Nhạc nềnMemories6

Lưỡi Dao Trong Đêm Mưa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng sấm rền rĩ từ cơn giông đêm núi Sóc Sơn dội vào mái ngói biệt thự cổ, tạo nên những chấn động trầm đục chạy dọc theo các thớ gỗ sồi của sàn nhà tầng hai. Trong bóng tối tuyệt đối của phòng ngủ, Thanh Lam quỳ rạp sau chiếc tủ quần áo bằng gỗ sồi dày dặn, một tay ôm chặt lấy bờ vai đang run rẩy của chú chó dẫn đường Lucky, tay kia siết chặt Thiết bị sốc điện cầm tay GP-8. Khuy áo len của cô hằn sâu vào da thịt, nhưng cơn đau buốt từ vết bầm tím ở khuỷu tay trái – di chứng từ cú ngã dưới hầm xe Hải Phong – mới là thứ đang nhắc nhở cô về ranh giới sinh tử mỏng manh lúc này.


"Choang!"


Tiếng kính vỡ sắc lẹm vang lên đột ngột, lấn át cả tiếng gió rít gào bên ngoài. Những mảnh kính vỡ vụn rơi rào rào xuống sàn gỗ, âm thanh giòn giã nhưng lạnh ngắt dội vào màng nhĩ nhạy bén của Lam. Sát thủ Bóng Ma của tổ chức Vô Ảnh đã phá vỡ cửa sổ kính lớn hướng ra rừng thông để đột nhập vào phòng.


Ngay lập tức, luồng gió bão lạnh buốt mang theo hơi nước mưa ẩm ướt tràn vào phòng, thổi tung tấm rèm cửa dày dặn. Mùi ozone nồng nặc của cơn giông hòa lẫn mùi ẩm mốc của lá thông mục dội thẳng vào khứu giác của Lam. Lucky khẽ gầm gừ một tiếng rất nhỏ trong cổ họng, nhưng Lam đã kịp thời dùng lòng bàn tay trần bịt chặt mõm nó lại. Cô biết, trong không gian khép kín này, chỉ một tiếng động nhỏ nhất của Lucky cũng sẽ biến góc chết dã chiến sau tủ quần áo thành nấm mồ chôn cất cả hai.


Lam nhắm chặt hai mắt dưới dải băng gạc trắng ẩm ướt. Cô không cần nhìn, và thực tế cô cũng không thể nhìn thấy gì ngoài những bóng xám chuyển động mờ nhạt mỗi khi có ánh chớp sáng lóa xuyên qua lớp vải gạc. Cô kích hoạt thính giác tuyệt đối, sử dụng kỹ thuật Định vị sóng âm 3D để tái lập bản đồ không gian xung quanh. Tiếng mưa xối xả đập vào mái tôn, tiếng gió rít qua khe cửa vỡ, và đặc biệt là tiếng những giọt nước mưa rơi *bộp, bộp* đều đặn từ gấu áo ướt sũng của kẻ đột nhập xuống nền thảm len ấm áp.


*Một mét tám mươi mốt. Nặng khoảng bảy mươi lăm ký. Bước đi bằng mũi chân, trọng tâm dồn đều sang hai bên.*


Bộ não của nữ nghệ sĩ vĩ cầm nhanh chóng phân tích chữ ký bước chân của kẻ thù. Hắn di chuyển hoàn toàn không phát ra tiếng động cơ học của giày dã chiến, một kỹ năng ngụy trang di chuyển thượng thừa của sát thủ chuyên nghiệp. Nhưng hắn không thể giấu được tiếng nước mưa nhỏ giọt từ quần áo của mình. Tiếng *tách, tách* mỏng manh bám theo hướng di chuyển của hắn, chậm rãi tiến về phía chiếc giường ngủ trống không ở giữa phòng.


Lam nín thở. Trái tim cô đập dồn dập ở tần số chín mươi lăm nhịp mỗi phút, nhưng cô cố gắng dùng kỹ thuật tự điều hòa nhịp thở để hạ thấp nhịp tim xuống. Cô nhớ lại những lời dạy của cha mình – cố Thẩm phán Nguyễn Huy – về sự điềm tĩnh cực hạn trước kẻ ác. Kẻ thù tưởng cô đang ngủ say dưới lớp chăn bông dày dặn mà cô đã chủ động gài gối giả lập từ trước.


Tiếng nước nhỏ giọt dừng lại ngay sát mép giường.


"Xoẹt!"


Một tiếng xé toạc sắc lẹm vang lên trong bóng tối. Đó là tiếng lưỡi dao găm dã chiến đâm lút vào lớp chăn bông dày dặn. Bóng Ma đã ra tay. Hắn đâm liên tiếp ba nhát dao tàn khốc vào vị trí lồng ngực giả lập, nhưng ngay lập tức, thính giác của hắn nhận ra sự bất thường. Không có tiếng xương gãy, không có tiếng máu phun, và quan trọng nhất là không có tiếng rên rỉ đau đớn của nạn nhân. Chỉ có tiếng bông vải tơi tả.


*Bị lừa rồi!*


Lam biết kẻ thù đã phát hiện ra chiếc giường trống. Khoảng thời gian trống để hắn định thần lại chỉ kéo dài trong vòng một giây. Đây là cơ hội duy nhất của cô. Cô không thể chờ đợi "Cảnh sát Thành" (Khánh Nam) chạy lên ứng cứu từ tầng trệt, bởi cô không biết liệu anh ta có kịp vượt qua những chốt chặn ngầm ngoài rừng thông hay không, hay chính anh ta cũng đang phải đối đầu với những họng súng khác. Cô phải tự cứu lấy mình.


Lam bật dậy khỏi góc khuất tủ quần áo. Cơn đau buốt từ khuỷu tay trái bầm tím nhói lên như kim châm, làm giảm đi một phần ba tốc độ bộc phát của cô. Nhưng ý chí sinh tồn đã đè bẹp đau đớn thể xác. Cô lao ra khỏi bóng tối, tay phải cầm Thiết bị sốc điện GP-8 hướng thẳng về phía nguồn phát ra tiếng gió di chuyển của Bóng Ma.


"Cạch!"


Ngón tay cái của cô nhấn mạnh nút kích hoạt. Một luồng điện xoay chiều cực mạnh lên đến 80.000 volt phóng ra, tạo ra những tia chớp xanh lấp lánh xé toạc bóng tối phòng ngủ, kèm theo tiếng nổ điện *xoành xoạch* chói tai. Lam nhắm thẳng vào vị trí cổ họng của đối phương – nơi không có giáp bảo vệ.


Tuy nhiên, Bóng Ma là một sát thủ được huấn luyện dã chiến cực kỳ tinh nhuệ. Ngay khi luồng điện xanh vừa lóe lên, hắn đã cảm nhận được luồng không khí nóng dịch chuyển. Với phản xạ siêu nhiên, hắn nghiêng người né tránh trong tích tắc. Đầu cực của thiết bị sốc điện GP-8 trượt khỏi vùng cổ họng nhạy cảm, đâm sầm vào phần bắp tay dày cộp của hắn.


"Xẹt!"


Dòng điện phóng ra bị cản lại bởi lớp vải dã chiến dày cách điện và tấm đệm lót bảo vệ bắp tay của Bóng Ma. Hắn chỉ bị giật nhẹ, cơ tay hơi co rút nhưng không hề bị tê liệt hệ thần kinh. Bóng Ma gầm lên một tiếng lạnh lùng qua lớp mặt nạ vải đen, tay phải vung lưỡi dao găm dã chiến phản công chớp nhoáng theo bản năng.


"Xoẹt!"


Lưỡi dao sắc lẹm sượt qua bả vai áo len của Lam, cắt đứt những thớ len dày dặn và để lại một vệt rách dài. Cạnh sắc của dao găm sượt qua da thịt cô, tạo ra một cảm giác rát bỏng như lửa đốt. Lam mất thăng bằng do lực đẩy của cú đâm trượt kết hợp với cơn đau từ khuỷu tay bầm tím trái, cô ngã nhào xuống sàn gỗ sồi cứng nhắc. Thiết bị sốc điện GP-8 tuột khỏi tay cô, lăn lông lốc vào góc tối.


Bóng Ma không để cho mục tiêu có cơ hội gượng dậy. Hắn xoay ngược chuôi dao, bước một bước dài áp sát thân hình khổng lồ đầy sát khí lên người Lam. Kính nhìn đêm hồng ngoại của hắn khóa chặt vào dải băng gạc trắng trên mặt cô. Lưỡi dao găm giơ cao, chuẩn bị cắm thẳng xuống ngực cô gái mù.


Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc, một bóng đen cao lớn hơn đột ngột trồi lên từ hư vô của bóng tối hành lang ngoài cửa phòng ngủ.


Khánh Nam xuất hiện hoàn toàn câm lặng, không một tiếng bước chân, không một tiếng thở dốc. Hắn giống như một bóng ma thực sự bước ra từ cõi chết. Hạt cát bám trên bốt dã chiến của hắn thậm chí còn không kịp rơi xuống sàn nhà.


Trước khi lưỡi dao của Bóng Ma kịp hạ xuống, Khánh Nam đã lao tới như một con mãnh thú. Tay trái của hắn đưa ra nhanh như một tia chớp, khóa chặt lấy cổ tay cầm dao của Bóng Ma ở cự ly chỉ cách ngực Lam đúng mười centimet. Lực bóp từ bàn tay đầy vết chai sần của Nam mạnh đến mức khiến xương cổ tay của Bóng Ma phát ra tiếng rạn nứt dưới lớp găng tay da.


Bóng Ma kinh hoàng quay lại, định dùng tay kia đấm vào mặt Nam, nhưng Khánh Nam đã không cho hắn bất kỳ cơ hội phản kháng nào. Nam chủ động áp sát, dùng kỹ năng Cận chiến bẻ khớp câm lặng của sát thủ cấp S.


Hắn bước chéo chân phải chặn hướng rút lui của đối phương, tay phải vươn lên khóa chặt lấy yết hầu và cằm của Bóng Ma, trong khi tay trái giật mạnh cổ tay cầm dao của hắn ra phía sau theo một góc bẻ ngược hình học.


"Rắc!"


Một tiếng gãy giòn, lạnh lùng và dứt khoát vang lên trong không gian khép kín của phòng ngủ, lấn át cả tiếng mưa bão gầm rú ngoài cửa sổ. Đó là tiếng đốt sống cổ của Bóng Ma bị bẻ gãy hoàn toàn dưới lực xoay cổ tay cực đại của Khánh Nam.


Toàn bộ quá trình triệt hạ diễn ra chỉ trong vòng đúng ba giây ngắn ngủi. Không có tiếng súng nổ, không có tiếng kêu cứu, không có bất kỳ sự va chạm vật lý lớn nào làm chấn động căn phòng. Bóng Ma gục xuống sàn gỗ sồi như một khúc gỗ mục, lưỡi dao găm tuột khỏi tay hắn rơi cạch xuống sàn.


Lam nằm rạp trên sàn, thính giác tuyệt đối của cô ghi nhận toàn bộ diễn biến cuộc chiến câm lặng vừa rồi với độ chi tiết khủng khiếp. Tiếng xương gãy giòn tan của gã sát thủ đột nhập vang lên sát bên tai cô, mang theo một thông điệp tàn bạo về thân thủ thực sự của người đàn ông đang đứng trước mặt cô.


*Thành... anh ta vừa giết người. Hoàn toàn câm lặng. Không một chút do dự.*


Nỗi sợ hãi tột cùng dấy lên trong lòng Lam, đè bẹp cả cơn đau rát bên bả vai bị dao sượt. Cô nằm im, không dám cử động, dải băng gạc trắng quấn quanh mắt cô lúc này đã bị thấm ướt bởi những giọt nước mưa lạnh ngắt thổi vào từ cửa sổ vỡ.


Khánh Nam đứng lặng trong bóng tối, hơi thở của hắn vẫn duy trì ở trạng thái kiểm soát vô hình cực nhẹ, lồng ngực hầu như không phập phồng. Hắn nhìn xuống xác chết của đồng bọn cũ dưới chân, rồi nhìn sang cô gái mù đang nằm co rúm trên sàn gỗ dưới lớp áo len rách vai. Sự giằng xé cực hạn giữa bản năng sát thủ và khao khát bảo vệ cô lại một lần nữa bùng nổ trong lồng ngực hắn.


Hắn chậm rãi quỳ một gối xuống sàn, giữ khoảng cách một mét rưỡi để tuân thủ Quy tắc không chạm vật lý nghiêm ngặt. Hắn khẽ đưa tay định chạm vào vai cô để kiểm tra vết thương, nhưng rồi lại rụt tay lại trong bóng tối bão bùng.


"Cô Lam... em có sao không?" Giọng nói của hắn vang lên, đã lập tức được điều chỉnh về tông trầm ấm, dịu dàng của gã cảnh sát "Thành" quen thuộc, che giấu hoàn toàn chất giọng sát thủ lạnh lùng vừa thực hiện đòn bẻ cổ chết người.


Lam không trả lời. Cô khẽ run lên, tay phải vẫn ôm chặt lấy cây vĩ cầm 'Lệ Sương' như muốn tìm kiếm một chỗ dựa tinh thần duy nhất.


Ngay lúc đó, một giọt chất lỏng ấm nóng, sền sệt từ trên không trung rơi xuống, bắn trúng vào mu bàn tay trần đang run rẩy của Thanh Lam. Giọt chất lỏng mang theo một mùi sắt tanh nồng nặc dội thẳng vào khứu giác nhạy bén của cô. Đó là máu tươi của Bóng Ma rỉ ra từ kẽ răng dưới lớp mặt nạ vải đen, bắn trúng tay cô khi hắn gục xuống.


Mùi máu tanh nồng nặc hòa lẫn mùi tinh dầu quế ấm áp trên chiếc áo len trắng của Khánh Nam đang quỳ bên cạnh, tạo nên một sự tương phản tàn khốc, đẩy nỗi nghi kỵ và sợ hãi của Lam đối với người bảo vệ mình lên đến đỉnh điểm cực hạn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!