Nhạc nềnAfternoon_Garden

Bẫy Y Khoa Hào Môn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gió bão rú rít bên ngoài ô cửa kính sát trần của phòng ngủ tân hôn tầng ba dinh thự Thẩm gia dường như bị lấn át hoàn toàn bởi tiếng mạch đập dồn dập, điên cuồng của hai lồng ngực đang ép chặt vào nhau. Trên chiếc giường cưới lót nệm đỏ thẫm rực rỡ, Thẩm Diệc Kính đang đè chặt Tuệ Sâm dưới thân mình. Hơi thở nóng hổi, hỗn loạn của người đàn ông phả lên làn da cổ nhạy cảm của cô, mang theo mùi hương thảo mộc thanh mát của sâm quý đan xen với mùi máu tươi tanh nồng đang rỉ ra từ vết sẹo khế ước.


Bên ngoài cánh cửa gỗ gụ dày, tiếng bước chân sột soạt nhẹ của Bà Tám đột ngột khựng lại. Gia nhân già xảo quyệt ấy đang áp sát tai vào khe cửa, nỗ lực thu nhận từng âm thanh nhỏ nhất bên trong để báo cáo lại cho Thẩm Chấn. Chiếc chổi lông gà ngụy trang camera siêu nhỏ trên tay bà ta khẽ run nhẹ dưới ánh đèn hành lang u tối.


Tuệ Sâm nằm dưới thân Diệc Kính, hai cổ tay cô bị bàn tay to lớn, lạnh ngắt của anh ghim chặt xuống nệm lụa. Cơn đau nhói buốt từ bả vai trái – bả vai đang gánh chịu phản chiếu thương thế chưa lành của Diệc Kính – liên tục dội lên từng đợt, khiến cô phải cắn chặt môi để không phát ra tiếng rên rỉ. Nhưng điều đáng sợ hơn cả là cổ tay trái của cô lúc này đang nóng ran như bị lửa thiêu. Dưới lớp dải lụa đỏ bỉ ngạn quấn chặt, vết sẹo khế ước máu đang rỉ ra từng giọt huyết dịch nóng ấm, thấm đỏ cả một khoảng ga giường lụa đỏ dưới thân họ.


Đó không phải là cơn đau vật lý đơn thuần. Đó là sự phản ứng sinh học kịch liệt của tà trùng Thệ Huyết Trùng trước sự dao động cảm xúc mãnh liệt của cô. Lý trí cô điên cuồng gào thét sự căm ghét dành cho kẻ thù truyền kiếp của dòng họ, nhưng cơ thể cô, nhịp tim cô lại đang bị hơi ấm và sự áp sát ngột ngạt của anh cưỡng chế đồng bộ hóa. Sự giằng xé giữa thù hận dòng tộc và sự rung động vật lý bắt buộc tạo ra một cơn sốt nhẹ, khiến làn da Tuệ Sâm ửng hồng dưới ánh đèn ngủ mờ ảo.


"Nằm yên. Đừng cử động," Diệc Kính ghé sát tai cô thì thầm, giọng nói khàn đặc, trầm thấp nhưng mang theo một mệnh lệnh sắt đá. Đôi mắt đen sâu thẳm của anh đỏ rực những tia máu, nhìn chằm chằm vào vệt má trái vẫn còn đỏ rộp của cô – dấu vết từ cái tát tàn nhẫn của Bà Hà từ đêm hôm trước.


Để đánh lừa tai mắt lão luyện ngoài cửa, Diệc Kính chủ động xoay người, tạo ra những tiếng sột soạt lớn của ga giường lụa đỏ bị kéo căng. Anh cúi đầu, vờ như đang hôn lên cổ cô, nhưng thực chất chỉ ghé sát tà áo, tạo ra những âm thanh mập mờ đầy ám chỉ. Tuệ Sâm nín thở, hai tay cô siết chặt lấy bả vai rộng lớn của anh, nỗ lực Khống chế biểu cảm vật lý để giữ cho nhịp thở của mình đều đặn, phối hợp hoàn hảo với màn kịch động phòng đầy ngột ngạt.


Bên ngoài cửa, Bà Tám nghe thấy tiếng sột soạt dồn dập của chăn đệm và những lời thì thầm khàn đục của Diệc Kính, gương mặt già nua lộ ra vẻ thỏa mãn xảo quyệt. Bà ta tin rằng đôi trẻ đang thực sự chìm đắm vào đêm tân hôn nồng nhiệt. Sau vài phút rình rập không tìm thêm được sơ hở nào, tiếng bước chân của Bà Tám chậm rãi rời đi, nhỏ dần rồi tắt hẳn nơi cuối hành lang.


Ngay khi tiếng bước chân biến mất, Thẩm Diệc Kính lập tức buông lỏng lực tay, dứt khoát lăn người ngồi dậy ở mép giường. Sự ấm áp, ngột ngạt vừa rồi biến mất trong chớp mắt, trả lại bầu không khí lạnh lẽo, xa cách thường lệ giữa hai kẻ thù.


Tuệ Sâm chống tay ngồi dậy, tà áo dài tân thời màu lục sẫm của cô đã nhăn nhúm. Cô nhanh chóng kéo lại dải lụa đỏ bỉ ngạn trên cổ tay trái, che đi vết sẹo khế ước vẫn đang rỉ máu ấm nóng. Ga giường cưới lụa đỏ dưới thân cô đã bị thấm đẫm một vệt máu tròn đỏ thẫm – dấu vết của sự rò rỉ máu khế ước mà họ bắt buộc phải xử lý trước khi bình minh lên.


Cô ngước mắt lên, dùng kỹ thuật Vọng chẩn khí sắc quan sát gương mặt của Diệc Kính. Dưới ánh sáng mờ nhạt, sắc mặt anh nhợt nhạt một cách bất thường, lòng trắng mắt hơi vẩn đục và móng tay có một vệt màu xám nhẹ chạy dọc.


"Anh bị nhiễm độc mãn tính," Tuệ Sâm cất giọng lạnh lùng, phá vỡ sự im lặng. "Bát canh măng sâm của Bà Hà tối qua chứa Hủ Cốt Tán. Vệt nước canh hất đổ trên sàn gỗ kia vẫn đang sủi bọt xỉn màu. Bà ta đã chậm rãi đầu độc anh suốt nhiều năm qua, và anh biết rõ điều đó."


Diệc Kính khựng lại, đôi mắt đen sâu thẳm khóa chặt lấy gương mặt cô. Anh không phủ nhận, chỉ lạnh lùng bước lại phía chiếc ghế bành, lấy từ trong túi áo măng tô dạ đen ra một chùm chìa khóa bằng đồng cổ – trong đó có chiếc chìa khóa xưởng thuốc Tuệ Gia mà anh vừa cưỡng chế tịch thu.


"Tôi biết," Diệc Kính cất giọng khàn khàn. "Nhưng cô nên lo cho bản thân mình trước đi. Sáng mai, Bà Hà và Trương Đức đã sắp xếp một cuộc kiểm tra sức khỏe đột xuất cho tôi ngay tại phòng y tế của dinh thự. Bác sĩ Ngô – bác sĩ riêng của cha tôi – sẽ trực tiếp tiến hành. Họ muốn dùng kết quả điện tâm đồ để chứng minh tôi bị suy tim mãn tính, từ đó ép tôi phải ký giấy bàn giao quyền điều hành lâm thời tập đoàn Thẩm Thị cho Diệc Viễn."


Tuệ Sâm lạnh lùng nhìn chùm chìa khóa trên tay anh. Cô rất muốn giật lại chiếc chìa khóa xưởng thuốc – huyết mạch của dòng họ cô, nhưng cô biết mình không thể dùng vũ lực với người đàn ông này. Hơn nữa, những lời anh vừa nói khiến đầu óc cô hoạt động nhanh chóng.


Nếu Diệc Kính bị phơi bày bệnh trạng suy tim cấp trước hội đồng y khoa, Thẩm Chấn – gã cha ruột máu lạnh của anh – sẽ lập tức vứt bỏ anh như một quân cờ hỏng. Và một khi Diệc Kính mất đi giá trị, dã tâm thực sự của Thẩm Chấn đối với cô sẽ được kích hoạt: ông ta sẽ biến cô thành một 'bộ lọc máu sống', trích xuất toàn bộ Kháng thể tự nhiên trong huyết quản của cô để cứu mạng đứa con khác hoặc hoàn thiện dự án nghiên cứu tà trùng, rồi vứt bỏ cô như một cái vỏ rỗng. Tuệ Gia Đường và người cha bại liệt của cô cũng sẽ bị nghiền nát không thương tiếc.


"Bác sĩ Ngô là người của Thẩm Chấn," Tuệ Sâm đứng dậy, bước lại gần anh, tà áo dài lục sẫm lướt nhẹ trên sàn gỗ. "Nếu ông ta lấy máu của anh, ông ta sẽ phát hiện ra sự tồn tại của Thệ Huyết Trùng trong huyết quản, hoặc ông ta sẽ ngụy tạo bệnh án để đẩy anh vào đường chết. Tôi không thể để anh bị tước quyền."


Diệc Kính ngước mắt nhìn cô, một nụ cười giễu cợt thoáng qua trên khóe môi nhợt nhạt: "Cô lo cho tôi sao? Hay chỉ lo cho cái nhà thuốc rách nát của cô?"


"Mạng của tôi và anh đang buộc chung một sợi dây," Tuệ Sâm cúi người, ghé sát mặt vào anh, ánh mắt kiên định, lạnh lùng không chút dao động. "Anh chết, tôi cũng không sống nổi quá ba tiếng. Tôi cứu anh là để tự cứu lấy chính mình và cha tôi. Sáng mai, tôi sẽ cùng anh đối mặt với hội đồng y khoa của họ."


Sáng hôm sau, bầu không khí tại khu biệt thự Ciputra vẫn bao phủ bởi màn sương mù dày đặc của mùa đông Hà Nội. Phòng y tế riêng tại tầng hai dinh thự Thẩm gia được trang bị không khác gì một phòng cấp cứu của bệnh viện hiện đại, với những dãy máy móc sáng choang và mùi thuốc sát trùng Tây y lạnh lẽo, tiệt trùng tuyệt đối.


Thẩm Diệc Kính ngồi trên chiếc ghế khám bằng da màu đen, phần ngực áo sơ mi mở rộng để lộ những điện cực của máy đo điện tâm đồ dán chặt trên da. Tiếng máy đo nhịp tim phát ra những tiếng "bíp... bíp..." dồn dập, đứt quãng và hỗn loạn. Đường biểu diễn trên màn hình dao động một cách bất thường, chỉ số nhịp tim liên tục nhảy vọt lên mức 120 rồi đột ngột rơi thẳng xuống 45 nhịp mỗi phút.


Đứng cạnh máy đo, Bác sĩ Ngô – người đàn ông trung niên gầy gò với cặp kính cận dày – đang chăm chú quan sát màn hình, gương mặt lộ ra một vẻ nghiêm trọng đầy giả tạo. Phía sau ông ta, Bà Hà mặc một bộ áo dài gấm màu tím sang trọng, tay cầm chiếc khăn lụa hờ hững chấm lên khóe mắt không hề có nước mắt, bên cạnh là Trương Đức – Trưởng phòng thu mua của Thẩm Thị, gã tay sai đắc lực đang ôm một tập hồ sơ pháp lý đóng dấu đỏ.


"Thẩm tổng," Bác sĩ Ngô thở dài, đẩy gọng kính lên sống mũi. "Kết quả điện tâm đồ và chỉ số huyết động học của cậu đang ở mức cực kỳ nguy hiểm. Các mạch vành quanh tim có dấu hiệu xơ hóa diện rộng, nhịp tim hỗn loạn thế này là biểu hiện rõ rệt của chứng suy tim mãn tính giai đoạn cuối. Nếu cậu tiếp tục điều hành tập đoàn dưới áp lực lớn, nguy cơ đột quỵ ngưng tim là không thể tránh khỏi."


Bà Hà lập tức sụt sịt, bước lại gần nắm lấy tay Diệc Kính, giọng nói run rẩy đầy vẻ xót thương: "Diệc Kính à, con nghe lời bác sĩ Ngô đi. Sức khỏe của con là quan trọng nhất. Cha con cũng đã biết chuyện này và vô cùng lo lắng. Con hãy ký vào giấy bàn giao quyền điều hành tạm thời cho Diệc Viễn đi. Trương Đức đã chuẩn bị sẵn hồ sơ rồi, con chỉ cần ký tên, mọi việc ở tập đoàn cứ để em trai con gánh vác, con hãy tịnh dưỡng cho thật tốt."


Trương Đức bước lên một bước, cung kính chìa tập tài liệu và chiếc bút ký ra trước mặt Diệc Kính: "Thẩm tổng, xin ngài ký vào đây. Đây là quyết định được thông qua bởi ban kiểm soát nội bộ để bảo vệ lợi ích của cổ đông trước thềm đại hội."


Thẩm Diệc Kính ngồi im trên ghế khám, gương mặt anh nhợt nhạt, lạnh lùng như một pho tượng đá. Anh cảm thấy lồng ngực mình đang thắt chặt lại, một cơn đau buốt nhói chạy dọc từ bả vai trái xuống cánh tay. Đó là do chất hóa dược ức chế beta cực mạnh mà trợ lý của bác sĩ Ngô đã lén pha vào ly nước lọc của anh trước khi khám, kết hợp với sự kích ứng của Thệ Huyết Trùng trong huyết quản. Đầu ngón tay anh bắt đầu tê dại, anh biết nếu mình ký vào tờ giấy này, anh sẽ mất đi tất cả thực quyền và trở thành một kẻ phế nhân bị giam lỏng vĩnh viễn.


"Để xác định chính xác hơn mức độ hoại tử của cơ tim," Bác sĩ Ngô lạnh lùng rút từ trong khay y tế ra một ống tiêm lớn với mũi kim bằng thép sáng loáng, bước lại gần cánh tay của Diệc Kính. "Tôi cần lấy một mẫu máu lớn để làm xét nghiệm sinh hóa chuyên sâu ngay lập tức."


Mũi kim nhọn hoắt chuẩn bị đâm vào tĩnh mạch cánh tay của Diệc Kính. Đây chính là đòn chí mạng. Nếu máu của anh bị lấy đi, họ sẽ dùng nó để ngụy tạo một bệnh án suy tim không thể đảo ngược, hoặc tệ hơn, chất độc Hủ Cốt Tán và sự biến dị của dòng máu khế ước sẽ bị phơi bày trước hội đồng y khoa do Thẩm Chấn kiểm soát.


"Dừng tay!"


Một tiếng quát lạnh lùng, thanh tao đột ngột vang lên từ phía cửa phòng y tế, cắt nát bầu không khí căng thẳng, ngột ngạt của căn phòng.


Cánh cửa gỗ mở toang, Tuệ Sâm bước vào với phong thái điềm tĩnh, kiêu hãnh của một truyền nhân y đạo phố cổ. Cô mặc một bộ áo dài tân thời màu lục sẫm sang trọng, mái tóc đen dài búi cao bằng chiếc trâm ngọc cổ, cổ tay trái quấn chặt dải lụa đỏ bỉ ngạn nổi bật. Ánh mắt cô sắc bén như dao, khóa chặt lấy mũi kim tiêm trên tay Bác sĩ Ngô.


Bà Hà khựng lại, đôi lông mày gấm nhíu chặt, giọng nói lộ rõ vẻ không hài lòng: "Tuệ Sâm? Con vào đây làm gì? Đây là phòng y tế riêng, bác sĩ Ngô đang kiểm tra sức khỏe cho chồng con, con không được phép vào quấy rầy."


Tuệ Sâm không thèm nhìn Bà Hà, cô bước thẳng đến bên cạnh ghế khám của Diệc Kính. Bằng kỹ thuật Vọng chẩn khí sắc, cô chỉ mất ba giây để quan sát sắc mặt nhợt nhạt, quầng thâm dưới mắt và nhịp thở nông, đứt quãng của anh. Cô lập tức nhận ra nhịp tim hỗn loạn kia không phải do suy tim tự nhiên, mà là phản ứng co thắt mạch máu do hóa chất Tây y của bác sĩ Ngô đang xung đột dữ dội với tà trùng trong người anh.


"Bác sĩ Ngô," Tuệ Sâm cất giọng trong trẻo nhưng lạnh buốt. "Ông tự xưng là bác sĩ riêng của Thẩm gia, vậy mà lại đưa ra một phác đồ chẩn đoán nực cười đến thế sao? Chỉ dựa vào một bản điện tâm đồ bị nhiễu loạn do tương tác thuốc để kết luận chồng tôi bị suy tim mãn tính giai đoạn cuối?"


Bác sĩ Ngô biến sắc, gương mặt gầy gò đỏ lên vì giận dữ: "Mợ cả! Cô chỉ là một y sư Đông y trẻ tuổi, biết gì về các chỉ số huyết học và điện tâm đồ hiện đại của Tây y mà dám phát ngôn bừa bãi? Tôi chẩn đoán dựa trên khoa học thực chứng!"


"Khoa học thực chứng của ông thực chất là một sự ngụy tạo hèn hạ," Tuệ Sâm bước lên một bước, đứng chắn giữa Bác sĩ Ngô và Diệc Kính. Cô chỉ tay vào màn hình máy đo: "Nhịp tim của chồng tôi hỗn loạn là do ông đã cho anh ấy sử dụng chất ức chế thần kinh tim liều cao trước khi khám, cố tình ép mạch máu co thắt để tạo ra bệnh án giả. Nếu ông cắm mũi kim tiêm này vào lấy máu trong lúc mạch máu đang co thắt cực hạn do thuốc, anh ấy sẽ bị sốc tim và ngưng tuần hoàn ngay lập tức!"


Trương Đức run lên, vội vàng bước lên đỡ lời cho bác sĩ Ngô: "Mợ cả, cô không có bằng chứng y khoa thì không được phép vu khống danh y của Thẩm gia trước mặt hội đồng!"


"Tôi dùng chính y thuật Đông y để chứng minh cho các người thấy," Tuệ Sâm dứt khoát rút từ trong tay áo ra Bộ kim bạc bỉ ngạn gia bảo, những cây kim bạc nguyên chất sáng lấp lánh dưới ánh đèn phòng y tế. Cô quay sang đối mặt với Thẩm Chấn – người vừa bước vào phòng với gương mặt uy nghiêm, lạnh lùng như sắt đá.


"Ba chồng," Tuệ Sâm nhìn thẳng vào mắt Thẩm Chấn, cất giọng kiên định. "Dưới sự chứng kiến của ba và hội đồng y khoa ở đây, tôi đề xuất tự tay thực hiện châm cứu điều hòa mạch máu cho Diệc Kính. Trong vòng mười phút, tôi sẽ dùng châm cứu Đông y để đưa nhịp tim của anh ấy trở lại mức hoàn toàn bình thường, đập tan mọi lời chẩn đoán ngụy tạo về chứng suy tim mãn tính của bác sĩ Ngô!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!