Nhạc nềnMemories6

Sự Im Lặng Của Ông Sáu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Căn biệt thự cổ ven rừng Sóc Sơn chiều nay chìm trong một biển sương mù xám đục. Gió bấc rít qua những tán thông già ngoài kia, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt của vùng núi đá cao, dội từng cơn buốt giá vào những khe cửa gỗ sồi rêu phong. Trong không gian khép kín và u tối ấy, Thanh Lam ngồi im lặng trên chiếc ghế bành nỉ sờn góc ở phòng khách tầng trệt. Đôi mắt cô vẫn bị che khuất sau dải băng gạc trắng ẩm ướt, nhưng mọi giác quan khác của cô đang căng ra như những sợi dây đàn vĩ cầm được vặn đến giới hạn tối đa.


Khớp khuỷu tay trái của Lam đột ngột nhói lên một cơn đau buốt rát. Vết bầm tím lớn từ cú xô ngã tàn nhẫn của người bác ruột Nguyễn Huy Hoàng dưới hầm xe Hải Phong mấy ngày trước dường như đang co rút lại dưới cái lạnh núi rừng. Cánh tay cô run nhẹ, lực bám yếu đi rõ rệt khiến cô phải khéo léo tựa nhẹ cùi chỏ vào mạn sườn để che giấu sự bất tiện này. Lam hít một hơi sâu, ép chặt lồng ngực mình phải phập phồng thật đều đặn dưới lớp váy len trắng dày dặn. Cô đang kích hoạt Lá chắn cảm xúc lạnh lùng, một kỹ thuật kiểm soát cơ mặt và nhịp tim mà cha cô—cố Thẩm phán Nguyễn Huy—từng dạy cô để đối phó với những kẻ tội phạm xảo quyệt nhất trước tòa. Cô không được phép để lộ một chút sơ hở nào trước mặt người đàn ông đang đứng cách cô đúng một mét rưỡi kia.


“Cô Lam, sương mù ngoài đèo đang đặc lại rất nguy hiểm. Tôi đã hẹn với trạm trưởng kiểm lâm Anh Hùng để đi tuần tra vòng ngoài vành đai bảo vệ.”


Giọng nói trầm ấm, dịu dàng của Khánh Nam—dưới danh nghĩa gã cảnh sát “Thành” tận tụy—vang lên từ góc tối hành lang. Hắn vẫn giữ đúng Quy tắc không chạm vật lý, đứng ở một khoảng cách an toàn để tránh việc xúc giác nhạy bén của cô phát hiện ra những vết sẹo súng đạn gồ ghề trên cơ thể mình. Thế nhưng, thính giác tuyệt đối của Lam đã nhanh chóng ghi nhận nhịp thở của hắn. Đó là một nhịp thở sâu đến mức đáng sợ, hoàn toàn câm lặng, nhưng hôm nay lại có phần nóng hổi và đứt quãng hơn thường ngày. Cơn sốt cao do hoại tử độc chì từ phát đạn cũ đang tàn phá bả vai trái bục chỉ của hắn, khiến mỗi lời nói ra đều mang theo một sự chịu đựng đau đớn thầm lặng dưới lớp áo len trắng dày dặn bám nhẹ mùi tinh dầu quế ngụy trang.


“Anh đi đi, anh Thành. Em sẽ ở trong phòng tập đàn, không ra ngoài đâu.” Lam khẽ nghiêng đầu, nở một nụ cười yếu ớt, ngây thơ đầy vẻ bất lực của một nạn nhân mù cần được bảo bọc.


“Được rồi. Ông Sáu sẽ ở dưới bếp chuẩn bị trà gừng cho em. Có chuyện gì, em cứ thổi chiếc còi bạc siêu âm trên cổ.”


Tiếng bước chân bất đối xứng lệch một phân rưỡi của hắn nặng nề di chuyển ra phía cửa chính. Tiếng khóa sắt dã chiến lách cách gạt chốt vang lên, rồi tiếng cánh cửa gỗ sồi dày đóng sập lại, ngăn cách hoàn toàn thế giới bên trong biệt thự với cơn bão sương mù ngoài kia. Ngay sau đó, tiếng động cơ xe máy của hắn nổ giòn, nhỏ dần rồi biến mất hút sau những rặng thông dốc đứng.


Hắn đã đi.


Lam đợi thêm đúng năm phút, cho đến khi thính giác của cô không còn ghi nhận bất kỳ tần số rung động nào của tiếng động cơ ngoài đèo. Cô chậm rãi đứng dậy, tay cầm thanh gỗ sồi mới dò đường—món quà Nam tự tay tiện nhẵn nhụi để thay thế chiếc gậy mun bị gãy của cô. Cô gõ nhẹ đầu gậy xuống sàn gỗ sồi, từng bước một di chuyển hướng về phía nhà bếp ở phía sau tầng một biệt thự.


Mùi quế nồng nặc hòa lẫn vị gừng cay và mùi đất ẩm từ khu vườn hồng dại phía sau bay ra, dẫn lối cho cô gái mù bước vào không gian bếp ấm áp. Trong bóng tối tuyệt đối dưới dải băng gạc, tai Lam nghe thấy tiếng dao thớt cắt thái đều đặn, tỉ mỉ nhưng hoàn toàn không có tiếng thở mạnh hay tiếng động chân tay thừa thãi. Đó là ông quản gia câm ông Sáu.


Lam bước chậm lại, cô cố tình búng nhẹ ngón tay trỏ phải để nghe tiếng sóng âm dội lại từ các góc tường bếp, vẽ nên một bản đồ cấu trúc không gian ba chiều trong não bộ. Cô xác định được vị trí của chiếc bàn gỗ sồi lớn ở giữa phòng và dáng người khòm khom của ông Sáu đang đứng bên bồn rửa.


“Bác Sáu… cháu phụ bác nhặt rau nhé?” Lam lên tiếng mềm mại, cố ý tạo ra sự gần gũi vô hại.


Tiếng dao cắt đột ngột dừng lại. Lam nghe thấy tiếng bước chân nhẹ nhàng của ông Sáu di chuyển về phía cô. Một bàn tay thô ráp, sần sùi bám đầy nhựa rau rừng khẽ chạm nhẹ vào mu bàn tay cô, dắt cô ngồi xuống chiếc ghế gỗ cạnh bàn ăn. Ông Sáu không thể nói, ông chỉ khẽ vỗ nhẹ vào vai cô hai nhịp đầy vỗ về. Sự ấm áp giản dị của người quản gia già khiến lồng ngực Lam khẽ thắt lại. Cô biết, trong căn nhà đầy lừa dối này, ông Sáu chính là người duy nhất thấu hiểu nỗi đau của cô bằng sự im lặng đầy bao dung.


Lam chìa tay đón lấy rổ rau hồng dại dính đẫm sương đêm từ tay ông Sáu. Cô dùng các đầu ngón tay nhạy cảm để tách từng cánh hoa hồng dại, giả vờ như đang tập trung vào công việc dọn dẹp bếp núc. Nhưng thực chất, đầu óc cô đang ráo riết xâu chuỗi các manh mối bằng tư duy logic nghiêm cẩn thừa hưởng từ người cha thẩm phán.


“Bác Sáu này…” Lam khẽ thở dài, giọng cô chùng xuống, mang theo một nỗi u uẩn chân thật. “Anh Thành dạo này… hình như bị thương nặng lắm phải không bác? Cháu mù, nhưng tai cháu nghe rõ lắm. Nhịp bước chân của anh ấy dạo này lệch nhiều hơn trước, và mỗi lần anh ấy cúi xuống gần cháu, cháu đều ngửi thấy mùi sắt tanh nhàn nhạt của máu tươi rỉ ra dưới lớp tinh dầu quế.”


Ông Sáu dừng động tác nhặt rau. Lam nghe thấy tiếng thở của ông đột ngột khựng lại, lồng ngực ông co thắt nhanh hơn. Sự lo lắng tột độ bộc lộ rõ rệt qua tần số nhịp tim đập dồn dập dội vào màng nhĩ nhạy bén của cô.


“Cộc… cộc… cộc.”


Tiếng muôi gỗ gõ nhẹ ngắt quãng lên thành nồi inox vang lên. Ông Sáu đang dùng ký hiệu gõ nhịp thì thầm để giao tiếp với cô. Lam nhắm chặt mắt dưới dải băng gạc, tập trung tinh thần cực hạn để phân tích tần số tiếng gõ dội lại.


*Ba tiếng gõ ngắn, đều đặn. Đó là ám hiệu từ chối. Ông ấy đang bảo mình đừng hỏi nữa.*


Nhưng Lam không bỏ cuộc. Cô nghiêng đầu, để dải băng gạc trắng hướng thẳng về phía ông Sáu, giọng cô nghẹn ngào như sắp khóc:


“Cháu chỉ lo cho anh ấy thôi, bác Sáu. Cháu biết anh ấy không phải cảnh sát hình sự bình thường. Những người cảnh sát cháu từng gặp ở Hải Phong không ai có nhịp thở câm lặng sâu đến đáng sợ như anh ấy. Và cháu cũng biết… bả vai trái của anh ấy có một vết sẹo rách gồ ghề rất lớn. Cháu đã vô tình chạm phải khi vấp ngã ở vườn hồng dại hôm trước. Bác Sáu, có phải anh ấy từng trải qua những chuyện rất tàn khốc không? Anh ấy… có phải là người tốt không bác?”


Sự im lặng câm điếc bao trùm lấy nhà bếp biệt thự. Chỉ có tiếng gió rít mạnh ngoài đồi thông dội vào mái ngói rêu phong. Lam nghe thấy tiếng ông Sáu thở dốc đau đớn. Ông là người quản gia câm trung thành tuyệt đối với Khánh Nam, người đã chứng kiến Nam lớn lên trong lò luyện sát thủ vô cảm của tổ chức Vô Ảnh. Nhưng ông cũng là một con người giàu lòng trắc ẩn, ông biết rõ tình yêu chuộc tội dằn vặt của Nam dành cho cô gái mù tội nghiệp này lớn đến mức nào. Ông đang bị giằng xé cực hạn giữa lòng trung thành bảo vệ bí mật của Nam và sự đồng cảm sâu sắc dành cho đứa con gái của cố Thẩm phán Nguyễn Huy.


Ông Sáu khẽ lùi lại một bước. Lam nghe thấy tiếng chân ông ma sát nhẹ trên nền gạch tàu ẩm ướt. Ông lắc đầu mạnh, thớ len áo bà ba đen của ông phát ra tiếng sột soạt gấp gáp.


“Cháu muốn biết sự thật, bác Sáu.” Lam kiên quyết ép giọng, cô buông rổ rau xuống bàn gỗ, hai bàn tay cô chìa ra trong không trung như một lời cầu khẩn cuối cùng. “Bốn năm trước… ở cảng container số 4 Hải Phong… đêm mưa định mệnh khi cha cháu bị sát hại… Anh ấy có ở đó không bác?”


Câu hỏi trực tiếp của Lam như một nhát dao xé toạc bức màn im lặng. Ông Sáu lập tức rụt tay lại, lắc đầu dữ dội. Tiếng gõ muôi gỗ lên thành nồi vang lên dồn dập, chói tai: “Cộc! Cộc! Cộc!”—một lời cảnh báo nghiêm khắc yêu cầu cô dừng lại ngay lập tức trước khi chạm vào ranh giới tử thần.


Nhưng ngay khi nhìn thấy những giọt nước mắt âm thầm rỉ ra từ dưới dải băng gạc trắng của Lam, thấm ướt một vệt nhỏ trên đôi má nhợt nhạt của cô, trái tim người già của ông Sáu hoàn toàn tan nát. Ông biết Nam đã chấp nhận phản bội tổ chức Vô Ảnh, chấp nhận gánh chịu mọi vết thương và sự truy sát tàn độc để giữ mạng sống cho cô. Sự im lặng của ông lúc này không còn là bảo vệ Nam nữa, mà là đang đẩy cả hai đứa trẻ tội nghiệp vào vực thẳm của sự hiểu lầm đẫm máu.


Ông Sáu chậm rãi tiến lại gần. Lam nghe thấy tiếng bước chân ông nặng nề, run rẩy.


Ông lén nắm lấy bàn tay phải của Lam. Bàn tay ông thô ráp, chai sần nứt nẻ như vỏ cây thông già Sóc Sơn, nhưng hơi ấm từ lòng bàn tay ông lại vô cùng chân thật. Ông Sáu dùng ngón tay trỏ thô cứng của mình, bắt đầu lướt nhẹ và nhấn đều đặn lên lòng bàn tay mềm mại của Lam.


Trái tim Lam nảy lên một nhịp dữ dội. Cô tập trung toàn bộ xúc giác ở đầu dây thần kinh lòng bàn tay. Ông Sáu đang viết chữ nổi Braille cho cô.


*T... H... A... N... H... K.*


*Thành là K.*


Lam run rẩy co rúm các ngón tay lại theo bản năng, nhưng ông Sáu vẫn kiên quyết giữ chặt tay cô, tiếp tục vẽ những ký tự dứt khoát, nặng nề:


*S... A... T... T... H... U.*


*Sát thủ.*


Luồng điện lạnh buốt chạy dọc sống lưng Lam, khiến cô suýt chút nữa đã hét lên kinh hoàng. Mặc dù thính giác tuyệt đối đã giúp cô xâu chuỗi được nhịp bước chân lệch của Nam với kẻ bóp cò năm xưa, nhưng khi nhận được sự xác nhận bằng chữ nổi từ chính người quản gia thân cận nhất của hắn, lòng căm hận máu mủ trong lòng cô vẫn bùng lên cực hạn. Bàn tay ấm áp nấu ăn cho cô mỗi ngày, bế cô vượt qua bão đạn, chính là bàn tay đã bóp cò súng sát hại cha cô tại cảng số 4.


Nhưng ông Sáu vẫn chưa dừng lại. Ngón tay ông tiếp tục nhấn mạnh, vẽ những ký tự cuối cùng đầy dằn vặt:


*N... U... N... G... Y... E... U.*


*Nhưng yêu.*


*B... A... O... V... E.*


*Bảo vệ.*


*N... E... N... T... R... O... N.*


*Nên trốn.*


Lam đứng chết lặng giữa nhà bếp biệt thự cổ. Đầu óc cô quay cuồng trong một mớ hỗn độn của thù hận, dối trá và sự cứu rỗi tàn nhẫn. Kẻ thù giết cha lại là người đang dùng cả tính mạng để bảo vệ cô khỏi một thế lực tàn bạo hơn ngoài kia. Sự im lặng của ông Sáu bấy lâu nay chính là chiếc lá chắn thầm lặng để bảo vệ tình yêu dằn vặt của Khánh Nam dành cho cô trước khi bức màn quá khứ bị xé toạc.


Đột ngột, ngón tay của ông Sáu dừng lại hẳn trên lòng bàn tay Lam. Toàn thân ông cứng đờ.


Lam cũng khựng lại. Thính giác tuyệt đối của cô lập tức cô lập mọi âm thanh nhà bếp. Từ phía đồi thông mù sương ngoài xa, một tần số âm thanh trầm đục, nhịp nhàng dội lại qua màn sương lạnh.


Đó là tiếng động cơ xe máy của Khánh Nam đang tăng tốc trở về biệt thự.


Ông Sáu vội vã buông tay Lam ra. Ông quay phắt đi, cuống cuồng bật vòi nước chảy xối xả vào bồn rửa, tay cầm chiếc muôi gỗ lau dọn mặt bàn bếp một cách vội vã để xóa sạch mọi dấu vết của cuộc đối thoại câm lặng vừa diễn ra.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!