Nhạc nềnAfternoon_Garden

Lá Chắn Tài Phiệt

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh đèn pha ô tô chói lòa quét qua màn mưa bong bóng, xé toạc bóng tối của Tuệ Gia Đường. Luồng sáng trắng gắt gao rọi thẳng vào gian chính của nhà thuốc cổ kính, làm nổi bật những hạt mưa xiên xẹo như hàng vạn cây kim bạc đang cắm xuống nền đất sũng nước. Tiếng động cơ gầm rú đầy uy lực xé rách bầu không khí nghẹt thở, rồi im bặt. Chiếc Mercedes-Benz S-Class màu đen bóng dừng ngay sát bậc thềm gỗ, bánh xe nghiến lên những mảnh sứ vỡ của tủ thuốc, phát ra những tiếng lạo xạo buốt óc.


Trong lồng ngực Tuệ Sâm, nhịp tim vốn đang dồn dập vì lo sợ cho cha bỗng chốc đập mạnh một nhịp lạ lùng. Cảm giác nhói buốt quen thuộc từ vết sẹo khế ước máu trên cổ tay trái truyền thẳng lên tim, kéo theo một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Năng lực Cảm ứng nhịp tim từ xa đang gào thét trong huyết quản cô. Thẩm Diệc Kính đã đến. Anh không chỉ đến một mình, mà mang theo cả một áp lực sinh học đè nặng lên từng hơi thở của cô thông qua sợi dây hoán huyết vô hình.


Trịnh Đại nghiến răng, lưỡi dao găm trong tay gã siết chặt hơn vào cổ họng Tuệ Sâm. Vệt xước mỏng trên làn da trắng ngần của cô rỉ thêm một giọt máu đỏ tươi, nóng hổi đối lập với cái lạnh buốt của cơn mưa bão. Gã trợn mắt nhìn ra phía chiếc xe sang trọng, cơ mặt co giật đầy cảnh giác: "Mẹ kiếp, đứa nào dám phá chuyện của tao?"


Cửa xe phía sau mở ra. Một đôi giày da đen bóng, không một tì vết bước xuống thảm cỏ sũng nước. Thẩm Diệc Kính bước ra khỏi xe. Anh mặc một chiếc măng tô dạ dáng dài màu đen sẫm, vóc dáng cao lớn và thẳng tắp như tạc giữa màn mưa. Gương mặt anh tuấn của anh dưới ánh đèn pha nhợt nhạt hơn thường lệ do dư chấn của độc chất mãn tính và bả vai trái vẫn chưa lành hẳn, nhưng đôi mắt đen sâu thẳm lại tỏa ra một luồng hàn khí thấu xương. Đi sau anh là trợ lý Lâm Phong và vệ sĩ Hải, cả hai đều mặc vest đen, tay cầm ô che chắn nhưng phong thái lại vô cùng chuyên nghiệp và lạnh lùng.


Ngay khi Diệc Kính bước chân vào thềm nhà Tuệ Gia Đường, bả vai trái của Tuệ Sâm đột ngột nhói lên một cơn đau buốt nhức – đó là phản chiếu vật lý từ vết thương chưa lành của anh sang cơ thể cô thông qua Giai đoạn 2 của khế ước hoán huyết. Cô khẽ cắn môi, dùng kỹ thuật Khống chế biểu cảm vật lý để giữ cho gương mặt mình không một chút biến sắc, đôi mắt lục sẫm vẫn kiêu hãnh nhìn thẳng vào người đàn ông vừa xuất hiện.


"Thẩm... Thẩm tổng?" Tuệ Lâm đứng bên cạnh đống đổ nát, vừa nhìn thấy Diệc Kính liền run rẩy như cầy sấy. Gã chú họ phản bội vội vàng lùi lại, gương mặt mập mạp đỏ gay vì rượu nay xám ngoét như tro tàn. Gã biết rõ, so với gã giang hồ đòi nợ thuê Trịnh Đại, người đàn ông đứng trước mặt gã mới thực sự là một con quái vật tài chính có thể dẫm nát gã chỉ bằng một cái búng tay.


Thẩm Diệc Kính không nhìn Tuệ Lâm, cũng không nhìn đống đổ nát của những tủ thuốc gỗ hương trăm năm tuổi đang nằm la liệt dưới đất. Ánh mắt anh lạnh lùng lướt qua Anh Cơ đang quỳ sụp bên vũng máu, qua Tuệ Anh đang khóc nghẹn ở góc tường, rồi dừng lại ngay tại lưỡi dao găm đang kề sát cổ họng Tuệ Sâm. Khi nhìn thấy vệt máu đỏ rỉ ra trên cổ cô, đôi lông mày của anh khẽ nhíu lại, bàn tay phải đặt trong túi áo măng tô vô thức siết chặt thành nắm đấm.


"Trịnh Đại," Diệc Kính cất giọng trầm thấp, khàn đặc nhưng từng chữ đều mang theo sức nặng ngàn cân của một kẻ đứng đầu đế chế tài phiệt. "Thả cô ấy ra."


Trịnh Đại liếm môi, lưỡi dao găm vẫn không hề dịch chuyển. Gã cố lấy lại vẻ hung hãn thường ngày, cười lạnh: "Thẩm tổng, tôi kính nể danh tiếng của Thẩm gia, nhưng giang hồ có luật của giang hồ. Tuệ Lâm nợ sòng bạc của chúng tôi ba mươi tỷ đồng, có giấy trắng mực đen rõ ràng. Hôm nay tôi đến đây để tịch thu Ngọc ấn dược môn Tuệ Gia và niêm phong cái nhà thuốc này để trừ nợ. Mợ cả Thẩm gia tự ý xen vào, tôi chỉ là giữ cô ta lại để nói chuyện lý lẽ thôi."


"Lý lẽ?" Diệc Kính khẽ cười lạnh, tiếng cười của anh vang lên giữa tiếng mưa rơi tầm tã nghe lạnh lẽo đến rợn người. Anh bước thêm một bước vào gian chính, luồng khí thế áp đảo khiến bọn đàn em của Trịnh Đại dù đang bị tê liệt vẫn cảm thấy run sợ. "Người của Thẩm gia ta, từ khi nào đến lượt một kẻ đòi nợ thuê như ngươi dùng dao để dạy bảo lý lẽ?"


Lâm Phong bước lên một bước, từ trong cặp da đen rút ra một tấm séc ngân hàng chính thống của Tập đoàn Thẩm Thị, đặt thẳng lên chiếc bàn gỗ sắc thuốc còn nguyên vẹn duy nhất giữa nhà thuốc.


"Ba mươi tỷ đồng," Diệc Kính nói, ánh mắt anh lạnh lùng nhìn thẳng vào Trịnh Đại. "Khoản nợ của Tuệ Lâm, Thẩm gia ta thanh toán thay. Cầm lấy tiền, và cút khỏi đây ngay lập tức."


Trịnh Đại nhìn tấm séc với con số ba mươi tỷ và con dấu đỏ chói của Thẩm Thị, lòng tham trong mắt gã lóe lên dữ dội. Nhưng gã vẫn ngập ngừng, lưỡi dao găm khẽ dịch chuyển nhẹ: "Thẩm tổng quả là hào phóng. Nhưng Thẩm Chấn chủ tịch từng hứa với tôi, chỉ cần tôi lấy được Ngọc ấn dược môn Tuệ Gia dâng lên, ông ấy sẽ thưởng thêm cho tôi mười tỷ nữa..."


"Ngươi đang mặc cả với ta sao?" Đôi mắt Diệc Kính đột ngột co rút lại, sát khí bùng phát khiến nhiệt độ trong gian nhà thuốc như hạ xuống mức đóng băng. "Thẩm Chấn là Thẩm Chấn, còn ta là Thẩm Diệc Kính. Ngươi nghĩ Thẩm gia có thể che chở cho ngươi sau khi ngươi dám làm xước một sợi tóc của mợ cả Thẩm gia trước mặt ta? Lâm Phong, luật sư của tập đoàn đã chuẩn bị xong hồ sơ chưa?"


Lâm Phong cung kính cúi đầu: "Báo cáo Thẩm tổng, hồ sơ về tội danh xâm nhập gia cư bất hợp pháp, cố ý hủy hoại tài sản trăm năm, hành hung gây thương tích nặng cho bảo vệ Anh Cơ và đặc biệt là mưu sát mợ cả Thẩm gia đã được gửi trực tiếp đến giám đốc công an thành phố. Chỉ cần Thẩm tổng ra lệnh, Trịnh Đại và toàn bộ băng nhóm Hắc Long sẽ đối mặt với bản án tối thiểu hai mươi năm tù không bảo lãnh."


Lời nói của Lâm Phong như một gáo nước đá dội thẳng vào đầu Trịnh Đại. Gã giang hồ đòi nợ thuê bỗng chốc nhận ra mình đang đứng trước bờ vực thẳm. Khoản nợ ba mươi tỷ đã được thanh toán bằng tấm séc hợp pháp, nếu gã cố chấp đòi lấy ngọc ấn hoặc làm hại Tuệ Sâm, gã sẽ phải đối đầu trực diện với toàn bộ hệ thống pháp lý và tài chính khổng lồ của Thẩm Thị – thứ quyền lực có thể nghiền nát gã thành tro bụi trong nháy mắt.


Trịnh Đại nghiến răng, từ từ hạ lưỡi dao găm xuống khỏi cổ Tuệ Sâm. Gã lùi lại một bước, cầm lấy tấm séc trên bàn, ánh mắt vừa tiếc nuối vừa sợ hãi nhìn Diệc Kính: "Thẩm tổng bớt giận. Tôi nhận tiền, món nợ của Tuệ Lâm xóa bỏ tại đây. Chúng tôi rút."


"Đứng lại," Diệc Kính lạnh lùng gọi giật giọng khi Trịnh Đại chuẩn bị quay lưng. Anh chỉ tay vào hai gã đàn em vẫn đang đứng bất động như tượng sáp ở góc nhà: "Mang hai con chó đá này của ngươi đi. Đừng để chúng làm bẩn nền nhà của Tuệ Gia Đường."


Trịnh Đại hoảng hốt, vội ra lệnh cho những tên đàn em còn lại khiêng hai kẻ bị tê liệt ra xe. Băng nhóm đòi nợ thuê hung hãn vừa rồi nhanh chóng rút lui trong cơn mưa tầm tã, trả lại sự yên tĩnh u uất cho ngôi nhà gỗ cổ kính thơm mùi thuốc Bắc.


Ngay khi Trịnh Đại vừa đi khỏi, Tuệ Lâm thấy tình thế đã ổn định, liền bò dậy từ đống đổ nát, gương mặt xảo quyệt cố nặn ra một nụ cười nịnh nọt: "Thẩm tổng! Cháu rể hiền! Ôi may quá có cháu đến kịp thời... Cái nhà thuốc này suýt nữa thì tiêu rồi. Cháu xem, cái Quỹ bảo trợ Tuệ Gia Đường bị đóng băng khiến chúng ta khốn đốn quá, cháu có thể nói với Chủ tịch một tiếng để mở khóa tài khoản..."


"Câm miệng!" Diệc Kính quay sang nhìn Tuệ Lâm, ánh mắt ghê tởm như nhìn một vũng bùn dơ bẩn. "Tuệ Lâm, ngươi nghe cho kỹ đây. Khoản nợ ba mươi tỷ ta trả hôm nay là mua lại sự yên bình cho Tuệ Gia Đường, không phải để cứu một kẻ phản đồ như ngươi. Từ giây phút này, nếu ngươi dám bước chân vào nhà thuốc này một lần nữa, ta sẽ để vệ sĩ bẻ gãy hai chân ngươi. Cút!"


Sự lạnh lùng và uy áp của Diệc Kính khiến Tuệ Lâm sợ hãi đến mức không dám thở mạnh. Gã lảo đảo tháo chạy ra ngoài màn mưa bão, biến mất dạng vào những con ngõ nhỏ của phố cổ.


Tuệ Sâm không quan tâm đến Tuệ Lâm. Ngay khi được tự do, cô lập tức chạy lại phía góc phòng, quỳ xuống bên cạnh chiếc xe lăn gỗ đã bị lật nghiêng. Cha cô – ông Tuệ Minh – đang nằm thoi thóp dưới đất, đôi bàn tay bại liệt run rẩy cố nắm lấy tà áo dài của con gái.


"Cha! Cha có sao không?" Tuệ Sâm đỡ cha ngồi dậy, đôi bàn tay mảnh mai nhanh chóng đặt lên mạch cổ tay ông để chẩn mạch. Nhịp mạch của ông đập loạn xạ, yếu ớt do xúc động mạnh và thể trạng suy kiệt bấy lâu nay. Cô vội vàng rút từ trong tay áo ra một cây kim bạc bỉ ngạn, châm nhanh vào huyệt Nhân Trung và huyệt Nội Quan trên người ông để ổn định nhịp tim.


"Sâm... con... con không nên quay về..." Giọng ông Tuệ Minh thều thào, đôi mắt trũng sâu nhạt nhòa nước mắt nhìn vết xước rỉ máu trên cổ con gái đầy dằn vặt. "Tuệ Gia Đường... nợ con quá nhiều..."


"Cha đừng nói nữa, có con ở đây rồi, nhà thuốc sẽ không sao cả," Tuệ Sâm nghẹn ngào, cô cố giữ cho giọng mình không bị run rẩy. Cô quay sang đỡ Tuệ Anh đang khóc nức nở dậy: "Tuệ Anh, đưa cha vào phòng trong nghỉ ngơi. Lấy thuốc hoàn tẩm sâm bồi bổ cho cha uống ngay."


Sau khi sắp xếp cho cha và em họ an toàn, Tuệ Sâm đứng dậy, quay người lại đối mặt với Thẩm Diệc Kính.


Căn nhà thuốc lúc này chỉ còn lại hai người họ cùng trợ lý Lâm Phong và vệ sĩ Hải đứng gác ngoài cửa. Ánh sáng đèn pha ô tô từ bên ngoài rọi vào, hắt bóng hai người kéo dài trên nền đất sũng nước.


Tuệ Sâm đứng thẳng, dải lụa đỏ bỉ ngạn trên cổ tay trái cô đã bị nước mưa và máu khế ước thấm đẫm, tỏa ra một mùi hương thảo mộc dịu nhẹ đan xen với mùi máu tươi tanh nồng. Cô nhìn Diệc Kính, lòng tự trọng của một truyền nhân Đông y bị tổn thương sâu sắc khi phải nhận sự cứu trợ đầy tính toán của kẻ thù dòng tộc.


"Thẩm tổng thật biết cách tính toán," Tuệ Sâm cất giọng lạnh lùng, đôi mắt sắc sảo nhìn thẳng vào anh. "Ba mươi tỷ đồng để mua lại sự tự do của tôi, hay là để củng cố thêm xiềng xích khế ước máu này?"


Diệc Kính bước lại gần cô, tiếng bước chân của anh nện xuống sàn gỗ nghe trầm đục. Anh dừng lại cách cô chưa đầy một mét, hơi thở nóng hổi phả vào không khí lạnh buốt của đêm mưa.


"Tuệ Sâm, cô nghĩ cô có tư cách để thương lượng với tôi sao?" Diệc Kính cười lạnh, giọng anh trầm thấp nhưng chứa đựng sự tàn nhẫn của một tài phiệt. "Nếu hôm nay tôi không đến, cô nghĩ cô có thể bảo toàn mạng sống của mình và cái nhà thuốc rách nát này trước lưỡi dao của Trịnh Đại? Quỹ bảo trợ Tuệ Gia Đường vẫn đang nằm trong tay cha tôi, chỉ cần một mệnh lệnh của ông ấy, nhà thuốc này sẽ bị niêm phong vĩnh viễn vào sáng mai."


Anh vươn bàn tay thon dài, thô bạo nắm lấy cổ tay trái đang quấn dải lụa đỏ của cô, kéo mạnh cô áp sát vào lồng ngực mình. Vết sẹo khế ước bỉ ngạn trên cổ tay cô lập tức nhói lên đau đớn, rỉ ra những giọt máu tươi ấm nóng thấm qua lớp lụa đỏ thêu hoa.


"Đổi lại sự che chở này," Diệc Kính ghé sát tai cô, giọng nói trầm khàn rít qua kẽ răng đầy uy hiếp: "Cô phải giao nộp toàn bộ chìa khóa của xưởng chế biến thuốc Tuệ Gia cho tôi quản lý. Và ngay lập tức, quay về dinh thự Thẩm gia để tiếp tục thực hiện nghĩa vụ khế ước máu của cô. Từ nay về sau, không có sự cho phép của tôi, cô cấm được bước chân ra khỏi biệt thự nửa bước."


Tuệ Sâm cảm nhận được nhịp tim đập dồn dập, mạnh mẽ của anh dội vào lồng ngực mình qua lớp áo sơ mi mỏng. Sự tiếp xúc da thịt ngột ngạt này khiến vết sẹo bỉ ngạn trên cổ tay cô phát sáng đỏ rực dưới lớp dải lụa che giấu – một phản ứng sinh học đáng sợ của tà trùng khi cảm xúc của cô đang dao động dữ dội giữa phẫn nộ và một sự rung động mơ hồ mà cô không muốn thừa nhận.


"Thẩm Diệc Kính, anh..." Tuệ Sâm nghiến răng, định vung tay chống trả nhưng cơn đau thắt ngực phản chiếu từ vết thương bả vai của anh lại dội lên, khiến cơ thể cô mềm nhũn đi trong vòng tay anh.


"Đừng bướng bỉnh nữa, Tuệ Sâm," Diệc Kính buông cổ tay cô ra, lùi lại một bước, ánh mắt lạnh lùng nhìn cô từ trên cao xuống. "Cô biết rõ luật chơi của khế ước này. Cô chết, tôi cũng chết. Nhưng tôi không muốn chết vì sự ngu ngốc và lòng tự tôn vô nghĩa của cô."


Tuệ Sâm nhắm mắt lại, nén chặt cơn phẫn uất đang dâng trào trong cổ họng. Cô biết anh nói đúng. Trong cuộc chơi quyền lực hào môn này, cô hoàn toàn yếu thế về tài chính. Nếu cô không thỏa hiệp quay về, cha cô và Tuệ Gia Đường sẽ lập tức bị Thẩm Chấn nghiền nát. Cô phải nhượng bộ, chấp nhận quay lại lồng giam vàng son để tìm kiếm cơ hội tiếp cận mật dược kho Thẩm gia nghiên cứu thuốc giải.


Cô quay sang dặn dò Tuệ Anh vài câu ngắn gọn, bảo đảm với em họ rằng mình vẫn an toàn, rồi điềm tĩnh bước ra phía chiếc xe Mercedes đang chờ sẵn dưới mưa bão.


Cơn mưa bão phố cổ vẫn gầm rú dữ dội khi chiếc xe sang trọng bánh lăn bánh rời khỏi Tuệ Gia Đường, hướng thẳng về phía khu đô thị Ciputra lạnh lẽo. Trong cabin xe tối mờ, không khí im lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng máy đo nhịp tim liên kết phát ra những tiếng bíp nhẹ đồng bộ giữa hai người.


Tuệ Sâm ngồi sát cửa sổ, ánh mắt u uất nhìn những vệt nước mưa chảy dài trên kính xe. Bất chợt, một bàn tay lạnh ngắt nhưng mạnh mẽ của Diệc Kính vươn qua, bóp chặt lấy cằm cô, ép cô phải quay mặt lại đối diện với anh. Khoảng cách giữa hai gương mặt gần đến mức cô có thể ngửi thấy mùi hương thảo mộc thanh mát trên người anh đan xen với mùi máu tanh nồng của vết thương chưa lành.


Diệc Kính ghé sát tai cô, giọng nói trầm thấp, lạnh lùng nhưng mang theo một sự chiếm hữu tuyệt đối xoáy sâu vào tâm trí cô:


"Mạng của cô là của tôi, không có sự cho phép của tôi, cô không được phép chết."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!