Mùi Hương Nguy Hiểm
Bình minh Sóc Sơn không mang đến ánh sáng rực rỡ, nó chỉ là một dải lụa xám tro ẩm ướt lướt qua những ngọn thông già, để lại một màn sương mù đặc quánh bao vây lấy căn biệt thự cổ.
Thanh Lam tỉnh giấc khi kim đồng hồ sinh học trong đầu cô điểm đúng sáu giờ sáng. Đôi mắt cô, che giấu sau lớp dải lụa trắng vô trùng quấn chặt quanh trán, nhức rát nhẹ do nhãn áp dao động sau một đêm dài căng thẳng. Cô nằm im trên chiếc giường nệm êm ái, nhưng từng thớ cơ trên cơ thể đều căng cứng như một dây đàn vĩ cầm bị vặn quá căng.
Khuỷu tay trái của cô – vết bầm tím nhức nhối từ cú xô ngã tàn nhẫn của người bác ruột Nguyễn Huy Hoàng dưới hầm xe Hải Phong ba ngày trước – lại bắt đầu lên cơn đau buốt âm ỉ do cái lạnh ẩm của vùng núi tràn vào phòng. Mỗi cử động co duỗi cánh tay đều kéo theo một luồng điện buốt nhói chạy dọc cơ gân, làm giảm đi đáng kể lực bám vịn của cô. Ở khóe môi, vết rách nhỏ do cô tự cắn chặt đêm qua để ngăn tiếng khóc nấc đã đóng vảy, hơi tanh nồng vị sắt loãng khi cô khẽ liếm qua.
Nhưng tất cả những đau đớn thể xác đó không là gì so với vực thẳm đen tối đang ngập tràn trong lý trí cô.
*Hắn đang ở ngay dưới kia. Gã sát thủ đã bắn chết cha cô tại cảng số 4 Hải Phong.*
Lam hít một hơi thật sâu, ép lồng ngực mình phải phập phồng đều đặn. Cô kích hoạt Lá chắn cảm xúc lạnh lùng, một kỹ thuật kiểm soát cơ mặt và nhịp tim mà cha cô – cố Thẩm phán Nguyễn Huy – từng dạy cô để đối phó với những kẻ tội phạm xảo quyệt nhất trước vành móng ngựa. Cô không được phép để lộ bất kỳ sự rạn nứt nào. Gương mặt cô phải giữ nguyên vẻ ngây thơ, thánh thiện và dễ bị tổn thương của một nữ nghệ sĩ mù vô hại. Cô cần hắn bảo vệ cô khỏi sự truy sát của tập đoàn Nam Phát, ít nhất là cho đến khi ca phẫu thuật mắt của Bác sĩ Đăng Khoa thành công và cô lấy lại được thị lực để trực tiếp đối diện với hắn.
Cô chậm rãi bước ra khỏi giường, đôi bàn chân trần cảm nhận độ lạnh buốt của sàn gỗ sồi. Cô không dùng đến thanh gỗ sồi mới nhẵn nhụi mà hắn đã tiện riêng cho cô hôm qua. Cô lần mò đến bên tủ quần áo, khoác lên mình chiếc váy len màu trắng ngà giản dị. Trong túi váy bên phải, những ngón tay thon dài của cô khẽ chạm vào một vật thể kim loại nhỏ lạnh ngắt.
Đó là chiếc Máy ghi âm mini Sony ICD – thiết bị thu âm kỹ thuật số siêu nhỏ có tính năng lọc tiếng ồn thông minh mà nhà báo Thu Trang đã lén nhét vào tay cô trước khi rời Hải Phong. Thiết bị này hoạt động bằng cơ chế gạt ghi âm một chạm, có một gờ nổi nhỏ ở cạnh bên để người mù có thể nhận biết bằng xúc giác.
*Hôm nay, mình phải ghi âm được giọng nói của hắn. Mình cần bằng chứng thực tế.*
Lam dắt chú chó Lucky bước ra khỏi phòng. Chiếc chuông đồng nhỏ trên vòng cổ da của Lucky phát ra tiếng "leng keng" thanh mảnh, phá vỡ sự im lặng ngột ngạt của hành lang. Khi đi qua hành lang lát gỗ sồi tầng hai, cô cố tình bước đi thật chậm, thính giác tuyệt đối của cô chăm chú lắng nghe mọi dao động âm thanh bên dưới tầng trệt.
Căn nhà hoàn toàn im lặng. Không có tiếng cót két bất đối xứng của bước chân lệch chân phải. Không có tiếng thở sâu câm lặng của hắn. Chỉ có tiếng gió rít nhẹ qua khe cửa kính phòng khách.
"Thành ơi?" Lam khẽ cất tiếng gọi, tông giọng cô run rẩy nhẹ, giả vờ mang theo sự rụt rè, phụ thuộc của một cô gái mù sợ hãi bóng tối. Giọng nói của cô vang vọng vào khoảng không trống rỗng của biệt thự, dội lại những bước sóng âm phản hồi sắc nhọn.
Không có tiếng trả lời.
Lucky khẽ hít hà dưới chân cầu thang, đuôi nó vẫy nhẹ rồi hướng đầu về phía cửa sau dẫn ra khu vườn. Lam dùng thanh gỗ sồi dò đường gõ nhịp đều đặn xuống các bậc cầu thang gỗ, từng bước đi của cô đều được tính toán để giữ khoảng cách an toàn với khoảng tường rỗng dưới gầm cầu thang – nơi cô nghi ngờ là mật thất giấu vũ khí của hắn.
Cô đẩy cánh cửa gỗ nhỏ ở nhà bếp, bước ra khu vườn hồng hoang dại phía sau biệt thự.
Không khí ngoài trời lạnh buốt, sương mù dày đặc bao phủ lấy những gốc hồng gai dại nở hoa đỏ thắm như những giọt máu đông trên nền đất ẩm ướt. Mùi đất ẩm sau mưa giông, mùi nhựa thông già nồng nặc và hương hoa hồng dại ngào ngạt tạo nên một hỗn hợp mùi hương đậm đặc.
Lucky chạy tung tăng phía trước, thỉnh thoảng dừng lại hít hà những gốc hồng dại đầy gai nhọn. Lam chậm rãi bước đi dọc theo lối mòn nhỏ lát đá rêu phong, thanh gỗ sồi trong tay cô gõ nhẹ vào các góc đá để định vị không gian.
"Cạch... két. Chịch... cót."
Từ phía bìa rừng thông ngoài vành đai bảo vệ, tiếng bước chân bất đối xứng quen thuộc đột ngột vang lên. Nhịp bước chân lệch 1.5cm đặc trưng – một nhịp nặng nén xuống đất ẩm, một nhịp nhẹ kéo lê chân phải – đang tiến lại gần từ phía sau lưng cô với tốc độ khá nhanh nhưng cực kỳ cẩn trọng.
Trái tim Lam khẽ thắt lại, nhưng gương mặt cô vẫn giữ nguyên nụ cười dịu dàng vô hại. Cô khẽ xoay người về hướng tiếng bước chân, giả vờ ngơ ngác lắng nghe.
"Cô Lam? Sao em lại ra đây sớm thế? Ngoài trời lạnh lắm."
Giọng nói trầm ấm, đầy vẻ lo lắng và đáng tin cậy của 'Cảnh sát Thành' vang lên từ khoảng cách ba mét. Chất giọng ấm áp giả lập của hắn đã được điều hòa luồng hơi qua thanh quản hoàn hảo để che giấu đi sự lạnh lùng vốn có của một sát thủ S-class.
Hắn đang tiến lại gần cô.
Lam đứng im, hít một hơi thật sâu để kích hoạt kỹ năng Phân tích mùi hương hỗn hợp. Khi hắn bước đến khoảng cách hai mét, vượt qua mùi sương muối và mùi hoa hồng dại, khứu giác nhạy bén của cô lập tức phân tách các tầng mùi hương bám trên người hắn:
Tầng thứ nhất: Mùi tinh dầu quế ấm áp quen thuộc – lớp ngụy trang hương liệu dối trá của hắn.
Tầng thứ hai: Mùi sương lạnh bám trên các thớ vải len của chiếc áo khoác dày.
Và ngay dưới hai lớp mùi hương đó, một mùi hương thứ ba đột ngột xộc thẳng vào khoang mũi của Lam. Đó là một mùi hương sắc nhọn, khô khốc, mang theo vị tanh nhẹ của kim loại rỉ sét và lưu huỳnh cháy dở.
*Mùi thuốc súng đen không khói chuyên dụng.*
Đó chính là mùi hương đặc trưng của loại đạn 9mm không khói mà tổ chức sát thủ Vô Ảnh thường sử dụng – thứ mùi hương cô đã ghi nhớ sâu sắc từ chiếc phù hiệu áo của gã cảnh sát bẩn Phạm Hùng tại chốt chặn Hải Phong ba ngày trước.
Mùi thuốc súng bám cực kỳ đậm ở bả vai trái áo len của hắn. Điều này chứng tỏ hắn vừa mới nổ súng cách đây không lâu, và khẩu súng ngắn Glock 19 lắp ống giảm thanh của hắn chắc chắn đã được áp sát vào bả vai trái khi hắn thực hiện tư thế ngắm bắn dã chiến ngoài rừng thông.
*Hắn vừa mới giết người sao? Hay hắn vừa tiêu diệt kẻ đột nhập ngoài vành đai?*
Sự nghi ngờ trong lòng Lam lập tức biến thành khẳng định thép. Gã đàn ông đang đứng trước mặt cô, bọc trong chiếc áo len trắng ấm áp, thực sự là một sát thủ chuyên nghiệp vừa bước ra từ một trận chiến sinh tử câm lặng ngoài rừng thông Sóc Sơn.
"Thành à? Em nghe thấy tiếng chim rừng xôn xao ngoài kia, nên muốn ra đây dạo chơi một chút cùng Lucky," Lam nói, giọng cô ngọt ngào, giả vờ như không hề ngửi thấy mùi chết chóc đang tỏa ra từ người anh. Cô lén luồn tay phải vào túi váy len trắng, các đầu ngón tay chạm vào gờ nổi của chiếc máy ghi âm Sony ICD.
*Cạch.*
Bằng một động tác cực kỳ nhẹ nhàng và câm lặng dưới lớp vải váy dày, cô gạt nút ghi âm một chạm. Chiếc máy ghi âm siêu nhỏ bắt đầu hoạt động, một chấm đèn LED đỏ nhỏ xíu nhấp nháy liên tục bên trong túi vải tối tăm.
"Sương mù Sóc Sơn buổi sáng độc lắm, em lại mới trải qua chấn thương nhãn áp, không nên ở ngoài trời lâu," Khánh Nam nói, bước chân bất đối xứng của anh tiến thêm một bước, rút ngắn khoảng cách giữa hai người xuống còn 1.5 mét – ranh giới của Quy tắc không chạm vật lý mà anh tự đặt ra để bảo vệ bí mật của mình.
Anh nâng chiếc áo khoác dạ dày màu xám tro mà anh mang theo lên, chuẩn bị khoác lên vai cho cô.
Lam cảm nhận được luồng khí ấm áp mang theo mùi thuốc súng nồng nặc đang ép sát lại gần. Lòng căm thù và nỗi sợ hãi tột cùng trỗi dậy, cô không muốn cơ thể mình phải tiếp xúc gần với kẻ đã giết cha. Theo bản năng tự vệ, Lam chủ động lùi lại một bước để né tránh mùi hương nguy hiểm đó.
Nhưng cô quên mất mình đang đứng giữa một vườn hồng hoang dại đầy bẫy rập tự nhiên.
"Á!"
Gót chân trần của cô vấp phải một gốc hồng gai dại nhô lên khỏi mặt đất ẩm. Vết bầm tím đau nhức ở khuỷu tay trái đột ngột nhói lên dữ dội khi cô cố gắng vung tay ra sau để giữ thăng bằng, khiến cô hoàn toàn mất lực bám vịn. Cơ thể cô đổ rạp về phía sau, hướng thẳng vào bụi hồng gai dại sắc nhọn.
Phản xạ của một sát thủ cấp S trong người Khánh Nam bộc phát trong tích tắc. Không hề suy nghĩ, anh lao lên phía trước, phá vỡ hoàn toàn Quy tắc không chạm vật lý.
Cánh tay phải vững chãi, cuồn cuộn cơ bắp của anh vươn ra, khóa chặt lấy khuỷu tay trái đang đau nhức của Lam, kéo mạnh cơ thể cô ngược trở lại vào ngực anh.
"Xoạt!"
Một cành hồng gai dại sượt qua ngón tay trỏ của Lam, cào xước một đường nhỏ. Một giọt máu tươi đỏ hồng rỉ ra trên làn da trắng ngần của cô. Chú chó Lucky lập tức sủa vang một tiếng "Gâu!" đầy cảnh giác, tai dựng đứng hướng về phía hai người.
Lam nằm gọn trong vòng tay của Khánh Nam. Khoảng cách giữa hai người lúc này là không milimet.
Cô cảm nhận được lồng ngực rộng, vững chãi như một khối thép của anh đang phập phồng sát bên vai cô. Nhịp thở của anh – nhịp thở sâu câm lặng đáng sợ của một kẻ giết người – phả nhẹ vào tai cô. Mùi thuốc súng đen không khói trên bả vai áo len của anh nồng nặc đến mức nghẹt thở, lấn át hoàn toàn mùi tinh dầu quế dối trá.
"Em có sao không?" Giọng nói của anh lúc này đột ngột khàn đặc, mất đi tông giọng ấm áp giả lập trong một phần mười giây trước khi anh kịp điều hòa lại hơi thở.
Lam run rẩy nhẹ. Nhịp tim đập loạn nhịp của cô lúc này không phải là giả vờ, mà là sự sợ hãi thực tế khi phải tiếp xúc vật lý trực tiếp với kẻ thù giết cha. Cô cố gắng giữ vững Lá chắn cảm xúc lạnh lùng, không để lộ ra sự căm ghét tột cùng đang cuộn xoáy trong mắt.
"Em... em không sao. Cảm ơn anh Thành. Chỉ là ngón tay hơi đau một chút," cô thầm thì, giọng run rẩy như một nạn nhân yếu đuối.
Khánh Nam khẽ thở phào, anh từ từ buông tay khỏi khuỷu tay cô, lùi lại đúng một bước để tái lập khoảng cách an toàn. Nhưng đôi mắt dã thú của anh lập tức nhìn thấy giọt máu tươi đang rỉ ra trên ngón tay cô.
"Em bị gai cào chảy máu rồi. Để tôi giúp em cài khuy chiếc áo khoác này lại, sương lạnh sẽ làm vết thương nhiễm trùng," anh nói, giọng nói đã lấy lại vẻ dịu dàng, chu đáo của gã cảnh sát bảo vệ tận tụy.
Khánh Nam cúi người xuống, hai tay cầm lấy vạt chiếc áo khoác dạ xám tro đang khoác hờ trên vai cô, kéo sát lại gần để cài những chiếc khuy gỗ lớn từ ngực xuống eo cô.
Lam đứng im như một bức tượng sáp, hai tay cô buông thõng bên sườn váy len trắng. Đầu cô hơi cúi xuống, dải băng gạc trắng quấn quanh mắt hướng thẳng về phía đỉnh đầu anh.
Khi Khánh Nam cúi xuống cài chiếc khuy gỗ cuối cùng ở ngang hông cô, bàn tay có nhiều vết chai sần của anh vô tình lướt qua lớp vải len mỏng của túi váy bên phải – ngay vị trí đặt chiếc máy ghi âm Sony ICD.
*Sột soạt.*
Tiếng ma sát của vải len vang lên khe khẽ trong không gian tĩnh lặng của vườn hồng.
Bàn tay của Khánh Nam đột ngột khựng lại.
Ngón tay cái thô ráp của anh chạm vào một vật thể cứng, có dạng hình hộp chữ nhật dẹt bằng kim loại nằm ẩn dưới lớp vải váy len mỏng của cô. Qua lớp vải mỏng, anh có thể cảm nhận rõ ràng kích thước và độ cứng bất thường của vật thể này.
Đó không phải là một chiếc khăn tay y tế hay một thỏi son dưỡng môi của một cô gái mù thông thường.
Lam kinh hoàng nhận ra chấm đèn LED đỏ nhỏ xíu của chiếc máy ghi âm đang nhấp nháy liên tục bên trong túi vải mỏng, phát ra một luồng ánh sáng đỏ mờ nhạt xuyên qua những kẽ hở của thớ vải len trắng dệt thưa.
Trong khoảng không gian chật hẹp giữa hai người, bàn tay của gã sát thủ cấp S đang dừng lại ngay sát nút gạt ghi âm một chạm của chiếc máy ghi âm lén.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!