Nhạc nềnMemories6

Họng Súng Sau Lưng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù Hải Phòng buổi sớm hôm nay không còn mang cái vị thanh khiết của một ngày mới, mà đặc quánh, lạnh lẽo, nồng nặc mùi rỉ sét của những bến tàu container cách đó không xa. Khí lạnh luồn qua khe cửa chính vốn đã bị người bác ruột Nguyễn Huy Hoàng phá hỏng chốt khóa đêm qua, thổi thốc vào căn hộ tầng năm trống trải.


Thanh Lam ngồi quỳ trên sàn nhà phòng khách. Đôi mắt cô ẩn sau chiếc kính râm phân cực sẫm màu, hoàn toàn vô định, nhưng đôi tai cô đang hoạt động hết công suất. Cô khẽ nghiêng đầu, lắng nghe tiếng những mảnh sứ vỡ của đống bát đĩa đêm qua chạm vào nhau khi cô dùng tay trần thu dọn. Mỗi âm thanh “lách cách” sắc nhọn dội lại từ những mảng tường lót mút cách âm xám xịt giúp cô định vị chính xác vị trí của từng mảnh vỡ.


"Ưm..."


Một cơn đau nhói truyền từ khuỷu tay trái lên bả vai khiến Lam khẽ rên rỉ. Vết bầm tím do cú xô ngã của Huy Hoàng vào cạnh bàn trà đêm qua đã bắt đầu sưng tấy, cứng đờ và nhức nhối. Cánh tay trái của cô gần như mất đi một nửa lực, mỗi lần co duỗi đều kéo theo một luồng điện đau đớn chạy dọc cơ gân. Nhãn áp ở đôi mắt mù tạm thời của cô cũng tăng cao sau chấn động âm thanh của nốt nhạc kép đêm qua, tạo ra những cơn nhức rát âm ỉ dưới hốc mắt. Nhưng Lam không cho phép mình khóc. Cha cô từng nói, nước mắt của người mù là thứ vô dụng nhất, chỉ có lý trí và thính giác mới là người bảo vệ trung thành của cô trong bóng tối.


Lam chậm rãi đứng dậy, dùng chiếc gậy dò đường bằng gỗ mun sẫm màu gõ nhẹ xuống sàn để xác định lối đi. Cô tiến về phía tủ kính, cẩn thận ôm lấy chiếc hộp da bọc nhung chứa cây vĩ cầm cổ 'Lệ Sương'. Đối với cô, cây đàn không chỉ là kỷ vật duy nhất của người mẹ quá cố, mà còn là sinh mệnh, là nơi lưu giữ linh hồn chính trực của cha cô. Cô lén lút bọc chiếc hộp đàn vào trong một bao da ngụy trang bằng vải bố sờn rách, biến nó trông giống như một bọc đồ cũ vô hại trước khi đeo lên vai.


Sáng nay, cô có hẹn kiểm tra mắt định kỳ tại phòng khám tư nhân của Bác sĩ Đăng Khoa – người bạn thân duy nhất của cha cô còn sót lại ở thành phố cảng này. Lam biết mình không thể ở lại căn hộ này nữa. Sau khi Huy Hoàng chụp ảnh cây đàn gửi đi, những thế lực bóng tối của tập đoàn Nam Phát chắc chắn sẽ lần theo dấu vết tìm đến đây. Cô phải rời đi trước khi cơn bão ập xuống.


Chập chững bước xuống cầu thang bộ của khu chung cư cũ nát, Lam cảm nhận được luồng khí ẩm ướt của sương mù bao phủ lấy cơ thể. Chiếc kính râm sẫm màu che nửa khuôn mặt thanh tú của cô gái hai mươi hai tuổi, tay phải cô nắm chặt chiếc gậy gỗ mun, gõ từng nhịp đều đặn xuống bậc thềm đá mài.


"Cộc... cộc... cộc..."


Khi bước ra đến vỉa hè trước cổng chung cư, tai Lam lập tức lọc bỏ tiếng còi xe inh ỏi ngoài đường lớn để tập trung vào không gian xung quanh. Sương mù quá dày khiến âm thanh bị bóp méo, nhưng cô vẫn nghe thấy tiếng động cơ của một chiếc xe lớn đang giảm tốc độ, rà phanh rồi dừng ngay trước mặt cô. Tiếng lốp xe nghiến trên mặt đường ẩm ướt phát ra một âm thanh sột soạt đặc trưng.


"Cạch."


Tiếng cửa xe trượt mở. Một gã đàn ông bước xuống. Tiếng bốt da của hắn nện xuống mặt đường xi măng nghe nặng nề, dứt khoát.


"Cô Thanh Lam phải không?" Giọng nói của gã đàn ông vang lên, trầm khàn nhưng có phần vội vã. "Tôi là tài xế do Bác sĩ Đăng Khoa phái đến đón cô. Bác sĩ nói tình hình ở Hải Phòng đang rất phức tạp, chung cư của cô không còn an toàn nên bảo tôi đưa cô đến thẳng bệnh viện mắt bằng xe cấp cứu chuyên dụng này cho kín đáo."


Lam khựng lại. Cô đứng im trong sương mù, chiếc gậy gỗ mun khẽ chạm vào mũi giày của mình. Đôi tai cô bắt đầu phân tích giọng nói của người đối diện. Hắn gọi đúng tên cô, nhắc đúng tên Bác sĩ Đăng Khoa, và chiếc xe trước mặt phát ra tiếng động cơ êm ái đặc trưng của dòng xe cứu thương Ford Transit. Mọi thứ dường như hoàn hảo và hợp lý.


"Bác sĩ Khoa tự tay bảo anh đến sao?" Lam hỏi, giọng cô giữ một sự cảnh giác bẩm sinh.


"Đúng thế, cô Lam. Bác sĩ Khoa đang đợi ở phòng mổ cách ly. Cô lên xe nhanh đi, sương mù đang dày lên, đi muộn sẽ lỡ mất ca trực của bác sĩ," gã tài xế thúc giục, bước chân hắn tiến lại gần cô thêm một bước.


Lam gật đầu nhẹ, tay phải bám vào tay vịn cửa xe khi gã tài xế đỡ cô lên. Nhưng ngay khi cô vừa đặt chân vào khoang sau của chiếc xe, khứu giác của cô đột ngột thu nhận một mùi hương lạ. Không có mùi cồn sát trùng, mùi ether hay mùi oxy thanh khiết của một chiếc xe cứu thương thông thường. Thay vào đó là mùi thuốc lá rẻ tiền bám vào lớp nỉ ghế và một mùi tanh nhè nhẹ của kim loại rỉ sét.


"Rầm!"


Cánh cửa trượt phía sau bị đóng sập lại từ bên ngoài với một lực cực mạnh.


"Tạch! Tạch!"


Tiếng chốt khóa điện tử tự động vang lên, khóa chặt khoang sau của xe từ bên trong. Chiếc xe lập tức rồ ga, lao vút đi với tốc độ chóng mặt, khiến cơ thể Lam bị giật mạnh về phía sau.


Cơn lạnh chạy dọc sống lưng Lam. Cô lập tức nhận ra mình đã rơi vào bẫy.


Cô cố gắng giữ bình tĩnh, áp sát tai vào vách ngăn mỏng giữa khoang bệnh nhân và cabin lái. Lam kích hoạt kỹ năng 'Phân tích tần số nhịp tim'. Trong không gian khép kín của chiếc xe đang lao đi, tiếng động cơ gầm rú át đi phần lớn tạp âm, nhưng bằng thính giác tuyệt đối, cô vẫn cô lập được tiếng nhịp đập lồng ngực của gã tài xế phía trước.


"Thịch thịch thịch thịch..."


Nhịp tim của hắn đập rất nhanh, dao động liên tục ở mức một trăm mười nhịp trên phút. Đó không phải là nhịp tim của một tài xế cứu thương chuyên nghiệp đang thi hành nhiệm vụ bình thường. Đó là nhịp tim của kẻ đang cực kỳ căng thẳng, lo lắng và đang thực hiện một hành vi phạm tội.


"Anh không phải người của Bác sĩ Khoa!" Lam lớn tiếng nói, giọng cô run lên nhưng đầy đanh thép. "Anh là ai? Anh định đưa tôi đi đâu?"


Phía trước cabin lái, gã tài xế giả mạo – chính là Hùng 'Đen', tay sai do Trưởng phòng cảnh sát bẩn Vũ Tiến phái đến – không trả lời. Hắn chỉ nghiến răng, nhấn thêm ga khiến chiếc xe cứu thương giả lao vun vút qua những con phố cổ sương mù Hải Phòng, hướng thẳng về phía khu kho bãi bỏ hoang ngoài bến cảng container số 4.


"Mở cửa ra! Cho tôi xuống xe!" Lam hét lên.


Cô sờ soạng trong bóng tối, tay phải cố gắng tìm kiếm tay nắm cửa sau của chiếc Transit. Tuy nhiên, chốt cửa điện tử đã bị vô hiệu hóa hoàn toàn từ cabin phía trước. Lam quyết định không chịu đầu hàng. Cô lùi lại, tay phải cầm chiếc gậy dò đường bằng gỗ mun sẫm màu, định dùng đầu gậy bọc đồng thúc mạnh vào khe khóa cửa để cạy chốt cơ học.


"Á!"


Một cơn đau nhói thấu xương bùng phát từ khuỷu tay trái bị bầm tím đêm qua. Cú ngã va vào bàn trà trà gỗ sồi đã vắt kiệt sức lực của cánh tay trái của cô. Khi Lam cố gắng dùng cả hai tay để tạo lực đòn bẩy đẩy chiếc gậy mun vào khe khóa, cánh tay trái của cô đột ngột bị bủn rủn, mất lực hoàn toàn. Chiếc gậy mun trượt mạnh khỏi khe cửa sắt, đập mạnh vào thành xe kim loại sắc nhọn.


"Rắc!"


Đầu chiếc gậy gỗ mun bị mẻ một góc lớn, thân gậy nứt ra một đường dài. Lam loạng choạng ngã quỵ xuống sàn xe lạnh lẽo, chiếc hộp đàn vĩ cầm 'Lệ Sương' tuột khỏi vai cô, nằm chơ vơ bên cạnh. Đôi mắt sau chiếc kính râm của cô rỉ ra một giọt nước mắt sinh lý đau đớn do áp lực nhãn áp đột ngột tăng cao.


"Con ranh mù, ngồi im đấy đi!" Giọng nói cộc cằn của Hùng 'Đen' vang lên qua vách ngăn. "Mày có đập gãy gậy cũng không thoát được đâu! Ngoan ngoãn đi gặp chủ tịch Lê Mạnh thì may ra còn giữ được cái mạng chó!"


Lê Mạnh. Tập đoàn Nam Phát.


Cái tên đó vang lên như một tiếng sét đánh ngang tai Lam. Kẻ đứng sau vụ ám sát cha cô giờ đây đang muốn bắt cóc cô để tiêu hủy nhân chứng cuối cùng, và có lẽ là để cướp đi cây đàn vĩ cầm chứa chiếc thẻ nhớ mật mà cha cô đã đánh đổi cả mạng sống để bảo vệ.


Chiếc xe cứu thương giả lao đi ngày càng nhanh, tiếng gió rít qua khe cửa kính nghe rợn người. Lam ôm chặt lấy chiếc hộp đàn 'Lệ Sương' vào lòng, tay phải cô run rẩy sờ soạng đống đồ đạc trống rỗng trong khoang sau. Cô không mang theo thiết bị sốc điện GP-8, cô hoàn toàn đơn độc và bất lực trong cái lồng sắt di động này.


Đúng lúc Lam tưởng như mọi hy vọng đã khép lại, thì một âm thanh kỳ lạ đột ngột dội vào màng nhĩ nhạy bén của cô.


"Pặp!"


Đó là một tiếng nổ cực nhỏ, trầm đục và ngắn ngủi, vang lên từ một khoảng cách xa khoảng một trăm mét phía sau xe. Người bình thường sẽ nhầm tưởng đó là tiếng một quả bóng bay bị vỡ hoặc tiếng động cơ xe máy bị nghẹt xăng trong sương mù. Nhưng đối với Lam, người đã trải qua đêm tai nạn đẫm máu tại bến cảng, cô nhận ra ngay tần số rung động đó.


Tiếng súng ngắn quân dụng Glock 19 có lắp ống giảm thanh chuyên dụng cỡ 9mm.


"Đoàng!"


Ngay sau tiếng nổ nhỏ ấy là một tiếng rách lớn của cao su bị xé toạc. Lốp sau bên phải của chiếc xe cứu thương giả bị bắn rách nát hoàn toàn.


"Kéttt... rầm!"


Chiếc xe Transit mất thăng bằng đột ngột, đuôi xe văng mạnh sang một bên rồi drift một vòng bán kính rộng trên mặt đường trơn trượt sương mù. Lam bị hất tung khỏi sàn xe, cơ thể cô đập mạnh vào vách ngăn kim loại. Cú va chạm mạnh khiến đôi mắt non nớt của cô bị chấn động nhẹ, một cơn choáng váng dữ dội ập đến làm cô suýt ngất đi. Chiếc gậy dò đường bằng gỗ mun sẫm màu của cô bị ép chặt dưới gầm ghế nỉ, gãy đôi thành hai đoạn hoàn toàn.


Chiếc xe cứu thương giả đâm sầm vào một dải phân cách bê tông ven đường rồi dừng lại hẳn. Động cơ xe tắt lịm, chỉ còn tiếng xì xì của két nước tản nhiệt bị vỡ và tiếng còi báo động hỏng hóc kêu liên hồi.


"Mẹ kiếp! Đứa nào bắn lốp xe tao!" Hùng 'Đen' gầm lên từ cabin phía trước. Hắn vội vã mở cửa xe, định bước xuống rút súng ngắn phản công.


Nhưng hắn chưa kịp đặt chân xuống đất thì một tiếng động dứt khoát khác đã vang lên.


"Bộp! Bốp!"


Tiếng báng súng kim loại đập mạnh vào kính lái phía trước, tiếng kính cường lực vỡ vụn loảng xoảng dội vào tai Lam. Ngay sau đó là tiếng rên rỉ đau đớn của Hùng 'Đen' khi bị một lực lượng cực mạnh lôi tuột ra khỏi ghế lái. Tiếng va chạm cơ thể dứt khoát, tiếng xương khớp bị khóa chặt và tiếng Hùng 'Đen' bị nện mạnh xuống mặt đường nhựa lạnh lẽo diễn ra chớp nhoáng trong vòng chưa đầy năm giây.


Không gian xung quanh chiếc xe trở lại sự tĩnh lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng gió rít qua những kẽ kính vỡ và tiếng bước chân chậm rãi tiến về phía cửa sau khoang bệnh nhân.


Lam nằm co quắp trên sàn xe, tay vẫn ôm chặt hộp đàn 'Lệ Sương'. Đôi tai cô căng lên, lắng nghe tiếng bước chân đang tiến lại gần. Bước chân ấy nhẹ nhàng, uyển chuyển nhưng cực kỳ vững chãi, mỗi nhịp dẫm xuống đất đều mang theo một sự kiểm soát trọng lượng cơ thể hoàn hảo của một kẻ chiến đấu chuyên nghiệp.


"Cạch."


Tiếng chốt khóa điện tử bị phá hỏng bằng một lực bẻ cơ học thô bạo. Cánh cửa trượt phía sau mở toang.


Luồng gió lạnh buốt của sương mù Hải Phòng ập vào khoang xe, mang theo một mùi hương hoàn toàn khác biệt. Không có mùi thuốc lá rẻ tiền, không có mùi máu tanh. Chỉ có mùi len mới ấm áp và một mùi hương quế thanh nhẹ, dễ chịu đến lạ lùng.


"Cô Thanh Lam, cô có sao không?"


Một giọng nói trầm ấm, dịu dàng và đầy vẻ lo lắng vang lên bên tai cô. Giọng nói ấy mang lại một cảm giác an toàn kỳ lạ, xua đi phần nào cơn hoảng loạn đang bóp nghẹt lồng ngực Lam.


Lam ngơ ngác ngẩng đầu lên hướng về phía giọng nói. Qua lớp kính râm sẫm màu, cô chỉ thấy một bóng người cao lớn, vạm vỡ đang cúi xuống che chắn cho cô khỏi những hạt mưa phùn lạnh giá đang bắt đầu rơi ngoài cửa xe. Người đàn ông đó đang mặc một chiếc áo len trắng dày dặn, ấm áp.


"Tôi là Thành, cảnh sát hình sự thuộc đội bảo vệ nhân chứng Hải Phong," người đàn ông tự xưng là Thành nói, giọng anh đầy vẻ trấn an khi anh cúi xuống đỡ lấy bờ vai run rẩy của cô. "Bác sĩ Đăng Khoa đã phát hiện ra phòng khám bị Vũ Tiến giám sát nên lén liên lạc với tôi để bảo vệ cô. Gã tài xế kia là kẻ giả mạo do bọn chúng phái đến bắt cóc cô. May mà tôi bám theo kịp thời."


Thành. Cảnh sát bảo vệ nhân chứng.


Lam im lặng, cô giả vờ gật đầu nhẹ để tỏ vẻ tin tưởng, nhưng bên dưới lớp kính râm sẫm màu, đôi mắt mờ đục của cô khẽ nheo lại. Cô đưa tay phải ra, tìm kiếm một điểm tựa để bước xuống khỏi khoang xe cứu thương giả đang bốc khói.


Khánh Nam – lúc này đang đóng vai người bảo vệ 'Thành' ấm áp – chủ động vươn bàn tay to lớn, thô ráp của mình ra để Lam nắm lấy.


Khi năm đầu ngón tay thanh mảnh, nhạy cảm của Thanh Lam chạm vào lòng bàn tay ấm áp đầy vết chai sần của 'Cảnh sát Thành', cô khẽ rùng mình. Nhưng thứ khiến cô thực sự đóng băng không phải là những vết chai sần của kẻ thường xuyên cầm súng.


Mà là thính giác tuyệt đối của cô.


Ở khoảng cách chưa đầy nửa mét, khi cơ thể cô dựa sát vào lồng ngực vững chãi của anh để bước xuống xe, tai Lam đột ngột ghi nhận một tần số âm thanh kỳ lạ từ hệ hô hấp của người đàn ông này.


Không có tiếng rít nhẹ qua mũi, không có tiếng chuyển động của vòm họng, lồng ngực anh chuyển động co bóp cực kỳ chậm rãi. Đó là một nhịp thở sâu đến mức đáng sợ, hoàn toàn câm lặng và vô hình trước thế giới xung quanh – một kỹ thuật kiểm soát hơi thở đỉnh cao mà chỉ những kẻ săn mồi trong bóng tối, những sát thủ chuyên nghiệp được huấn luyện để trở nên hoàn toàn vô hình trước mục tiêu mới có thể sở hữu.


Một luồng khí lạnh buốt chạy dọc sống lưng Thanh Lam.


Người đàn ông có giọng nói ấm áp đang dịu dàng dìu cô xuống xe, người tự xưng là cảnh sát bảo vệ cô khỏi họng súng của tập đoàn Nam Phát... thực chất lại mang hơi thở câm lặng của một kẻ giết người chuyên nghiệp.


Họng súng đen ngòm của thế giới ngầm không ở đâu xa, nó đang đứng ngay sau lưng cô, bọc trong một chiếc áo len trắng ấm áp.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!