Nhạc nềnMemories6

Nhịp Bước Chân Bất Thường

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ba giờ sáng. Bóng tối ở vùng núi Sóc Sơn không phải là một khoảng không tĩnh lặng, mà là một thực thể sống động, đặc quánh và lạnh buốt, bò qua những khe cửa kính của căn biệt thự cổ để mơn trớn làn da Thanh Lam.


Lam tỉnh giấc. Đôi mắt cô vẫn bị che khuất sau lớp dải lụa trắng vô trùng quấn chặt quanh trán, nhưng thế giới của cô chưa bao giờ tắt đèn. Đối với một nghệ sĩ vĩ cầm sở hữu thính giác tuyệt đối như cô, bóng tối chỉ là một bộ lọc tiêu âm. Khi thị giác đầu hàng, mọi âm thanh nhỏ nhất trong căn biệt thự này đều được phóng đại, sắp xếp và dựng lại thành một bản đồ lưới ba chiều sắc nét trong não bộ.


Ngoài kia, cơn mưa giông của đêm núi rừng Sóc Sơn đã ngớt, chỉ còn tiếng gió rít ù ù qua những tán thông già dội vào mái ngói rêu phong. Tiếng nước mưa ngưng tụ trên lá thông rơi xuống máng xối tôn phát ra những âm sắc trầm đục, đều đặn như nhịp gõ của một chiếc máy đếm nhịp lỗi.


Lam khẽ khàng xoay người. Vết bầm tím lớn ở khuỷu tay trái – dấu vết tàn nhẫn từ cú xô ngã của người bác ruột Nguyễn Huy Hoàng dưới hầm xe Hải Phong ba ngày trước – đột ngột nhói lên dữ dội khi chạm vào lớp đệm bông. Cơn đau buốt chạy dọc theo cơ gân lên tận bả vai, khiến cô phải nén một tiếng rên rỉ vào sâu trong kẽ răng. Cô đưa tay phải lên, khẽ vuốt ve hộp đàn vĩ cầm cổ 'Lệ Sương' đang đặt sát bên gối. Thớ gỗ vân sam trăm năm tuổi của cây đàn tỏa ra một mùi hương trầm ấm áp, dịu nhẹ, là mỏ neo duy nhất giữ cho lý trí của cô không bị cuốn trôi vào những cơn hoảng loạn.


Nhưng đêm nay, mỏ neo ấy không đủ để dập tắt sự bất an đang nhen nhóm trong lồng ngực cô.


"Cót... két."


Một tiếng động cực nhỏ, mỏng như sợi chỉ, len qua khe cửa phòng ngủ ở tầng hai, dội thẳng vào màng nhĩ nhạy bén của Lam.


Đó không phải là tiếng gió rít làm rung cánh cửa gỗ sồi cổ kính. Tiếng gió luôn mang tần số dao động liên tục, trải đều trên dải âm trầm. Tiếng động vừa rồi có một điểm phát phát ra áp lực cơ học rõ rệt, nén xuống một thớ gỗ cụ thể trên sàn hành lang bên ngoài.


Lucky, chú chó Golden Retriever đang nằm dưới chân giường cô, khẽ cựa mình. Chiếc chuông đồng nhỏ trên vòng cổ da của nó phát ra tiếng "leng keng" siêu nhỏ rồi im bặt. Lucky không gầm gừ. Nó chỉ khẽ hít một hơi sâu, tai dựng đứng hướng về phía cửa. Phản ứng này của Lucky chứng minh kẻ đang di chuyển ngoài kia không phải là một sinh vật xa lạ mang theo sát khí hoang dã.


Đó là 'Cảnh sát Thành' – người đàn ông có mùi tinh dầu quế ấm áp đang ngày đêm bảo vệ cô.


Lam nín thở. Cô lướt nhẹ người ra khỏi chăn, cử động chậm rãi và cẩn trọng đến mức không để lớp ga trải giường phát ra một tiếng sột soạt. Cô không dùng đến thanh gỗ sồi mới mà anh đã tiện nhẵn nhụi cho cô hôm qua. Trong bóng tối tuyệt đối này, việc kéo lê một vật thể vật lý xuống sàn nhà là một sai lầm chí mạng đối với một kẻ đang muốn ẩn mình. Cô chập chững bước đi bằng đôi chân trần, cảm nhận độ lạnh buốt của sàn gỗ sồi cổ truyền qua lòng bàn chân, dùng xúc giác để định vị từng thớ gỗ quen thuộc mà cô đã lén vẽ bản đồ trong đầu suốt hai ngày qua.


Cô áp sát tai vào mảng gỗ dày của cánh cửa phòng ngủ, hạ thấp trọng tâm, áp một bên má vào sát khe hở nhỏ dưới chân cửa. Đây là vị trí tối ưu để thu nhận sóng âm truyền dọc theo mặt sàn gỗ sồi của hành lang biệt thự.


"Chịch... cót. Cạch... két."


Tiếng bước chân di chuyển cực kỳ chậm, cực kỳ nhẹ. Kẻ ngoài kia rõ ràng đang sử dụng kỹ thuật di chuyển dã chiến của một người lính hoặc một sát thủ chuyên nghiệp – đi bằng mũi chân, hạ gót nhẹ nhàng và kiểm soát nhịp thở vô hình đến mức tối đa để không tạo ra luồng khí lưu chuyển trong không gian khép kín.


Nhưng hành lang lát gỗ sồi của căn biệt thự cổ này được xây dựng từ thời Pháp thuộc, những tấm gỗ sồi dày đã bị giãn nở và rạn nứt cấu trúc bên trong do độ ẩm của sương mù Sóc Sơn tích tụ hàng thập kỷ. Cho dù kẻ đó có kiểm soát trọng lượng cơ thể giỏi đến đâu, áp lực cơ học vẫn buộc những thớ gỗ cũ kỹ phải phát ra những tiếng ma sát siêu nhỏ ở tần số cao.


Lam nhắm mắt lại dưới lớp dải lụa trắng. Thính giác tuyệt đối của cô bắt đầu cô lập mọi tạp âm nền của tiếng gió rừng thông, tập trung toàn bộ năng lượng não bộ vào việc phân tích "chữ ký bước chân" đang di chuyển ngoài kia.


Cô bắt đầu đếm nhịp.


Một nhịp nặng nén xuống sàn gỗ, âm sắc trầm và kéo dài hơn một mili giây. Tiếp theo là một nhịp nhẹ hơn, gót chân dường như hơi kéo lê một khoảng cách cực nhỏ, chỉ khoảng một phần mười inch, tạo ra một tiếng sạt cực khẽ trước khi mũi chân tiếp đất.


Nhịp bước chân bất đối xứng.


Bộ não của Lam lập tức thực hiện phép tính toán học dựa trên độ trễ âm thanh dội lại từ vách tường hành lang. Khoảng cách giữa hai bước chân không đều nhau. Bước chân phải ngắn hơn bước chân trái khoảng 1.5cm. Sự chênh lệch này không phải do thói quen di chuyển thông thường, mà là dấu vết của một chấn thương vật lý sâu sắc ở khớp gối hoặc xương đùi phải – một vết thương cũ đã lành nhưng để lại tật đi khập khiễng nhẹ khi cơ thể phải chịu sức nặng hoặc khi người đó mệt mỏi.


Cơn sốt lạnh đột ngột chạy dọc sống lưng Lam, khiến toàn bộ lỗ chân lông trên da cô dựng đứng.


*Nhịp bước chân này...*


Trong khoảnh khắc, bức tường gỗ sồi trước mặt cô dường như biến mất. Không gian xung quanh cô sụp đổ, nhường chỗ cho một ký ức kinh hoàng, đẫm máu mà cô đã cố gắng chôn vùi dưới đáy sâu tâm khảm.


Đó là một đêm mưa tầm tã tại Cảng container số 4 Hải Phong hai năm trước.


Mùi dầu máy khét lẹt, mùi rỉ sét của những thùng container khổng lồ hòa lẫn với mùi máu tươi tanh nồng bốc lên từ cabin chiếc xe Toyota Camry nát bét của cha cô. Lam nằm gục trên vũng nước mưa lạnh ngắt, nửa khuôn mặt đẫm máu, đôi mắt đau đớn tột cùng sau vụ nổ lốp xe dã man. Giữa tiếng sấm sét nổ vang trời và tiếng còi tàu biển hú lên trầm đục từ ngoài khơi, cô nghe thấy tiếng bước chân của kẻ sát nhân tiến lại gần.


Hắn bước đi trên nền bê tông ướt sũng của bến cảng.


*Cộc... sạt. Cộc... sạt.*


Một nhịp bước chân bất đối xứng. Một nhịp nặng, một nhịp nhẹ kéo lê chân phải. Kẻ đó đã bước đến sát bên cô, dừng lại đúng ba giây. Lam đã dùng chút tàn lực cuối cùng để vươn tay ra, đầu ngón tay cô chạm vào lớp áo mưa dính đầy bùn đất của hắn, lướt qua một vết gồ ghề cứng ngắt trên bả vai trái của hắn trước khi một phát súng nổ vang bên tai cô, cướp đi ánh sáng của đời cô vĩnh viễn.


*Chính là hắn.*


Nhịp bước chân lệch 1.5cm ngoài hành lang kia trùng khớp hoàn toàn, không sai lệch một phần nghìn tần số với tiếng bước chân của kẻ đã bóp cò súng sát hại cha cô – Thẩm phán Nguyễn Huy – ngay trước mắt cô đêm hôm đó.


Trái tim Lam đập loạn nhịp dữ dội như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Nhịp tim tăng vọt lên hơn 120 nhịp/phút, máu nóng dồn lên não tạo ra một tiếng ù tai nhức nhối. Đôi bàn tay cô run rẩy bấu chặt vào mép gỗ cánh cửa phòng mổ giả lập này, móng tay ghì mạnh đến mức muốn rớm máu.


*Thành... Người đàn ông tự xưng là cảnh sát bảo vệ nhân chứng, người đã dịu dàng nấu cháo gừng cho cô, người đã tỉ mỉ tiện thanh gỗ sồi mới để cô không bị thương, người đã khoác chiếc áo len ấm áp lên vai cô... chính là gã sát thủ đã giết cha cô.*


Sự thật tàn khốc như một họng súng đen ngòm, lạnh lẽo dí sát vào thái dương cô, bóp nát chút lòng tin ngây thơ cuối cùng mà cô vừa nhen nhóm dành cho anh.


Bên ngoài cửa, tiếng bước chân bất đối xứng đột ngột dừng lại.


Lam giật mình, lập tức áp dụng Lá chắn cảm xúc lạnh lùng mà cha cô từng dạy cô trước đây để sinh tồn trong các phiên tòa căng thẳng. Cô cố gắng kiểm soát nhịp thở, hít thở sâu bằng bụng để hạ thấp nhịp tim xuống mức bình thường, giữ cho cơ thể hoàn toàn bất động. Cô biết Khánh Nam sở hữu thính giác và bản năng của một dã thú săn mồi; chỉ một tiếng hít thở gấp gáp hay nhịp tim đập loạn của cô qua cánh cửa gỗ mỏng này cũng đủ để tố cáo cô đã tỉnh giấc.


Một bóng đen cao lớn đổ sụp xuống khe cửa phòng cô, cắt đứt vệt ánh sáng mờ nhạt từ chiếc đèn bão treo ở cuối hành lang.


Khánh Nam đang đứng ngay trước cửa phòng cô.


Qua khe hở dưới chân cửa, Lam ngửi thấy mùi tinh dầu quế ấm áp quen thuộc bám trên áo len của anh, nhưng lúc này, mùi hương ấy không còn mang lại cảm giác an toàn nữa. Nó sặc sụa mùi lừa dối, mùi của cái chết và mùi thuốc súng đen không khói chuyên dụng mà cô đã ghi nhớ từ chốt chặn Hải Phong.


Cô nghe thấy tiếng vải len cọ xát nhẹ khi anh khẽ nghiêng người, áp sát tai vào cánh cửa gỗ để lắng nghe động tĩnh bên trong phòng cô. Anh đang kiểm tra xem cô đã ngủ say chưa. Nhịp thở của anh vẫn vậy – câm lặng, sâu hoắm và vô hình đến đáng sợ.


Lam cắn chặt môi dưới đến mức bật máu, vị sắt tanh nồng tràn vào khoang miệng gột rửa đi sự yếu đuối cuối cùng trong tâm hồn cô. Cô ôm chặt cây vĩ cầm 'Lệ Sương' vào lòng, hai cánh tay siết mạnh đến mức những thớ gỗ đàn khẽ rên rỉ một tần số siêu âm câm lặng. Cô không được khóc. Cô không được để lộ sự hoảng loạn này.


Anh đang ở ngay bên kia cánh cửa. Chỉ cần một cái đẩy tay, gã sát thủ bóp cò súng năm xưa có thể bước vào và kết liễu mạng sống của cô trong tích tắc.


Nhưng cô chọn không vạch trần anh. Lý trí lạnh lùng của con gái một Thẩm phán tối cao trỗi dậy trong cô. Nếu anh muốn giết cô, anh đã xuống tay từ lâu chứ không cần phải mạo hiểm đưa cô vượt qua chốt chặn của Vũ Tiến để lên căn nhà mật này. Anh đang bảo vệ cô khỏi một thế lực tàn bạo hơn – tập đoàn Nam Phát. Cô cần anh để sống sót, để lấy lại thị lực từ ca phẫu thuật của Bác sĩ Đăng Khoa, và để tự tay đưa toàn bộ sự thật ra ánh sáng pháp luật.


Bóng đen ngoài khe cửa khẽ động đậy. Tiếng bước chân bất đối xứng lại vang lên, chậm rãi lùi dần về phía cầu thang gỗ sồi, để lại Lam đơn độc trong căn phòng không ánh sáng, đối mặt với vực thẳm của hận thù và sự giằng xé cực hạn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!