Xóa Dấu Vết Câm Lặng
Bóng tối trong căn biệt thự cổ Sóc Sơn như một thứ chất lỏng đặc quánh, nuốt chửng mọi ánh sáng của đêm giông bão bùng. Tiếng sấm rền rĩ từ đỉnh núi dội xuống, làm rung chuyển những thớ gỗ sồi trăm tuổi dưới chân Thanh Lam, nhưng thứ đang thực sự bóp nghẹt lồng ngực cô lại là sự im lặng tàn bạo vừa ngự trị trong phòng ngủ tầng hai.
Giọt máu nóng hổi, sền sệt bắn trúng mu bàn tay trần của Lam đang bắt đầu nguội đi, đông cứng lại thành một vệt dính dớp lạnh ngắt. Mùi sắt tanh nồng nặc bốc lên, xộc thẳng vào khứu giác nhạy bén của cô gái mù, xé toạc lớp ngụy trang tinh dầu quế ấm áp vốn luôn bao phủ căn biệt thự này. Chỉ ba giây trước, một mạng người đã bị tước đoạt ngay trước mắt cô. Không có tiếng súng nổ, không có tiếng la hét, chỉ có một tiếng “rắc” giòn giã và câm lặng đến rợn người của xương cổ bị bẻ gãy.
“Cô Lam… em có sao không?”
Giọng nói của Khánh Nam vang lên từ khoảng cách một mét rưỡi. Chất giọng ấy vẫn trầm ấm, dịu dàng, đong đầy sự lo lắng của gã cảnh sát “Thành” tận tụy đang ngày đêm bảo vệ nhân chứng. Nhưng trong màng nhĩ của Lam, giọng nói ấy giờ đây đã bị nhuộm một màu sắc khác—màu sắc của một kẻ giết người chuyên nghiệp, kẻ vừa kết liễu một sinh mạng trong chớp mắt mà không hề để lộ một nhịp thở dốc.
Lam hít một hơi sâu, ép chặt cơ mặt không được biểu lộ một chút rạn nứt nào. Cô kích hoạt Lá chắn cảm xúc lạnh lùng, kỹ thuật kiểm soát cơ thể mà người cha quá cố—Thẩm phán Nguyễn Huy—từng dạy cô để đối phó với những kẻ xảo quyệt nhất trước tòa. Cô không được phép để hắn biết cô đã phát hiện ra sự thật. Trong bóng tối này, cô vẫn phải là Thanh Lam—nữ nghệ sĩ vĩ cầm mù lòa, yếu ớt và cần được bảo vệ.
“Anh Thành… có chuyện gì thế? Tiếng kính vỡ… và ai đó vừa ngã xuống đúng không?” Giọng Lam run rẩy hoàn hảo, hai bàn tay cô siết chặt lấy cây vĩ cầm cổ 'Lệ Sương' trước ngực như một bản năng tự vệ tự nhiên nhất.
“Một kẻ đột nhập trộm cắp thôi. Hắn đã bị tôi khống chế rồi.” Nam trả lời, bước chân của anh dịch chuyển nhẹ nhàng trên nền thảm ướt. “Cửa sổ phòng ngủ tầng hai đã vỡ nát hoàn toàn, gió bão ngoài rừng thông đang thốc vào rất lạnh. Tôi phải bế em xuống phòng ngủ tạm thời của ông Sáu ở tầng trệt để đảm bảo an toàn. Được chứ?”
“Vâng… làm phiền anh.” Lam khẽ cúi đầu.
Nam tiến lại gần. Dù trong hoàn cảnh khẩn cấp, anh vẫn cố gắng tuân thủ Quy tắc không chạm vật lý nghiêm ngặt để tránh Lam phát hiện ra những vết sẹo súng đạn gồ ghề trên cơ thể mình. Anh dùng một tấm chăn bông dày bọc quanh người Lam trước khi nhấc bổng cô lên.
Ngay khi cơ thể rời khỏi mặt đất, Lam khẽ rên rỉ một tiếng nhỏ. Khuỷu tay trái bầm tím—vết thương cũ từ hầm xe Hải Phong—va chạm nhẹ vào bả vai rộng của Nam, truyền đến một luồng điện đau buốt tận xương tủy. Đồng thời, bả vai phải áo len của cô—nơi bị lưỡi dao của Bóng Ma sượt qua lúc nãy—bắt đầu rát bỏng dữ dội khi cọ xát vào lớp chăn. Cô cảm nhận được một dòng máu loãng ấm nóng đang rỉ ra từ vết rách sượt da, thấm vào từng thớ len rách.
Nhưng điều khiến Lam tập trung nhất lại là nhịp thở của Nam khi bế cô. Ở cự ly gần thế này, lồng ngực anh hầu như không chuyển động. Nhịp thở của anh sâu, chậm và hoàn toàn câm lặng—một kỹ năng kiểm soát hô hấp cực hạn chỉ có ở những sát thủ được huấn luyện dã chiến từ nhỏ.
Nam bế cô xuống cầu thang gỗ sồi đang phát ra những tiếng cót két nhỏ dưới sức nặng của hai người. Anh đặt cô nằm xuống chiếc giường đơn trong phòng ngủ tạm thời của Ông Sáu ở tầng trệt. Căn phòng này nhỏ hẹp, ngập tràn mùi thảo dược an thần ấm áp và mùi gỗ trầm từ chuỗi hạt bồ đề của Ông Sáu, tạm thời xoa dịu đi mùi máu tanh đang bám đuổi phía sau.
“Em nằm im đây nhé. Chú chó Lucky sẽ gác ở cửa phòng. Tôi phải lên tầng hai dọn dẹp đống kính vỡ và hiện trường để tránh kẻ khác lợi dụng sương mù đột nhập.” Nam đắp chăn cho cô, giọng nói vẫn dịu dàng như nước mùa thu.
“Anh Thành… anh nhớ cẩn thận nhé.” Lam thầm thì, đôi mắt nhắm nghiền dưới dải băng gạc trắng ẩm ướt.
“Tôi biết rồi. Cứ yên tâm ngủ đi.”
Tiếng cửa gỗ khép lại nhẹ nhàng. Ngay khi tiếng chốt cửa vang lên, vẻ yếu ớt trên gương mặt Lam lập tức biến mất, thay vào đó là một sự lạnh lùng sắc sảo đến đáng sợ. Cô nhanh chóng đưa mu bàn tay trần dính giọt máu tươi lên, quệt mạnh vào mép chăn bông để xóa sạch dấu vết vật lý, nhưng mùi sắt tanh nồng vẫn bám dai dẳng trong khứu giác cô. Cô áp tai sát vào bức tường gỗ của phòng tầng trệt, tập trung toàn bộ thính giác tuyệt đối để theo dõi hành động của người đàn ông phía trên.
Trên tầng hai, Khánh Nam đứng lặng giữa phòng ngủ hoang tàn đầy mảnh kính vỡ. Sát khí trong mắt anh lúc này mới bộc lộ hoàn toàn—lạnh lẽo, tàn nhẫn và sắc bén như lưỡi dao găm dã chiến Gerber LHR đang giắt ở cổ chân. Xác chết của Bóng Ma nằm còng queo trên sàn gỗ, máu tươi từ miệng vẫn đang rỉ ra loãng dần dưới làn nước mưa hắt vào từ cửa sổ vỡ.
Vị trí biệt thự cổ Sóc Sơn đã hoàn toàn bị lộ diện trước radar quét của Vô Ảnh. Nam biết, nếu đội khám nghiệm của Vũ Tiến hoặc sát thủ của Tư sẹo tìm thấy xác của Bóng Ma tại đây, khế ước bảo vệ của anh dành cho Lam sẽ hoàn toàn sụp đổ. Anh phải xóa sạch mọi dấu vết của cuộc chiến sinh tử này trước khi bình minh lên.
Nam bắt đầu thực hiện Giao thức khử mùi thuốc súng và máu kết hợp kỹ năng Xóa dấu vết ADN bằng cồn khan chuyên nghiệp của tổ chức Vô Ảnh. Anh bước xuống mật thất dưới gầm cầu thang, lấy ra những chai cồn khan nồng độ cao và một túi trà xanh đậm đặc dã chiến.
Trở lại phòng ngủ tầng hai, Nam đổ cồn khan lên những vệt máu tươi trên sàn gỗ sồi. Tiếng cồn sủi bọt nhẹ xèo xèo hòa lẫn vào tiếng mưa bão gầm rú bên ngoài cửa sổ. Anh dùng những tấm khăn sợi nhỏ tỉ mỉ lau chùi từng milimet sàn nhà, từ vết chân trượt của Bóng Ma cho đến những nơi tay anh từng tiếp xúc trong trận cận chiến. Cồn khan nồng độ cao nhanh chóng làm đông tụ protein trong máu, bẻ gãy các liên kết ADN hữu cơ và làm bốc hơi mọi dấu vết sinh học.
Ở phòng dưới, Lam nằm im trên giường, màng nhĩ cô ghi nhận từng tiếng động nhỏ nhất truyền qua trần gỗ. Tiếng *sột soạt* của khăn lau sát xuống mặt gỗ sồi, tiếng nước đổ nhẹ, và mùi cồn y tế hăng nồng bắt đầu len lỏi qua các khe hở trần nhà dội xuống phòng cô. Cô phân tích dải mùi hương hỗn hợp đang biến đổi trong không khí: mùi cồn khan nồng nặc cố gắng đè bẹp mùi sắt của hemoglobin, nhưng dưới thính giác và khứu giác nhạy bén của cô, sự che giấu đó chỉ càng tố cáo một tội ác đang được dọn dẹp cẩn thận.
Sau khi lau sạch máu bằng cồn khan, Nam tiếp tục dội nước trà xanh đậm đặc lên sàn nhà. Chất tannin trong trà xanh sẽ phản ứng với các ion sắt còn sót lại trong huyết tương, tạo thành một hợp chất không màu không mùi, đồng thời mùi thơm tự nhiên của lá trà sẽ ngụy trang hoàn toàn mùi cồn hăng nồng. Đây là nghiệp vụ xóa dấu vết thượng thừa mà chỉ những sát thủ cấp S của Vô Ảnh mới được truyền dạy.
Nhưng thử thách lớn nhất của Khánh Nam lúc này là phi tang xác chết nặng gần tám mươi ký của Bóng Ma.
Nam bọc xác chết vào một tấm bạt dã chiến màu đen, buộc chặt các đầu bằng dây cáp thép dẻo để tránh máu rỉ ra ngoài. Thể lực của anh lúc này đã bị suy giảm nghiêm trọng sau trận cận chiến bộc phát lực và vết thương cũ ở bả vai trái bắt đầu rách nhẹ dưới lớp áo len trắng, rỉ ra những giọt máu tươi ẩm ướt làm bết dính sợi len.
Anh cố gắng đi giày đế mềm để không phát ra tiếng động cơ học khi di chuyển. Nhưng khi anh cúi người, dùng một tay kéo lê bao xác chết nặng nề ra phía hành lang gỗ sồi tầng hai, sức nặng khổng lồ của vật thể đã đè nặng lên cơ thể anh. Để giữ thăng bằng dưới tải trọng lớn, trọng tâm cơ thể Nam buộc phải dồn mạnh sang chân trái lành lặn, trong khi chân phải bị thương cũ ở đùi phải chịu một lực lún sâu hơn xuống mặt sàn.
*Cót... két... uỵch.*
Tiếng sàn gỗ sồi rên rỉ dưới một lực ép bất đối xứng dội xuống phòng tầng trệt.
Lam áp sát tai vào tường gỗ, nín thở ghi nhận nhịp bước chân lệch đặc trưng này. Nhịp điệu bước đi của Nam hiện lên trong não bộ cô dưới dạng một bản đồ âm thanh 3D rõ nét: *Một bước nặng nề lún sâu của chân trái, theo sau là một nhịp kéo lê ngắn, lệch khoảng 1.5cm của chân phải chịu lực kém.*
*Chính là nó.*
Trái tim Lam thắt lại đau đớn, hận thù máu mủ trỗi dậy cuồn cuộn trong lồng ngực cô. Nhịp bước chân bất đối xứng lệch 1.5cm này hoàn toàn trùng khớp với chữ ký bước chân của kẻ sát nhân đã nổ súng bắn chết cha cô tại cảng container số 4 Hải Phong năm xưa. Người đàn ông đang ở ngay phía trên cô, người đóng vai cảnh sát Thành ấm áp chăm sóc cô từng bữa ăn nóng hổi, chính là gã sát thủ đã bóp cò cướp đi sinh mạng của cha cô và đẩy cô vào bóng tối mù lòa này.
Nước mắt Lam âm thầm rỉ ra dưới dải băng gạc trắng, nhưng cô cắn chặt môi đến mức vết rách cũ trên môi lại rỉ máu loãng tanh nồng. Cô phải nhẫn nại. Cô không được phép vạch trần hắn lúc này. Ngoài rừng thông kia đang có hàng chục họng súng của Nam Phát đang rình rập, cô cần thân thủ tàn bạo của hắn để bảo toàn mạng sống cho đến khi ca phẫu thuật mắt của Đăng Khoa thành công. Cô sẽ dùng chính tình yêu lừa dối này để giữ chân hắn lại bên rìa vực thẳm của tội ác, trước khi tự tay đưa hắn ra ánh sáng pháp luật.
Bên ngoài, cơn mưa bão vẫn gào rú điên cuồng. Khánh Nam cắn răng chịu đựng cơn đau buốt từ bả vai trái rách miệng, lôi bao xác chết ra khỏi cửa sau biệt thự cổ.
Anh kéo vật nặng băng qua khu vườn hồng hoang dại sau nhà. Những cành hồng gai dại cào xước qua tấm bạt dã chiến và bốt của anh, tiếng gai hồng gãy *rắc, rắc* hòa vào tiếng mưa rơi sầm sập trên đất bùn. Sức nặng của bao xác làm xích cổ của chú chó Lucky khẽ leng keng một nhịp cảnh giới bên ngoài cửa phòng dưới.
Nam kéo xác chết hướng về phía Hồ nước đen Sóc Sơn—vùng nước sâu lạnh ngắt nằm ẩn sâu trong rừng thông cách biệt thự khoảng ba trăm mét. Nơi đây sương mù dày đặc quanh năm và có hệ thống rễ cây cổ thụ chằng chịt dưới đáy hồ, là địa điểm lý tưởng để phi tang vật chứng. Dưới cơn mưa như trút nước, Nam dùng hết sức lực còn lại đẩy bao xác chết chìm sâu xuống lòng hồ đen ngòm. Dòng nước chảy xiết của mùa mưa bão sẽ nhanh chóng cuốn trôi mọi dấu vết hữu cơ, ngăn chặn hoàn toàn chó nghiệp vụ của cảnh sát bẩn Vũ Tiến lần theo dấu vết.
Khi hoàn thành phi tang, bả vai trái của Nam đã ướt sũng máu tươi và nước mưa lạnh buốt. Thể lực suy kiệt tột cùng, anh lết từng bước chân lệch trở lại biệt thự cổ.
Anh bước vào phòng tắm tối ở tầng trệt, nhanh chóng cởi bỏ chiếc áo len trắng dính máu và nước mưa, dùng cồn khan lau sạch bả vai rỉ máu của mình rồi thay một chiếc áo len trắng mới tinh. Anh xông tinh dầu quế nồng đậm lên quần áo để ngụy trang mọi mùi hương lạ trước khi nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào phòng ngủ của Lam.
Nam đứng cách giường đúng một mét rưỡi để giữ Quy tắc không chạm vật lý. Anh nhìn cô gái mù đang nằm im lặng dưới chăn bông, gương mặt cô thanh thản và ngây thơ như chưa hề biết đến những tàn khốc vừa diễn ra.
“Cô Lam… em đã ngủ chưa?” Nam khẽ hỏi bằng giọng nói ấm áp giả lập của cảnh sát Thành.
Lam khẽ cựa mình, giả vờ như vừa tỉnh giấc sau một giấc ngủ chập chờn. Cô nghiêng đầu hướng về phía anh, nở một nụ cười yếu ớt đầy tin cậy.
“Anh Thành… anh dọn dẹp xong rồi sao? Em nghe thấy tiếng mưa ngoài kia lớn quá, em hơi sợ.”
“Xong rồi. Cửa sổ đã được tôi dùng tấm ván gỗ tạm thời đóng kín. Em cứ yên tâm ngủ đi, tôi sẽ gác ngay ngoài hành lang này.” Nam nói, cố gắng giữ hơi thở thật đều đặn để không lộ ra sự kiệt sức.
“Cảm ơn anh… có anh ở đây, em thấy an tâm lắm.”
Lam thầm thì dịu dàng, nhưng khứu giác tuyệt đối của cô lúc này đang hoạt động hết công suất dưới dải băng gạc trắng. Cô ngửi thấy mùi hương quế nồng đậm quen thuộc, mùi cồn y tế hăng nồng ngụy trang, nhưng sâu bên dưới những lớp hương nhân tạo đó, cô vẫn phân tách được mùi sắt loãng tanh nồng của máu tươi bám trên vạt áo len sũng nước mưa của anh khi anh đứng gần cô.
Hắn vừa giết người, vừa phi tang xác, và giờ đây lại đứng trước mặt cô nói những lời bảo vệ ấm áp với một bả vai đang rỉ máu. Sự tàn nhẫn và dối trá của hắn khiến Lam lạnh toát cả sống lưng.
Nam khẽ gật đầu rồi nhẹ nhàng bước ra ngoài hành lang, khép hờ cửa phòng.
Ngay khi tiếng bước chân lệch của hắn xa dần, Thanh Lam lập tức ngồi dậy trên giường gỗ đơn. Cô nhẹ nhàng lướt đến bên cửa sổ gỗ nhỏ của phòng tầng trệt, khẽ đẩy một khe hẹp mỏng bằng đầu ngón tay nhạy cảm.
Một luồng gió bão lạnh buốt từ hướng khu rừng thông dội thẳng vào phòng, mang theo hơi nước mưa ẩm ướt và mùi bùn đất sũng nước từ phía Hồ nước đen Sóc Sơn ngoài xa. Và trong luồng gió lạnh ấy, khứu giác tuyệt đối của Lam nhận diện rõ ràng một mùi máu tanh nhàn nhạt, mỏng manh nhưng tàn nhẫn, trôi theo dòng nước mưa từ phía hồ nước đen dội ngược về phía căn biệt thự cổ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!