Nhạc nềnAfternoon_Garden

Vở Kịch Đêm Mưa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Chiếc Mercedes-Benz S-Class màu đen bóng lướt đi trong màn mưa xối xả của đêm bão Hà Nội, bánh xe nghiến trên những con đường trải nhựa nội khu Ciputra, phát ra những tiếng rào rào đều đặn. Bên trong cabin xe, không khí ngột ngạt đến mức dường như có thể đóng băng thành đá. Tuệ Sâm ngồi sát cửa kính, ánh mắt u uất hướng ra ngoài màn đêm nhạt nhòa ánh đèn đường. Vết xước mỏng trên cổ cô – tàn tích từ lưỡi dao găm lạnh ngắt của Trịnh Đại – đã ngừng chảy máu, nhưng cảm giác rát buốt vẫn âm ỉ như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về vị thế yếu ớt của cô lúc này.


Bên cạnh cô, Thẩm Diệc Kính nhắm nghiền mắt, tựa đầu vào lớp ghế da sang trọng. Gương mặt anh tuấn của anh dưới ánh sáng lờ mờ của bảng điều khiển hiện lên những đường nét góc cạnh, nhợt nhạt do độc chất mãn tính đang gặm nhấm sinh lực, nhưng thần thái vẫn toát ra sự lạnh lùng, uy nghiêm của một kẻ nắm giữ quyền sinh sát tài chính. Bả vai trái của anh – nơi bị ám sát đêm tân hôn – vẫn chưa lành lặn hoàn toàn. Cơn đau nhức âm ỉ từ vết thương của anh liên tục truyền qua sợi dây hoán huyết vô hình, phản chiếu thẳng vào bả vai trái của Tuệ Sâm dưới dạng một cơn đau buốt nhói tương đương. Cô khẽ cắn môi, dùng kỹ thuật Khống chế biểu cảm vật lý để giữ cho tấm lưng mình thẳng tắp, không một tiếng rên rỉ, không một cái nhíu mày.


"Thưa Thẩm tổng, chúng ta đã về đến biệt thự," tiếng nói trầm thấp của tài xế Quốc Khánh vang lên từ phía trước, phá vỡ bầu không khí im lặng kéo dài suốt chặng đường từ phố cổ.


Chiếc xe dừng lại trước cánh cổng sắt đúc hoa văn cổ điển của dinh thự Thẩm gia. Lâm Phong nhanh chóng bước xuống xe, che chiếc ô đen lớn cho Diệc Kính và Tuệ Sâm. Gió bão quật mạnh, cuốn theo những hạt mưa lạnh buốt táp thẳng vào tà áo dài tân thời màu lục sẫm của Tuệ Sâm. Cô bước đi bên cạnh Diệc Kính, bước chân điềm tĩnh nhưng lòng trĩu nặng. Trong túi áo măng tô dạ đen của người đàn ông bên cạnh cô lúc này chính là chiếc chìa khóa xưởng thuốc Tuệ Gia – huyết mạch bào chế duy nhất của dòng họ cô, thứ mà anh vừa dùng uy thế tài phiệt để cưỡng chế tịch thu ngay tại nhà thuốc.


Bước vào đại sảnh dinh thự, mùi hương trầm u tối, lạnh lẽo lập tức bao trùm lấy giác quan của Tuệ Sâm, đối lập hoàn toàn với mùi thuốc Bắc ấm áp, quen thuộc của Tuệ Gia Đường. Ngôi nhà này đối với cô chưa bao giờ là tổ ấm, nó chỉ là một chiếc lồng giam vàng son đầy rẫy mưu mô và cạm bẫy.


"Lâm Phong, cậu đưa Quốc Khánh đi kiểm tra lại hệ thống an ninh vòng ngoài," Diệc Kính cởi bỏ chiếc áo măng tô dạ đẫm nước mưa giao cho gia nhân, cất giọng khàn đặc ra lệnh. "Đêm nay bão lớn, không được phép để xảy ra bất kỳ sơ hở nào."


"Vâng, Thẩm tổng," Lâm Phong cúi đầu nhận lệnh rồi nhanh chóng lui ra ngoài cùng Quốc Khánh.


Tuệ Sâm không nói một lời, cô lặng lẽ bước lên cầu thang đá cẩm thạch hướng về phía phòng ngủ tân hôn ở tầng ba. Diệc Kính bước đi ngay phía sau cô, tiếng bước chân của anh nện đều đặn trên bậc thang, tạo ra một áp lực vô hình đè nặng lên vai cô. Khi khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại trong không gian cầu thang hẹp, nhịp tim đồng bộ của khế ước máu lại bắt đầu dao động, vết sẹo bỉ ngạn trên cổ tay trái của Tuệ Sâm nhói lên từng nhịp ấm nóng dưới lớp dải lụa đỏ bỉ ngạn quấn chặt.


Khi đứng trước cánh cửa gỗ gụ dày của phòng ngủ tân hôn, Tuệ Sâm đột ngột khựng lại. Khứu giác nhạy bén của một truyền nhân Đông y lập tức ngửi thấy một mùi hương lạ trong không khí hành lang – đó không phải là mùi trầm hương của biệt thự, cũng không phải mùi thảo mộc dịu nhẹ của cô, mà là mùi dầu gió rẻ tiền đan xen với mùi bụi bẩn bị xáo trộn từ bên trong căn phòng.


Diệc Kính cũng nhận ra sự bất thường. Đôi mắt đen sâu thẳm của anh co rút lại, anh khẽ gạt Tuệ Sâm ra phía sau bả vai rộng lớn của mình, bàn tay phải đặt lên tay nắm cửa bằng đồng. Cửa phòng không khóa hoàn toàn, chỉ khép hờ một khe nhỏ.


Qua khe hở mờ ảo, họ nhìn thấy một bóng người gầy gò ngoài năm mươi tuổi, mặc đồng phục gia nhân màu xám nhạt đang lén lút di chuyển bên trong phòng. Đó là Bà Tám – gia nhân phụ trách dọn dẹp phòng ngủ của họ, nhưng thực chất là tai mắt do chính Thẩm Chấn cài cắm vào biệt thự để giám sát nhất cử nhất động của đôi trẻ.


Bà Tám đang quỳ bên mép chiếc giường cưới lớn trải ga lụa đỏ thẫm. Ánh mắt bà ta láo liên, xảo quyệt quét qua từng nếp gấp của ga trải giường, đôi bàn tay gầy guộc lật tung những chiếc gối cưới để tìm kiếm những dấu vết máu rỉ ra từ khế ước hoặc bằng chứng chứng minh họ ngủ riêng giường. Trên tay bà ta, chiếc chổi lông gà ngụy trang camera siêu nhỏ đang được hướng thẳng về phía phòng tắm và các góc khuất của căn phòng.


Tuệ Sâm nín thở, lồng ngực cô thắt lại. Cô biết rõ, nếu Bà Tám tìm thấy bất kỳ dấu vết nào chứng minh cuộc hôn nhân của họ là giả, hoặc phát hiện ra vết máu khế ước không phải là vết máu động phòng thông thường, Thẩm Chấn sẽ lập tức ra tay tiêu diệt Tuệ Gia Đường và biến cô thành một bộ lọc máu sống không hơn không kém. Sự phẫn nộ và lo lắng tột độ của cô lập tức kích thích tà trùng Thệ Huyết Trùng trong huyết quản, khiến vết sẹo bỉ ngạn trên cổ tay trái bắt đầu rỉ ra những giọt máu tươi đỏ rực, thấm ướt một khoảng dải lụa đỏ thêu hoa.


Diệc Kính khẽ quay đầu lại nhìn cô, ánh mắt anh sắc bén như dao cạo, mang theo một mệnh lệnh không thể chối từ. Họ phải diễn kịch. Và phải diễn thật chân thực để lừa qua mắt tai mắt lão luyện của cha mình.


Anh không chút do dự, thô bạo đẩy mạnh cánh cửa gỗ gụ ra, tạo ra một tiếng "rầm" lớn vang dội giữa đêm mưa bão.


Bà Tám giật nảy mình, vội vàng giấu chiếc chổi lông gà ra sau lưng, gương mặt gầy gò hốt hoảng cố nặn ra một nụ cười cung kính, cúi gập người xuống: "Thẩm... Thẩm tổng, mợ cả... Hai người đã về rồi ạ. Tôi thấy trời mưa bão lớn, sợ cửa sổ phòng ngủ bị tạt nước nên vào kiểm tra dọn dẹp lại giường chiếu một chút..."


"Ai cho phép bà vào đây giờ này?" Diệc Kính cất giọng lạnh lẽo đến thấu xương, anh bước vào phòng với khí thế áp đảo của một bậc chủ nhân. Anh không nhìn Bà Tám, mà vươn cánh tay mạnh mẽ của mình, thô bạo kéo Tuệ Sâm sát vào lòng ngực rộng lớn của mình.


Sự tiếp xúc da thịt đột ngột và ngột ngạt này khiến cơ thể Tuệ Sâm cứng đờ như tượng sáp. Cô định vươn tay đẩy anh ra theo bản năng tự vệ, nhưng bàn tay lớn của Diệc Kính đã siết chặt lấy eo cô, kéo cô áp sát đến mức cô có thể cảm nhận rõ ràng từng nhịp tim đập dồn dập, mạnh mẽ của anh dội thẳng vào lồng ngực mình qua lớp áo sơ mi lụa mỏng. Nhịp tim của hai người đồng bộ hóa dữ dội qua khế ước, kéo theo một luồng nhiệt lượng ran ran chạy dọc kinh mạch.


"Bà Tám," Diệc Kính ghé sát mặt vào Tuệ Sâm, ánh mắt anh nhìn cô đầy vẻ say đắm giả tạo nhưng giọng nói hướng về phía gia nhân già lại vô cùng gắt gao: "Bà dọn dẹp xong chưa? Hay là bà muốn đứng đây để chứng kiến cảnh vợ chồng chúng tôi động phòng?"


Bà Tám đỏ mặt, cúi đầu thấp hơn, ánh mắt xảo quyệt vẫn cố liếc nhìn vết xước rỉ máu trên cổ Tuệ Sâm và dải lụa đỏ quấn chặt trên cổ tay cô: "Dạ... tôi đã dọn dẹp xong rồi ạ. Xin lỗi Thẩm tổng, xin lỗi mợ cả vì đã làm phiền không gian riêng tư của hai người. Tôi xin phép lui ra ngay."


Bà Tám cầm chiếc chổi lông gà, cúi đầu nhanh chóng bước ra khỏi phòng ngủ. Cánh cửa gỗ gụ dày khép lại, nhưng Tuệ Sâm bằng thính giác nhạy bén của một nhà y vẫn nghe thấy tiếng bước chân của bà ta dừng lại ngay ngoài hành lang. Bà Tám không đi xa, bà ta đang áp tai vào cánh cửa gỗ để nghe ngóng từng tiếng động nhỏ bên trong phòng ngủ tân hôn.


"Bà ta vẫn còn ở ngoài cửa," Tuệ Sâm thì thầm qua kẽ răng, giọng nói run nhẹ vì giận dữ và ngột ngạt. Cô cố sức đẩy lồng ngực Diệc Kính ra: "Buông tôi ra, Thẩm Diệc Kính!"


"Câm miệng và phối hợp đi, nếu cô không muốn cả nhà thuốc của cô bị chôn vùi vào ngày mai," Diệc Kính gằn giọng bên tai cô, hơi thở nóng hổi của anh phả vào làn da cổ nhạy cảm của cô, khiến Tuệ Sâm rùng mình một cái.


Anh không những không buông cô ra, mà còn thô bạo bế thốc cô lên. Tuệ Sâm hoảng hốt vô thức vòng tay qua cổ anh để giữ thăng bằng. Hành động này khiến dải lụa đỏ bỉ ngạn trên cổ tay cô cọ xát vào gáy anh, vết sẹo khế ước máu dưới lớp lụa đột ngột phát sáng đỏ rực, tỏa ra một luồng dược hương bỉ ngạn dịu nhẹ đan xen với mùi máu tươi tanh nồng. Đây không còn là phản chiếu đau đớn vật lý đơn thuần từ vết thương bả vai của anh nữa, mà là sự thức tỉnh sinh học đáng sợ của tà trùng Thệ Huyết Trùng trước sự dao động cảm xúc mãnh liệt của cô – một sự rung động mơ hồ, ngột ngạt mà lý trí thù hận của cô đang điên cuồng từ chối thừa nhận.


Diệc Kính bước ba bước dài về phía chiếc giường cưới lớn lót nệm mềm mại. Anh đặt cô xuống giường, nhưng cơ thể cao lớn của anh cũng lập tức đổ gục xuống, đè chặt lấy cô dưới thân mình.


Bà Tám bên ngoài cửa vẫn đang áp tai nghe ngóng. Tiếng mưa bão đập vào cửa kính phòng ngủ loảng xoảng, hòa lẫn với tiếng sấm rền rĩ từ xa, tạo nên một phông nền âm thanh u uất, hỗn loạn.


Trong ánh sáng mờ ảo của chiếc đèn ngủ màu vàng nhạt, Tuệ Sâm nằm dưới thân Diệc Kính, hai tay cô bị anh ghim chặt hai bên đầu. Gương mặt anh tuấn của anh ghé sát đến mức cô có thể nhìn thấy rõ từng tia máu đỏ rực trong đôi mắt đen sâu thẳm của anh. Hơi thở nóng hổi của anh phả lên vệt xước rỉ máu trên cổ cô, mang theo mùi hương thảo mộc thanh mát đan xen với mùi máu khế ước tanh nồng.


"Thẩm Diệc Kính, anh... anh muốn làm gì?" Tuệ Sâm nghiến răng, đôi mắt lục sẫm kiêu hãnh trừng lớn nhìn anh, cố giấu đi sự hoảng loạn đang dâng trào trong lòng ngực.


Diệc Kính nhìn chằm chằm vào khóe môi rỉ máu của cô, đôi lông mày anh nhíu chặt lại. Cơn đau từ bả vai trái của anh đột ngột dội lên mạnh mẽ, và anh biết, Tuệ Sâm cũng đang gánh chịu cơn đau buốt nhói tương ứng trên cơ thể cô. Nhưng lúc này, cả hai đều không thể lùi bước.


Anh cúi đầu thấp hơn, ghé sát môi vào tai cô, cất giọng trầm thấp, lạnh lùng nhưng mang theo một sự chiếm hữu tuyệt đối xoáy sâu vào tâm trí cô:


"Diễn cho thật vào, Tuệ Sâm. Đêm nay, cô là người phụ nữ của tôi."


Bà Tám áp tai vào cửa nghe lén, trong phòng, Diệc Kính bất ngờ đè Tuệ Sâm xuống giường, hơi thở nóng hổi của anh phả lên cổ cô.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!