Hợp Đồng Bảo Vệ
Bóng tối dưới hầm gửi xe của khu chung cư cũ nát quánh đặc lại, mang theo mùi ẩm mốc của những mảng tường rêu phong và mùi dầu máy rỉ sét từ những chiếc xe máy cũ nằm phủ bụi. Thanh Lam đứng nép sát vào bức tường bê tông lạnh buốt, bả vai khẽ run lên vì cái lạnh ẩm của sương mù Hải Phòng đang len lỏi qua các khe hở. Chiếc kính râm sẫm màu che đi đôi mắt mù tạm thời của cô gái hai mươi hai tuổi, nhưng mọi giác quan khác của cô đều đang căng ra như dây đàn vĩ cầm kéo căng trước giờ biểu diễn.
Cánh tay trái của cô nhói lên từng cơn đau buốt. Vết bầm tím lớn ở khuỷu tay trái từ cú xô ngã của người bác ruột đêm qua giờ đã sưng tấy, cứng đờ. Mỗi chuyển động nhỏ, dù chỉ là siết nhẹ quai đeo của bao da đựng cây vĩ cầm cổ 'Lệ Sương' trên vai, cũng khiến một luồng điện đau đớn chạy dọc cơ gân lên tận bả vai cô. Lam cắn chặt môi để không phát ra tiếng rên rỉ. Bên cạnh cô, chú chó Golden Retriever dẫn đường tên Lucky khẽ gục đầu vào đầu gối cô, chiếc chuông đồng nhỏ trên vòng cổ da phát ra tiếng "leng keng" siêu nhỏ, như một lời trấn an thầm lặng.
"Cô Lam, đứng im đây. Tôi ra ngoài thám thính một chút."
Giọng nói trầm ấm, dịu dàng của 'Cảnh sát Thành' vang lên sát bên tai cô. Hơi ấm từ chiếc áo len trắng dày dặn của anh khẽ lướt qua làn da cô, mang theo mùi tinh dầu quế thanh nhẹ quen thuộc. Thế nhưng, ngay khi anh bước đi, thính giác tuyệt đối của Lam lại ghi nhận nhịp thở của anh. Đó là một nhịp thở sâu đến mức đáng sợ, hoàn toàn câm lặng, không một tiếng rít nhẹ qua mũi, lồng ngực co bóp chậm rãi đến mức vô hình. Lam rùng mình. Thân thủ bẻ khớp câm lặng hạ gục hai tên giang hồ dưới hầm xe chỉ trong vòng năm giây đêm qua của anh không phải là kỹ năng của một cảnh sát hình sự thông thường. Anh là một cỗ máy giết chóc chuyên nghiệp. Cô biết rõ điều đó, nhưng lúc này, cô không còn lựa chọn nào khác ngoài việc giả vờ ngây ngô để bám lấy chiếc phao cứu sinh duy nhất này.
"Reng... Reng... Reng..."
Tiếng chuông điện thoại cơ học đột ngột vang lên từ phía lối ra của hầm gửi xe, xé toạc không gian tĩnh mịch. Âm thanh kim loại réo rắt dội vào các mảng tường bê tông, tạo ra những bước sóng âm phản hồi sắc nhọn trong não bộ của Lam. Cô giật mình, định vị hướng phát ra âm thanh: đó là bốt điện thoại công cộng đặt ngay góc hẻm tối ngoài cửa hầm.
"Đứng im," giọng 'Thành' khẽ vang lên từ khoảng cách ba mét. Tiếng bước chân của anh hoàn toàn biến mất trên nền đất ẩm, một khả năng kiểm soát trọng lượng cơ thể thượng thừa của sát thủ. "Để tôi kiểm tra."
"Không... Anh Thành," Lam vội vã lên tiếng, giọng cô giữ vẻ run rẩy, yếu ớt của một nạn nhân mù lòa hoảng loạn. "Đó... đó là tiếng chuông điện thoại công cộng. Trước khi đi, nhà báo Thu Trang có nói với em... nếu có biến động khẩn cấp, chị ấy sẽ gọi vào bốt điện thoại này vào đúng giờ này để báo tin. Hãy để em nghe. Chị ấy chỉ tin tưởng một mình em thôi."
Khoảng không im lặng kéo dài ba giây. Lam nín thở, cô có thể cảm nhận được ánh mắt sắc lạnh của người đàn ông đang rà soát khắp cơ thể mình từ trong bóng tối. Cuối cùng, tiếng bốt da nện nhẹ xuống đất vang lên. Anh đã nhượng bộ.
"Tôi đi cùng cô. Không được cúp máy trước khi tôi ra hiệu."
Nam dìu cô bước ra ngoài cửa hầm. Luồng mưa phùn lạnh buốt của buổi sớm Hải Phòng táp thẳng vào mặt Lam. Cô mò mẫm nhấc ống nghe bằng sắt hoen rỉ của bốt điện thoại công cộng áp vào tai. Đầu dây bên kia, tiếng gió rít mạnh hòa lẫn tiếng rè rè của sóng điện thoại đường dài vang lên dồn dập.
"Lam! Là tớ, Thu Trang đây! Cậu nghe rõ không?" Giọng nói của nữ nhà báo điều tra sắc sảo vang lên, khàn đặc và cực kỳ gấp gáp.
"Chị Trang, em nghe rõ. Chuyện gì đã xảy ra?" Lam siết chặt ống nghe, cố gắng điều hòa nhịp thở để không làm lộ sự căng thẳng trước Khánh Nam đang đứng cách cô chưa đầy nửa mét, bả vai rộng của anh chắn gió cho cô.
"Nghe kỹ đây, Lam. Hồ sơ vụ án của bố cậu... Trưởng phòng cảnh sát hình sự Vũ Tiến đã chính thức ký quyết định đóng lại dưới danh nghĩa 'tai nạn giao thông ngẫu nhiên'. Tớ vừa nhận được tin mật từ nội bộ sở, Vũ Tiến đã bị tập đoàn Nam Phát mua chuộc bằng một khoản tiền khổng lồ để bịt đầu mối. Hắn đang phát lệnh lùng sục cậu khắp Hải Phòng dưới danh nghĩa 'bảo vệ nhân chứng mất tích', nhưng thực chất là để thủ tiêu cậu trước khi cậu tiếp cận được Viện kiểm sát tối cao! Đừng đến bất kỳ đồn cảnh sát nào ở Hải Phòng!"
Trái tim Lam như thắt lại. Vũ Tiến – người đồng nghiệp từng thề trước linh cữu cha cô rằng sẽ đưa kẻ thủ ác ra ánh sáng – nay đã bán đứng linh hồn cho ác quỷ. Công lý ở thành phố cảng này đã hoàn toàn sụp đổ.
"Vậy... còn anh Thành?" Lam lén hạ thấp tông giọng, ngón tay cô siết chặt lấy thân máy sắt lạnh ngắt.
"Thành?" Thu Trang khựng lại một nhịp, tiếng lật tài liệu sột soạt vang lên qua điện thoại. "Tớ đã dùng danh nghĩa phóng viên điều tra để tra cứu nhanh danh sách nhân sự của sở tuần này. Không có ai tên là Thành được điều động bảo vệ cậu cả. Nhưng... Lam ạ, tớ đã kiểm tra hồ sơ lưu trữ ngầm, gã 'Thành' đó có vũ khí, thân thủ cực kỳ đáng sợ và quan trọng nhất: hắn đang chống lại người của Vũ Tiến để giữ mạng cho cậu. Hiện tại, hắn là người duy nhất có khả năng đưa cậu ra khỏi Hải Phòng. Cậu phải đặt cược mạng sống vào hắn. Hãy đi theo hắn lên căn nhà an toàn ở Sóc Sơn ngay lập tức. Tớ đã thuê một tài xế quen thuộc của bố cậu là chú Lê Văn Lâm đón hai người ở ngã tư bến cảng. Đi ngay đi!"
"Tạch."
Cuộc gọi bị ngắt đột ngột. Tiếng mechanical coin drop vang lên khô khốc bên trong máy. Lam đứng lặng người trong bốt điện thoại, gió mưa thổi bay vài lọn tóc đen dài bám vào gò má thanh tú của cô. Lời cảnh báo của Thu Trang như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu cô. Người đàn ông đứng sau lưng cô không phải là cảnh sát, hắn là một sát thủ chuyên nghiệp. Nhưng hắn đang phản bội lại thế lực săn đuổi cô để bảo vệ cô.
Một trò chơi đặt cược sinh mạng bắt đầu.
Lam xoay người lại, hướng đôi mắt ẩn sau chiếc kính râm về phía Nam. Cô chủ động nắm lấy vạt áo len trắng của anh, giọng run lên nhưng đầy dứt khoát: "Anh Thành... chị Trang nói Trưởng phòng Vũ Tiến đã phản bội. Cảnh sát đang lùng sục chúng ta. Chị ấy đã chuẩn bị một chiếc xe taxi ở ngã tư bến cảng để đưa chúng ta ra khỏi Hải Phòng. Chúng ta phải đi ngay."
Khánh Nam nhìn chăm chú vào bàn tay nhỏ bé của Lam đang siết chặt áo mình. Đôi mắt anh tối sầm lại trong sương mù, nhưng chất giọng phát ra vẫn là tông trầm ấm giả lập hoàn hảo: "Tôi biết rồi. Đừng sợ, có tôi ở đây. Đi thôi."
Anh dìu cô lướt nhanh qua những ngõ hẻm tối tăm của khu phố cảng, Lucky im lặng bám sát gót chân hai người. Tại ngã tư bến cảng container số 4, dưới cơn mưa phùn ngày càng nặng hạt, chiếc xe taxi Hyundai Accent màu bạc của tài xế Lê Văn Lâm đã nổ máy chờ sẵn.
Lê Văn Lâm – người đàn ông trung niên mặt tròn phúc hậu, đội chiếc mũ lưỡi trai sờn màu – vội vã bước xuống mở cửa sau cho Lam. Khứu giác của cô lập tức nhận ra mùi tinh dầu sả chanh quen thuộc tỏa ra từ cabin xe. Đây đúng là chú Lâm, người tài xế trung thành từng nhiều lần chở cha cô đi làm việc năm xưa.
"Cô chủ nhỏ, lên xe nhanh lên! Chị Trang đã dặn tôi kỹ rồi," chú Lâm nói nhanh, giọng đầy lo lắng.
Nam đỡ Lam và Lucky vào ghế sau, cẩn thận đặt cây vĩ cầm 'Lệ Sương' nằm gọn trong lòng cô. Anh cúi xuống, ghé sát tai cô nói nhỏ: "Tôi sẽ đi xe máy bám theo phía sau để cảnh giới vòng ngoài và cắt đuôi bám. Chú Lâm biết đường tránh. Hẹn gặp cô ở chân đèo Sóc Sơn."
Cửa xe đóng sập lại. Chiếc taxi lăn bánh, lao vào màn sương mù dày đặc hướng về phía cửa ngõ thành phố. Lam ôm chặt cây đàn vĩ cầm cổ vào lòng, tay trái cô đau nhức nhối khi xe xóc nảy qua những ổ gà ven đường cảng. Qua thính giác nhạy bén, cô nghe thấy tiếng động cơ xe máy phân khối lớn của Khánh Nam bám theo phía sau ở khoảng cách năm mươi mét, tiếng xích xe xè xè đều đặn xé toạc màn mưa.
"Cô chủ nhỏ..." Chú Lâm nhìn qua gương chiếu hậu, giọng trầm buồn. "Thẩm phán Huy mất đi, tôi đau lòng lắm. Hôm nay dù có phải đổi cả mạng sống này, tôi cũng phải đưa cô ra khỏi Hải Phòng an toàn."
"Cảm ơn chú Lâm," Lam khẽ nói, lòng dâng lên một nỗi xúc động nghẹn ngào. Giữa thế giới ngập tràn sự phản bội và họng súng đen ngòm này, sự trung nghĩa của những người như chú Lâm và Thu Trang là đốm lửa ấm áp duy nhất sưởi ấm linh hồn cô.
Chiếc xe taxi di chuyển được khoảng mười lăm phút thì bắt đầu giảm tốc độ. Chú Lâm khẽ lầm bầm một câu chửi thề nhỏ dưới hơi thở.
"Có chuyện gì vậy chú Lâm?" Lam lập tức cảnh giác, cô nghiêng đầu hỏi.
"Phía trước là chốt kiểm soát giao thông ngầm ở cửa ngõ ra đường cao tốc đi Sóc Sơn," chú Lâm nói, giọng căng thẳng thấy rõ. "Bình thường giờ này không có chốt chặn ở đây. Là người của Vũ Tiến. Chúng đang dựng rào sắt kiểm tra từng xe một."
Lam nín thở. Thính giác tuyệt đối của cô hoạt động hết công suất. Qua cửa kính xe đóng kín, cô nghe thấy tiếng còi hú nhỏ của xe tuần tra cảnh sát, tiếng bộ đàm rè rè vang lên những mệnh lệnh kiểm tra hành chính, và tiếng bốt da nện xuống mặt đường xi măng ẩm ướt.
Chiếc xe taxi của Lê Văn Lâm từ từ tiến vào làn đường kiểm tra. Một gã cảnh sát tuần tra biến chất tên Phạm Hùng – kẻ đã nhận tiền hối lộ của Vũ Tiến để giám sát tuyến đường – bước ra khỏi bốt gác, tay cầm chiếc gậy chỉ huy gõ mạnh vào nắp capo xe taxi.
"Cộc! Cộc!"
"Dừng xe! Kiểm tra hành chính!" Giọng Phạm Hùng hách dịch vang lên.
Lê Văn Lâm chủ động hạ kính xe bên tài xế xuống hoàn toàn, đồng thời bật đèn cabin sáng trưng trong xe. Đây là một thủ đoạn dã chiến chuyên nghiệp: chủ động phơi bày không gian bên trong để thể hiện sự hợp tác giả tạo, làm giảm sự cảnh giác và nghi ngờ của cảnh sát bẩn.
"Chào cán bộ, có chuyện gì thế ạ?" Chú Lâm cười giả lả, phong thái tự nhiên của một tài xế taxi lâu năm.
Phạm Hùng không trả lời. Hắn bước lại gần, rọi thẳng chiếc đèn pin cỡ lớn có ánh sáng trắng xanh cực mạnh vào khoang sau của xe. Luồng ánh sáng chói mắt xuyên qua lớp kính râm phân cực của Lam, khiến võng mạc non nớt của cô bị kích ứng đau rát nhẹ. Cô cố gắng giữ vững 'Lá chắn cảm xúc lạnh lùng', hướng khuôn mặt vô cảm, đôi mắt nhìn thẳng vô định về phía trước như một người mù thực sự, hai tay ôm chặt cây vĩ cầm 'Lệ Sương' trước ngực.
"Đi đâu sớm thế này? Ghế sau chở ai đây?" Phạm Hùng hỏi, ánh mắt hắn đảo liên tục từ gương mặt Lam xuống chiếc hộp đàn vĩ cầm bọc vải bố rách.
Lucky nằm dưới chân Lam, khứu giác nhạy bén của chú chó Golden Retriever đột ngột nhận diện được mùi thuốc súng đen không khói và sát khí tỏa ra từ gã cảnh sát bẩn. Bộ lông vàng của nó dựng đứng lên, nó nhe răng, phát ra một tiếng gầm gừ nhỏ, trầm đục từ sâu trong cổ họng.
"Gừ..."
Tiếng gầm gừ của Lucky tuy nhỏ nhưng trong không gian cabin tĩnh lặng, nó vang lên cực kỳ rõ nét. Phạm Hùng lập tức nhíu mày, tay hắn lén đặt lên bao súng ngắn bên hông.
"Chó của ai đấy? Sao lại gầm gừ với cảnh sát? Bước xuống xe kiểm tra giấy tờ!" Phạm Hùng quát lớn.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Lam nhanh trí cúi xuống, dùng bàn tay phải luồn dưới chăn sưởi, lén bóp nhẹ vào phần tai mềm của Lucky – một ký hiệu huấn luyện đặc biệt giúp xoa dịu chú chó dẫn đường. Lucky lập tức ngậm miệng, cúi đầu ngoan ngoãn tựa vào chân cô.
"Dạ... dạ cán bộ thông cảm," chú Lâm vội vã lên tiếng, giọng run rẩy giả vờ sợ hãi. Chú lén rút từ trong ví ra một xấp tiền mặt trị giá hai triệu đồng – khoản tiền trích từ quỹ hỗ trợ khẩn cấp của Thu Trang – khéo léo kẹp chặt dưới tờ giấy phép lái xe và đăng ký xe, đưa ra ngoài cửa sổ. "Đứa em gái mù của em đêm qua đột ngột bị tăng nhãn áp cấp tính, mắt đau rát chảy máu loãng, em phải thuê xe đưa nó lên bệnh viện mắt trung ương trên Hà Nội cấp cứu gấp trong đêm bão sương mù này đây ạ. Con chó dẫn đường của nó thấy người lạ nên sợ hãi tự vệ thôi, mong cán bộ thương tình cho anh em đi sớm kẻo lỡ mất giờ mổ của cháu."
Phạm Hùng nhìn xấp tiền mặt dày cộm kẹp dưới tờ giấy phép lái xe. Khóe mắt hắn khẽ giật nhẹ. Hắn giật phắt xấp giấy tờ vào tay, khéo léo dùng lòng bàn tay rút nhanh xấp tiền mặt nhét vào túi quần cảnh phục chỉ trong một động tác thuần thục.
Tuy nhiên, sự tham lam của gã cảnh sát bẩn chưa dừng lại ở đó. Ánh mắt hắn vẫn dán chặt vào chiếc hộp đàn vĩ cầm cổ 'Lệ Sương' trên đùi Lam. Vũ Tiến đã dặn kỹ: nhân chứng mù luôn mang theo một cây đàn vĩ cầm cổ của mẹ để lại.
"Đưa cái hộp kia đây tôi kiểm tra xem có giấu chất cấm không," Phạm Hùng lạnh lùng nói, vươn tay định mở cửa sau xe.
Lam đứng tim. Tay phải cô lén luồn vào túi áo khoác, ngón tay chạm vào chiếc thẻ nhân chứng mỏng bằng nhựa của cha cô để lại. Cô định tự mình trình thẻ cảnh sát hình sự của cha để gây áp lực pháp lý, nhưng lời cảnh báo của Thu Trang lại vang vọng bên tai: *"Cảnh sát tuần tra đều là tay chân của Vũ Tiến. Đừng để lộ danh tính!"* Lam khựng lại, lén rụt tay về, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán.
Chú Lâm thấy tình thế nguy cấp, lập tức nhấn còi xe một tiếng dài "bíp" giả vờ vô tình, đồng thời nghiêng người che chắn tầm nhìn của Phạm Hùng: "Ấy chết cán bộ ơi! Đó là cây đàn vĩ cầm cũ hỏng của cháu nó mang đi sửa thôi ạ. Cháu nó mù lòa, cả đời chỉ bám lấy cây đàn của người mẹ quá cố để sống qua ngày. Cán bộ khám xét làm xước đàn tội nghiệp cháu. Em xin gửi thêm chút tiền trà nước cho các anh em trong ca trực vất vả..."
Nói rồi, chú Lâm lén rút thêm một tờ năm trăm nghìn đồng nữa kẹp vào khe cửa xe.
Phạm Hùng nhìn tờ tiền mới xuất hiện, lại nhìn hướng nhìn mờ đục vô định của Lam sau lớp kính râm sẫm màu và dải băng gạc mỏng lộ ra dưới trán. Sự ngây ngô, yếu ớt của cô gái mù hoàn hảo cùng số tiền hối lộ béo bở đã dập tắt hoàn toàn sự nghi ngờ cuối cùng của gã cảnh sát bẩn.
"Thôi được rồi. Đi đi! Lần sau đi cấp cứu thì phải có giấy chuyển viện rõ ràng nghe chưa!" Phạm Hùng hách dịch nói, vứt trả lại giấy phép lái xe trống không cho chú Lâm rồi gạt rào sắt chắn đường sang một bên.
"Dạ, cảm ơn cán bộ nhiều ạ!" Chú Lâm vội vã kéo kính xe lên, vào số và nhấn ga.
Chiếc xe taxi Hyundai Accent từ từ lăn bánh qua chốt kiểm soát giao thông ngầm, lướt qua những bóng cảnh sát bẩn đang đứng dưới mưa phùn Hải Phong để chính thức tiến vào con đường cao tốc hướng về phía rừng thông Sóc Sơn.
Lam khẽ thở phào nhẹ nhõm, cô tựa lưng vào ghế nỉ, cảm nhận nhịp tim của mình đang dần ổn định trở lại sau màn đấu trí nghẹt thở. Thế nhưng, ngay khi chiếc xe vừa tăng tốc vượt qua rào chắn thép được khoảng mười mét, chú chó Lucky đột ngột đứng bật dậy.
Bộ lông vàng óng của nó dựng ngược lên, tai cụp lại, và từ sâu trong lồng ngực nó phát ra một tiếng gầm gừ dữ dội hơn lúc nãy gấp nhiều lần. Khứu giác nhạy bén của Lucky co thắt liên tục khi nó hít thở luồng khí lạnh tràn vào từ khe cửa kính chưa đóng kín hoàn toàn.
"Lucky, ngoan nào..." Lam vội vã cúi xuống xoa tai nó, nhưng lần này Lucky không chịu im lặng. Nó cào móng vuốt xuống sàn xe, sủa vang lên một tiếng nhỏ cảnh báo nguy hiểm.
"Gâu!"
Cùng lúc đó, thính giác tuyệt đối của Thanh Lam ghi nhận một âm thanh lạ vang lên từ khoảng không sương mù phía sau xe. Đó không phải là tiếng xích xe máy của Khánh Nam. Đó là tiếng gầm rú trầm đục, nặng nề của một động cơ xe tải hạng nặng đang tăng tốc đột ngột, kèm theo tiếng lốp xe bám đường dã chiến nghiến mạnh trên mặt đường nhựa trơn trượt.
Khứu giác của Lucky đã ngửi thấy mùi nguy hiểm cận kề. Một bóng đen khổng lồ của thế lực săn đuổi đang âm thầm áp sát họ từ trong màn sương mù dày đặc của con đường đèo phía trước.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!