Nhạc nềnMemories6

Bản Giao Hưởng Cứu Rỗi

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh sáng ban mai mờ đục của vùng núi Sóc Sơn rớt xuống qua khe cửa sổ gỗ nhỏ của phòng ngủ tầng trệt, mỏng manh và lạnh ngắt như một dải lụa xám. Sương mù sau cơn bão đêm qua vẫn chưa tan hết, nó đặc quánh như sữa, lững lờ trôi qua những tán thông già rồi bám chặt lấy lớp kính cửa sổ, tạo thành những vệt nước chảy dài như nước mắt.


Thanh Lam nằm im trên chiếc giường đơn của ông Sáu. Cô không ngủ. Thực ra, suốt từ bốn giờ sáng, khi mùi máu tanh nồng nặc từ phía Hồ nước đen Sóc Sơn trôi theo gió bão dịu đi, cô đã hoàn toàn tỉnh táo. Khuỷu tay trái bầm tím—vết thương cũ từ hầm xe Hải Phong—nhức nhối âm ỉ theo từng nhịp đập của mạch máu dưới da. Bả vai phải áo len của cô, nơi bị lưỡi dao của Bóng Ma sượt qua đêm qua, giờ đã đóng vảy cứng, nhưng mỗi lần cô khẽ cựa mình, thớ vải len thô ráp lại cọ xát vào vết thương tạo nên những cơn rát bỏng thấu xương.


Nhưng tất cả những đớn đau thể xác đó không thể che mờ đi sự căng thẳng đang siết chặt lấy dây thần kinh của Lam.


Hắn đang ở ngay ngoài kia, cách cô chỉ một bức tường gỗ mỏng. Khánh Nam—kẻ tự xưng là cảnh sát Thành ấm áp, tỉ mỉ nấu ăn cho cô mỗi ngày—chính là gã sát thủ đã bóp cò súng sát hại cha cô tại cảng container số 4 Hải Phong bốn năm về trước. Chữ ký bước chân bất đối xứng lệch một phân rưỡi của hắn, thứ âm thanh cót két nặng nề trên hành lang gỗ sồi đêm qua khi hắn kéo lê xác chết của Bóng Ma, là bằng chứng thính giác không thể chối cãi.


Lam hít một hơi sâu, ép lồng ngực phập phồng thật đều đặn dưới tấm chăn bông dày. Cô kích hoạt Lá chắn cảm xúc lạnh lùng, kiểm soát chặt chẽ từng nhịp thở và cơ mặt để giữ nguyên vẻ ngây thơ, yếu ớt của một cô gái mù vô hại. Cô biết mình phải nhẫn nại. Biệt thự cổ này đã bị bao vây, cô chưa lấy lại được thị lực, và cô cần thân thủ tàn bạo của hắn để sinh tồn trước khi đưa hắn ra trước vành móng ngựa của Tòa án tối cao.


“Ư… không… chạy đi…”


Một tiếng rên rỉ nghẹn ngào, đứt quãng đột ngột vang lên từ phía phòng khách ngoài hành lang tối.


Lam khẽ giật mình. Thính giác tuyệt đối của cô lập tức cô lập âm thanh đó khỏi tiếng gió rít qua khe cửa vỡ tầng hai. Đó là giọng của Khánh Nam. Nhưng nó không còn là tông giọng trầm ấm, vững chãi thường ngày của gã cảnh sát bảo vệ nhân chứng. Giọng hắn lúc này khàn đặc, run rẩy, mang theo một nỗi kinh hoàng tột độ của một kẻ đang bị dồn vào đường cùng.


“Nguyễn Huy… không phải tôi… phát súng đó… chạy đi!”


Tiếng thở dốc của Nam dồn dập, hỗn loạn. Nhịp tim của hắn đập nhanh đến mức điên cuồng, dội qua bức tường gỗ mỏng tạo thành những tần số rung động hỗn tạp trong màng nhĩ của Lam. Cô nhận ra hắn đang rơi vào một cơn ác mộng PTSD dữ dội. Cơn ác mộng về bến cảng đẫm máu năm xưa, nơi hắn đã nổ súng ám sát cha cô, đang quay trở lại giày xéo linh hồn gã sát thủ trong lúc cơ thể hắn suy kiệt.


Lam lặng lẽ ngồi dậy. Sự căm hận máu mủ cuộn trào trong lồng ngực cô như một ngọn lửa đen. Kẻ thủ ác đang nằm kia, yếu ớt, không phòng bị và đang bị dày vò bởi chính tội ác của mình. Chỉ cần cô bước ra, dùng một vật sắc nhọn…


Nhưng lý trí thép đã giữ chân cô lại. Nếu hắn chết bây giờ, cô và em trai Duy Anh cũng sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi bởi thế lực tàn bạo đứng sau tập đoàn Nam Phát. Cô cần hắn sống. Và hơn thế, cô cần gột rửa sát khí đang bao trùm lấy căn nhà này để giữ cho tâm trí cả hai không bị điên loạn.


Lam chậm rãi bước xuống giường, chân trần chạm vào nền gỗ lạnh buốt. Cô lướt nhẹ nhàng đến bên chiếc bàn gỗ, nơi đặt cây vĩ cầm cổ 'Lệ Sương'—kỷ vật duy nhất của người mẹ quá cố. Thớ gỗ vân sam trăm năm tuổi tỏa ra mùi hương trầm ấm áp, xoa dịu đi phần nào sự lạnh lẽo trong lòng cô. Cô ôm cây đàn vào lòng, dùng thính giác Định vị sóng âm 3D để vẽ ra bản đồ không gian phòng khách, lách qua cánh cửa gỗ khép hờ rồi bước ra ngoài.


Trên chiếc ghế sofa bọc nỉ sờn góc ở phòng khách, Khánh Nam đang co rúm người lại. Gương mặt cương nghị của hắn nhợt nhạt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc theo thái dương, thấm ướt cả mái tóc đen bù xù. Bả vai trái của hắn—nơi vết thương cũ rách miệng do kéo lê xác chết đêm qua—bắt đầu bục chỉ nghiêm trọng. Một vệt máu loãng đỏ tươi đang rỉ ra, thấm qua thớ len của chiếc áo len trắng mới tinh, loang rộng thành một hình thù kỳ dị như một đóa hoa hồng đẫm máu. Cơn sốt cao do hoại tử độc chì từ phát đạn bắn tỉa dã chiến đang thiêu đốt cơ thể hắn, khiến lồng ngực hắn phập phồng hỗn loạn.


Lam đứng cách hắn đúng một mét rưỡi, giữ vững Quy tắc không chạm vật lý. Cô nâng cây vĩ cầm cổ 'Lệ Sương' lên bả vai phải, đặt chiếc vĩ gỗ mun cổ điển lên dây đàn.


Cô không kéo những giai điệu réo rắt, u sầu của những bản nhạc hiện đại. Cô chọn Bach. Bản độc tấu vĩ cầm định thần của Bach vang lên, thánh thót, ấm áp và ngân dài liên tục trong không gian khép kín của phòng nhạc biệt thự.


Từng nốt nhạc trầm ấm phát ra với tần số sóng âm đặc biệt, dội vào những khoảng tường rỗng, tạo nên một dải âm thanh phản hồi êm dịu như dòng nước mát lành len lỏi vào bóng tối. Lam vừa kéo đàn, vừa chủ động điều hòa nhịp thở của chính mình: cô hít vào thật sâu, nén khí nơi lồng ngực rồi thở ra thật chậm, tạo nên một nhịp điệu sinh học hoàn hảo để dẫn dắt sóng não của người đàn ông đang mê sảng.


Trong cơn ác mộng của Khánh Nam, tiếng súng nổ chát chúa tại cảng số 4, tiếng mưa đêm sầm sập và vũng máu đỏ tươi của Thẩm phán Nguyễn Huy đang nuốt chửng lấy anh. Anh thấy mình đứng đó, tay cầm khẩu Glock 19 lạnh ngắt, đối diện với đôi mắt trong sáng, ngây thơ của cô bé Thanh Lam mười tám tuổi. Anh phải bóp cò. Tổ chức Vô Ảnh đang đứng sau lưng anh. Nhưng ngay khi anh chuẩn bị xuống tay, một giai điệu thánh thót đột ngột vang lên từ trên trời cao, xé toạc màn mưa đen tối của bến cảng.


Giai điệu ấy ấm áp, dịu dàng như bàn tay của mẹ, nhẹ nhàng gột rửa đi vết máu trên tay anh, dập tắt tiếng súng nổ và xua tan những bóng đen đang gào rú. Nhịp tim điên cuồng của Nam bắt đầu giảm dần, từ một trăm bốn mươi nhịp hạ xuống còn chín mươi, rồi tám mươi nhịp mỗi phút dưới sự dẫn dắt của tiếng đàn Bach.


Nam khẽ mở mắt.


Bản năng sát thủ cấp S lập tức trỗi dậy. Nghe thấy tiếng động lạ trong phòng, tay phải hắn theo phản xạ tự vệ định bật dậy, thò xuống thắt lưng rút khẩu súng ngắn Glock 19 dã chiến để tiêu diệt nguồn phát âm thanh. Nhưng ngay khi ngón tay hắn chạm vào báng súng lạnh ngắt dưới vạt áo len, giai điệu vĩ cầm du dương của bản Bach đã giữ chặt tay hắn lại trên ghế sofa.


Trước mắt anh, dưới ánh sáng ban mai mờ ảo xuyên qua màn sương, Thanh Lam đang đứng đó. Cô mặc chiếc váy len trắng giản dị, mái tóc đen dài xõa trên bờ vai gầy, đôi mắt bịt dải băng gạc trắng ẩm ướt hướng về phía anh một cách vô định. Cô kéo đàn với một sự tập trung cực hạn, bờ vai khẽ chuyển động theo nhịp vĩ, đẹp đẽ và thanh khiết như một thiên thần bước ra từ bóng tối để cứu rỗi linh hồn tội lỗi của anh.


Nam bàng hoàng. Anh buông tay khỏi báng súng, nằm im trên ghế sofa, chủ động kích hoạt kỹ năng Kiểm soát nhịp thở vô hình để lắng nghe tiếng đàn trong im lặng. Anh không muốn phá vỡ khoảnh khắc thánh thiện này. Cơn sốt độc chì vẫn đang âm ỉ thiêu đốt bả vai trái bục chỉ rỉ máu của anh, nhưng nỗi đau thể xác lúc này đã hoàn toàn bị lấn át bởi sự bình yên kỳ diệu mà tiếng đàn mang lại.


*Cô ấy đang cứu mình. Con gái của người đàn ông mình đã sát hại, đang dùng tiếng đàn của mẹ cô ấy để kéo mình ra khỏi vũng bùn của tội ác.*


Nỗi dằn vặt thấu xương bóp nghẹt trái tim Khánh Nam. Anh khẽ nghiêng đầu nhìn bóng dáng Lam phản chiếu trên mặt kính của chiếc tủ gỗ sồi cổ kính. Phát súng chệch hướng cứu mạng năm xưa—quyết định phản bội tổ chức đầu tiên của anh để giữ lại đôi mắt trong sáng cho cô bé mười tám tuổi—giờ đây đã trở thành khế ước bảo vệ định mệnh đưa cô đến bên anh trong căn nhà an toàn này. Nhưng anh biết, chiếc mặt nạ dối trá này không thể đeo mãi mãi.


Lam kết thúc nốt nhạc cuối cùng bằng một đường vĩ ngân dài, trầm ấm rồi từ từ hạ đàn xuống. Căn phòng nhạc biệt thự trở lại với sự tĩnh lặng vốn có, chỉ còn tiếng gió rừng thông rì rào ngoài cửa sổ. Cô khẽ nghiêng đầu, kích hoạt Lá chắn cảm xúc lạnh lùng, nở một nụ cười dịu dàng hỏi han ấm áp dưới danh nghĩa lo lắng cho người bảo vệ của mình.


“Anh Thành… anh tỉnh rồi à? Em nghe thấy tiếng anh thở dốc và rên rỉ ngoài này… Anh lại gặp ác mộng sao?”


Khánh Nam nén cơn đau buốt từ bả vai trái đang rỉ máu loãng bám vào thớ len áo mới, điều chỉnh thanh quản để sử dụng Giọng nói ấm áp giả lập của cảnh sát Thành, dịu dàng trả lời cô.


“Tôi không sao, cô Lam. Chỉ là vết thương cũ ở chân gặp thời tiết lạnh Sóc Sơn nên hơi nhức, làm tôi ngủ không sâu giấc thôi. Tiếng đàn của em… thực sự rất đẹp. Nó đã giúp tôi dễ chịu hơn rất nhiều.”


“Vâng, cha em từng nói âm nhạc của Bach có khả năng chữa lành những tổn thương trong tâm hồn.” Lam thầm thì, giọng nói run rẩy hoàn hảo đầy vẻ ngây thơ, nhưng trong lòng cô là một sự lạnh lùng tột độ. Cô ngửi thấy mùi cồn khan ngụy trang của đêm qua đã nhạt đi, thay vào đó là mùi sắt tanh của máu tươi mới rỉ ra từ bả vai trái của hắn.


*Hắn đang nói dối. Vết thương vai của hắn đã bục chỉ rỉ máu, và hắn đang sốt cao.*


Nam gượng dậy ngồi thẳng trên ghế sofa, bả vai trái run lên nhẹ vì đau đớn. Anh đưa bàn tay thô ráp có nhiều vết chai sần lên, khẽ chạm vào chiếc Hộp nhạc gỗ cổ Thụy Sĩ đặt trên chiếc bàn kính cạnh sofa. Chiếc hộp nhạc bằng gỗ sồi cổ phát bản “Bản giao hưởng ánh trăng” mà anh đã mất nhiều đêm tỉ mỉ giũa từng phím đồng rỉ sét để tặng cô, giờ đây nằm im lặng dưới ánh bình minh mờ đục.


Ngón tay Nam vuốt ve lớp vỏ gỗ sồi chạm khắc hình hoa hồng dại, lòng ngập tràn sự dằn vặt thầm lặng dâng cao tột cùng. Anh nhìn dải băng gạc trắng quấn quanh mắt Lam, tự hỏi liệu khi bức màn lừa dối này bị xé toạc, khi cô lấy lại được thị lực sau ca phẫu thuật của Đăng Khoa và nhìn rõ gương mặt kẻ đã bóp cò súng năm xưa, liệu anh có còn tư cách để đứng trước mặt cô bảo vệ cô dưới ánh mặt trời nữa hay không.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!