Món Quà Định Vị
Buổi trưa ở biệt thự cổ Sóc Sơn không mang lại chút hơi ấm nào của ánh mặt trời. Lớp sương mù xám đục từ những cánh rừng thông già ngoài kia cuộn tràn theo khe núi, dán chặt vào những ô kính cửa sổ rêu phong, biến cả căn nhà thành một ốc đảo cô độc giữa biển sương lạnh ngắt.
Trong phòng ngủ tầng trệt, Thanh Lam ngồi im lặng trên chiếc giường đơn của ông Sáu. Dải băng gạc trắng quấn quanh mắt cô vẫn giữ nguyên, che giấu đôi mắt mù lòa tạm thời nhưng thực chất đang âm thầm hồi phục sau ca phẫu thuật dã chiến. Khớp khuỷu tay trái của cô—vết thương bầm tím nhức nhối từ hầm xe chung cư cũ Hải Phong—đột ngột nhói lên từng cơn buốt lạnh theo sự sụt giảm của nhiệt độ ngoài trời. Lực bám của cánh tay trái yếu đi rõ rệt, khiến cô phải gồng nhẹ bả vai để giữ thăng bằng. Trên đùi cô, cây vĩ cầm cổ 'Lệ Sương' nằm im lặng trong lớp bao da vải bố sờn rách, như một người bảo vệ câm lặng đang chia sẻ hơi ấm cùng cô chủ nhỏ.
Thính giác tuyệt đối của Lam đang căng ra như dây đàn. Từ phía phòng khách bên ngoài hành lang gỗ sồi, cô không nghe thấy bất kỳ tiếng bước chân nào của Khánh Nam. Nhưng cô ngửi thấy mùi tinh dầu quế nồng nặc bốc lên, cố gắng lấn át mùi sắt tanh nhàn nhạt của máu tươi rỉ ra từ bả vai trái của hắn.
*Hắn đang ở ngay ngoài kia. Gã sát thủ có nhịp bước chân lệch một phân rưỡi đang cố gắng che giấu cơn sốt cao do hoại tử độc chì.*
Lam khẽ di chuyển ngón tay trỏ phải, nơi vết xước nhỏ từ vườn hồng dại đã đóng vảy cứng. Cô kích hoạt Lá chắn cảm xúc lạnh lùng, ép cơ mặt và nhịp tim của mình trở về trạng thái bình lặng tuyệt đối trước khi bước ra ngoài. Cô cần phải đóng vai một nạn nhân mù ngây thơ, yếu ớt để hắn tiếp tục dùng thân thủ tàn bạo của mình bảo vệ cô trước những làn đạn ngoài rừng thông.
“Cộc! Cộc! Cộc!”
Tiếng gõ cửa chính dồn dập, thô bạo xé toạc sự tĩnh lặng của căn biệt thự cổ. Lam khẽ giật mình, tay cô siết chặt lấy cần đàn 'Lệ Sương'.
Ngay lập tức, tiếng bước chân nặng nề, lẹp xẹp của bà đầu bếp dã ngoại Bà Năm vang lên từ phía nhà bếp. Bà Năm vừa đi vừa lầm bầm phàn nàn về cơn mưa phùn ẩm ướt ngoài đèo Sóc Sơn làm đôi ủng cao su của bà bám đầy bùn đất đỏ.
“Ai mà điên khùng đi giao hàng giữa trưa bão bùng thế này không biết! Cậu Thành ơi! Có người gửi bưu kiện cho cô Lam này!” Giọng bà Năm oang oang dội vào hành lang tối.
Lam nghe thấy tiếng động cơ gỗ sồi của cánh cửa chính mở ra. Khánh Nam bước ra từ góc khuất phòng khách. Nhịp thở của hắn cực kỳ nhẹ và sâu—kỹ năng kiểm soát nhịp thở vô hình của một sát thủ chuyên nghiệp—nhưng Lam vẫn nhận ra hơi thở của hắn có phần nóng hổi và đứt quãng hơn thường ngày. Cơn sốt cao do độc chì đang tàn phá bả vai trái bục chỉ của hắn, khiến mỗi cử động của hắn đều mang theo một sự chịu đựng đau đớn thầm lặng.
“Bà Năm, để hộp quà đó lên bàn bếp. Để tôi kiểm tra trước.” Giọng của Nam phát ra qua kỹ thuật Ngụy trang giọng nói 'Cảnh sát Thành', trầm ấm, dịu dàng và đong đầy sự cẩn trọng của một người bảo vệ tận tụy.
“Gớm, cậu cảnh sát này kỹ tính quá. Người ta gửi bưu điện từ Hải Phong lên, có cả chữ ký của cô bé học trò nhỏ Vy Vy gì đó cơ mà. Đây này, nhãn mác bưu cục còn ướt sũng nước mưa đây.” Bà Năm vừa nói vừa đặt mạnh một hộp gỗ nhỏ lên mặt bàn bếp.
Lam chậm rãi đứng dậy, tay cầm thanh gỗ sồi mới dò đường, từng bước một bước ra khỏi phòng ngủ tầng trệt. Cô cố tình đi chậm, để đầu thanh gỗ gõ nhẹ xuống sàn tạo tiếng vang dội ngược để vẽ bản đồ không gian nhà bếp trong não bộ.
“Anh Thành… bưu kiện của Vy Vy gửi cho em sao?” Giọng Lam run rẩy hoàn hảo, mang theo sự mong chờ và xúc động chân thật của một cô giáo nhớ học trò.
Khánh Nam đứng cách cô đúng một mét rưỡi để duy trì Quy tắc không chạm vật lý. Hắn nhìn Lam bằng ánh mắt sắc lạnh của dã thú nhưng giọng nói vẫn ấm áp vô ngần:
“Đúng thế, cô Lam. Là bưu kiện từ Hải Phong gửi đến. Nhưng theo quy trình an ninh bảo vệ nhân chứng, tôi bắt buộc phải kiểm tra toàn bộ vật phẩm gửi từ bên ngoài vào biệt thự. Em đứng yên đó, đừng chạm vào.”
Nói rồi, Khánh Nam lén rút từ trong túi áo khoác dã chiến ra chiếc Máy dò tần số sóng RF-300—thiết bị quét an ninh cầm tay chuyên dụng của giới tình báo quân sự. Hắn bật công tắc nguồn, một tiếng rung siêu nhỏ phát ra trên cổ tay hắn, báo hiệu máy đã bắt đầu hoạt động quét sóng vô tuyến ngắn.
Lam đứng im, dải băng gạc trắng quấn quanh mắt hướng về phía chiếc hộp gỗ một cách vô định. Nhưng thính giác tuyệt đối của cô đã ghi nhận tiếng bíp điện tử rất nhỏ của máy RF-300 đang di chuyển rà sát bề mặt hộp quà gỗ.
*Hắn đang quét tìm thiết bị định vị hoặc máy nghe lén. Hắn vô cùng đa nghi. Hơn ai hết, gã sát thủ này biết rõ tổ chức Vô Ảnh có những thủ đoạn săn lùng công nghệ cao tàn độc thế nào.*
Trong khi đó, ngoài bìa rừng thông Sóc Sơn sương mù dày đặc, cách biệt thự cổ hai cây số, gã môi giới thế giới ngầm Tư sẹo đang ngồi trong một căn nhà sàn hoang phế. Hắn nheo con mắt trái bị hỏng nhẹ đầy sát khí, nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính bảng của chuyên gia tin tặc Tiến 'Vẹt'.
“Thằng K dạo này hành động quá chậm trễ. Hợp đồng thủ tiêu nhân chứng Thanh Lam đã ký cả tuần nay mà hắn vẫn giam cô ta trong căn nhà mật đó. Tao nghi ngờ nó đang phản bội tổ chức.” Giọng Tư sẹo khàn đặc mùi thuốc lá rẻ tiền.
Tiến 'Vẹt' gõ nhanh những phím cơ trên bàn phím máy tính bám đầy bụi bẩn, cười nhạt:
“Đại ca yên tâm. Con chip định vị siêu mỏng dán dưới nhãn mác kẽm của hộp quà gỗ đã được kích hoạt. Lớp kẽm của nhãn mác bưu cụ Hải Phong ướt nước mưa sẽ tạo ra một lá chắn điện từ tự nhiên, làm lệch hoàn toàn tần số quét vô tuyến tầm ngắn của các thiết bị dò tìm thông thường. Thằng K có dùng máy quét quân sự cũng không thể phát hiện ra được.”
Tại nhà bếp biệt thự Sóc Sơn, Khánh Nam đang tỉ mỉ rà chiếc máy RF-300 qua từng góc cạnh của chiếc hộp gỗ thông chứa các cuộn dây đàn vĩ cầm mới.
“Bíp… bíp… rè…”
Tiếng rè nhẹ của sóng điện từ vang lên khi đầu ăng-ten của máy dò RF-300 lướt qua chiếc nhãn mác kim loại in hình logo nhạc viện Hải Phong dán ở mặt dưới hộp gỗ. Vệt nước mưa ẩm ướt bám trên nhãn mác kẽm từ đêm bão trước đó làm tăng độ ẩm rỉ sét của chip định vị ngầm bên trong, tạo ra một phản ứng dội âm kim loại dường như hoàn toàn bình thường.
Khánh Nam khựng lại. Đôi mắt dã thú của hắn nheo lại đầy cảnh giác. Hắn nhìn chăm chú vào chiếc nhãn mác kim loại ẩm ướt.
*Có phản ứng kim loại nhẹ. Là do lớp kẽm của nhãn mác hay bên trong có vật thể lạ?*
Bàn tay phải của Nam khẽ siết chặt lấy tay cầm máy dò, ngón cái hắn đặt sát nút kích hoạt chế độ quét sâu hồng ngoại. Vết thương bả vai trái bục chỉ lại nhói lên một cơn đau buốt thấu xương, khiến mồ hôi lạnh chảy dài dọc thái dương hắn. Nam nén một tiếng rên rỉ, hơi thở hắn khựng lại đúng nửa nhịp.
Lam nghe thấy tiếng nhịp thở khựng lại của Nam và tiếng ma sát của thớ len áo len trắng khi hắn căng cơ bả vai. Cô nhanh trí bước tới một bước, giả vờ vụng về vấp phải chân bàn ăn, người cô lao về phía trước, hai tay chìa ra định ôm lấy hộp gỗ.
“Vy Vy gửi dây đàn mới cho em đúng không anh Thành? Em thèm được kéo đàn quá… Dây cũ của cây 'Lệ Sương' đã bị rỉ sét sau đêm bão rồi.” Giọng Lam ngập tràn sự khao khát ngây thơ, hai bàn tay cô khẽ chạm vào cạnh hộp gỗ ẩm ướt.
Khánh Nam lập tức lùi lại đúng một mét rưỡi để giữ Quy tắc không chạm vật lý. Nhìn thấy gương mặt nhợt nhạt, đầy mong chờ dưới dải băng gạc trắng của Lam, lòng dằn vặt tội lỗi trong lòng gã sát thủ lại trỗi dậy dữ dội. Hắn không muốn phá hủy chút niềm vui nhỏ bé hiếm hoi của cô gái mù—người mà chính hắn đã gián tiếp cướp đi gia đình và ánh sáng năm xưa.
Nam hạ chiếc máy dò RF-300 xuống, nén chặt sự nghi ngờ trong lòng:
“Hộp quà an toàn, cô Lam. Chỉ là phản ứng kim loại của lớp nhãn mác kẽm bưu điện thôi. Em có thể mở ra được rồi.”
Lam cười rạng rỡ, cô lén thở phào dưới lớp Lá chắn cảm xúc lạnh lùng. Cô mở nắp hộp gỗ, đầu ngón tay nhạy cảm lướt qua những cuộn dây đàn vĩ cầm bằng thép sáng bóng bên trong. Nhưng cô không hề biết rằng, ngay dưới lớp gỗ lót mỏng dán chặt với nhãn mác kẽm ẩm ướt ngoài bưu kiện, một chấm đỏ siêu nhỏ của chip định vị đang nhấp nháy phát đi tín hiệu sóng ngắn vệ tinh.
Cùng lúc đó, dưới tầng hầm tối tăm của tòa nhà trụ sở tập đoàn Nam Phát tại trung tâm Hải Phong, màn hình máy tính của tin tặc Tiến 'Vẹt' đột ngột nhấp nháy.
Một chấm đỏ định vị rực sáng, nhấp nháy đều đặn ngay giữa tọa độ vùng rừng thông Sóc Sơn hoang vu, hiện rõ mồn một trên bản đồ vệ tinh kỹ thuật số trước sự chứng kiến đầy thỏa mãn của Tư sẹo.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!