Nhạc nềnMemories6

Bóng Đen Ngoài Vành Đai

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bàn tay của Khánh Nam đè nặng lên các phím đàn ngà voi, tạo ra một tiếng âm u, trầm đục vang vọng khắp căn phòng nhạc dốc đứng. Áp lực từ những ngón tay thô ráp, đầy vết chai sần của hắn truyền qua thớ gỗ sồi dốc đứng, khóa chặt lấy ngón tay trái của Thanh Lam ngay tại vị trí các chấm silicon nổi tạo thành chữ "Phẫu thuật". Trong không gian khép kín chỉ còn lại tiếng sương muối tan chảy ngoài cửa kính, Lam cảm nhận rõ rệt hơi nóng từ lòng bàn tay hắn đang phả ra, áp sát vào da thịt cô. Chỉ cách nhau chưa đầy nửa mét, mùi tinh dầu quế ấm áp trên chiếc áo len trắng của hắn hòa lẫn với mùi rỉ sét lạnh ngắt của những bánh răng kim loại dưới gầm đàn.


"Sao tiếng đàn của em đột ngột bị lệch tông thế, Lam?" Giọng nói trầm ấm của gã cảnh sát "Thành" vang lên, nhưng lần này, thính giác tuyệt đối của cô nhận ra một tần số răn đe lạnh buốt len lỏi dưới thanh quản của hắn. "Và... ngón tay em đang tìm kiếm thứ gì dưới phím đàn của tôi thế?"


Trái tim Lam thắt lại, nhịp đập đột ngột tăng vọt lên chín mươi nhịp mỗi phút. Nhưng ngay lập tức, lý trí thép của một đứa con gái dòng máu Thẩm phán trỗi dậy. Cô kích hoạt Lá chắn cảm xúc lạnh lùng, ép cơ mặt không được biểu lộ một sự rạn nứt nhỏ nhất. Dưới dải băng gạc trắng quấn quanh mắt, cô khẽ nghiêng đầu, nở một nụ cười yếu ớt, ngây thơ đầy vẻ bất lực.


"Tay em... tự nhiên bị chuột rút, anh Thành. Lâu quá em không đi vĩ, các khớp xương ở ngón tay giữ cần đàn không chịu nổi lực nhấn liên tục. Em định bám vào gầm phím gỗ để kéo giãn cơ tay ra một chút, không ngờ lại làm hỏng bản nhạc của anh."


Nói rồi, cô khẽ rụt tay lại, cố tình để lộ sự run rẩy chân thật của các đầu ngón tay đang căng cứng. Khánh Nam im lặng quan sát cô. Đôi mắt sắc lạnh như dã thú của một sát thủ cấp S đang quét qua từng thớ cơ trên gương mặt nhợt nhạt của cô gái mù. Hắn đang tìm kiếm một sự dối trá, một dấu hiệu cho thấy cô đã phát hiện ra bí mật dưới phím đàn. Nhưng gương mặt Lam chỉ có sự mệt mỏi, nhẫn nại và nỗi sợ hãi yếu đuối của một nạn nhân bị chấn thương tâm lý sau vụ tai nạn.


Sự dằn vặt tội lỗi lại một lần nữa đè nặng lên lồng ngực Nam. Phát súng chệch hướng năm xưa tại cảng số 4 cứu mạng cô nay lại biến thành sợi xích trói buộc linh hồn hắn vào bổn phận bảo vệ cô. Hắn khẽ thở dài, sát khí vô hình trong phòng nhạc lập tức tan biến. Hắn buông lỏng bàn tay đang đè nặng trên phím đàn, lùi lại đúng một mét rưỡi để duy trì Quy tắc không chạm vật lý nghiêm ngặt.


"Là tôi quá nhạy cảm rồi. Em nghỉ ngơi đi, để tôi xuống bếp pha cho em một ly trà quế nóng để giãn cơ."


Nam đứng dậy, nhịp bước chân bất đối xứng lệch nhẹ một bên khẽ gõ lên sàn gỗ sồi hành lang khi hắn bước ra ngoài. Lam nín thở, lắng nghe tiếng bước chân xa dần cho đến khi tiếng cửa nhà bếp khép lại. Cô khẽ đưa bàn tay trái lên ngực, cảm giác lạnh toát vẫn còn bám chặt trên đầu ngón tay. Cô đã lướt qua được tám mươi phần trăm bức thư cảnh báo của Thu Trang: "Quét sóng... Vũ Tiến... Đăng Khoa... Phẫu thuật". Kẻ thù đang đến rất gần, và căn nhà an toàn này không còn là nơi trú ẩn bất khả xâm phạm nữa.


Đến tối, bầu trời Sóc Sơn đột ngột chuyển biến dữ dội. Cơn bão lớn cuối đông ùa về, mang theo những luồng gió rít gào buốt giá dội thẳng vào rặng thông già bao quanh biệt thự. Mưa xối xả đập vào mái ngói cổ kính, tạo ra những âm thanh hỗn tạp, hỗn loạn như muốn phong tỏa hoàn toàn thính giác định vị của Thanh Lam.


"Đoàng!"


Một tia sét xé toạc bầu trời đêm, ngay sau đó là tiếng sấm nổ vang trời. Toàn bộ căn biệt thự cổ chìm vào bóng tối hoàn toàn khi hệ thống điện lưới bị đánh sập. Tiếng gió rít qua khe cửa sổ phòng ngủ tầng hai của Lam lúc này nghe như tiếng gầm rú của quỷ dữ.


Lam ngồi trên giường, hai tay ôm chặt lấy cây vĩ cầm 'Lệ Sương'. Không có ánh sáng, bóng tối đối với một người mù như cô không có gì thay đổi, nhưng sự im lặng tĩnh mịch của căn nhà bị mất điện khiến cô cảm thấy ngột ngạt tột độ. Chú chó Golden Retriever dẫn đường tên Lucky khẽ gục đầu lên đùi cô, chiếc chuông đồng nhỏ trên vòng cổ da phát ra tiếng "leng keng" siêu nhỏ. Lucky đang run rẩy, nhưng không phải vì sợ sấm sét. Nó đang hướng mõm về phía cửa sổ sổ lớn nhìn ra rừng thông, phát ra những tiếng gầm gừ trầm đục, đứt quãng từ sâu trong cổ họng.


*Có người đang đến.*


Khứu giác và bản năng cảnh giới động vật của Lucky nhạy bén gấp trăm lần máy móc. Lam khẽ vuốt ve bộ lông mềm mại của nó, ra hiệu cho nó im lặng. Cô tập trung thính giác tuyệt đối, cố gắng lọc bỏ tiếng mưa bão gầm rú bên ngoài để phân tích âm thanh môi trường xung quanh biệt thự.


Cùng lúc đó, dưới tầng trệt, Khánh Nam đang đứng trong mật thất dưới gầm cầu thang. Ánh sáng xanh mờ từ màn hình chiếc Máy dò tần số sóng RF-300 phản chiếu lên gương mặt cương nghị của hắn. Thiết bị nhận tín hiệu trên cổ tay hắn bất ngờ phát ra những nhịp rung liên tục, dồn dập. Máy dò RF-300 báo động đỏ: có sóng định vị vô tuyến lạ, tần số cực ngắn, đang di chuyển cắt ngang vành đai bẫy mìn phía Tây biệt thự.


Nam nghiến răng, bả vai trái rách nhẹ vết thương cũ nhói lên một cơn đau buốt dưới lớp áo len. Hắn biết Gió Buốt hoặc một sát thủ dò đường tinh nhuệ của tổ chức Vô Ảnh đã tìm ra tọa độ căn nhà mật nhờ chip định vị gài trong hộp quà Vy Vy gửi đến sáng nay. Hắn nhanh chóng rút khẩu súng ngắn Glock 19 dưới gầm hòm gỗ, lắp ống giảm thanh chuyên dụng cỡ 9mm vào nòng súng bằng một động tác dứt khoát câm lặng.


Nam bật bộ đàm sóng ngắn cầm tay đã được mã hóa tần số riêng biệt, hạ giọng nói trầm ấm giả lập xuống mức lạnh lùng của một sát thủ:


"Lam. Kích hoạt Giao thức im lặng tuyệt đối sau 10 giờ đêm ngay lập tức. Tắt toàn bộ nguồn sáng, di chuyển vào góc chết phòng ngủ. Có chuột đột nhập."


Tiếng rè rè từ chiếc bộ đàm đặt trên bàn trang điểm dội vào tai Lam. Cô không hề hoảng loạn hay khóc lóc cầu cứu như những cô gái yếu đuối thông thường. Cô chậm rãi lết người xuống giường, tay phải ôm chặt cây vĩ cầm 'Lệ Sương', tay trái thò vào túi chiếc váy len dày, rút ra Thiết bị sốc điện cầm tay GP-8 mà Thu Trang đã lén đưa cho cô trước khi rời Hải Phong. Ngón tay cái của cô nhẹ nhàng gạt chốt an toàn của thiết bị, cảm nhận độ lạnh ngắt của lớp vỏ nhựa polycarbonate dã chiến.


Lam búng nhẹ ngón tay trỏ phải tạo ra sóng âm định vị 3D. Tiếng vang dội lại từ các góc tường giúp cô vẽ lại bản đồ căn phòng trong não bộ. Cô dắt Lucky di chuyển chậm rãi, không tiếng động, lùi sâu vào góc khuất sau chiếc tủ quần áo bằng gỗ sồi dày dặn – góc chết dã chiến nằm ngoài tầm ngắm của bất kỳ tay súng bắn tỉa nào ngoài rừng thông.


Cô quỳ xuống sàn gỗ, một tay ôm Lucky, tay kia giữ chặt thiết bị sốc điện GP-8 kề sát trước ngực. Tiếng mưa bão ngoài kia quá lớn, át đi mọi tiếng bước chân di chuyển trên thảm cỏ ẩm ướt ngoài vườn hồng. Lam định dùng chiếc còi bạc siêu âm đeo trên cổ để thổi gọi Nam ứng cứu, nhưng lý trí cô lập tức ngăn lại. Tiếng rít siêu âm tuy tai người thường không nghe thấy, nhưng một sát thủ chuyên nghiệp có trang bị máy thu tần số dã chiến sẽ ngay lập tức định vị được vị trí chính xác của cô trong phòng ngủ khép kín này. Cô chọn sự im lặng tuyệt đối.


"Sột... soạt."


Một tiếng ma sát cực nhỏ, mỏng như sợi tơ, len qua tiếng mưa bão dội thẳng vào màng nhĩ nhạy bén của Lam.


Đó không phải là tiếng gió rít làm rung rèm cửa. Đó là tiếng kim loại mảnh đang cào nhẹ, rà soát dọc theo mép kính của cửa sổ lớn nhìn ra rừng thông. Sát thủ Bóng Ma của Vô Ảnh đang áp sát cửa phòng ngủ của cô ở tầng hai.


Lucky giật mạnh xích cổ, chuông đồng khẽ leng keng một nhịp nhỏ, toàn thân nó căng cứng như một cây cung đã lên dây. Lam nín thở, áp sát lưng vào cạnh tủ gỗ sồi, tay siết chặt thiết bị sốc điện GP-8 đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.


"Đoàng!"


Một luồng chớp sáng trắng lóa xé toạc bầu trời đêm Sóc Sơn, chiếu sáng rực toàn bộ căn phòng ngủ tầng hai trong một phần mười giây.


Qua lớp băng gạc trắng mỏng quấn quanh mắt, nhãn áp tăng cao của Lam đột ngột ghi nhận một bóng đen khổng lồ, mặc đồ dã chiến ôm sát cơ thể, đeo mặt nạ vải đen xì đang dán sát mặt vào mặt kính cửa sổ phòng ngủ, đôi mắt lạnh lùng như dã thú của hắn đang nhìn chằm chằm vào chiếc giường trống không bên trong.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!