Nhạc nềnAfternoon_Garden

Bát Canh Măng Đoạt Mạng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bà Hà nở nụ cười hiền hậu, đặt bát canh măng bốc khói nghi ngút lên bàn, ánh mắt sắc sảo nhìn lướt qua vết máu trên sàn phòng ngủ tân hôn.


Không khí trong căn phòng tân hôn ở tầng ba dinh thự Thẩm gia vốn đã lạnh lẽo vì cơn bão Ciputra ngoài kia, nay lại càng thêm đông cứng bởi sự xuất hiện đột ngột của người đàn bà này. Bà Hà bước vào với dáng vẻ quý phái của một phu nhân cả quyền thế, tà áo dài gấm thêu hoa mẫu đơn lướt nhẹ trên nền gỗ. Gương mặt bà ta trang điểm nhã nhặn, nụ cười dịu dàng như một người mẹ hiền luôn lo lắng cho con chồng, nhưng đôi mắt hẹp dài sau làn mi cong lại không ngừng dò xét từng góc tối.


"Diệc Kính, ta nghe Lão Tống báo lại là phòng của con bị vỡ kính do bão." Bà Hà cất giọng thanh tao, đặt chiếc khay gỗ trầm hương xuống chiếc bàn trà cạnh giường. "Ta lo con vừa trải qua đêm tân hôn mệt mỏi, bả vai lại mới bị thương nhẹ do mảnh kính cứa vào, nên đã đích thân xuống bếp hầm bát canh măng sâm cát cánh này để con bồi bổ. Canh măng thanh nhiệt, sâm quý dưỡng thần, con mau uống lúc còn nóng."


Tuệ Sâm đứng lặng bên mép giường, bàn tay phải của cô vẫn nắm chặt dải lụa đỏ bỉ ngạn quấn quanh cổ tay trái để che đi vết sẹo khế ước đang rỉ máu. Cơn đau bầm tím từ bả vai trái – bả vai gánh chịu phản chiếu thương thế của Diệc Kính – vẫn đang hành hạ cô theo từng nhịp thở. Nhưng cô không được phép để lộ bất kỳ sơ hở nào. Bằng kỹ thuật Khống chế biểu cảm vật lý, gương mặt Tuệ Sâm vẫn giữ nguyên một vẻ lạnh lùng, kiêu hãnh của một tiểu thư khuê các phố cổ Hà Nội.


Cô khẽ nghiêng đầu, tập trung tinh thần tối đa vào luồng hơi nước đang bốc lên từ bát canh măng sâm bốc khói. Quy trình huấn luyện khắt khe từ nhỏ tại Tuệ Gia Đường đã ban tặng cho cô một Khứu giác chẩn độc nhạy bén vượt trội. Giữa mùi thơm ngọt ngào của sâm quý và vị ngọt thanh của măng tươi, có một mùi hương vô cùng tinh vi ẩn giấu – một mùi hăng hắc nhẹ, mỏng như tơ, chỉ thoáng qua trong một phần mười giây rồi biến mất.


Đó là Hủ Cốt Tán.


Tim Tuệ Sâm đập mạnh một nhịp. Hủ Cốt Tán là một loại độc chất cực độc có nguồn gốc từ thế gia độc dược họ Quách, chuyên dùng để tàn phá kinh mạch và gây suy tim mãn tính từ bên trong. Người trúng độc sẽ không chết ngay lập tức, mà các mạch máu quanh tim sẽ chậm rãi bị xơ hóa, hoại tử dần theo thời gian, tạo ra bệnh án suy tim tự nhiên không thể cứu chữa bằng Tây y thông thường.


Cô lập tức chuyển ánh mắt sang Thẩm Diệc Kính bằng phương pháp Vọng chẩn khí sắc. Dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, sắc mặt của anh nhợt nhạt một cách bất thường, viền môi hơi có sắc xanh tím nhạt, và các đầu ngón tay đang đặt trên mép chăn có dấu hiệu run nhẹ. Đây là biểu hiện rõ ràng của tình trạng Nhiễm độc mãn tính. Thẩm Diệc Kính đã bị hạ độc bằng liều lượng nhỏ Hủ Cốt Tán suốt nhiều năm qua mà chính anh cũng không hề hay biết.


Sự thật tàn nhẫn phơi bày trước mắt Tuệ Sâm: Bà Hà không hề muốn chữa trị cho Diệc Kính, bà ta đang muốn dùng bát canh măng này để đẩy nhanh quá trình suy tim của anh sau vụ ám sát hụt đêm tân hôn.


Nếu Thẩm Diệc Kính uống bát canh này, độc tính của Hủ Cốt Tán sẽ lập tức kích hoạt tà trùng Thệ Huyết Trùng trong huyết quản của anh. Trùng độc sẽ điên cuồng cắn xé cơ tim anh, và theo luật phản chiếu của khế ước hoán huyết, Tuệ Sâm cũng sẽ phải gánh chịu cơn đau co thắt tim tột độ và hoại tử kinh mạch ngay lập tức. Mạng sống của hai người họ đã bị buộc chặt vào nhau.


"Mẹ cả thật chu đáo." Thẩm Diệc Kính cất giọng lạnh lùng, anh gượng ngồi dậy, bả vai trái khẽ động đậy. Dù bàng hoàng khi nhận ra vết thương của mình đã biến mất và chuyển sang người Tuệ Sâm, anh vẫn phải duy trì màn kịch hiếu thảo trước mặt mẹ kế để tránh bứt dây động rừng. Anh vươn bàn tay thon dài định bưng bát canh măng lên.


"Không được uống!" Tuệ Sâm thét lên trong lòng, nhưng lý trí cô lập tức ngăn cản hành động can thiệp trực tiếp. Nếu cô nói bát canh có độc, Bà Hà sẽ lập tức phủ nhận và buộc tội cô vu khống, đồng thời bí mật về khế ước máu sẽ bị phanh phui trước tai mắt của Thẩm Chấn.


Diệc Kính đã chạm tay vào thành bát sứ. Anh đưa bát canh lên sát môi, hơi ấm của canh nóng phả vào gương mặt nhợt nhạt của anh.


Tuệ Sâm không thể do dự thêm một giây nào nữa. Cô chủ động bước nhanh về phía bàn trà, giả vờ như bước chân bị vấp vào tà áo dài lục sẫm dài quét đất. Cơ thể mảnh mai của cô lảo đảo lao về phía trước, cánh tay phải vung mạnh ra, đập thẳng vào chiếc khay gỗ trầm hương.


"Xoảng!"


Tiếng sứ vỡ vụn vang lên chói tai. Bát canh măng nóng hổi bị hất tung lên không trung rồi rơi sầm xuống sàn nhà gỗ đắt tiền, vỡ tan tành thành trăm mảnh. Nước canh nóng hổi, măng tươi và những lát sâm quý văng tung tóe khắp nơi, thấm đẫm vào tấm thảm gấm thêu tay.


Căn phòng đột ngột rơi vào sự im lặng chết chóc.


Bà Hà khựng lại, nụ cười hiền hậu trên môi bà ta lập tức đông cứng, đôi mắt hẹp dài trợn trừng nhìn đống đổ nát dưới sàn. Thẩm Diệc Kính cũng nhíu mày, ánh mắt anh sắc lẹm nhìn chằm chằm vào Tuệ Sâm, cố gắng tìm kiếm động cơ phía sau hành động thô bạo đột ngột này của cô.


Nhưng Tuệ Sâm không nhìn họ. Cô cúi đầu nhìn xuống vệt nước canh đang loang lổ trên sàn nhà gỗ. Đúng như cô dự đoán, tại những nơi nước canh măng tiếp xúc trực tiếp với lớp sơn dầu bóng của sàn gỗ, mặt gỗ bắt đầu sủi lên những bọt khí nhỏ li ti màu xám xịt, bốc lên một làn khói mỏng có mùi hăng hắc cực kỳ khó chịu. Đó chính là phản ứng hóa học đặc trưng của độc chất Hủ Cốt Tán khi gặp các hợp chất hữu cơ trên bề mặt gỗ.


Bà Hà nhanh chóng nhận ra vệt gỗ bị xỉn màu. Sự hoảng loạn thoáng qua trong mắt người đàn bà thâm độc này, nhưng ngay lập tức, bà ta đã lấy lại vẻ uy nghiêm của một bà chủ gia đình. Bà ta bước tới một bước, vung tay tát một cú trời giáng thẳng vào má trái của Tuệ Sâm.


"Chát!"


Tiếng tát vang dội khắp căn phòng ngủ tân hôn. Lực tát mạnh đến mức khiến gương mặt Tuệ Sâm lệch hẳn sang một bên, khóe môi cô rỉ ra một vệt máu đỏ tươi. Vết tát đỏ rực nhanh chóng nổi rộp lên trên làn da trắng ngần nhợt nhạt của cô.


"Hỗn xược!" Bà Hà run lên vì giận dữ, ngón tay sơn đỏ chỉ thẳng vào mặt Tuệ Sâm. "Đứa con gái hoang dã của Tuệ gia quả nhiên không có giáo dục! Ta có lòng tốt thức đêm hầm canh bổ cho chồng con, con không những không biết ơn, lại dám cố tình đập phá, hành hung mẹ chồng ngay trước mặt Diệc Kính!"


Tuệ Sâm đứng im, cô không hề né tránh, cũng không hề đưa tay lên che má. Cô khẽ đưa tay lau vệt máu nơi khóe môi, ánh mắt lạnh lùng, bất khuất nhìn thẳng vào Bà Hà. Cô chấp nhận chịu một cái tát này, chấp nhận mang danh vô lễ, bởi vì cô biết đây là cái giá tối thiểu phải trả để giữ lại mạng sống cho cả cô và Thẩm Diệc Kính trong đêm nay.


"Mẹ cả bớt giận." Thẩm Diệc Kính lúc này mới bước xuống giường, anh đứng chắn giữa Tuệ Sâm và Bà Hà, gương mặt lạnh lùng không một chút cảm xúc. "Tuệ Sâm mới về Thẩm gia, chưa quen với gia quy, lại mệt mỏi sau đêm tân hôn nên bước chân có phần lảo đảo. Mong mẹ cả rộng lượng bỏ qua."


"Bỏ qua sao?" Bà Hà cười lạnh, ánh mắt bà ta đầy vẻ tàn nhẫn và đắc ý khi nắm được thóp của cô con dâu mới. "Việc này liên quan đến thể diện và gia quy của Thẩm gia chúng ta! Ta lập tức gọi điện cho Chủ tịch Thẩm Chấn đến để trừng phạt loại con dâu vô lễ, ngỗ ngược này theo đúng gia quy tàn bạo của dòng họ!"


Bà Hà quay lưng bước nhanh ra khỏi phòng, tiếng gót giày nện xuống sàn gỗ dồn dập như tiếng trống trận, báo hiệu một cơn bão gia quy khủng khiếp chuẩn bị ập xuống đầu Tuệ Sâm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!