lấy căn biệt thự cổ ven rừng Sóc Sơn như một tấm vải liệm khổng lồ dệt bằng sương muối và hơi lạnh. Ngoài trời, tiếng gió rít qua những tán thông già xào xạc, thỉnh thoảng lại dội vào mái ngói rêu phong những tiếng động trầm đục, cô độc. Căn biệt thự chìm vào sự tĩnh lặng tuyệt đối, một thứ tĩnh lặng giả tạo bọc ngoài những bí mật nghẹt thở đang âm ỉ cháy.


Trong phòng ngủ tầng hai, Thanh Lam nằm im trên giường, dải lụa trắng vô trùng vẫn quấn chặt quanh trán, che khuất đôi mắt mù lòa tạm thời. Nhãn áp dưới hốc mắt cô vẫn còn nhức rát nhẹ sau chấn động của vụ vấp ngã ở vườn hồng sáng hôm qua. Khuỷu tay trái cô nhói lên từng cơn đau buốt do vết bầm cũ bị bục cơ nhẹ khi cô cố gắng vẫy tay bám vịn. Nhưng tất cả những đau đớn thể xác ấy không thể nào dập tắt được sự tỉnh táo đến đáng sợ trong tâm trí cô.


Cô đang lắng nghe.


Thính giác tuyệt đối của một nghệ sĩ vĩ cầm thiên tài cho phép Lam cô lập mọi tạp âm của thiên nhiên hoang dã ngoài kia. Cô lọc bỏ tiếng gió rừng thông, tiếng những giọt sương rơi bộp bộp trên bậu cửa sổ, và cả tiếng tích tắc đều đặn của chiếc đồng hồ quả lắc dưới phòng khách. Tâm trí cô lúc này là một mặt hồ phẳng lặng, sẵn sàng ghi nhận bất kỳ một gợn sóng âm thanh bất thường nào.


"Cạch... lách cách."


Một tiếng động cực nhỏ, mỏng như sợi chỉ, len qua khe sàn gỗ sồi dày của tầng hai, dội thẳng vào màng nhĩ của Lam.


Đó là tiếng lẫy khóa sắt đặc trưng, tiếng ma sát của những bánh răng kim loại rỉ sét được tra dầu mỡ cẩn thận. Âm thanh này phát ra từ dưới gầm cầu thang tầng một – chính là khoảng tường rỗng mà cô đã dùng kỹ thuật phản hồi sóng âm vĩ cầm định vị được từ ba ngày trước.


*Hắn đang mở mật thất.*


Trái tim Lam khẽ thắt lại. Gã đàn ông tự xưng là "Cảnh sát Thành" – kẻ có nhịp bước chân bất đối xứng lệch 1.5cm giống hệt gã sát thủ đã bóp cò súng sát hại cha cô tại cảng số 4 Hải Phong năm xưa – đang lén lút hoạt động lúc nửa đêm. Mùi thuốc súng đen không khói chuyên dụng bám trên vai áo len trắng của hắn sáng qua vẫn còn ám ảnh khứu giác cô. Cô biết, nếu muốn sống sót và đưa sự thật ra ánh sáng, cô không thể tiếp tục thụ động chờ đợi.


Lam chậm rãi ngồi dậy. Cô không dùng đến thanh gỗ sồi mới nhẵn nhụi gác cạnh giường, bởi tiếng gõ của nó trên sàn gỗ đêm khuya sẽ ngay lập tức tố cáo hành tung của cô. Cô bước xuống giường bằng đôi chân trần lạnh buốt, cảm nhận độ đàn hồi của từng thớ gỗ sồi dưới chân để tránh những thanh gỗ cót két.


Trong túi chiếc váy ngủ bằng len dày màu ngà, những ngón tay thon dài của cô khẽ chạm vào thiết bị sốc điện cầm tay GP-8 – thứ vũ khí tự vệ duy nhất mà nhà báo Thu Trang đã lén đưa cho cô. Kim loại lạnh ngắt của thiết bị mang lại cho cô một chút cảm giác an toàn mong manh.


Lam nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ngủ. Chú chó Golden dẫn đường Lucky đang nằm ngủ say dưới chân giường khẽ động đậy tai, nhưng cô đã khẽ suỵt một tiếng câm lặng để giữ nó im lặng. Cô bắt đầu di chuyển dọc theo hành lang tầng hai, hoàn toàn dựa vào bản đồ không gian 3D đã được vẽ sẵn trong não bộ bằng thính giác định vị.


Không gian xung quanh cô lạnh ngắt, sương mù từ ngoài cửa sổ hành lang len qua khe nứt tràn vào, mang theo mùi nhựa thông ẩm ướt. Lam lướt đi như một bóng ma trắng, tay trái đau nhức ép sát vào sườn để tránh va chạm, tay phải khẽ rà sát mép tường gỗ rêu phong để giữ thăng bằng.


Khi tiếp cận đầu cầu thang gỗ dẫn xuống tầng trệt, cô dừng lại, nín thở lắng nghe.


Từ phía dưới gầm cầu thang, một luồng ánh sáng mờ nhạt, yếu ớt hắt lên qua khe hở của các bậc tam cấp. Đi kèm với dải sáng đỏ mờ là mùi dầu lau súng nồng nặc và mùi sắt lạnh – những mùi hương không thể lẫn lộn của vũ khí dã chiến chuyên nghiệp.


Lam chầm chậm bước xuống từng bậc cầu thang. Mỗi bước đi của cô đều cực kỳ nhẹ nhàng, gót chân nhấc cao, mũi chân chạm đất trước để triệt tiêu hoàn toàn tiếng động. Thính giác của cô ghi nhận tiếng kim loại va chạm khẽ khàng dưới gầm cầu thang ngày một rõ rệt hơn.


"Cạch... xoạt..."


Đó là tiếng kéo búa cơ học và tiếng trượt của báng súng ngắn Glock 19. Cô nghe ra tiếng lò xo phản hồi co giãn, tiếng tạch tạch của những viên đạn 9mm được nạp vào hộp tiếp đạn bằng thép. Hắn đang lau chùi súng. Ngoài ra, còn có tiếng sột soạt của các cuộn dây thép dẻo và tiếng va chạm của những vỏ hộp nhựa cứng – hắn đang sắp xếp các bẫy mìn định hướng Claymore để gia cố vành đai phòng thủ ngoài vườn hồng.


Lam tiến lại gần sát mảng tường rỗng dưới gầm cầu thang. Cánh cửa giả gạch lúc này đang hé mở một khe hẹp khoảng hai milimet. Cô ghé sát tai vào khe hở, nín thở để lắng nghe.


Bên trong mật thất, Khánh Nam đang ngồi trên một chiếc hòm gỗ quân sự sờn màu. Dưới ánh sáng hồng ngoại mờ ảo của chiếc đèn pin dã chiến đeo trên đầu, gương mặt cương nghị, lạnh lùng của anh không còn chút ấm áp nào của gã cảnh sát Thành ban ngày. Bờ vai rộng vững chãi của anh khẽ rung lên mỗi khi tay phải di chuyển lau chùi nòng súng Glock 19 đen ngòm. Bả vai trái rách vết thương nhẹ của anh vẫn rỉ máu âm ỉ dưới lớp áo len trắng, nhưng anh không hề biến đổi sắc mặt, tác phong tháo lắp súng nhanh nhẹn, dứt khoát của một cỗ máy giết người chuyên nghiệp.


Nỗi căm hận và ghê tởm trỗi dậy trong lồng ngực Lam. Người đàn ông đang chăm sóc cô từng bữa ăn, sửa cho cô từng thanh gỗ dò đường, lại chính là kẻ đã lạnh lùng nổ súng tước đoạt mạng sống của cha cô.


Lam siết chặt nắm tay, ngón tay trỏ phải bị xước nhẹ do gai hồng dại nhói lên đau buốt. Cô lén thọc tay vào túi váy, ngón cái chạm vào chốt an toàn của thiết bị sốc điện GP-8. Khoảng cách lúc này chỉ là một cánh cửa mỏng, nếu cô đột ngột lao vào phóng điện...


Nhưng lý trí thép của một con nhà luật đã ngay lập tức kéo cô lại.


*Không được. Khoảng cách quá gần, thân thủ bẻ khớp câm lặng của hắn nhanh gấp trăm lần phản xạ của một người mù. Nếu mình rút thiết bị ra, hắn sẽ khống chế cổ tay mình trong vòng một tích tắc.*


Cô cần hắn sống sót để đối phó với thế lực tàn bạo hơn của tập đoàn Nam Phát ngoài kia, và cô cần đôi mắt mình sáng lại để trực tiếp nhìn vào gương mặt hắn trước tòa án công lý.


Lam quyết định rút lui.


Cô chậm rãi lùi lại một bước, mũi chân hướng về phía cầu thang. Nhưng ngay trong khoảnh khắc cô xoay người, bả vai trái đau nhức đột ngột nhói lên một cơn co thắt dữ dội, khiến cô mất thăng bằng nhẹ. Theo phản xạ, Lam vung tay phải ra sau để tìm điểm tựa.


"Keng..."


Một tiếng động nhỏ, thanh mảnh nhưng cực kỳ sắc nhọn vang lên trong không gian khép kín.


Đầu ngón tay của cô đã vô tình chạm phải một chiếc chuông gió siêu âm bằng hợp kim nhôm treo ở góc hành lang dốc dẫn xuống gầm cầu thang. Chiếc chuông gió không phát ra âm thanh mà tai người thường nghe thấy, nhưng nó phát ra tần số sóng siêu âm cực cao dội thẳng về phía mật thất.


Ngay lập tức, thiết bị nhận tín hiệu dạng vòng đeo tay trên cổ tay trái của Khánh Nam rung lên bần bật ba nhịp khẩn cấp.


Khánh Nam bất động trong vòng một phần mười giây. Ánh mắt anh lập tức chuyển sang màu lạnh lẽo của dã thú săn mồi. Anh đặt khẩu Glock 19 xuống hòm gỗ không tiếng động, kích hoạt kỹ năng Kiểm soát nhịp thở vô hình.


Nhịp tim của Nam đột ngột hạ xuống dưới 50 nhịp/phút, hơi thở của anh trở nên cực nhẹ, hoàn toàn câm lặng như một bóng ma tan vào sương mù. Anh lách người ra khỏi cửa mật thất, di chuyển không tiếng động dọc theo góc tối hành lang áp sát về phía tiếng rung động.


Lam đứng chết lặng giữa bóng tối. Thính giác tuyệt đối của cô đột ngột mất dấu hoàn toàn hơi thở và bước chân của hắn.


*Hắn đã biến mất.*


Nỗi sợ hãi tột cùng dấy lên trong lòng cô. Trong bóng tối tuyệt đối này, việc không nghe thấy tiếng động của đối phương đồng nghĩa với việc tử thần đang ở ngay bên cạnh.


Lam định vươn tay rút thiết bị sốc điện GP-8 trong túi váy, nhưng trước khi ngón tay cô kịp chạm vào chốt an toàn, một luồng khí lạnh buốt mang theo mùi dầu lau súng và mùi tinh dầu quế nồng nặc đã áp sát ngay sau lưng cô.


Một lồng ngực rộng, vững chãi và lạnh lùng như khối thép dán chặt vào lưng cô.


Một bàn tay to lớn, thô ráp và lạnh lẽo đột ngột đặt đè lên bả vai trái đang đau nhức của Lam, khóa chặt khớp vai của cô bằng một lực bóp vừa đủ để răn đe nhưng không làm gãy xương.


Hơi thở sâu câm lặng của hắn phả nhẹ vào bên tai cô, mang theo một luồng sát khí buốt giá khiến da gà cô dựng đứng.


"Bóng tối dưới gầm cầu thang này có gì khiến em tò mò đến thế, Lam?"


Giọng nói của hắn lúc này không còn tông giọng ấm áp giả lập của gã cảnh sát Thành nữa. Đó là chất giọng khàn đặc, trầm đục và lạnh lùng đến thấu xương của sát thủ "K" – kẻ đã đứng dưới cơn mưa đêm cảng số 4 năm xưa.


Trái tim Lam đập liên hồi như muốn vỡ tung khỏi lồng ngực, nhịp tim tăng vọt lên 130 nhịp/phút. Áp lực tâm lý cực đại đè nặng lên lý trí cô. Cô biết, chỉ cần một câu trả lời sai lệch, một phản ứng phòng thủ nhỏ, lưỡi dao dã chiến Gerber LHR giấu sau bốt của hắn sẽ ngay lập tức kết liễu mạng sống của cô để bịt đầu mối.


Lam nhắm chặt đôi mắt mờ đục dưới dải băng gạc giả vô trùng. Cô kích hoạt Lá chắn cảm xúc lạnh lùng, ép cơ mặt mình phải giãn ra, nước mắt từ hốc mắt nhức rát bắt đầu tuôn rơi lã chã, thấm đẫm dải băng gạc trắng.


Cô giả vờ giật mình hoảng sợ tột độ, bả vai run rẩy bần bật dưới bàn tay lạnh lẽo của hắn. Cô không rút thiết bị sốc điện nữa, mà buông thõng hai tay, khóc nấc lên thành tiếng đầy nghẹn ngào, sợ hãi.


"Anh... anh Thành ơi... Em sợ quá..."


Giọng nói của cô run bắn lên, mang theo sự bất lực, yếu đuối tột cùng của một cô gái mù gặp ác mộng. Cô xoay người lại trong vòng vây của hắn, hướng đôi mắt mù vô định nhìn thẳng vào khoảng không tối tăm trước mặt hắn, hai bàn tay run rẩy bám chặt lấy vạt áo len gồ ghề của anh.


"Em mơ thấy ác mộng... Em mơ thấy tiếng súng nổ và máu của cha ở bến cảng... Em tỉnh dậy không thấy Lucky đâu... Em gọi anh không thấy trả lời... Em sợ quá nên mới mò mẫm đi tìm Lucky... Anh Thành ơi, đừng bỏ em một mình trong bóng tối này..."


Tiếng khóc nấc chân thật, những giọt nước mắt nóng hổi thấm qua dải băng gạc rỏ xuống mu bàn tay lạnh ngắt của Khánh Nam. Nhịp tim đập loạn nhịp thực tế do áp lực cận tử của cô đã hoàn toàn đánh lừa được sự nhạy bén của sát thủ cấp S.


Khánh Nam đứng im trong bóng tối hành lang. Sát khí lạnh lẽo trong mắt anh đột ngột tan rã trước sự run rẩy và tiếng khóc yếu ớt của cô gái mù đang bám chặt lấy áo mình. Sự giằng xé dằn vặt tội lỗi lại trỗi dậy trong lồng ngực anh.


Anh từ từ nới lỏng lực bóp trên vai cô, bàn tay thô ráp khẽ vuốt nhẹ mái tóc đen dài của cô để trấn an.


"Tôi đây, Lam. Tôi không bỏ em đâu. Lucky đang ngủ dưới phòng bếp, tôi vừa xuống kiểm tra bẫy an ninh ngoài vườn," anh nói, giọng nói đã lấy lại tông giọng trầm ấm, chu đáo giả lập của người bảo vệ.


Nam dìu Lam quay trở lại cầu thang, nhưng đôi mắt dã thú của anh vẫn lướt qua khoảng tường rỗng dưới gầm cầu thang đang hé mở. Anh biết, sự tò mò của cô gái mù này, dù là vô tình hay cố ý, đã chạm đến ranh giới nguy hiểm nhất của căn nhà mật này.


*Ngày mai, mình phải dọn dẹp toàn bộ vũ khí và khóa chặt mật thất này bằng mã khóa số mới.* - Nam thầm nghĩ, mắt anh lóe lên tia cảnh giác lạnh lùng dưới bóng tối.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!