Cuộc Viếng Thăm Bất Ngờ
Tiếng động cơ xe máy xích dã chiến xé toạc màn sương mù đặc quánh của rừng thông Sóc Sơn, dội từng đợt âm thanh trầm đục vào những thớ gỗ sồi cổ kính của căn biệt thự. Thanh Lam ngồi im lặng trên chiếc ghế bành nỉ sờn góc nơi phòng khách tầng trệt. Đầu cô hơi nghiêng, dải băng gạc trắng quấn quanh mắt vẫn còn vương chút hơi ẩm lạnh lẽo của núi rừng. Dưới lớp vải váy len trắng dày dặn, khớp khuỷu tay trái bị bầm tím của cô khẽ co rút, nhói lên từng cơn buốt rát. Nhưng gương mặt cô vẫn bất động. Cô đang kích hoạt Lá chắn cảm xúc lạnh lùng, ép chặt nhịp tim của mình duy trì ở mức bảy mươi nhịp mỗi phút, không để lộ một vết rạn nứt nhỏ nhất của sự hoảng loạn hay căm hận.
Hắn đã về.
Gã sát thủ mang mật danh "K" của tổ chức Vô Ảnh—kẻ đang đóng vai người bảo vệ tận tụy tên "Thành"—vừa dắt chiếc xe dã chiến vào mái hiên. Tai Lam nghe thấy tiếng chân chống sắt gạt xuống mặt đá hộc cót két, tiếng bước chân bất đối xứng lệch một phân rưỡi quen thuộc của hắn nặng nề nện trên bậc thềm gạch tàu. Cửa gỗ sồi dày đóng sập lại, kéo theo một luồng gió lạnh mang theo mùi tinh dầu quế ấm áp dội vào khứu giác nhạy bén của cô. Nhưng lần này, ẩn sâu dưới mùi quế nồng nặc kia, khứu giác của Lam vẫn ngửi thấy mùi sắt tanh nhạt của máu tươi đang rỉ ra từ bả vai trái bục chỉ của hắn, hòa lẫn với mùi khói súng đen không khói chuyên dụng bám chặt trên thớ vải áo len trắng.
“Cô Lam, em vẫn ở đây chứ?”
Khánh Nam lên tiếng. Hắn sử dụng Ngụy trang giọng nói 'Cảnh sát Thành', tông giọng trầm ấm, dịu dàng và đong đầy sự lo lắng, hoàn toàn khác biệt với chất giọng lạnh lùng, dứt khoát của một kẻ bóp cò giết người chuyên nghiệp. Hắn đứng cách cô đúng một mét rưỡi, nghiêm ngặt tuân thủ Quy tắc không chạm vật lý để tránh việc xúc giác của cô phát hiện ra cơ thể đầy vết sẹo súng đạn của mình.
“Em vẫn ở đây, anh Thành,” Lam khẽ mỉm cười, giọng cô trong trẻo, ngây thơ đến hoàn hảo. “Em vừa nghe thấy tiếng sấm ngoài đèo dội về, sương mù có vẻ dày hơn rồi phải không anh?”
“Ừ, sương muối đang xuống rất nhanh. Em cứ ngồi yên đó, để tôi bảo ông Sáu đun thêm chút nước quế sưởi ấm,” Nam nói, giọng hắn khẽ khựng lại một nhịp đầy đau đớn khi bả vai trái bị căng cơ rỉ máu. Hắn định bước về phía nhà bếp thì đột ngột, một tiếng gõ cửa dồn dập, nặng nề vang lên từ phía cửa chính.
“Cộc! Cộc! Cộc!”
Tiếng gõ cửa bằng cán gỗ nặng nề làm rung chuyển cánh cửa sồi cổ kính. Lucky—chú chó Golden dẫn đường đang nằm dưới chân Lam—lập tức bật dậy, hai tai dựng đứng, khẽ gầm gừ nhỏ trong cổ họng. Lam nhanh chóng đặt tay lên đầu Lucky, khẽ vuốt ve để giữ nó im lặng theo giao thức bảo mật.
“Thành ơi! Có nhà không cậu? Tôi—Anh Hùng kiểm lâm đây!”
Giọng nói khàn đặc, nồng nặc mùi rượu đế và sương muối của Trạm trưởng kiểm lâm Anh Hùng vọng qua khe cửa. Khánh Nam khẽ nhíu mày. Ánh mắt ấm áp dối lừa của hắn lập tức biến mất, thay vào đó là tia lạnh lẽo, sắc lẹm của một con dã thú đang cảnh giác. Hắn liếc nhìn Lam, thấy cô vẫn ngồi im lặng ôm cây vĩ cầm cổ 'Lệ Sương' trước ngực với vẻ mặt ngơ ngác vô hại, hắn mới khẽ thở phào.
“Tôi ra mở cửa ngay đây, anh Hùng,” Nam nói vọng ra, đồng thời điều chỉnh lại thanh quản để giữ vững tông giọng của cảnh sát Thành. Hắn bước nhanh ra cửa chính, tay phải lén đặt hờ sau thắt lưng—nơi khẩu súng ngắn Glock 19 lắp ống giảm thanh đang được giấu kín.
Cánh cửa gỗ sồi mở ra. Anh Hùng bước vào phòng khách, mang theo một luồng khí lạnh buốt và mùi bùn đất ẩm ướt của rừng thông. Dáng người ông cao lớn, ngăm đen trong bộ quân phục kiểm lâm màu xanh lá sờn cũ, vai đeo chiếc súng săn hai nòng rỉ sét. Ông vừa tháo chiếc mũ lưỡi trai bám đầy nước sương, vừa cười sảng khoái:
“Chào cậu Thành! Sương mù đèo dốc Sóc Sơn chiều nay độc quá, tôi đi tuần ngang qua thấy nhà cậu sáng đèn nên ghé vào xin chén trà nóng tránh rét.”
“Chào anh Hùng. Anh vào nhà đi, thời tiết này mà đi tuần rừng thì vất vả quá,” Nam niềm nở tiếp đón, khéo léo nghiêng bả vai trái bị thương vào góc khuất của cánh cửa để tránh tầm mắt của người kiểm lâm dày dạn kinh nghiệm. “Để tôi pha ấm trà quế nóng mời anh.”
Nam dắt Anh Hùng lại bàn trà gỗ sồi ở giữa phòng khách, cách vị trí của Thanh Lam khoảng ba mét. Lam vẫn ngồi im lặng ở góc phòng. Cô chậm rãi nâng cây vĩ cầm 'Lệ Sương' lên, đặt nhẹ vĩ gỗ mun cổ điển lên dây đàn. Cô không thể nhìn thấy họ, nhưng thính giác tuyệt đối của cô đã được kích hoạt hoàn toàn. Cô bắt đầu kéo những nốt nhạc ngân dài, trầm ấm của bản độc tấu Bach. Tiếng đàn vĩ cầm thánh thót vang lên, len lỏi qua các góc tường cổ kính, tạo ra độ phản hồi sóng âm giúp cô vẽ lại chính xác sơ đồ chuyển động của hai người đàn ông trong phòng khách. Đồng thời, tiếng đàn cũng là lá chắn ngụy trang hoàn hảo để cô thực hiện kỹ năng Phân tích âm thanh môi trường và Đọc vị nhịp tim qua giọng nói.
Trong não bộ của Lam, mọi tạp âm bắt đầu bị cô lập và lọc bỏ. Tiếng gió bấc rít qua khe cửa vỡ, tiếng củi cháy tí tách trong lò sưởi, và cả tiếng rung động của dây đàn vĩ cầm trên vai cô đều trở thành những dải tần số nền mờ nhạt. Giữa khoảng không gian ấy, giọng nói của Khánh Nam và Anh Hùng hiện lên rõ nét dưới dạng các bước sóng âm thanh có tần số riêng biệt.
“Trà quế nóng đây, anh Hùng,” Nam đặt cốc trà sứ xuống bàn, dùng chất giọng ngụy trang ấm áp của cảnh sát Thành để trò chuyện. “Tình hình rừng thông dạo này có gì bất thường không anh?”
Anh Hùng đón lấy cốc trà, hớp một ngụm lớn rồi khẽ thở phào khoan khoái: “Ấm quá! Cảm ơn cậu. Tình hình lâm tặc thì vẫn thế, nhưng dạo này có chuyện này lạ lắm cậu Thành ạ. Hai ngày qua, đội tuần tra của tôi liên tục phát hiện có thiết bị bay flycam lạ, loại công nghệ cao, cứ bay rà sát quanh khu vực biệt thự cổ này vào lúc chập tối. Tôi nghi có bọn buôn lậu hoặc thám tử tư đang rình mò khu này.”
“Flycam sao?” Giọng Nam vang lên, mang đầy vẻ ngạc nhiên của một cảnh sát hình sự đang thu thập thông tin nghiệp vụ. “Anh có xác định được hướng bay của chúng không?”
Lam lén tập trung thính giác vào lồng ngực của Khánh Nam. Cô áp dụng kỹ năng Phân tích tần số nhịp tim. Dù tiếng đàn vĩ cầm của cô vẫn đang ngân vang đều đặn, tai cô vẫn nghe rõ tiếng tim đập của Nam dội lại từ khoảng cách ba mét. Nhịp tim của hắn vẫn duy trì cực kỳ ổn định ở mức năm mươi lăm nhịp mỗi phút—một tần số hoàn hảo của kẻ đã được huấn luyện kiểm soát nhịp tim vô hình để đối phó với máy phát hiện nói dối. Hắn không hề ngạc nhiên về chiếc flycam. Hắn biết rõ sự tồn tại của nó, bởi chính hắn đã nổ súng bắn hạ một chiếc ngoài vành đai bảo vệ Sóc Sơn hôm trước.
“Chúng bay từ hướng đèo dốc sạt lở phía Tây xuống,” Anh Hùng đặt cốc trà xuống bàn gõ cạnh cạch. “Tôi nhớ cậu đang làm chuyên án bảo vệ nhân chứng đặc biệt ở đây, nên mới lén ghé qua cảnh báo cậu. Bọn rình mò này chắc chắn không phải người lương thiện đâu. Cậu có cần tôi báo thêm cho lực lượng công an huyện hỗ trợ không?”
“Không cần đâu, anh Hùng,” Nam trả lời nhanh chóng, giọng nói vẫn giữ được sự trầm ấm, đáng tin cậy. “Đây là chuyên án bảo mật cấp độ một của Sở cảnh sát Hải Phong. Việc điều động thêm lực lượng địa phương sẽ dễ làm rò rỉ thông tin vị trí căn nhà an toàn này. Tôi đã thiết lập hệ thống bẫy rập cảnh giới vòng ngoài rồi, anh cứ yên tâm.”
Lam khẽ di chuyển ngón tay trên cần đàn vĩ cầm, kéo một nốt cao vút để thử phản ứng của Nam. Cô lén lắng nghe tần số rung thanh quản của hắn qua kỹ năng Đọc vị nhịp tim qua giọng nói. Giọng nói của hắn phát ra rất tự nhiên, sử dụng các thuật ngữ nghiệp vụ cảnh sát như “chuyên án bảo mật cấp độ một”, “nhân chứng đặc biệt”, “rò rỉ vị trí” cực kỳ trơn tru. Một người bình thường chắc chắn sẽ bị vỏ bọc hoàn hảo này đánh lừa. Nhưng Lam đã nhận ra sự bất nhất tột cùng. Hơi thở của hắn khi nói những từ đó hoàn toàn không có sự tự hào hay nghiêm nghị của một người thực thi pháp luật; nó mang một tần số lạnh lẽo, trống rỗng và dứt khoát của một kẻ đang đọc lại một kịch bản đã được lập trình sẵn trong đầu.
*Hắn đang nói dối. Hắn không hề nhận được bất kỳ lệnh bảo vệ nhân chứng nào từ Sở cảnh sát Hải Phong cả. Lệnh bảo vệ duy nhất của hắn chính là bản hợp đồng ám sát của tổ chức Vô Ảnh.*
Cơn căm hận trong lòng Lam khẽ dâng lên, khiến nhịp tim cô đột ngột tăng vọt. Cô lập tức siết chặt cơ mặt, sử dụng Lá chắn cảm xúc lạnh lùng để ép nhịp tim trở lại trạng thái bình lặng, ngón tay kéo vĩ cầm vẫn đều đặn tạo ra những giai điệu Bach thánh thót che giấu mọi biến động nội tâm.
Anh Hùng nghe tiếng đàn vĩ cầm của Lam, khẽ nghiêng đầu nhìn về phía góc phòng, ánh mắt lộ vẻ thương cảm sâu sắc: “Tiếng đàn của cô bé hay quá, tiếc là… đôi mắt lại gặp tai nạn. Cậu Thành này, đợt trước tôi có nhậu với thằng Lê Hoàng bên đội hình sự Hải Phong. Nó bảo khóa của cậu ở đội hình sự Hải Phong toàn những tay súng thiện xạ cả. Nó còn nhắc đến cậu suốt.”
Khoảnh khắc cái tên “Lê Hoàng” vang lên từ miệng người kiểm lâm, một dị biến sinh lý cực nhỏ đã xảy ra.
Khánh Nam đang nâng cốc trà quế lên định uống. Ngay khi nghe thấy cái tên “Lê Hoàng”, nhịp thở câm lặng sâu đáng sợ của hắn đột ngột bị khựng lại đúng không phẩy hai giây. Lồng ngực hắn co thắt nhẹ, và nhịp tim vốn đang được kiểm soát hoàn hảo ở mức năm mươi lăm nhịp mỗi phút của hắn bỗng nhiên đập mạnh lệch một nhịp, vọt lên bảy mươi tám nhịp trong tích tắc trước khi bị hắn dùng ý chí thép đè xuống.
Sự rạn nứt sinh lý cực nhỏ này không thể qua mắt được thính giác tuyệt đối của Thanh Lam.
*Lê Hoàng? Trung úy Lê Hoàng chính trực của đội hình sự Hải Phong—người đồng nghiệp thực sự của cái danh tính giả “Thành” mà hắn đang sử dụng. Hắn sợ Lê Hoàng.*
Tiếng đàn vĩ cầm của Lam đột ngột ngân lên một nốt trầm kéo dài đầy u uẩn, dội vào bức tường gạch của phòng khách như một tiếng thở dài căm hận của người cha quá cố dưới bến cảng số 4. Cô đã nắm giữ được manh mối quyết định. Cái tên “Lê Hoàng” chính là chìa khóa pháp lý đầu tiên để cô bóc trần toàn bộ sự dối trá của gã sát thủ đang đứng trước mặt mình.
Khánh Nam lập tức nhận ra sự bất thường trong tiếng đàn của Lam. Hắn biết thính giác của cô nhạy bén đến mức nào. Để đánh lạc hướng Anh Hùng và ngăn không cho người kiểm lâm tiến lại gần hỏi thăm Lam, Nam khéo léo đứng dậy, cầm ấm trà nóng bước lên chắn giữa Anh Hùng và góc phòng của Lam:
“Anh Hùng, trà nguội rồi để tôi rót thêm cho anh. Chuyện của cậu Lê Hoàng ở Hải Phong dạo này thế nào rồi anh? Tôi đi làm nhiệm vụ biệt phái lâu quá nên cũng mất liên lạc với anh em.”
“À, thằng Hoàng nó vẫn thế, vẫn chính trực và lì lợm lắm,” Anh Hùng cười khà khà, đón lấy chén trà nóng từ tay Nam, hoàn toàn không nhận ra họng súng vô hình đang chực chờ sau thắt lưng gã cảnh sát giả. “Nó bảo khi nào cậu hoàn thành chuyên án này thì phải về Hải Phong nhậu với nó một bữa ra trò.”
“Chắc chắn rồi, anh Hùng. Tôi sẽ về,” Nam mỉm cười nói, giọng nói ngụy trang của hắn lại trở nên ấm áp, chân thành đến đáng sợ.
Sau khi trao đổi thêm một vài thông tin về tình hình an ninh rừng thông, Nam khéo léo tiễn Trạm trưởng kiểm lâm Anh Hùng ra cửa. Cánh cửa gỗ sồi dày đóng sập lại, khóa sắt dã chiến lách cách gạt chốt vang lên dứt khoát. Căn biệt thự cổ lại chìm vào sự im lặng ngột ngạt bọc trong sương mù dày đặc.
Khánh Nam đứng lặng người bên cửa chính đúng mười giây. Hắn khẽ đưa tay trái lên bóp nhẹ bả vai đang rỉ máu tươi dưới lớp áo len trắng dày, hơi thở nóng hổi và đứt quãng vì cơn sốt hoại tử độc chì bắt đầu phát tác nặng hơn. Hắn lo lắng quay lại nhìn Lam, thấy cô vẫn ngồi im lặng kéo những nốt nhạc Bach cuối cùng đầy bình yên, hắn mới khẽ thở phào nhẹ nhõm, tự nghĩ rằng mình đã đóng tròn vai cảnh sát Thành hoàn hảo trước thính giác của cô.
Nhưng dưới dải băng gạc trắng quấn quanh mắt, khóe môi Thanh Lam khẽ mím chặt thành một đường lạnh lùng. Cô đã ghi nhớ chính xác cái tên “Lê Hoàng” và nhịp tim đập lệch của gã sát thủ. Đêm nay, khi bóng tối bao trùm biệt thự cổ, cô quyết định sẽ lén dùng chiếc máy ghi âm mini Sony ICD đang giấu dưới đệm giường phòng ngủ để thu thập thêm thông tin về Lê Hoàng—chìa khóa lật đổ chiếc mặt nạ lừa dối của kẻ giết cha cô.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!