Nhạc nềnMemories6

Bóng Tối Hải Phong

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù Hải Phong chưa bao giờ thôi ẩm ướt. Nó len lỏi qua những khe nứt của lớp bê tông cũ kỹ, mang theo vị mặn chát của muối biển và mùi rỉ sét đặc trưng từ những bến tàu container mỏi mệt ngoài cảng. Đối với Thanh Lam, thế giới từ hai năm nay đã hoàn toàn thu hẹp lại trong một khoảng không gian không ánh sáng. Tai nạn khủng khiếp cướp đi sinh mạng của cha cô – Thẩm phán Nguyễn Huy – cũng đã vĩnh viễn tước đi đôi mắt trong trẻo của người con gái hai mươi hai tuổi. Kể từ ngày đó, cô sống cô độc trong căn hộ tầng năm của khu chung cư cũ nát ven rìa thành phố cảng, bầu bạn duy nhất chỉ có cây vĩ cầm cổ 'Lệ Sương' và những âm thanh vọng lại từ bức tường cách âm được lót mút xám xịt.


Trong bóng tối tuyệt đối, thính giác của Thanh Lam trở nên nhạy bén đến mức tàn nhẫn. Cô có thể nghe thấy tiếng những hạt sương đêm ngưng tụ rồi trượt dài trên mặt kính cửa sổ phòng khách, tiếng nhịp tim đập đều đặn của chính mình, và cả tiếng rung động siêu nhỏ từ những thớ gỗ vân sam của cây đàn vĩ cầm đặt trên đùi. Lam khẽ nâng vĩ, đặt nhẹ lên dây đàn. Cô không cần nhìn bản nhạc, mọi nốt nhạc của bản độc tấu Bach đã khắc sâu vào từng tế bào não bộ từ những ngày cô còn đứng dưới ánh đèn rực rỡ của nhạc viện.


Tiếng đàn vang lên, trầm ấm và ngân dài. Đó là kỹ thuật 'Độc tấu vĩ cầm định thần' mà Giáo sư Hoàng Minh từng dạy cô để xoa dịu những cơn đau nửa đầu dữ dội mỗi khi ký ức về vụ tai nạn dội về. Sóng âm từ cây vĩ cầm 'Lệ Sương' lan tỏa, chạm vào lớp mút cách âm trên tường rồi phản hồi lại, vẽ nên trong tâm trí Lam một bản đồ ba chiều hoàn hảo về căn phòng khách nhỏ bé. Cô cảm nhận được góc bàn gỗ sồi sứt cạnh bên trái, chiếc ghế bành bọc nỉ sờn góc bên phải, và cả khoảng không trống trải nơi cha cô từng ngồi đọc hồ sơ án lệnh.


Nhưng hôm nay, sự tĩnh lặng thánh khiết ấy đột ngột bị xé toạc.


"Rầm! Rầm! Rầm!"


Tiếng đập cửa thô bạo dội vào màng nhĩ của Lam như những nhát búa bổ. Sàn nhà rung lên, truyền qua đôi chân trần của cô một tần số chấn động hỗn loạn và đầy ác ý. Lam ngừng kéo vĩ. Tiếng đàn vụt tắt, chỉ còn lại tiếng vọng rệu rã của gỗ sồi rạn nứt.


Cô đứng tim lắng nghe. Tiếng bước chân nặng nề, bất đối xứng của một người đàn ông nặng cân đang dẫm bôm bốp ngoài hành lang, kèm theo tiếng sột soạt khó chịu của chất liệu lụa rẻ tiền cọ xát vào nhau. Không cần nhìn, Lam cũng biết kẻ đang đứng ngoài cửa là ai.


Nguyễn Huy Hoàng – bác ruột của cô, và vợ ông ta, mợ dâu Lê Thị Mai.


"Thanh Lam! Mở cửa ra! Tao biết mày đang ở trong nhà! Đừng có giả vờ câm điếc với tao!" Giọng nói khàn đặc mùi bia rượu và thuốc lá rẻ tiền của Huy Hoàng rống lên qua khe cửa gỗ mục nát.


Lam hít một hơi thật sâu để ổn định nhịp tim đang bắt đầu đập loạn. Cô đặt cây vĩ cầm 'Lệ Sương' vào chiếc hộp da bọc nhung, cẩn thận khóa chốt cơ học bằng đồng trước khi cầm chiếc gậy dò đường bằng gỗ mun sẫm màu, chậm rãi di chuyển về phía cửa chính. Mỗi bước đi của cô đều nhẹ nhàng như một chiếc lá rụng, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn ngoài kia.


"Bác Hoàng, mợ Mai. Cháu đã nói nhiều lần rồi, căn nhà này là di sản duy nhất cha cháu để lại. Cháu không thể ký bất kỳ giấy tờ nào cả," Lam nói, giọng cô bình tĩnh nhưng lạnh lùng, âm lượng vừa đủ nghe qua lớp cửa.


"Con ranh con! Mày mở cửa ra ngay!" Tiếng mợ dâu Lê Thị Mai chua ngoa chói lói cất lên. "Mày định ôm cái nhà này xuống lỗ à? Thằng Khánh anh họ mày đang bị bọn giang hồ sòng bạc Nam Phát dọa chặt tay kìa! Mày là em, mày có chút lương tâm nào không?"


Chưa kịp để Lam trả lời, một tiếng rắc lớn vang lên. Huy Hoàng đã dùng một thanh sắt lách vào khe cửa mục, thô bạo bẻ gãy chốt khóa xích yếu ớt. Cánh cửa bật mở, đập mạnh vào tường tạo ra một tiếng nổ âm thanh chói tai trong không gian cách âm khép kín. Gió lạnh và mùi sương muối ẩm ướt ập vào phòng, hòa lẫn với mùi nước hoa nồng nặc rẻ tiền của Lê Thị Mai.


"Mẹ kiếp, cái nhà tối như hũ nút thế này mà mày cũng sống được!" Huy Hoàng càu nhàu, bước chân bậm bạch xông thẳng vào phòng khách, gạt phắt chiếc gậy dò đường trên tay Lam khiến nó rơi cạch xuống sàn gỗ.


Lam mất đi điểm tựa, loạng choạng lùi lại một bước. Nhưng ngay lập tức, cô kích hoạt khả năng 'Định vị sóng âm 3D'. Tiếng thở hồng hộc của Huy Hoàng bên phải, tiếng sột soạt của tà áo bộ đồ bộ lòe loẹt của Lê Thị Mai bên trái – tất cả hiện lên sắc nét trong não bộ của cô dưới dạng những nguồn phát nhiệt âm thanh.


"Mày đứng im đấy cho tao!" Lê Thị Mai xông vào, không một chút kiêng nể, mụ bắt đầu lục lọi đồ đạc trên kệ tủ. Tiếng bát đĩa sứ chạm vào nhau loảng xoảng, tiếng ngăn kéo bị kéo xành xạch dội vào tai Lam như tra tấn.


"Mợ Mai! Dừng tay lại! Mợ không có quyền lục lọi đồ đạc của cha cháu!" Lam hét lên, cô cố gắng di chuyển theo hướng tiếng sột soạt của áo lụa để chắn trước chiếc tủ kính trưng bày đàn vĩ cầm cổ.


"Quyền à? Mày nói chuyện quyền hành với tao à?" Huy Hoàng cười gằn, tiếng bước chân nặng nề áp sát Lam. Ông ta giũ ra một tờ giấy có mùi mực mới, đập mạnh lên mặt bàn gỗ sồi. "Thằng Khánh nợ sòng bạc của tập đoàn Nam Phát năm trăm triệu. Giấy tờ nợ đây! Tao là bác ruột mày, tao có quyền quyết định cái tài sản thừa kế này để cứu anh mày! Ký vào giấy chuyển nhượng căn hộ này ngay, hoặc là tao tự lấy tay mày ấn dấu vân tay!"


"Cháu không ký!" Lam kiên định chắn trước tủ đàn, hai tay cô siết chặt lấy cạnh tủ kính râm mát lạnh. "Cha cháu trước khi mất đã dạy: Luật pháp không bao giờ dung thứ cho những kẻ dùng bạo lực để cưỡng đoạt tài sản của người khác. Bác Hoàng, hành vi của bác hôm nay là phạm pháp hình sự! Cháu sẽ gọi điện cho luật sư Phạm Minh Tuấn!"


"Luật sư à? Con ranh mù này khôn gớm!" Lê Thị Mai cười thé lên, mụ thò tay định giật lấy chiếc hộp đựng đàn vĩ cầm 'Lệ Sương' đặt trên kệ. "Cái đàn này trông cũ kỹ nhưng nghe nói là đồ cổ Pháp, chắc chắn đáng giá cả trăm triệu! Để tao mang đi cầm cố trước!"


Nghe thấy tiếng chốt đồng của hộp đàn bị ngón tay mụ Mai chạm vào phát ra tiếng 'tách' nhỏ, Lam không hề do dự. Cô dùng thính giác nhạy bén định vị chính xác hướng di chuyển của mợ dâu, lao người tới chắn ngang giữa mụ Mai và chiếc hộp đàn. Bả vai cô va mạnh vào ngực Lê Thị Mai khiến mụ ta rú lên một tiếng rồi ngã nhào vào đống bát đĩa sứ trên bàn ăn.


"Ối giời đất ơi! Nó đánh tôi! Con mù này nó định giết mợ nó rồi!" Mai gào thét, tiếng gốm sứ vỡ vụn loảng xoảng dưới sàn nhà tạo ra một chuỗi âm thanh hỗn loạn.


"Con khốn! Mày dám láo à!" Huy Hoàng nổi điên, ông ta lao đến giật mạnh bả vai Lam, quăng cô ngã nhào về phía chiếc bàn trà gỗ sồi. Khuỷu tay Lam đập mạnh vào cạnh bàn trà, một cơn đau nhói thấu xương truyền thẳng lên đại não. Chiếc kính râm phân cực chuyên dụng của cô bị văng ra, để lộ đôi mắt đen sâu thẳm nhưng mờ đục, vô định trước khoảng không.


Trong khoảnh khắc ngã quỵ dưới sàn nhà đầy mảnh sứ vỡ, Lam nghe thấy tiếng Huy Hoàng rút cây bút mực ra khỏi túi áo, tiếng ông ta sột soạt mở lọ mực đỏ dùng để ấn vân tay. Cơn hoảng loạn tột độ dâng lên, nhưng lời dạy của cha Nguyễn Huy năm xưa đột ngột vang vọng trong tâm trí cô: *'Trong bóng tối, kẻ thù có thể mạnh hơn con về thể xác, nhưng con có một thứ vũ khí mà chúng không bao giờ có được – đó là sự kiểm soát âm thanh của chính mình.'*


Lam cắn chặt môi đến bật máu, vị sắt tanh nồng nặc kích thích hệ thần kinh của cô. Cô lén vươn tay trái, rà sát mặt sàn gỗ sồi cách âm và chạm vào chiếc vĩ gỗ mun của cây đàn 'Lệ Sương' đang nằm gần đó. Bằng một động tác nhanh như chớp bộc phát từ bản năng sinh tồn, Lam dùng lực tay còn lại kéo chiếc hộp đàn vĩ cầm về phía mình, lật mở nắp hộp và áp cây đàn cổ lên vai.


"Mày định làm cái trò gì đấy? Định kéo đàn xin tha mạng à?" Huy Hoàng cười gằn, bước chân ông ta đã tiến sát đến đỉnh đầu cô, tay cầm sẵn tờ giấy chuyển nhượng căn hộ.


Lam không trả lời. Cô nhắm chặt đôi mắt mờ đục, tập trung toàn bộ năng lượng tinh thần vào đầu ngón tay trái bấm trên dây đàn và cánh tay phải đang giữ vĩ. Cô không kéo một bản nhạc êm dịu của Bach nữa. Cô chọn một nốt nhạc có tần số cao nhất, một nốt kép cực kỳ chói tai ở quãng tám thứ năm, rồi dùng lực vĩ miết mạnh lên dây đàn kim loại.


"KÉTTTTTTTTTT!"


Một âm thanh sắc nhọn, chói lói và có sức công phá khủng khiếp bùng phát trong căn phòng khách vốn được thiết kế cách âm hoàn hảo. Lớp mút cách âm trên tường không thể hấp thụ được tần số âm thanh quá cao này, tạo ra một hiện tượng cộng hưởng sóng âm cực đại dội ngược lại liên tục từ các góc tường rỗng dưới gầm cầu thang.


Âm thanh chói tai ấy như một luồng điện cao thế đâm thẳng vào màng nhĩ của Huy Hoàng và Lê Thị Mai. Nó tạo ra một áp lực không khí cực lớn trong không gian khép kín, khiến cả hai kẻ xâm nhập lập tức bị ù tai dữ dội, đầu óc quay cuồng như bị búa gõ.


"Á! Tai tôi! Tai tôi chảy máu rồi!" Lê Thị Mai bịt chặt hai tai, hét lên đau đớn rồi quỳ sụp xuống sàn nhà đầy mảnh sứ vỡ, mặt cắt không còn giọt máu.


Huy Hoàng cũng loạng choạng lùi lại, tờ giấy chuyển nhượng đất đai rơi khỏi tay ông ta. Ông ta cảm thấy ngực mình thắt lại, nhịp tim đập loạn xạ dưới áp lực cộng hưởng của tiếng đàn vĩ cầm chói lói. Tiếng đàn của Lam không ngừng lại, cô tiếp tục miết mạnh vĩ, tạo ra một chuỗi sóng âm sắc lẹm như những lưỡi dao vô hình chém vào không khí.


"Dừng lại! Con ranh con! Dừng lại ngay!" Huy Hoàng hét lên trong tuyệt vọng, nhưng giọng nói của ông ta hoàn toàn bị nuốt chửng bởi tiếng đàn vĩ cầm gầm rú.


"Bác Hoàng! Mợ Mai! Chốt cửa cách âm của căn phòng này đã bị khóa từ bên ngoài khi bác bẻ gãy chốt xích! Nếu cháu tiếp tục kéo nốt nhạc này thêm ba mươi giây nữa, áp lực cộng hưởng sẽ làm rách màng nhĩ của cả hai người vĩnh viễn!" Lam hét lên giữa tiếng đàn, giọng nói của cô lúc này mang đầy quyền lực và sự lạnh lùng của một thẩm phán tối cao. "Hãy nhặt tờ giấy nợ bẩn thỉu của các người và biến ra khỏi đây ngay lập tức! Cháu đã ghi âm toàn bộ cuộc đối thoại vừa rồi bằng máy ghi âm tự động của cha cháu!"


Sự kiên cường và tiếng đàn kinh hoàng của cô gái mù đã hoàn toàn bẻ gãy ý chí cưỡng đoạt của hai kẻ tham lam. Lê Thị Mai khóc lóc thảm thiết, bò lê lết trên sàn nhà để tìm lối thoát ra cửa chính. Huy Hoàng run rẩy, mặt mày xám ngoét, ông ta vội vã nhặt tờ giấy nợ bẩn thỉu rồi kéo vợ xông ra ngoài hành lang sương mù ẩm ướt, đóng sầm cửa lại phía sau.


Tiếng đàn vĩ cầm vụt tắt.


Căn phòng khách chìm vào một sự im lặng tĩnh mịch đến đáng sợ. Chỉ còn tiếng thở dốc dồn dập của Thanh Lam và tiếng những giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống mặt gỗ bóng loáng của cây vĩ cầm 'Lệ Sương'. Khuỷu tay cô đau nhức nhối, bả vai mỏi nhừ, và đôi mắt mờ đục bắt đầu rỉ ra những giọt máu loãng do chấn động áp lực âm thanh vừa rồi.


Lam run rẩy đặt cây đàn xuống đùi, sờ soạng tìm lại chiếc kính râm phân cực rồi đeo lên để che giấu vết thương. Cô biết mình vừa giành chiến thắng tạm thời, nhưng căn hộ an toàn của cô đã bị tàn phá nặng nề, cửa kính phòng khách bị nứt vỡ một đường dài từ cú đập bạo lực của Huy Hoàng.


Ngoài hành lang chung cư cũ nát, sương mù Hải Phong vẫn bao phủ dày đặc. Nguyễn Huy Hoàng đứng tựa vào lan can bê tông, tai vẫn còn ù đi điên cuồng. Gương mặt ông ta méo mó vì tức giận và tham lam. Ông ta lén rút chiếc điện thoại thông minh rẻ tiền ra khỏi túi áo, bấm mở camera.


Qua khe cửa gỗ bị vỡ nứt, ông ta lén chụp một bức ảnh cận cảnh cây đàn vĩ cầm cổ 'Lệ Sương' đang đặt trên đùi Thanh Lam dưới ánh nến mờ ảo. Trên mặt gỗ của cây đàn, hoa văn hình hoa hồng dập nổi cổ điển lấp lánh một cách kỳ lạ.


Huy Hoàng nở một nụ cười xảo quyệt đầy ác ý. Ông ta bấm gửi bức ảnh đó kèm theo một dòng tin nhắn ngắn gọn cho một số điện thoại vô danh có đầu số Hải Phong:


*"Tôi đã tìm thấy cây đàn 'Lệ Sương' của cố Thẩm phán Nguyễn Huy. Con bé mù vẫn đang giữ nó trong căn hộ cũ ven cảng. Hãy chuẩn bị tiền chuộc như đã hứa."*


Bức ảnh được gửi đi thành công, chấm đỏ định vị của tin nhắn lập tức biến mất vào mạng lưới thế giới ngầm của tập đoàn Nam Phát. Bóng tối Hải Phong đang khép lại quanh Thanh Lam, và cô không hề hay biết rằng, một họng súng bắn tỉa lạnh lùng đã bắt đầu hướng về phía căn hộ cách âm của mình từ phía bến cảng container số 4 ẩm ướt ngoài xa.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!