Nhạc nềnAfternoon_Garden

Phản Công Tại Đại Hội Cổ Đông

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bình minh ngày hôm sau, sương mù mùa đông Hà Nội bao phủ tòa tháp kính xanh của Trụ sở Tập đoàn Dược phẩm Thẩm Thị tại quận Cầu Giấy như một tấm lụa xám lạnh lẽo. Bên trong phòng hội nghị thượng đỉnh ở tầng cao nhất, bầu không khí ngột ngạt đến mức một tiếng kim rơi cũng có thể xé toạc không gian. Hàng chục cổ đông lớn, những gương mặt lão luyện trong giới y dược hào môn, đang ngồi quanh chiếc bàn họp bằng gỗ mun dài mười mét. Ở vị trí chủ tọa, Thẩm Chấn ngồi uy nghiêm, gương mặt góc cạnh không chút cảm xúc, tay hờ hững gõ nhẹ chiếc tẩu thuốc bằng ngọc thạch xuống mặt bàn.


Ngồi ở phía đối diện, Thẩm Diệc Kính vận bộ âu phục ba mảnh màu xám tro cắt may thủ công phẳng phiu. Gương mặt anh tuấn của anh vẫn nhợt nhạt, đôi môi mỏng mím chặt để che giấu cơn đau âm ỉ đang cắn xé lồng ngực. Sau ca châm cứu cứu nguy của Tuệ Sâm trong phòng y tế ngày hôm qua, nhịp tim của anh tạm thời được ép về mức ổn định, nhưng dư chấn của độc chất mãn tính Hủ Cốt Tán kết hợp với sự hoạt động ngầm của Thệ Huyết Trùng vẫn khiến lồng ngực anh nặng trĩu như bị đá đè.


"Thưa Hội đồng quản trị và các cổ đông," Trương Đức – Trưởng phòng thu mua của Thẩm Thị, vây cánh đắc lực của Bà Hà – đứng lên ở bục thuyết trình. Gã đẩy gọng kính cận dày, gương mặt béo lùn cố nặn ra một vẻ lo ngại sâu sắc. Gã bấm nút chuyển slide, hiển thị một loạt biểu đồ tài chính và báo cáo tiến độ dự án. "Đây là báo cáo hoạt động của chuỗi cung ứng dược liệu Sa Pa và dự án hiện đại hóa Đông y do Tổng giám đốc Thẩm Diệc Kính trực tiếp điều hành. Như mọi người đã thấy, tiến độ thu mua sâm thô tại biên giới đang bị đình trệ nghiêm trọng, dòng tiền bị nghẽn. Nguyên nhân trực tiếp... chính là do tình trạng sức khỏe suy kiệt của Tổng giám đốc. Anh ấy không còn đủ thể lực để giám sát các thương vụ thực địa."


Một tiếng xôn xao nhỏ vang lên khắp phòng họp. Những cái nhìn nghi ngại, dò xét đổ dồn về phía Diệc Kính.


Bà Hà, ngồi ở hàng ghế ban điều hành ngay cạnh Thẩm Chấn, khẽ thở dài đầy xót xa. Bà ta mặc một bộ áo dài gấm màu tím thẫm quý phái, nụ cười hiền hậu giả tạo thường ngày được thay thế bằng vẻ mặt u sầu của một người mẹ lo lắng cho con chồng. Bà ta cầm chiếc khăn lụa chấm nhẹ khóe mắt không hề có nước mắt, cất giọng run rẩy: "Tôi biết Diệc Kính là đứa trẻ hiếu thắng, luôn muốn cống hiến cho tập đoàn. Nhưng sức khỏe là vốn quý nhất. Bác sĩ riêng Ngô của gia đình cũng đã chẩn đoán con bị suy tim mãn tính giai đoạn cuối. Vì lợi ích của hàng vạn cổ đông và để bảo toàn tính mạng cho Diệc Kính, tôi xin ban kiểm soát nội bộ đề xuất bãi miễn chức vụ Tổng giám đốc lâm thời của Diệc Kính, giao lại quyền điều hành cho Diệc Viễn."


"Tôi đồng ý với đề xuất của phu nhân," Trương Đức lập tức phụ họa, chìa ra tập tài liệu đóng dấu đỏ của ban kiểm soát. "Đây là văn bản bãi miễn đã được chuẩn bị sẵn, chỉ chờ chữ ký phê duyệt của Chủ tịch Thẩm Chấn."


Thẩm Diệc Kính khẽ siết chặt nắm tay dưới gầm bàn. Cơn co thắt ngực đột ngột dội lên, kéo theo một luồng khí lạnh chạy dọc xương sống. Anh cảm nhận được nhịp tim mình đang tăng vọt lên một cách nguy hiểm. Sự phẫn uất tinh thần đang kích hoạt Thệ Huyết Trùng rục rịch cắn xé kinh mạch.


Cùng lúc đó, tại sảnh lớn của tòa nhà, Tuệ Sâm bước xuống từ chiếc xe taxi. Má trái của cô vẫn còn một vệt đỏ rộp mờ nhạt – dấu vết từ cái tát tàn nhẫn của Bà Hà từ đêm tân hôn, nhưng cô đã khéo léo dùng một lớp phấn mỏng che đi. Dưới lớp tà áo dài tân thời màu lục sẫm, cổ tay trái của cô quấn chặt dải lụa đỏ bỉ ngạn, nơi vết sẹo khế ước đang nhói buốt dữ dội. Cô cảm nhận được rõ ràng sự hoảng loạn và đau đớn của Diệc Kính thông qua sợi dây hoán huyết vô hình. Nhịp tim của anh đang đập liên hồi trong lồng ngực cô.


"Tôi phải lên tầng cao nhất," Tuệ Sâm lạnh lùng nói với hai gã bảo vệ đang chặn đường ở cửa thang máy VIP.


"Xin lỗi mợ cả, hôm nay là đại hội cổ đông tuyệt mật, người ngoài không được phép vào," một gã bảo vệ cao lớn cúi đầu từ chối.


"Tôi không phải người ngoài. Tôi là vợ hợp pháp của Tổng giám đốc Thẩm Diệc Kính, đồng thời là y sư riêng chịu trách nhiệm tối cao về sinh mệnh của anh ấy," Tuệ Sâm bước lên một bước, thần thái kiêu hãnh bất khuất của con gái phố cổ Hà Nội khiến hai gã bảo vệ phải chùn bước. Cô giơ chiếc hộp thủy tinh vô trùng được bọc kín trong tay lên. "Nếu các người cản đường, khiến Tổng giám đốc đột quỵ ngay tại phòng họp, các người có gánh nổi trách nhiệm hình sự không?"


Trước sự kiên quyết của Tuệ Sâm, hai gã bảo vệ buộc phải nhường lối. Chiếc thang máy VIP lao vút lên tầng 45.


Trong phòng họp, Thẩm Chấn đang cầm cây bút máy, chuẩn bị đặt bút ký vào văn bản bãi miễn chức vụ của con trai mình. Diệc Kính ngồi im, hơi thở dồn dập, đôi mắt đen khóa chặt vào cây bút trên tay cha ruột, nội tâm dâng lên một sự thất vọng tột cùng. Cha anh thực sự xem anh như một công cụ thí nghiệm không hơn không kém.


"Rầm!"


Cánh cửa gỗ gụ hai cánh của phòng hội nghị đột ngột bị đẩy mạnh ra.


Tuệ Sâm bước vào, tà áo dài lục sẫm lướt nhẹ trên thảm đỏ. Sự xuất hiện bất ngờ của cô khiến toàn bộ cổ đông và ban quản trị phải ngoái nhìn kinh ngạc. Bà Hà khựng lại, đôi mắt hẹp dài lóe lên một tia độc địa đầy kinh hoàng. Bà ta không ngờ con bé này lại dám ngang nhiên xông vào đại hội cổ đông.


"Tuệ Sâm! Con làm loạn thế đủ chưa?" Bà Hà đứng bật dậy, lớn tiếng quát mắng để át đi sự bối rối. "Đây là đại hội cổ đông của tập đoàn Thẩm Thị, không phải là cái nhà thuốc rách nát Tuệ Gia Đường của nhà con để con muốn vào thì vào! Vệ sĩ đâu, đuổi cô ta ra ngoài cho tôi!"


"Ai dám đuổi cô ấy?" Thẩm Diệc Kính dứt khoát đứng dậy. Dù gương mặt nhợt nhạt, nhưng vóc dáng cao lớn và khí chất lạnh lùng của anh vẫn đủ sức áp chế toàn bộ phòng họp. Anh bước lại đứng cạnh Tuệ Sâm, một tay đặt nhẹ lên bả vai cô, tạo thành một tư thế đồng minh vững chắc.


Tuệ Sâm tiến thẳng đến giữa bàn họp, đặt mạnh chiếc hộp thủy tinh vô trùng lên mặt bàn gỗ mun trước mặt Thẩm Chấn và các cổ đông. Bên trong hộp là một bát sứ chứa một lượng nước canh sẫm màu đã bị đông đặc lại.


"Thưa Chủ tịch và các cổ đông," Tuệ Sâm cất giọng trong trẻo, vang vọng khắp phòng họp. "Hôm nay tôi đến đây không phải để làm loạn, mà là để thực hiện một cuộc Lâm sàng độc chất chứng minh ngay tại bàn họp này. Tôi muốn vạch trần một âm mưu mưu sát nội bộ đê hèn nhắm vào Tổng giám đốc Thẩm Diệc Kính bấy lâu nay, kẻ đứng sau không ai khác chính là người đang cố tình ngụy tạo bệnh án suy tim để tước quyền điều hành của anh ấy!"


Trương Đức run lên, lắp bắp: "Mợ... mợ cả... cô đang nói nhảm nhí gì thế? Bệnh án của Thẩm tổng là do bác sĩ riêng chẩn đoán lâm sàng bằng thiết bị hiện đại!"


"Bác sĩ Ngô của các người thực chất chỉ là một kẻ đồng phạm hèn hạ," Tuệ Sâm lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt Bà Hà. "Chồng tôi bị nhịp tim hỗn loạn không phải do bệnh lý tự nhiên, mà là do bị đầu độc mãn tính bằng chất độc Hủ Cốt Tán suốt nhiều năm qua. Và đây..." Cô chỉ vào chiếc hộp thủy tinh. "Chính là bát canh măng sâm tẩm độc Hủ Cốt Tán do chính tay Bà Hà chuẩn bị dâng lên cho Diệc Kính vào đêm tân hôn vừa qua. Vệt nước canh hất đổ trên sàn gỗ phòng tân hôn vẫn đang sủi bọt xỉn màu chính là minh chứng phản ứng hóa học của độc chất này."


"Vu khống! Đây là sự vu khống trắng trợn!" Bà Hà mặt cắt không còn giọt máu, nhưng vẫn cố la hét để che giấu sự hoảng loạn. "Đồ con dâu vô giáo dục! Cô dám lấy một bát canh không rõ nguồn gốc đến đây để bôi nhọ danh dự của mẹ chồng sao? Ai chứng minh được bát canh này là do tôi nấu? Ai chứng minh được trong đó có độc?"


"Tôi chứng minh được," Tuệ Sâm dứt khoát đưa tay vào ống tay áo dài, rút ra Bộ kim bạc bỉ ngạn gia bảo. Chiếc kim bạc dài ba phân, chuôi kim khắc hoa văn bỉ ngạn tinh xảo lấp lánh dưới ánh đèn huỳnh quang.


Cô mở nắp hộp thủy tinh vô trùng, mùi hăng hắc nhẹ, mỏng như tơ của Hủ Cốt Tán lập tức thoát ra không khí. Tuệ Sâm tập trung khứu giác nhạy bén, khẽ nghiêng đầu giải thích: "Hủ Cốt Tán là độc chất đặc hữu chứa hàm lượng thạch tín và lưu huỳnh cực cao của họ Quách. Khi gặp bạc nguyên chất kháng độc của dòng họ Tuệ, nó sẽ xảy ra phản ứng kết tủa đen tức thì."


Trước sự chứng kiến nín thở của toàn bộ cổ đông và ánh mắt sắc lạnh của Thẩm Chấn, Tuệ Sâm dứt khoát cắm cây kim bạc bỉ ngạn sâu vào bát canh măng đông đặc.


Một giây.

Hai giây.

Ba giây.


Ngay tại điểm tiếp xúc, dòng nước canh bỗng nhiên sủi bọt xám xịt. Đầu kim bạc lập tức chuyển sang màu đen sẫm dữ tợn như than cháy, tỏa ra một làn khói mỏng mùi hăng hắc khó chịu bao trùm một khoảng bàn họp.


Toàn bộ phòng họp bùng nổ tiếng la hét kinh hoàng. Các cổ đông lớn hoảng loạn lùi ghế ra sau, kinh hãi nhìn vệt đen kịt trên cây kim bạc gia bảo. Vật chứng y học trực quan, đanh thép phơi bày ngay trước mắt không thể chối cãi.


"Bà Hà," Tuệ Sâm cầm cây kim bạc hóa đen lên, hướng thẳng về phía phu nhân cả Thẩm gia. "Bà còn gì để ngụy biện nữa không?"


Bà Hà lảo đảo lùi lại, gương mặt quý phái biến dạng vì sợ hãi. Bà ta điên cuồng lắc đầu: "Không... không phải tôi! Bát canh đó... chắc chắn là do con hầu hoặc kẻ nào đó bỏ độc vào để hãm hại tôi! Tôi không hề làm việc này!"


"Thưa Chủ tịch, thưa các cổ đông," cửa phòng họp một lần nữa mở ra. Lão quản gia trung nghĩa Lão Tống bước vào, trên tay cầm cuốn sổ nhật ký bếp ăn của dinh thự Thẩm gia và một chiếc USB bảo mật. Lão Tống cúi đầu cung kính trước Thẩm Chấn, cất giọng già nua nhưng rõ ràng: "Tôi là tổng quản gia dinh thự Thẩm gia bấy lâu nay. Đây là sổ ghi chép thực đơn hằng ngày và camera an ninh nhà bếp. Tôi xin xác nhận, bát canh măng sâm này do chính tay phu nhân cả Bà Hà chuẩn bị riêng trong mật phòng bếp, cấm tuyệt đối các gia nhân khác tiếp cận, và đích thân bà đã mang lên phòng tân hôn của Tổng giám đốc Diệc Kính."


Đòn phản công hoàn hảo kết hợp giữa y thuật Đông y và chứng cứ thực tế đè bẹp mọi lời ngụy biện của Bà Hà. Trương Đức đứng chôn chân tại chỗ, tập hồ sơ bãi miễn trên tay rơi rớt xuống sàn nhà gỗ.


Thẩm Chấn nhìn chằm chằm vào cây kim bạc hóa đen, rồi quay sang nhìn Bà Hà bằng ánh mắt lạnh lẽo như băng tuyết. Sự việc mưu sát nội bộ bị phanh phui ngay tại đại hội cổ đông trước mặt các đối tác lớn là một cái tát cực mạnh vào danh tiếng của gia tộc Thẩm và tập đoàn Thẩm Thị. Dù ông ta máu lạnh, nhưng ông ta tuyệt đối không thể để danh tiếng tập đoàn bị hủy hoại vì sự ngu ngốc của người đàn bà này.


"Bà Hà," Thẩm Chấn cất giọng trầm thấp, mang theo một sự uy áp đáng sợ khiến cả phòng họp im bặt. "Bà giải thích thế nào về việc này?"


"Ông nhà ơi... tôi... tôi bị oan..." Bà Hà quỳ sụp xuống đất, khóc lóc thảm thiết, bám chặt lấy gấu quần của Thẩm Chấn. Nhưng gã tài phiệt không hề động lòng, dứt khoát gạt tay bà ta ra.


"Lâm Phong, gọi cảnh sát hình sự quận Hoàn Kiếm đến đưa Bà Hà và Trương Đức đi điều tra về tội mưu sát," Thẩm Chấn lạnh lùng ra lệnh, dập tắt hoàn toàn mọi hy vọng cuối cùng của người đàn bà mưu mô. Ông ta quay sang nhìn Diệc Kính, cây bút máy trên tay được gài lại vào túi áo. "Quyết định bãi miễn chức vụ bị hủy bỏ. Tổng giám đốc Thẩm Diệc Kính tiếp tục điều hành tập đoàn."


Bà Hà và Trương Đức bị lực lượng an ninh của tòa nhà cưỡng chế áp giải ra ngoài trong tiếng la hét vô vọng. Cuộc đảo chính hào môn hoàn toàn sụp đổ.


Tuy nhiên, chiến thắng vang dội này không mang lại sự bình yên. Thẩm Chấn đứng dậy, bước lại gần Tuệ Sâm. Ông ta nhìn chằm chằm vào cây kim bạc gia bảo trên tay cô, rồi chuyển ánh mắt sang vết tát mờ nhạt trên má trái của cô. Một nụ cười lạnh lùng, tàn nhẫn thoáng qua trên gương mặt gã tài phiệt hắc hám.


"Tuệ Sâm," Thẩm Chấn ghé sát tai cô, cất giọng trầm khàn đầy đe dọa: "Cô rất thông minh, dùng kim bạc gia bảo để lập lâm sàng độc chất chứng minh ngay tại bàn họp của tôi. Nhưng cô đã phạm phải một sai lầm chí mạng: dám bôi nhọ danh tiếng Thẩm gia trước công luận. Tôi quyết định phong tỏa toàn bộ dinh thự Thẩm gia và nhà thuốc Tuệ Gia Đường để phục vụ điều tra nội bộ. Và... thiết bị hỗ trợ sự sống của cha cô tại bệnh viện, có lẽ cũng cần được kiểm tra kỹ thuật lại đấy."


Cơn nhói tim dữ dội bất ngờ dội lên lồng ngực Tuệ Sâm. Khế ước máu phản chiếu sự tức giận và lo lắng tột độ của Diệc Kính ngay bên cạnh. Kim bạc gia bảo cắm vào chén canh măng lập tức chuyển sang màu đen sẫm dữ tợn trước sự chứng kiến của toàn bộ cổ đông và Thẩm Chấn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!