Căn Biệt Thự Cô Lập
Cơn mưa phùn của buổi sớm Hải Phòng nhanh chóng bị bỏ lại phía sau khi chiếc xe taxi Hyundai Accent của chú Lê Văn Lâm lao vào đường đèo dốc sạt lở Sóc Sơn. Sương mù ở đây không loãng và ẩm ướt như ở phố cảng, nó đặc quánh, đục ngầu như sữa, nuốt chửng cả những rặng thông già cao vút hai bên đường. Chiếc xe rung lắc dữ dội khi bánh lốp nghiến lên những rãnh đất bùn nhão nhoét và đá hộc sạt lở từ trên vách núi.
Ở ghế sau, Thanh Lam siết chặt cây vĩ cầm cổ 'Lệ Sương' trước ngực. Cánh tay trái của cô run lên bần bật. Vết bầm tím lớn ở khuỷu tay trái – hậu quả từ cú xô ngã tàn nhẫn của người bác ruột Nguyễn Huy Hoàng đêm trước – đang tấy đỏ, nhức nhối như có hàng ngàn cây kim châm vào da thịt. Mỗi khi chiếc xe lượn cua gắt qua các khúc ngoặt hiểm trở, bả vai cô lại va vào thành cửa kính, kéo theo một luồng điện đau buốt chạy dọc cơ gân khiến cô phải cắn chặt môi để không bật ra tiếng khóc. Chú chó Golden Retriever dẫn đường tên Lucky khẽ gục đầu lên đùi cô, chiếc chuông đồng nhỏ trên vòng cổ phát ra tiếng "leng keng" siêu nhỏ, cố gắng dùng hơi ấm cơ thể để xoa dịu sự hoảng sợ của cô chủ.
"Cô chủ nhỏ, ráng chịu đựng một chút nhé," chú Lâm vừa căng mắt nhìn qua kính chắn gió mờ đục, vừa nói bằng giọng lo lắng. "Sắp đến nơi rồi. Đường đèo này dốc và sạt lở dữ quá, nhưng nhờ sương mù dày đặc thế này nên bọn xe tải hạng nặng của Nam Phát phía sau mới bị mất dấu. Tôi đã rẽ vào con đường đất độc đạo dẫn lên biệt thự cổ theo đúng chỉ dẫn của cậu Thành."
Lam khẽ gật đầu, dải băng gạc trắng quấn quanh mắt cô vẫn còn hơi ẩm do sương lạnh ngoài trời thấm vào. Thính giác tuyệt đối của cô đang hoạt động hết công suất để bù đắp cho đôi mắt mù lòa tạm thời. Qua tiếng động cơ gầm rú nặng nề của chiếc taxi, cô không còn nghe thấy tiếng động cơ xe máy phân khối lớn của Khánh Nam bám theo phía sau nữa. Anh đã tách ra từ ngã ba chân đèo để đánh lạc hướng chiếc xe tải ngụy trang của kẻ thù. Sự biến mất đột ngột của tiếng xích xe máy "xè xè" quen thuộc khiến lòng cô dấy lên một nỗi bất an trống trải lạ lùng.
Chiếc xe taxi từ từ giảm tốc độ rồi dừng hẳn. Tiếng phanh xe rít nhẹ trên nền đất bùn lầy, theo sau là tiếng động cơ tắt lịm. Không gian xung quanh lập tức chìm vào một sự im lặng tịch mịch đến rợn người, chỉ còn tiếng những giọt nước sương ngưng tụ trên lá thông rơi "bộp, bộp" xuống nóc xe.
"Đến nơi rồi, cô chủ nhỏ," chú Lâm thở phào, vội vàng bước xuống mở cửa sau.
Khi đặt chân xuống nền đất lạnh, luồng khí buốt giá của vùng núi Sóc Sơn táp thẳng vào mặt Lam, mang theo mùi nhựa thông nồng nặc hòa lẫn mùi đất ẩm mục nát. Cô chững chạc đứng vững, tay phải ôm hộp đàn, tay trái bám hờ vào vai chú Lâm để giữ thăng bằng vì vết bầm ở khuỷu tay trái quá đau, không cho phép cô dùng lực bám vịn mạnh.
Từ trong màn sương mù đặc quánh phía trước, Lam nghe thấy tiếng bước chân di chuyển chậm rãi, kéo lê nhẹ nhàng trên nền sỏi đá. Đó là một nhịp bước chân rất nhẹ, đều đặn nhưng có độ trễ kỳ lạ, đi kèm với tiếng gõ nhịp nhàng của một cây gậy gỗ xuống đất. Chú chó Lucky đột ngột đứng thẳng dậy, tai dựng đứng, nhưng nó không hề gầm gừ mà ngược lại, đuôi khẽ vẫy nhẹ, biểu thị sự nhận diện an toàn.
"Ai đó?" Lam cảnh giác hỏi, người khẽ lùi lại phía sau chú Lâm.
"Cô Lam, đừng sợ. Đây là ông Sáu, quản gia của căn biệt thự này," giọng nói trầm ấm quen thuộc của 'Cảnh sát Thành' đột ngột vang lên từ phía bên phải cô, cách khoảng hai mét.
Lam giật mình. Cô hoàn toàn không nghe thấy tiếng bước chân của anh tiếp cận. Hơi thở của anh vẫn vậy – câm lặng đến đáng sợ, lồng ngực co bóp chậm rãi đến mức vô hình, biến anh thành một bóng ma hoàn hảo trong màn sương mù. Mùi tinh dầu quế ấm áp tỏa ra từ chiếc áo len trắng dày dặn của anh khẽ lướt qua khứu giác của cô, xua đi phần nào cái lạnh buốt của núi rừng.
Một tiếng gõ nhẹ hai lần bằng móng tay vào lòng bàn tay vang lên từ phía người đàn ông lạ mặt đứng trước mặt cô. Chú Lâm khẽ lên tiếng giải thích: "Ông Sáu bị câm bẩm sinh, cô chủ nhỏ ạ. Ông ấy dùng tiếng gõ và sự im lặng để đón tiếp cô."
Lam khẽ cúi đầu chào theo hướng tiếng gõ gậy của ông Sáu. Cô cảm nhận được một bàn tay thô ráp, sần sùi nhưng đầy hơi ấm khẽ chạm nhẹ vào mu bàn tay cô, hướng dẫn cô bước lên những bậc thềm đá rêu phong dẫn vào sảnh chính của căn biệt thự cổ cô lập ven rừng Sóc Sơn.
Cánh cửa gỗ dày nện vào khung cửa phát ra tiếng "uỳnh" trầm đục, ngăn cách hoàn toàn thế giới sương mù lạnh giá bên ngoài. Không khí bên trong biệt thự mang theo mùi gỗ sồi cổ thụ, mùi sáp ong lau sàn và một chút hương trầm nhàn nhạt. Không gian rộng lớn khiến tiếng bước chân của họ tạo ra những tiếng vọng nhỏ dội lại từ các bức tường cao vút.
Chú Lâm gửi lời chào tạm biệt Lam rồi vội vã lái xe rời đi để tránh bị lộ hành tung của căn nhà an toàn. Tiếng động cơ taxi nhỏ dần rồi biến mất hoàn toàn ngoài đồi thông, để lại Lam trong một không gian hoàn toàn khép kín cùng hai người đàn ông lạ mặt.
"Cô Lam, từ hôm nay đây sẽ là nơi ẩn náu của cô," Khánh Nam lên tiếng, giọng anh vang vọng trong sảnh chính rộng lớn. Anh vẫn giữ khoảng cách đúng một mét rưỡi với cô, tuân thủ nghiêm ngặt Quy tắc không chạm vật lý mà anh tự đặt ra. "Tôi cần phổ biến cho cô các quy tắc sinh hoạt nghiêm ngặt tại căn nhà mật này để đảm bảo an toàn tuyệt đối trước sự săn lùng của Vũ Tiến."
Lam ôm chặt cây vĩ cầm 'Lệ Sương' trước ngực, đầu khẽ nghiêng để lắng nghe hướng giọng nói của anh. Cô play vai một cô gái mù yếu ớt, gật đầu dịu dàng: "Anh Thành cứ nói đi ạ. Em sẽ tuân thủ."
"Quy tắc thứ nhất," Nam nói, giọng anh trở nên nghiêm nghị, dứt khoát của một người huấn luyện chuyên nghiệp. "Sau mười giờ đêm, toàn bộ biệt thự sẽ kích hoạt Giao thức im lặng tuyệt đối. Mọi thiết bị phát thanh, đèn chiếu sáng ở tầng hai phải tắt hoàn toàn. Mọi di chuyển phải cực kỳ nhẹ nhàng bằng dép đế mềm. Tập đoàn Nam Phát có các thiết bị flycam hồng ngoại quét nhiệt tầm xa; chỉ một vệt sáng hoặc tiếng động bất thường phát ra từ cửa sổ cũng đủ để chúng định vị được chúng ta."
Lam khẽ rùng mình. Quy tắc này quá chuyên nghiệp, vượt xa tầm hiểu biết của một cảnh sát thông thường. Cô lén ghi nhớ thông tin này vào đầu.
"Quy tắc thứ hai," Nam tiếp tục, tông giọng dịu lại nhưng khoảng cách đứng của anh vẫn không hề suy chuyển. "Để tránh làm xáo trộn các vết thương trên cơ thể cô và bảo đảm ranh giới cá nhân, chúng ta sẽ thực hiện Quy tắc không chạm vật lý. Tôi sẽ không chạm vào người cô trừ những tình huống khẩn cấp cứu hộ hoặc khi hướng dẫn cô di chuyển qua các địa hình nguy hiểm. Ông Sáu sẽ lo việc dọn dẹp và chuẩn bị thức ăn cho cô. Nếu cần giúp đỡ, cô hãy dùng cây gậy gỗ để gõ nhẹ xuống sàn, tôi hoặc ông Sáu sẽ có mặt ngay lập tức."
Lam mỉm cười nhạt sau lớp kính râm sẫm màu. *Quy tắc không chạm vật lý sao?* Cô biết rõ lý do thật sự của quy tắc này. Anh ta sợ xúc giác nhạy bén của người mù sẽ phát hiện ra những vết sẹo do súng đạn, những vết chai sần của kẻ thường xuyên bóp cò súng, và bắp tay cuồn cuộn của một sát thủ chuyên nghiệp dưới lớp áo len trắng ấm áp kia. Anh ta đang cố gắng bảo vệ chiếc mặt nạ cảnh sát 'Thành' của mình bằng mọi giá.
"Em hiểu rồi, anh Thành," Lam khéo léo đáp, giọng cô ngọt ngào và đầy vẻ biết ơn. "Cảm ơn anh đã chu đáo bảo vệ em."
Để thử thách sự nhạy bén và kiểm chứng Quy tắc không chạm vật lý của anh, Lam chủ động bước lệch hướng về phía tiếng gió rít nhẹ phát ra từ khe cửa sổ phòng khách. Cô cố tình bước đi loạng choạng, chân vấp vào góc thảm len dày trên sàn gỗ sồi cổ, người nghiêng hẳn sang một bên, giả vờ như sắp ngã nhào xuống nền nhà đá hộc cứng ngắt.
"A!"
Cô khẽ kêu lên một tiếng, cánh tay trái sưng tấy co rúm lại theo phản xạ né tránh va đập.
Thế nhưng, Khánh Nam không hề vội vã lao đến đỡ cô bằng đôi tay trần của mình. Trong tích tắc, Lam nghe thấy một tiếng rít nhẹ của gió, theo sau là tiếng gậy gỗ mun của cô – chiếc gậy đã bị gãy đôi từ hầm xe chung cư cũ – nay đã được anh thay thế bằng một thanh gỗ sồi nhẵn nhụi, luồn nhanh qua dưới nách cô.
Nam đứng cách cô đúng một mét rưỡi, hai tay cầm hai đầu thanh gỗ sồi, khéo léo dùng thân gỗ đỡ nhẹ lấy khuỷu tay trái bầm tím của cô, nâng cơ thể cô đứng thẳng dậy một cách nhẹ nhàng mà không hề để bất kỳ phần da thịt nào của mình chạm vào người cô.
"Cẩn thận, cô Lam," Nam nói, giọng anh vẫn hoàn toàn bình tĩnh, hơi thở không hề biến đổi một nhịp. "Sàn gỗ ở đây có nhiều chỗ hơi gồ ghề. Hãy dùng thanh gỗ này để dò đường."
Lam đứng vững, bàn tay phải cô nắm lấy thanh gỗ sồi từ tay anh. Lòng cô dâng lên một cảm giác kinh hoàng xen lẫn thán phục trước phản xạ và sự cảnh giác tột độ của gã sát thủ này. Anh ta đã tính toán chính xác hướng ngã của cô và triệt hạ hoàn toàn cơ hội đụng chạm vật lý chỉ trong vòng một phần mười giây.
"Em xin lỗi... Em vụng về quá," Lam cúi đầu, giả vờ bối rối để che giấu sự thất bại của đợt thử nghiệm đầu tiên.
Thính giác tuyệt đối của cô lúc này bắt đầu cảm thấy mỏi mệt, một cơn đau nửa đầu âm ỉ xuất hiện sau gáy do cô phải tập trung tinh thần cực hạn để phân tích các bước sóng âm dội lại trong không gian rộng lớn của biệt thự cổ. Cô cần phải vẽ lại bản đồ không gian này trong não bộ càng sớm càng tốt để tự chủ di chuyển.
Ông Sáu bước lại gần, gõ nhẹ cây gậy gỗ xuống sàn ba lần như một lời mời. Nam khẽ giải thích: "Ông Sáu đã chuẩn bị phòng ngủ cho cô ở tầng hai. Đó là căn phòng an toàn nhất, có hệ thống khóa chốt bên trong và cửa sổ nhìn ra rừng thông. Để tôi đưa cô lên."
Nam đi trước dẫn đường, tiếng bước chân của anh hoàn toàn câm lặng trên hành lang gỗ sồi cổ kính, buộc Lam phải dựa vào tiếng xào xạc cực nhẹ của vạt áo len trắng dính sương của anh để định vị hướng đi. Cô dắt Lucky di chuyển chậm rãi lên cầu thang gỗ xoắn ốc dẫn lên tầng hai biệt thự Sóc Sơn. Mỗi bậc cầu thang gỗ đều phát ra tiếng cót két khô khốc, dội vào tai cô những tần số âm thanh khác nhau.
Khi bước lên hành lang lát gỗ sồi tầng hai, Nam đi lên phía trước để mở cửa phòng ngủ cho cô. Lam đứng lại một mình giữa hành lang tối tăm, sương mù từ ngoài cửa sổ lớn hắt vào mang theo cái lạnh thấu xương.
Để tranh thủ thời gian Nam vắng mặt, Lam quyết định kích hoạt kỹ năng Định vị sóng âm 3D. Cô hít một hơi sâu, cô lập mọi tiếng gió rít rừng thông ngoài kia, rồi đưa ngón tay phải lên khẽ búng nhẹ một cái thật dứt khoát.
"Chóc!"
Tiếng búng ngón tay thanh thoát vang lên, phát ra những bước sóng âm vô hình lan tỏa nhanh chóng trong hành lang dài. Âm thanh chạm vào các cánh cửa phòng gỗ dày, dội ngược lại tai cô, vẽ nên một bản đồ lưới ba chiều sắc nét trong trí não Lam: ba cánh phòng ngủ đóng kín bên trái, một khoảng ban công nhỏ bên phải, và những bức tường gạch đỏ thô ráp.
Nhưng ngay khi sóng âm dội lại từ khu vực gầm cầu thang xoắn ốc dẫn xuống tầng trệt, Lam đột ngột khựng lại.
Chân mày cô nhíu chặt dưới lớp băng gạc trắng. Tần số phản hồi âm thanh từ khoảng tường gạch dưới gầm cầu thang không hề trầm đục, đặc khít như các mảng tường gạch khác của biệt thự. Nó dội lại một âm sắc rỗng, có độ vang nhẹ của kim loại rỉ sét và một khoảng không sâu hoắm phía sau.
Đó là một cấu trúc rỗng bất thường – một lối vào bí mật ẩn sau mảng tường gạch giả dưới gầm cầu thang.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!