Bóng Đen Giữa Ciputra
Ánh mắt lạnh lùng của Thẩm Diệc Kính như muốn bóp nát cổ tay của Tuệ Sâm ngay trên giường cưới đẫm máu.
Căn phòng tân hôn rộng lớn ở tầng ba dinh thự Thẩm gia chìm trong một bầu không khí ngột ngạt đến cực điểm. Tiếng mưa bão Ciputra ngoài kia vẫn quật liên hồi vào những khung cửa kính vỡ nát, mang theo luồng gió buốt giá thổi thốc tấm rèm lụa trắng bay phần phật như một dải khăn tang. Mùi đất ẩm ướt hòa lẫn với mùi tanh nồng của máu đen độc tính bốc lên từ sàn nhà gỗ, tạo nên một thứ hỗn hợp mùi hương tàn nhẫn, bóp nghẹt mọi chút hơi ấm còn sót lại của đêm tân hôn.
Bàn tay phải của Thẩm Diệc Kính, dù cơ thể vẫn còn run rẩy và suy kiệt do dư chấn của Huyết Ảnh Độc, vẫn mang một lực bóp đáng sợ. Năm ngón tay anh siết chặt lấy cổ tay trái của Tuệ Sâm, nơi dải lụa đỏ bỉ ngạn đang quấn chặt. Dưới áp lực tàn nhẫn ấy, vết sẹo khế ước máu hình sợi chỉ đỏ vừa mới thành hình dưới lớp lụa bỗng nhói lên đau đớn, rỉ ra những giọt máu tươi ấm nóng, thấm đỏ cả một khoảng lụa thêu hoa bỉ ngạn.
"Nói!" Giọng Diệc Kính trầm thấp, khàn đặc rít qua kẽ răng, gương mặt anh tuấn của anh lúc này nhợt nhạt không một giọt máu, nhưng đôi mắt đen sâu thẳm lại đỏ rực những tia máu đầy sát khí. "Vụ ám sát này... và cả bộ kim bạc này nữa... có phải là màn kịch do cô và cha cô dàn dựng để bước chân vào Thẩm gia một cách danh chính ngôn thuận, đồng thời biến cô thành ân nhân cứu mạng của tôi không?"
Sự nghi kỵ của Thẩm Diệc Kính giống như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào lòng tự trọng của Tuệ Sâm. Cô quỳ bên mép giường cưới, cơ thể mảnh mai dưới tà áo dài tân thời màu lục sẫm khẽ run lên. Kinh mạch tay trái của cô vẫn đang bị tê liệt hoàn toàn do hai cây kim bạc tự châm vào huyệt Kiên Tỉnh và Nhân Nghênh để khóa độc cảm giác trước đó. Cánh tay trái của cô lúc này lạnh ngắt, cứng đờ như một khúc gỗ chết, không hề có một chút cảm giác lực nào.
Nhưng nỗi đau thực sự không nằm ở cánh tay tê liệt, mà nằm ở lồng ngực trái của cô. Theo quy luật phản chiếu vật lý của Giai đoạn 2: Đồng cảm xúc giác, bả vai trái của Diệc Kính bị phi đao sượt qua rách da thịt, thì ngay tại bả vai trái của Tuệ Sâm cũng xuất hiện một vết bầm tím lớn, đau nhức đến tận xương tủy như thể chính cô vừa bị một gậy sắt nện thẳng vào. Mỗi nhịp thở của anh hỗn loạn, lồng ngực cô cũng phập phồng đau đớn tương ứng.
Thế nhưng, gương mặt Tuệ Sâm vẫn điềm tĩnh đến đáng sợ. Cô áp dụng kỹ thuật Khống chế biểu cảm vật lý, một phương pháp luyện tâm tịnh khí mà cô đã phải rèn luyện ròng rã suốt nhiều năm dưới sự chỉ dạy nghiêm khắc của dòng họ Tuệ. Cô kiểm soát từng thớ cơ trên mặt, không để lộ ra bất kỳ một sự nhíu mày hay rên rỉ nào. Ánh mắt cô nhìn thẳng vào đôi mắt đang bốc lửa của Diệc Kính, lạnh lùng và kiêu hãnh như một đóa sen tuyết nở trên đỉnh núi băng.
"Cậu cả Thẩm nghĩ nhiều quá rồi." Tuệ Sâm cất giọng, âm thanh thanh mảnh nhưng rõ ràng, không hề có một chút run rẩy hay sợ hãi. "Nếu tôi muốn mưu sát anh, tôi chỉ cần đứng nhìn anh tắt thở trong vòng mười phút sau khi dính độc của Quách gia. Việc gì tôi phải mạo hiểm dùng đến bộ kim bạc gia bảo, tự phế đi một cánh tay của mình chỉ để diễn một màn kịch rẻ tiền trước mắt anh?"
Diệc Kính nheo mắt lại, lực bóp ở cổ tay cô không hề giảm đi mà càng tăng thêm. "Cô nghĩ tôi sẽ tin lời một đứa con gái của kẻ thù dòng tộc sao? Cha cô – Tuệ Minh – ba năm trước đã dùng danh nghĩa Đông y để hại chết mẹ tôi. Giờ đây, Thẩm Chấn ép tôi phải ký hợp đồng hôn ước hoán huyết này, lại đúng lúc cô bước vào và cứu mạng tôi. Trùng hợp đến mức nực cười!"
Tuệ Sâm cười lạnh, một nụ cười nhạt nhòa đầy châm biếm. "Tôi cứu anh không phải vì anh là Thẩm Diệc Kính, cũng không phải vì Thẩm gia của anh. Tôi cứu anh... là vì mạng sống của chính tôi. Hợp đồng hôn ước hoán huyết kia đã ký bằng máu, nếu anh chết, tôi cũng không sống quá ba tiếng. Tôi không ngu ngốc đến mức đem sinh mạng của mình ra để làm trò đùa cho các người."
Lời nói của Tuệ Sâm đanh thép và thực tế đến mức khiến Diệc Kính khựng lại một nhịp. Anh nhìn chằm chằm vào vết sẹo rỉ máu trên cổ tay cô, cảm nhận rõ ràng nhịp tim của cô thông qua bàn tay đang bóp chặt. Nhịp tim của cô đập nhanh, mạnh nhưng vô cùng kiên định, không hề có sự hoảng loạn hay dối trá của một kẻ vừa làm việc mờ ám.
Đột nhiên, từ phía hành lang bên ngoài phòng ngủ, tiếng bước chân nhẹ nhàng nhưng đều đặn vang lên, cắt đứt bầu không khí đối chất căng thẳng giữa hai người.
"Cậu cả, mợ cả, hai người vẫn ổn chứ?"
Giọng nói già nua, cung kính nhưng chứa đầy sự dò xét của quản gia Lão Tống vang lên ngoài cửa.
Tuệ Sâm biến sắc. Cô biết Lão Tống là tổng quản gia của dinh thự Thẩm gia, nhưng thực chất gã lại là tai mắt trung thành nhất được Thẩm Chấn cài cắm để giám sát nhất cử nhất động của đôi vợ chồng mới cưới này. Nếu để Lão Tống bước vào phòng lúc này và nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu, vết thương biến mất một cách kỳ lạ trên người Diệc Kính trong khi Tuệ Sâm lại bị bầm tím vai và rỉ máu cổ tay, bí mật về khế ước máu và tà trùng Thệ Huyết Trùng chắc chắn sẽ bị bại lộ trước Thẩm Chấn.
"Lão Tống..." Diệc Kính định lên tiếng đuổi quản gia đi, nhưng do vết thương ở vai vừa rách nhẹ do cử động mạnh, anh đột ngột hụt hơi, một cơn ho khan dữ dội ập đến.
"Khụ! Khụ!"
Ngay lập tức, Tuệ Sâm cảm thấy lồng ngực mình quặn thắt lại, một luồng khí lạnh buốt xộc thẳng từ dạ dày lên cổ họng, khiến cô suýt nữa thì phun ra một ngụm máu nữa. Cô biết cảm xúc kích động và cử động mạnh của Diệc Kính đang kích hoạt tà trùng trong người anh hoạt động, gián tiếp tàn phá cơ thể cô.
Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Tuệ Sâm không kịp suy nghĩ nhiều. Cô dùng cánh tay phải còn cử động được, chủ động vươn lên ôm chặt lấy cổ của Thẩm Diệc Kính, kéo anh sát vào lòng mình. Cơ thể hai người áp sát vào nhau trên chiếc giường cưới rải đầy những cánh hoa hồng đỏ thẫm giờ đã thấm đẫm máu.
Diệc Kính bàng hoàng trước hành động đột ngột của cô. Anh định đẩy cô ra, nhưng Tuệ Sâm đã ghé sát tai anh, thì thầm bằng giọng nói khàn đặc nhưng kiên quyết: "Im lặng! Lão Tống đang nhìn qua khe cửa. Muốn sống sót qua đêm nay thì phối hợp với tôi!"
Cùng lúc đó, Tuệ Sâm vận dụng kỹ thuật Khống chế biểu cảm vật lý ở mức tối đa. Cô điều chỉnh nhịp thở của mình thật chậm, thật sâu, áp lồng ngực mình vào lồng ngực đang đập dồn dập của Diệc Kính. Hơi ấm từ cơ thể cô cùng mùi hương dược liệu thanh khiết tỏa ra từ chiếc Vòng ngọc cổ Tuệ Thanh dần xoa dịu thần kinh đang bị kích động của anh.
Nhờ sự tiếp xúc da thịt và hơi thở đồng bộ, nhịp tim của Diệc Kính dần hạ xuống, cơn ho khan bị chặn đứng. Tà trùng Thệ Huyết Trùng trong người anh cảm nhận được sự tịnh lặng từ cơ thể Tuệ Sâm, bắt đầu chậm rãi thu mình lại, rơi vào trạng thái ngủ đông ổn định.
"Cạch."
Cửa phòng ngủ tân hôn bị đẩy ra một khe nhỏ. Lão Tống bước vào với chùm chìa khóa vạn năng trên tay, ánh mắt sắc sảo của gã quét nhanh qua căn phòng. Gã nhìn thấy những mảnh kính vỡ vụn dưới sàn nhà, vết máu đen loang lổ bên mép giường, và cuối cùng dừng lại ở cảnh tượng trên giường cưới.
Tuệ Sâm đang nằm nửa người trên ngực Thẩm Diệc Kính, tà áo dài lục sẫm hơi xộc xệch che đi bả vai trái bị bầm tím của cô. Cánh tay phải của cô vòng qua ôm chặt lấy vai anh, quấn dải lụa đỏ bỉ ngạn quanh cổ tay trái rỉ máu giả vờ như một món trang sức tân thời đang vuốt ve tóc anh. Gương mặt cô hơi nghiêng, tựa cằm lên vai anh, đôi mắt nhắm nghiền như thể đang chìm đắm trong sự mệt mỏi sau một đêm tân hôn nồng nhiệt.
Diệc Kính nằm bên dưới, một tay ôm lấy eo cô, gương mặt lạnh lùng thường ngày lúc này lại hiện lên một vẻ lười biếng, uể oải của kẻ vừa trải qua một cuộc mây mưa dữ dội. Vai trái của anh – nơi vừa bị phi đao sượt qua – đã được Tuệ Sâm khéo léo dùng chăn gấm thêu rồng phượng che kín.
"Quản gia Lão Tống..." Diệc Kính cất giọng trầm khàn, lười biếng nhưng mang theo một sự uy nghiêm không thể xâm phạm. "Ai cho phép ông tự ý xông vào phòng ngủ của vợ chồng tôi lúc nửa đêm thế này?"
Lão Tống khựng lại, ánh mắt nhìn chằm chằm vào vết máu đen dưới sàn nhà, rồi lại nhìn vào dải lụa đỏ bỉ ngạn đang thấm máu trên tay Tuệ Sâm. Gã quản gia già cúi đầu cung kính, nhưng giọng nói vẫn không giấu nổi sự nghi ngờ:
"Thưa cậu cả, tôi nghe thấy tiếng kính vỡ lớn và tiếng động lạ phát ra từ phòng tân hôn. Chủ tịch Thẩm Chấn đã dặn dò tôi phải bảo đảm an toàn tuyệt đối cho cậu và mợ cả trong đêm nay. Có chuyện gì đã xảy ra với cửa sổ kính vậy ạ?"
Tuệ Sâm lúc này mới chậm rãi mở mắt ra, cô khẽ cựa mình, dùng giọng nói nũng nịu nhưng pha chút mệt mỏi của một nàng dâu mới cưới để trả lời:
"Lão Tống thật sự quá lo lắng rồi. Đêm nay gió bão Ciputra lớn quá, gió quật mạnh làm đổ chậu cây cảnh ngoài ban công va vào cửa kính gây vỡ nát thôi. Cậu cả nhà ông... trong lúc dọn dẹp mảnh kính vô tình bị cứa vào tay chảy chút máu. Tôi đã dùng dải lụa đỏ này để băng bó cho anh ấy rồi."
Nói rồi, Tuệ Sâm chủ động nâng cánh tay trái đang quấn dải lụa đỏ bỉ ngạn lên, để lộ phần lụa thêu hoa bỉ ngạn đã bị máu tươi nhuộm đỏ thẫm. Lời giải thích của cô hoàn hảo và tự nhiên đến mức không một kẽ hở, biến vết máu khế ước đáng ngờ thành vết thương do tai nạn dọn dẹp mảnh kính thông thường.
Lão Tống nhìn chằm chằm vào dải lụa đỏ bỉ ngạn, rồi lại nhìn vào vết thương đã được che giấu kỹ lưỡng trên vai Diệc Kính. Dù trong lòng vẫn còn hàng vạn mối hoài nghi về vết máu đen đặc bốc mùi hăng hắc dưới sàn nhà, nhưng trước sự đồng lòng che giấu của cả hai vợ chồng, gã không thể tìm thấy bất kỳ sơ hở vật lý nào.
"Thì ra là vậy." Lão Tống cúi đầu sâu hơn. "Là tôi đã quá phận. Tôi sẽ cho gia nhân lên dọn dẹp mảnh kính vỡ ngay lập tức để tránh làm mợ cả bị thương."
"Không cần đâu." Diệc Kính lạnh lùng ngắt lời. "Đêm đã muộn, tôi và mợ cả muốn nghỉ ngơi. Sáng mai hãy cho người lên dọn dẹp. Ông lui ra đi, và nhớ đóng chặt cửa phòng lại."
"Vâng, thưa cậu cả." Lão Tống không dám trái lệnh, gã chậm rãi lùi ra ngoài, không quên liếc nhìn hai người một lần cuối trước khi đóng chặt cánh cửa gỗ nặng nề lại.
Ngay khi tiếng khóa cửa vang lên khô khốc, Tuệ Sâm lập tức đẩy mạnh Thẩm Diệc Kính ra. Sự cử động đột ngột khiến bả vai trái của cô nhói lên một cơn đau buốt thấu xương, buộc cô phải quỳ sụp xuống sàn nhà, một tay bấu chặt lấy mép giường cưới để giữ cho mình không bị ngã gục.
"Ư..." Một tiếng rên rỉ đau đớn khẽ thoát ra từ kẽ răng Tuệ Sâm. Gương mặt cô lúc này đã hoàn toàn biến sắc, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc theo thái dương, làm bết bát những sợi tóc đen dài xõa tung trên vai.
Diệc Kính ngồi dậy trên giường, anh nhìn bả vai trái của mình – nơi vết thương sượt qua do phi đao lúc nãy đã hoàn toàn biến mất một cách thần kỳ, chỉ còn lại một vệt sẹo mờ màu hồng nhạt. Nhưng khi anh nhìn sang Tuệ Sâm, anh bàng hoàng nhận ra bả vai trái của cô dưới lớp áo dài lục sẫm đang nổi rộp lên một vết bầm tím lớn, máu tươi từ vết sẹo khế ước trên cổ tay trái của cô vẫn đang rỉ ra không ngừng, thấm đẫm dải lụa đỏ bỉ ngạn.
Sự nghi kỵ của Thẩm Diệc Kính một lần nữa bùng lên, nhưng lần này nó pha lẫn với một sự kinh ngạc và hoang mang tột độ.
"Vết thương của tôi... tại sao lại chuyển sang người cô?" Diệc Kính bước xuống giường, tiến lại gần Tuệ Sâm, ánh mắt dò xét nhìn chằm chằm vào vết bầm tím trên vai cô. "Cô đã dùng tà thuật gì của Tuệ gia để chuyển dời thương thế?"
Tuệ Sâm ngước đầu lên, ánh mắt cô lúc này mệt mỏi nhưng vẫn tràn đầy sự kiêu hãnh và lạnh lùng. Cô cố gắng dùng tay phải rút hai cây kim bạc đang cắm trên huyệt Kiên Tỉnh và Nhân Nghênh của mình ra. Ngay khi kim bạc vừa được rút ra, cảm giác đau đớn tột cùng từ bả vai trái ập đến như một cơn bão, khiến toàn thân cô run rẩy dữ dội.
"Tôi đã nói rồi... đây không phải là tà thuật." Tuệ Sâm thở dốc, giọng nói yếu ớt nhưng chứa đầy sự phẫn uất. "Đây là khế ước hoán huyết bằng máu mà cha anh – Thẩm Chấn – đã ép tôi phải ký. Mọi đau đớn thể xác, mọi vết thương vật lý của anh từ nay về sau sẽ phản chiếu lập tức lên cơ thể tôi. Anh bị thương một phân, tôi sẽ phải chịu đựng đau đớn gấp mười lần. Anh chết... tôi cũng không thể sống sót."
Diệc Kính khựng lại, toàn thân anh đông cứng như bị sét đánh. Những lời nói của Tuệ Sâm giống như một chiếc búa tạ đập tan mọi nhận thức bấy lâu nay của anh về cuộc hôn nhân này. Anh nhớ lại ánh mắt lạnh lùng, tàn nhẫn của cha mình khi ép anh phải cưới con gái của kẻ thù dòng họ, nhớ lại những lời dặn dò đầy ẩn ý của ông ta về việc phải giữ mạng sống cho Tuệ Sâm bằng mọi giá.
"Thì ra... ông ta muốn biến cô thành một bộ lọc máu sống..." Diệc Kính lầm bầm, giọng nói run lên vì sự ghê tởm và phẫn nộ trước dã tâm tàn bạo của cha ruột mình. Anh nhìn Tuệ Sâm đang quằn quại trong đau đớn dưới sàn nhà, lòng căm ghét bấy lâu nay bỗng chốc bị lung lay bởi một nỗi xót xa mơ hồ.
Để thử thách phản ứng của Tuệ Sâm và xác nhận thực tế lời cô nói, Diệc Kính bất ngờ vươn tay trái, chủ động bóp mạnh vào bả vai trái đang bị thương của chính mình.
"Á!"
Một tiếng thét đau đớn tột cùng vang lên từ miệng Tuệ Sâm. Cơ thể cô co rúm lại, ngã quỵ xuống sàn nhà gỗ. Vết bầm tím trên vai cô lập tức sưng tấy lên dữ dội, máu tươi từ vết sẹo khế ước trên cổ tay trái rỉ ra đỏ rực, nhỏ ròng ròng xuống sàn nhà. Cơn đau thắt ngực phản chiếu mạnh đến mức khiến tim cô ngừng đập một nhịp, lồng ngực phập phồng đau đớn.
Diệc Kính bàng hoàng buông tay ra. Anh đã tin. Sự liên kết sinh mệnh tàn nhẫn này là có thật. Cô gái trước mặt này – con gái của kẻ thù truyền kiếp của cha anh – giờ đây lại đang gánh chịu mọi nỗi đau thể xác thay anh để bảo toàn mạng sống chung.
"Cô..." Diệc Kính định vươn tay đỡ cô dậy, nhưng bản năng đề phòng và lòng kiêu hãnh của một thiếu gia hào môn đã giữ tay anh lại giữa không trung. Anh lạnh lùng thu tay về, đứng nhìn cô từ trên cao, giọng nói trở lại vẻ sắc lạnh thường ngày:
"Đừng nghĩ gánh chịu đau đớn thay tôi thì có thể khống chế được tôi. Mạng của cô từ nay về sau nằm trong tay tôi. Nếu cô dám làm bất kỳ điều gì tổn hại đến Thẩm gia, tôi chỉ cần tự hủy hoại cơ thể mình, cô cũng sẽ phải chết trước tôi."
Tuệ Sâm nằm dưới sàn nhà, cô cắn chặt môi để ngăn không cho mình rên rỉ. Cô dùng tay phải nhặt Bộ kim bạc bỉ ngạn lên, cẩn thận cất vào tay áo dài, rồi gượng dậy tựa lưng vào chân giường cưới. Ánh mắt cô nhìn Diệc Kính không hề có sự khuất phục:
"Cậu cả Thẩm cứ tự nhiên thử nghiệm. Nhưng hãy nhớ, nếu anh tự sát để giết tôi, khế ước máu sẽ bắt anh phải chịu đựng đau đớn gấp đôi trước khi chết. Chúng ta bây giờ... là hai kẻ thù bị nhốt chung trong một chiếc lồng sinh mệnh. Muốn sống sót qua các cuộc ám sát tiếp theo của kẻ thù, tốt nhất anh nên giữ cho cơ thể mình lành lặn."
Bầu không khí im lặng chết chóc một lần nữa bao trùm căn phòng. Diệc Kính quay lưng đi, tiến về phía cửa sổ vỡ nát, đứng nhìn ra màn đêm mưa bão của Ciputra. Anh bắt đầu nhận ra vết thương của mình biến mất một cách kỳ lạ, và sự tồn tại của Tuệ Sâm lúc này vừa là điểm yếu chí mạng, vừa là lá chắn bảo mạng duy nhất của anh trước những mưu đồ tàn độc trong chính gia tộc mình.
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại di động của Tuệ Sâm đặt trên bàn trang điểm bỗng rung lên bần bật, phát ra tiếng chuông dồn dập giữa đêm khuya.
Tuệ Sâm nhíu mày, cô gượng dậy tiến lại gần bàn trang điểm, cầm điện thoại lên nhìn màn hình. Tên người gọi hiển thị rõ ràng: "Bà vú Châm".
Một điềm báo chẳng lành xộc thẳng vào lòng Tuệ Sâm. Bà vú Châm là gia nhân già trung thành đã hầu hạ Tuệ gia qua hai thế hệ, hiện đang ở quê nhà để chăm sóc thuốc thang cho người cha bại liệt Tuệ Minh của cô. Bà vú chưa bao giờ gọi điện cho cô vào lúc nửa đêm thế này trừ khi có chuyện cực kỳ khẩn cấp.
Tuệ Sâm nhanh chóng nhấn nút nghe, áp điện thoại vào tai. Giọng nói run rẩy, đầy sợ hãi của vú Châm vang lên từ đầu dây bên kia, lẫn trong tiếng gió rít gào và tiếng chó sủa dồn dập ở quê nhà:
"Mợ... mợ cả ơi! Cứu... cứu ông chủ với! Có một nhóm người lạ mặt, mặc đồ đen, tay cầm gậy sắt đang rình rập quanh Tuệ Gia Đường. Chúng... chúng đang cố tình đập phá cửa xưởng thuốc ngoại ô..."
Tuệ Sâm biến sắc, lồng ngực cô nhói lên một cơn đau buốt do nhịp tim tăng đột ngột kích thích tà trùng. Cô định lên tiếng hỏi rõ tình hình thì đúng lúc đó, tiếng tay nắm cửa phòng ngủ tân hôn xoay mạnh một cái khô khốc.
"Cạch."
Cánh cửa gỗ nặng nề bị đẩy ra hoàn toàn. Mẹ kế của Thẩm Diệc Kính – Bà Hà – bước vào phòng với nụ cười hiền hậu giả tạo thường ngày trên môi. Trên tay bà ta là một khay gỗ sang trọng, đặt một bát canh sâm bốc khói nghi ngút, tỏa ra một mùi hương thơm ngọt lạ lùng nhưng lại ẩn chứa một mùi hăng nhẹ cực kỳ tinh vi của độc chất Hủ Cốt Tán.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!