Nhạc nềnAfternoon_Garden

Đại Náo Tuệ Gia Đường

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng bước chân uy nghiêm của Thẩm Chấn dội vào hành lang tầng ba dinh thự Thẩm gia như tiếng búa gõ xuống mặt trống da. Luồng áp lực vô hình từ gã tài phiệt máu lạnh khiến không khí trong căn phòng tân hôn vốn đã ngột ngạt vì khói độc của bát canh măng đổ nát nay lại càng thêm đông cứng.


Cánh cửa gỗ sồi dày nặng bị đẩy ra một cách thô bạo. Thẩm Chấn bước vào, âu phục phẳng phiu không một nếp nhăn, chiếc tẩu thuốc bằng ngọc thạch trên tay gã tỏa ra làn khói xám u uất. Đi sau gã là hai vệ sĩ lực lưỡng mặc đồ đen, gương mặt lạnh lùng như những bức tượng đá.


"Có chuyện gì ở đây?" Giọng Thẩm Chấn trầm thấp nhưng mang theo uy quyền tuyệt đối của kẻ nắm giữ huyết mạch tài chính cả gia tộc.


Bà Hà lập tức bước tới, gương mặt vừa rồi còn đắc thắng nay đã chuyển sang vẻ uất ức đầy nước mắt: "Chủ tịch, ông phải làm chủ cho tôi! Tôi có lòng tốt hầm canh sâm mang lên cho Diệc Kính bồi bổ, vậy mà con dâu mới này... cô ta không những không biết ơn, lại dám vô lễ hất đổ bát canh ngay trước mặt tôi, còn có ý đồ hành hung mẹ chồng! Ông nhìn má tôi xem, nếu tôi không tránh kịp, có lẽ mảnh sứ đã găm vào mặt tôi rồi!"


Thẩm Chấn không nhìn Bà Hà, ánh mắt sắc bén như chim ưng của gã quét qua đống đổ nát của bát canh măng dưới sàn gỗ. Gã dừng lại rất lâu tại vệt nước canh đang sủi bọt xỉn màu xám xịt trên nền sơn bóng – một dấu vết bất thường mà mắt thường của một kẻ lão luyện như gã không thể bỏ qua. Tuy nhiên, dã tâm che giấu vụ đầu độc mãn tính và giữ thể diện hào môn khiến gã nhanh chóng dời mắt, chuyển tiêu điểm sang Tuệ Sâm.


"Tuệ Sâm," Thẩm Chấn cất giọng lạnh lẽo, từng chữ như dao găm cắm xuống sàn. "Cô mới bước chân vào Thẩm gia ngày đầu tiên đã dám phạm thượng. Gia quy Thẩm gia không dung thứ cho loại con dâu ngỗ ngược vô giáo dục. Quỳ xuống!"


Tuệ Sâm đứng im, tấm lưng mảnh mai dưới tà áo dài tân thời màu lục sẫm vẫn thẳng đứng như một cây trúc giữa bão tuyết. Má trái cô vẫn còn rộp đỏ vết tát của Bà Hà, khóe môi rỉ máu, nhưng ánh mắt cô lại tĩnh lặng đến đáng sợ. Cô không hề biện minh, cũng không hề sợ hãi. Bằng kỹ thuật Khống chế biểu cảm vật lý, cô nén chặt cơn đau thắt lồng ngực do Giai đoạn 2 của khế ước hoán huyết đang phản chiếu thương thế bả vai trái của Diệc Kính sang người mình.


"Tôi không quỳ," Tuệ Sâm cất giọng trong trẻo, điềm tĩnh. "Bát canh đó có chứa tạp chất có hại cho tim mạch của Diệc Kính. Tôi hất đổ nó là để bảo vệ sinh mệnh của chồng tôi. Nếu Chủ tịch muốn phạt, tôi chấp nhận chịu phạt vật lý, nhưng tôi không quỳ trước một cáo buộc vô lý."


"Cô...!" Bà Hà nghiến răng, định bước lên tát thêm một cái thì Thẩm Diệc Kính đã lạnh lùng bước lên che chắn trước người Tuệ Sâm.


"Mẹ cả bớt giận," Diệc Kính nói, giọng anh trầm khàn nhưng đầy uy hiếp. "Tuệ Sâm nói đúng. Bả vai tôi đang bị thương nhẹ, bác sĩ đã dặn cấm dùng các loại thực phẩm kích thích tuần hoàn mạnh như măng sâm. Cô ấy chỉ là quá lo lắng cho tôi nên hành động có phần vội vã. Cha, việc này con tự có cách xử lý."


Thẩm Chấn nhìn con trai ruột, khóe mắt gã giật nhẹ. Gã hiểu rõ mối liên kết máu giữa hai đứa trẻ thông qua Thệ Huyết Trùng. Nếu gã trừng phạt Tuệ Sâm quá nặng ngay lúc này, cơn đau phản phệ sẽ lập tức tàn phá kinh mạch của Diệc Kính, hủy hoại vật thí nghiệm sống mà gã đang dày công nuôi dưỡng.


"Được," Thẩm Chấn gõ tẩu thuốc xuống bàn trà. "Diệc Kính, ta cho con cơ hội tự dạy dỗ vợ mình. Nhưng từ ngày mai, Tuệ Sâm sẽ bị giam lỏng tại biệt thự này, cấm bước chân ra ngoài nửa bước cho đến khi ta thấy cô ta biết thế nào là quy củ hào môn."


Ngay lúc Thẩm Chấn và Bà Hà chuẩn bị quay lưng bước đi, chiếc điện thoại giấu trong tay áo của Tuệ Sâm đột ngột rung lên liên tục. Đó là chiếc điện thoại bảo mật mà cô dùng để liên lạc riêng với Tuệ Gia Đường. Linh tính có điềm chẳng lành, cô khẽ lùi vào góc tối, lén mở tin nhắn khẩn cấp từ em họ Tuệ Anh.


*"Chị Sâm cứu chúng em với! Chú Lâm mang theo băng nhóm của Trịnh Đại đến đập phá Tuệ Gia Đường! Bọn chúng đang đòi niêm phong nhà thuốc để cưỡng chế tịch thu Ngọc ấn dược môn Tuệ Gia trừ nợ cờ bạc! Anh Cơ bị bọn chúng đánh trọng thương rồi! Bọn chúng đang đe dọa hành hung cả bác Minh!"*


Đọc xong dòng tin nhắn, lồng ngực Tuệ Sâm thắt chặt lại như bị một bàn tay sắt bóp nghẹt. Máu trong người cô như sôi lên, vết sẹo khế ước bỉ ngạn trên cổ tay trái lập tức rỉ ra những giọt máu tươi ấm nóng, thấm đỏ cả dải lụa đỏ quấn quanh. Cha cô – ông Tuệ Minh – đang bị bại liệt nửa người trên xe lăn, hoàn toàn không có khả năng tự vệ. Tuệ Gia Đường là sản nghiệp trăm năm, là linh hồn của dòng họ Tuệ, cô tuyệt đối không thể để nó bị hủy hoại dưới tay gã chú họ phản bội Tuệ Lâm và bọn giang hồ đòi nợ thuê.


Cô ngước mắt nhìn Diệc Kính. Anh cũng đang nhíu mày, bàn tay đặt trên ngực trái khẽ siết lại – anh đã cảm nhận được nhịp tim hoảng loạn và sự phẫn nộ tột độ của cô qua cảm ứng khế ước từ xa.


Tuệ Sâm biết mình không thể chần chừ thêm một giây nào. Cô phải trốn khỏi lồng giam vàng son này ngay lập tức.


Lợi dụng lúc Thẩm Chấn đang mải tranh luận với Bà Hà ngoài hành lang về việc phong tỏa tài chính của Diệc Kính, Tuệ Sâm khẽ lùi về phía cửa sổ kính vỡ toang của phòng tân hôn. Cơn bão Ciputra ngoài kia vẫn đang gầm rú, mưa như trút nước xối xả vào ban công. Cô quấn chặt dải lụa đỏ bỉ ngạn quanh cổ tay trái để bảo vệ vết sẹo rỉ máu, rồi không một chút do dự, cô trèo qua bậu cửa sổ, bám vào đường ống nước bằng sắt bên ngoài vách tường biệt thự, tụt nhanh xuống thảm cỏ sũng nước bên dưới.


Cái lạnh thấu xương của nước mưa ngấm vào da thịt khiến kinh mạch tay trái vốn đang tê liệt nhẹ của cô nhói lên đau đớn. Nhưng ý chí sinh tồn và lòng hiếu thảo đã giúp cô vượt qua mọi giới hạn thể chất. Cô băng qua khu vườn u tối, né tránh các camera hồng ngoại nhờ bản đồ blind spots mà cô đã bí mật quan sát từ chiều, rồi lao ra đường lộ sũng nước, vẫy một chiếc taxi chạy thẳng về phía khu phố cổ Hà Nội.


***


Tại khu phố cổ Hà Nội, mưa bão đã quét sạch bóng người trên những con phố nhỏ lắt léo. Nhưng trước cửa Tuệ Gia Đường, không khí lại nóng rực và hỗn loạn bởi ánh sáng đèn pin và tiếng đập phá chói tai.


"Rầm! Rầm!"


Chiếc tủ thuốc bằng gỗ hương trăm năm tuổi – biểu tượng y đức của dòng họ Tuệ, nơi lưu trữ hàng trăm vị thảo dược quý hiếm – bị một gã giang hồ vạm vỡ dùng gậy sắt phang mạnh, vỡ toang cánh cửa kính. Những ngăn kéo nhỏ đựng thuốc hoàn tán, nhân sâm, hoàng kỳ rơi văng tung tóe xuống nền nhà đất sũng nước mưa, bị những đôi giày da dẫm đạp không thương tiếc.


"Tìm! Tìm kỹ vào cho tao!" Tuệ Lâm – gã chú họ phản bội của Tuệ Sâm – đứng giữa nhà thuốc, mặt đỏ gay vì men rượu và sự điên cuồng. Gã mặc bộ comple bóng loáng kệch cỡm đã dính đầy muội than sắc thuốc, đôi mắt xảo quyệt láo liên quát tháo. "Ngọc ấn dược môn Tuệ Gia chắc chắn đang bị lão già Minh giấu quanh đây! Tìm thấy cái ấn đó thì món nợ ba mươi tỷ của tao với Thẩm gia sẽ được xóa sạch!"


"Chú Lâm! Chú không được làm thế! Đây là nhà thuốc của tổ tiên!" Tuệ Anh – cô em họ 19 tuổi nhỏ nhắn của Tuệ Sâm – khóc lóc thảm thiết, cố gắng dùng thân hình gầy yếu của mình để chắn trước một tủ thuốc cổ. Gương mặt cô bé lấm lem muội than sắc thuốc, mái tóc buộc hai bên đã xơ xác.


"Tránh ra, con ranh con!" Trịnh Đại – gã cầm đầu băng nhóm đòi nợ thuê Hắc Long – bước tới. Gã là một người đàn ông vạm vỡ, đầu trọc lốc, mặc chiếc áo thun ba lỗ lộ ra những hình xăm rồng phượng đầy dữ tợn dọc cánh tay. Gương mặt gã hằn sâu một vết sẹo dài kéo từ thái dương xuống cằm, ánh mắt lạnh lùng đầy sát khí. Gã vung tay đẩy mạnh một cái, khiến Tuệ Anh ngã nhào ra nền đất, tay va vào cạnh tủ gỗ rách da, máu chảy rỉ ra.


"Tuệ Anh!" Anh Cơ – bảo vệ lực lưỡng của Tuệ Gia Đường, cựu võ sư môn phái Bình Định Gia – gầm lên dữ dội. Anh đang bị ba gã đàn ông vạm vỡ khác vây hãm ở góc nhà thuốc. Dù có võ nghệ cao cường, nhưng trước số đông bọn giang hồ mang theo hung khí sắt nhọn và sự suy kiệt thể lực sau một ngày dài canh gác, Anh Cơ đã bị trúng nhiều đòn gậy vào lưng. Anh cố vung chiếc côn nhị khúc bằng gỗ lim đen cực rắn chắc để gạt phăng một cây gậy sắt đang lao tới, nhưng một gã khác đã lén đâm một thanh sắt nhọn vào đùi anh.


"Phập!"


Anh Cơ quỳ sụp xuống, máu tươi tuôn ra sũng chiếc quần thô xám. Anh cắn chặt răng để không tiếng rên rỉ, cố gắng dùng côn nhị khúc làm điểm tựa để đứng dậy bảo vệ nhà thuốc, nhưng sức lực đã hoàn toàn cạn kiệt.


"Lũ cứng đầu!" Trịnh Đại nhổ một bãi nước bọt đầy khinh bỉ xuống nền nhà. Gã quay sang phía góc phòng thờ tổ nghề, nơi ông Tuệ Minh đang ngồi bất động trên chiếc xe lăn gỗ cũ kỹ.


Ông Tuệ Minh tiều tụy, đôi mắt trũng sâu nhắm nghiền, gương mặt hằn sâu những nếp nhăn dằn vặt. Đôi bàn tay bại liệt của ông bấu chặt vào thành xe lăn gỗ đến mức các đầu ngón tay trắng bệch, cơ thể run rẩy dữ dội vì phẫn nộ và bất lực. Ông muốn đứng lên bảo vệ con cháu, bảo vệ bài vị của tổ tiên, nhưng nửa thân dưới bại liệt giống như một chiếc gông cùm vô hình giam chặt ông trên chiếc xe lăn.


"Minh y sư," Trịnh Đại bước tới, tiếng đế giày da của gã nện xuống nền đất nghe lạnh lẽo như tiếng gọi của tử thần. Gã vác chiếc gậy sắt nặng nề lên vai, cúi đầu nhìn ông cụ bằng ánh mắt tàn nhẫn. "Tao biết lão già bại liệt như mày đang nắm giữ Ngọc ấn dược môn Tuệ Gia. Đưa nó ra đây, tao sẽ tha cho con ranh con và thằng bảo vệ kia một mạng. Bằng không..."


"Trịnh Đại..." Giọng ông Tuệ Minh khàn đặc, đứt quãng vì những cơn ho dữ dội. "Mày... bọn mày là lũ cướp... Tuệ Gia Đường trăm năm y đức... tuyệt đối không bao giờ giao ngọc ấn cho lũ bán nước hại dân..."


"Lão già ngoan cố!" Trịnh Đại nghiến răng, gương mặt dữ tợn sầm tối lại. Gã vung mạnh chiếc gậy sắt thô bạo lên không trung, định giáng một đòn chí mạng xuống chiếc xe lăn gỗ của ông Tuệ Minh để cưỡng chế uy hiếp.


"Dừng tay lại!"


Một tiếng thét trong trẻo nhưng mang theo sát khí lạnh buốt vang lên từ phía cửa chính Tuệ Gia Đường.


Cánh cửa gỗ cổ kính bị đẩy tung ra. Tuệ Sâm đứng đó, tà áo dài lục sẫm đẫm nước mưa dán chặt vào cơ thể mảnh mai, mái tóc đen dài xõa tung trên vai, những giọt nước mưa chảy dài trên gương mặt trắng bệch nhợt nhạt. Đôi mắt cô đỏ rực những tia máu của sự phẫn nộ, nhưng thần thái lại kiêu hãnh và uy nghiêm như một vị thần y bước ra từ bóng tối.


Trịnh Đại khựng lại, chiếc gậy sắt dừng lại giữa không trung. Gã quay đầu lại nhìn Tuệ Sâm, nở một nụ cười tàn nhẫn và dâm đãng: "Ồ, mợ cả Thẩm gia đây sao? Tưởng cô em đang bận hưởng đêm tân hôn vàng son ở Ciputra, hóa ra lại chạy về cái xưởng thuốc rách nát này à?"


"Chú Lâm, Trịnh Đại," Tuệ Sâm bước từng bước chậm rãi vào nhà thuốc, tiếng bước chân của cô nhẹ nhàng nhưng mang theo một nhịp điệu áp chế kỳ lạ. Bàn tay phải của cô khẽ luồn vào trong tay áo rộng, nơi giắt Bộ kim bạc bỉ ngạn gia bảo. "Bọn mày đã đi quá giới hạn rồi. Bước ra khỏi Tuệ Gia Đường ngay lập tức, bằng không đừng trách tôi không báo trước."


"Ha ha ha!" Hai gã đàn ông vạm vỡ là đàn em của Trịnh Đại cười rộ lên đầy khinh bỉ. Một tên cầm gậy sắt bước lên chặn trước mặt cô, vươn bàn tay thô ráp định bóp lấy cằm cô: "Con ranh con, mày nghĩ mày là mợ cả Thẩm gia thì tụi tao sợ chắc? Thẩm Chấn đã nói rồi, chỉ cần lấy được ngọc ấn, Thẩm gia sẽ che chở cho tụi tao! Mày ngoan ngoãn dâng ngọc ấn ra đây, tụi tao sẽ nhẹ tay..."


Lời gã chưa dứt, ánh mắt Tuệ Sâm đột ngột lóe lên một tia sáng sắc lạnh như dao cạo.


Cánh tay phải của cô chuyển động nhanh như chớp – một chuyển động vi thể tinh xảo mà mắt thường của những kẻ phàm phu không thể bắt kịp. Kỹ thuật Thuấn châm cứu mạng kết hợp với Châm cứu gây tê liệt đã được cô luyện tập hàng vạn lần trên mô hình nhân thể đồng cổ trong bóng tối bấy lâu nay giờ đây bộc phát hoàn hảo.


"Vút! Vút!"


Hai tiếng xé gió cực mỏng vang lên. Hai cây kim bạc mảnh như sợi tóc, chuôi khắc hoa văn bỉ ngạn tinh xảo, bay thẳng qua khoảng không gian sũng nước mưa, cắm sâu hai phân vào huyệt Kiên Tỉnh nằm ở vùng vai gáy của hai gã đàn em Trịnh Đại.


"A..."


Tên đàn em vừa vươn tay định chạm vào cô lập tức khựng lại giữa chừng. Gương mặt gã đờ đẫn ra, đôi mắt trợn trừng đầy kinh hoàng. Cánh tay vạm vỡ của gã đột ngột buông thõng xuống như một sợi bún thiu, chiếc gậy sắt trên tay rơi sầm xuống đất, vang lên tiếng động chói tai. Gã muốn mở miệng phát thanh cầu cứu, nhưng cơ thịt vùng cổ đã hoàn toàn cứng đờ, không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào ngoài những tiếng ực ực nghẹn ngào.


Tên đàn em thứ hai đứng cạnh gã cũng chịu chung số phận. Cây kim bạc cắm chính xác vào huyệt Nhân Nghênh bên cổ gã khiến toàn bộ hệ thần kinh vận động ngoại biên bị phong tỏa tức thì. Cả hai gã đàn ông lực lưỡng đứng bất động như hai bức tượng sáp giữa nhà thuốc, tay chân buông thõng, gương mặt đờ đẫn không thể nhúc nhích dù chỉ một milimet.


"Cái gì thế này?" Tuệ Lâm chứng kiến cảnh tượng đó, hai chân gã run rẩy dữ dội, ngã sụp xuống đống đổ nát của tủ thuốc, mặt cắt không còn một giọt máu. Gã chưa từng nghĩ đứa cháu gái mảnh mai của mình lại sở hữu y thuật giết người không thấy máu tàn tạ đến thế.


Trịnh Đại nhướng mày, ánh mắt tàn nhẫn của gã lập tức sầm tối lại. Là một kẻ lăn lộn giang hồ nhiều năm, gã nhận ra Tuệ Sâm không phải là một tiểu thư khuê các thông thường, mà là một danh y nắm giữ kỹ thuật châm cứu định huyệt cực kỳ nguy hiểm.


"Con điếm y thuật!" Trịnh Đại gầm lên giận dữ. Gã không lùi lại mà bất ngờ rút ra một con dao găm sắc lẹm từ sau thắt lưng, lao thẳng về phía Tuệ Sâm với tốc độ cực nhanh.


Tuệ Sâm định rút cây kim bạc thứ ba để hạ châm khống chế gã, nhưng kinh mạch tay trái của cô đột ngột nhói đau kịch liệt – một cơn co thắt tim dữ dội từ khế ước hoán huyết dội ngược lại cơ thể cô. Thẩm Diệc Kính ở biệt thự Ciputra lúc này đang vô cùng giận dữ và lo lắng khi phát hiện cô bỏ trốn, nhịp tim của anh tăng vọt kích hoạt tà trùng cắn xé kinh mạch, kéo theo Tuệ Sâm cũng bị suy kiệt sinh lực tức thì.


Động tác tay của cô bị khựng lại một nhịp chí mạng.


Lợi dụng thời cơ đó, Trịnh Đại lao tới, vung dao găm áp sát vào cổ họng Tuệ Sâm, cánh tay lực lưỡng của gã khóa chặt bả vai trái bầm tím của cô từ phía sau.


"Đứng im! Đứa nào nhúc nhích tao cắt cổ nó!" Trịnh Đại thở phì phò, lưỡi dao găm sắc lạnh áp sát vào làn da cổ trắng ngần của Tuệ Sâm, để lại một vệt xước mỏng rỉ ra những giọt máu tươi đỏ rực.


"Sâm... con ơi...!" Ông Tuệ Minh thét lên đau đớn, cố gắng nhoài người ra khỏi xe lăn nhưng ngã sụp xuống đất, đôi bàn tay bại liệt cào cấu vô vọng vào nền đất sũng nước.


"Chị Sâm!" Tuệ Anh khóc khản cả giọng, định lao lên thì bị Trịnh Đại trợn mắt đe dọa.


Lưỡi dao găm lạnh ngắt áp sát cổ họng, nhưng ánh mắt Tuệ Sâm vẫn kiêu hãnh bất khuất. Cô cảm nhận được nhịp tim dồn dập của Trịnh Đại sát sạt phía sau, và cả nhịp tim hỗn loạn của Diệc Kính đang đập liên hồi trong lồng ngực mình qua khế ước máu từ xa.


"Trịnh Đại," Tuệ Sâm cất giọng trầm ấm, điềm tĩnh lạ lùng dù lưỡi dao đang kề cổ. "Mày nghĩ mày cầm dao khống chế được tôi thì mày sẽ thắng sao? Mạng của tôi và Thẩm Diệc Kính đã bị trói chặt bằng khế ước hoán huyết. Nếu mày dám giết tôi, Thẩm Diệc Kính cũng sẽ chết theo trong vòng ba tiếng. Lúc đó, Thẩm Chấn sẽ lột da cả dòng họ nhà mày để đền mạng cho con trai gã. Mày có dám cược mạng sống của mày không?"


Trịnh Đại nghe vậy, cánh tay cầm dao găm khẽ run lên một nhịp. Gã nhìn vết sẹo đỏ rực rỉ máu trên cổ tay trái của Tuệ Sâm dưới lớp dải lụa bỉ ngạn, rồi nhìn sắc mặt bình thản đến đáng sợ của cô, lòng gã đột ngột dâng lên một nỗi sợ hãi mơ hồ trước thứ y thuật tà môn của hai gia tộc hào môn này.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!