Nhạc nềnAfternoon_Garden

Trục Độc Hoàng Liên Sơn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Hơi thở của Thẩm Diệc Kính phả vào hõm cổ Tuệ Sâm, mỏng manh và lạnh ngắt như sương muối Hoàng Liên Sơn, nhưng nhịp tim yếu ớt dưới lồng ngực anh đã bắt đầu đập lại đều đặn hơn. Đóa hoa bỉ ngạn đỏ thẫm trên cổ tay trái của Tuệ Sâm tỏa ra mùi hương thảo mộc dịu nhẹ, át đi phần nào mùi tanh nồng của Huyết Ảnh Độc đang rỉ ra từ bả vai rách nát của anh.


"Nhanh lên, Tuệ Sâm con ơi! Thằng bé đã giữ được mạng, nhưng độc tố của Quách gia vẫn đang ăn sâu vào tủy xương nó. Nếu không trục độc ngay, tim nó sẽ lại ngừng đập!"


Lão nông hái thuốc A Páo ho khàn một tiếng, gượng dậy từ đống tuyết lạnh. Gương mặt sạm đen của ông hằn rõ những nếp nhăn dằn vặt, một tay ông ôm chặt lồng ngực bị rạn xương sườn sau cú đá của sát thủ Quách Vô, tay kia run rẩy chỉ về phía một khe nứt sâu hoắm ẩn khuất sau bụi đỗ quyên rừng đã héo rũ vì bão tuyết.


"Ngay dưới khe nứt này có một lối đi bí mật dẫn xuống Suối khoáng độc Hoàng Liên Sơn. Đó là một hồ nước nóng tự nhiên chứa hàm lượng lưu huỳnh cực cao. Cha con năm xưa từng phát hiện ra nó khi đi tìm thuốc, dùng nó để cứu chữa cho những kẻ bị trúng cổ độc nặng nhất. Nhưng nước ở đó nóng đến mức có thể lột da nếu không biết cách bảo vệ!"


Tuệ Sâm nghiến chặt răng, nén cơn đau buốt nhói từ bả vai trái phản chiếu sang cơ thể mình. Cánh tay trái của cô hoàn toàn tê dại, kinh mạch nứt vỡ râm ran như có hàng vạn mảnh sành cào xé. Cô nhìn Thẩm Diệc Kính đang nằm mê man, bờ môi anh đã có lại chút sắc hồng nhưng vầng trán vẫn nóng ran, mồ hôi lạnh rỉ ra liên tục.


"Con hiểu rồi. Bác A Páo, bác bị thương nặng, hãy ở lại đây nghỉ ngơi. Con sẽ đưa anh ấy xuống."


Tuệ Sâm dùng bàn tay phải run rẩy – di chứng từ những ca châm cứu vi thể cực hạn trước đó – tháo dải lụa đỏ bỉ ngạn trên cổ tay trái ra. Vết sẹo hình hoa bỉ ngạn lúc này đã nở rộ hoàn chỉnh, đỏ rực như một dấu ấn sinh mệnh liên kết hai linh hồn. Cô quấn dải lụa đỏ quanh lòng bàn tay phải để tăng độ bám, rồi dùng tàn lực kéo thân hình cao lớn của Diệc Kính trượt dần xuống khe nứt theo sự chỉ dẫn của A Páo.


Không gian đột ngột thay đổi. Càng xuống sâu, cái lạnh buốt của tuyết trắng Sa Pa càng bị đẩy lùi, thay vào đó là một luồng không khí nóng ẩm, ngột ngạt tràn ngập mùi lưu huỳnh nồng nặc đến nghẹt thở. Dưới đáy khe nứt là một hang đá vôi khổng lồ, nơi dòng nước khoáng lưu huỳnh Sa Pa sôi sùng sục, bốc khói nghi ngút như một lòng chảo khổng lồ. Ánh sáng le lói từ những khe đá phía trên rọi xuống, phản chiếu làn nước màu xanh lục bảo huyền ảo nhưng đầy rẫy hiểm nguy.


Tuệ Sâm đặt Diệc Kính nằm trên một phiến đá phẳng sát mép nước. Khứu giác chẩn độc nhạy bén của cô lập tức phân tích nồng độ khoáng chất trong không khí.


"Hàm lượng lưu huỳnh quá cao... Nếu cứ thế ngâm mình xuống, da thịt anh ấy đang yếu ớt sẽ bị bỏng lưu huỳnh nghiêm trọng, chưa kể khí độc có thể gây ngạt thở."


Cô nhìn quanh hang đá, phát hiện ra một vạt bùn khoáng màu xám sẫm đọng lại ven suối nóng. Tuệ Sâm không màng đến đôi bàn tay đang đau nhức, cô quỳ xuống bốc từng nắm bùn khoáng mát lạnh, nhanh chóng trộn với một chút bột Băng Phiến cổ truyền mang theo trong thắt lưng áo dài. Cô dùng đôi bàn tay run rẩy thoa đều lớp bùn bảo vệ tự chế này lên khắp cơ thể Diệc Kính, đặc biệt là quanh vết thương hở lớn ở bả vai trái và vùng ngực trái của anh. Lớp bùn gặp nhiệt độ cơ thể anh lập tức khô lại, tạo thành một lớp màng bảo vệ xám xịt nhưng mát rượi.


Sau khi đã chuẩn bị xong, Tuệ Sâm dùng hết sức lực nâng Diệc Kính lên, từ từ đưa cơ thể anh ngập xuống dòng nước khoáng lưu huỳnh nóng ấm.


"Ư... "


Ngay khi cơ thể chạm vào dòng nước nóng, Thẩm Diệc Kính khẽ rên rỉ một tiếng đau đớn, đôi lông mày rậm rạp nhíu chặt lại. Nhịp tim của anh trên thiết bị giám sát dán trước ngực đột ngột tăng vọt, kéo theo lồng ngực của Tuệ Sâm cũng nhói lên một cơn co thắt dữ dội do phản chiếu xúc giác.


Tuệ Sâm lảo đảo suýt ngã xuống hồ nước nóng, cô phải dùng một tay bám chặt vào thành bồn đá tự nhiên để giữ thăng bằng. Cô ngồi sát bên mép hồ, nước nóng ngập đến thắt lưng cô, hơi nóng bốc lên mặt làm gương mặt nhợt nhạt của cô ửng hồng.


"Diệc Kính, hãy tập trung hơi thở. Đừng vận khí chống lại dòng nước, hãy để nhiệt độ mở rộng các lỗ chân lông của anh."


Cô thì thầm sát tai anh, giọng nói run rẩy nhưng chứa đựng một sự kiên định kỳ lạ. Tuệ Sâm đưa bàn tay phải vào thắt lưng, rút ra ba cây kim bạc bỉ ngạn cuối cùng còn hoạt động tự do. Ba cây kim bạc gia bảo lấp lánh dưới ánh sáng mờ ảo của hang đá, nhưng đầu kim vẫn còn ám một vệt đen sẫm từ độc chất chưa được thanh lọc hoàn toàn.


Đây là một thử thách cực hạn đối với một Kim Y sư như cô. Chỉ với ba cây kim bạc còn lại, cô không thể thực hiện một trận pháp Thập Nhị Huyền Châm hoàn chỉnh để điều hướng dòng máu. Cô bắt buộc phải dùng phương pháp châm cứu tối giản nhưng nguy hiểm nhất: châm trực tiếp vào ba huyệt vị chủ chốt điều hành hệ tuần hoàn – huyệt Nhân Nghênh ở cổ để ổn định nhịp tim, huyệt Kiên Tỉnh ở vai để cô lập vết thương, và huyệt Quyết Âm Du ở lưng để kích thích bài tiết độc tố.


Bàn tay phải của cô run bần bật. Cái nóng của hơi nước lưu huỳnh làm mồ hôi tuôn ra như tắm, khiến ngón tay cô trơn trượt.


"Không được run... Đôi bàn tay này phải cứu người... "


Tuệ Sâm nhắm mắt lại, thực hiện một nhịp thở sâu theo phương pháp thiền định của sư thầy Thích Đạo để tịnh hóa tâm trí. Cô dùng xúc giác nhạy bén của mình để cảm nhận nhịp đập mạch máu của Diệc Kính đang truyền qua dòng nước nóng.


"Phập! Phập! Phập!"


Ba cây kim bạc được phóng ra chớp nhoáng, cắm sâu vào ba huyệt vị trên người Diệc Kính. Đầu kim bạc lập tức rung nhẹ, phát ra tiếng vo ve trầm đục.


Hiệu quả của liệu pháp Tắm khoáng lưu huỳnh nóng kết hợp châm cứu lập tức phát huy tác dụng nhiệt động học mạnh mẽ. Dưới tác động của nước nóng lưu huỳnh Sa Pa và lực dẫn của kim bạc, các mạch máu dưới da của Diệc Kính giãn nở tối đa.


Từ những chân kim bạc cắm trên lưng và vai anh, những vệt dịch lỏng màu đen sẫm, đặc quánh bắt đầu rỉ ra ngoài. Đó chính là dư lượng Huyết Ảnh Độc của Quách gia bấy lâu nay tích tụ trong hệ thần kinh của anh đang bị cưỡng chế trục xuất qua lỗ chân lông. Dòng dịch độc đen kịt rỉ ra liên tục, gặp nước lưu huỳnh lập tức loang lổ, nhuộm xỉn màu nước xanh ngọc bích xung quanh cơ thể anh thành một màu xám đục đáng sợ.


"Á... !"


Thẩm Diệc Kính bất ngờ hét lên một tiếng đau đớn tột cùng. Cơn đau co thắt cơ thịt khi độc tố bị trục xuất mạnh mẽ khiến anh tỉnh lại trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh. Đôi bàn tay to lớn của anh siết chặt lấy tay vịn bồn gỗ tự nhiên đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, cơ thể anh vùng vẫy muốn thoát khỏi dòng nước đang thiêu đốt kinh mạch.


Sự kích động mạnh mẽ của anh lập tức phản chiếu sang Tuệ Sâm. Lồng ngực cô như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, máu tươi từ khóe môi cô rỉ ra, vết sẹo bỉ ngạn trên cổ tay trái lại nhói đau rực rỡ.


"Đừng cử động! Diệc Kính! Nếu anh lên bờ lúc này, độc tố sẽ chạy ngược vào tim, anh sẽ chết!"


Tuệ Sâm không chút do dự, cô nhoài người ôm chặt lấy bờ vai đang run rẩy của anh từ phía sau. Cô dùng thân thể mảnh mai của mình để giữ chặt anh dưới lòng nước nóng, mặc cho hơi nóng lưu huỳnh làm làn da cô bỏng rát. Cô áp sát gương mặt đẫm mồ hôi của mình vào má anh, thực hiện kỹ thuật Hô hấp đồng bộ hóa, điều chỉnh nhịp thở của mình thật chậm, thật đều để cưỡng chế nhịp tim đang loạn nhịp của anh hạ xuống.


"Nghe nhịp thở của tôi... Thở chậm lại... "


Diệc Kính trong cơn đau đớn tột cùng cảm nhận được một hơi ấm mềm mại, quen thuộc đang bao bọc lấy mình. Mùi hương thảo mộc dịu nhẹ từ đóa hoa bỉ ngạn trên cổ tay cô phả vào mũi anh, xoa dịu thần trí đang điên cuồng của anh. Anh dần ngừng vùng vẫy, nhịp thở bắt đầu hòa làm một với nhịp thở của cô.


Tuệ Sâm dùng tay phải lấy dải lụa đỏ bỉ ngạn quấn trên tay, nhẹ nhàng lau đi những giọt mồ hôi đen độc tính đang rỉ ra trên trán và thái dương của anh. Mỗi lần lau, dải lụa đỏ lại thấm đẫm thứ dịch độc đen sẫm, hoen ố đi di vật của người mẹ quá cố, nhưng ánh mắt cô không hề có một sự tiếc nuối hay oán hận.


Trải qua ba mươi phút điều trị sinh tử, dòng dịch độc đen rỉ ra từ người Diệc Kính nhạt dần, rồi hoàn toàn biến mất. Nước suối xung quanh anh trở lại vẻ trong vắt vốn có.


Thẩm Diệc Kính thở hắt ra một hơi dài, cơ thể hoàn toàn thả lỏng, tựa đầu vào vai Tuệ Sâm. Sắc mặt anh đã lấy lại được vẻ hồng hào khỏe mạnh, không còn vẻ nhợt nhạt u uất của kẻ bị nhiễm độc mãn tính suốt nhiều năm.


Cùng lúc đó, vết sẹo hình đóa hoa bỉ ngạn trên cổ tay trái của Tuệ Sâm và vết sẹo bỉ ngạn tương ứng trên cổ tay Diệc Kính mờ dần, chuyển sang một màu hồng nhạt bình yên. Nhịp tim của hai người đập êm dịu, đồng bộ một cách hoàn hảo.


Tà trùng Thệ Huyết Trùng trong huyết quản cả hai đã hoàn toàn rơi vào trạng thái Ức chế tĩnh (Ngủ đông) hoàn hảo nhất kể từ khi hôn ước được ký kết.


Tuệ Sâm kiệt sức hoàn toàn, cô rút ba cây kim bạc ra khỏi người anh, cất vào thắt lưng rồi loạng choạng định bước lên bờ đá. Nhưng cơ thể suy kiệt mất nước nghiêm trọng sau ca trị liệu dưới suối nóng khiến đầu óc cô choáng váng, đôi chân cô quỵ xuống, cơ thể đổ sụp về phía trước.


Một bàn tay to lớn, ấm áp và vô cùng mạnh mẽ đột ngột vươn ra, ôm chặt lấy vòng eo mảnh mai của cô, kéo cô trở lại sát lồng ngực vững chãi của anh.


Thẩm Diệc Kính đã tỉnh táo hoàn toàn. Đôi mắt đen sâu thẳm của anh không còn vẻ lạnh lùng, nghi kỵ hay sắc lạnh thường ngày, mà lúc này chỉ còn lại một sự dằn vặt, xót xa và trân trọng tột cùng khi nhìn gương mặt đẫm mồ hôi và đôi môi tái nhợt của cô. Anh biết, để giật lại mạng sống cho anh từ tay tử thần Quách Vô, người con gái này đã phải gánh chịu tổn thương kinh mạch tay trái run nhẹ vĩnh viễn, tự châm cứu phản chiếu đẫm máu, và giờ đây là kiệt sức vì trục độc cho anh.


Họ đứng giữa dòng suối khoáng nóng lưu huỳnh bốc hơi nghi ngút, hơi nước mờ ảo bao phủ xung quanh như một bức màn ngăn cách họ với thế giới đầy rẫy mưu mô hào môn ngoài kia.


Diệc Kính nắm chặt lấy bàn tay phải đang run nhẹ của Tuệ Sâm, áp chặt vào lồng ngực ấm nóng của mình. Giọng nói của anh trầm thấp, khàn đặc nhưng kiên định thấu xương, dội thẳng vào tâm trí cô:


"Chúng ta quay về. Lần này, tôi sẽ là người che chở cho cô và Tuệ Gia Đường."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!