Tân Hôn Đẫm Máu
Tiếng kính vỡ loang xoảng kéo theo một vệt sáng lạnh lẽo hướng thẳng về phía tim của Thẩm Diệc Kính.
Màn mưa bão Ciputra ngoài cửa sổ lập tức tràn vào phòng, mang theo hơi lạnh buốt giá và mùi đất ẩm ướt, dập tắt đi chút ấm áp ít ỏi từ ánh đèn ngủ màu vàng nhạt. Giữa những mảnh kính vỡ vụn bay tứ tung như những lưỡi dao nhỏ, một bóng đen gầy gò, nhanh như một bóng ma, từ ban công lao thẳng vào phòng. Trên gương mặt gã che kín bằng một dải lụa đen, chỉ chừa lại đôi mắt ti hí lạnh lùng, vô cảm. Đó chính là Quách Vô – một trong những sát thủ tinh nhuệ nhất của thế gia độc dược họ Quách.
Trong tay Quách Vô cầm một bộ phi đao mảnh như lá liễu, rèn từ thép đen tẩm thứ độc chất độc quyền của họ Quách: "Huyết Ảnh Độc" – loại kịch độc chiết xuất từ nọc rắn hổ mang chúa kết hợp với dịch lá ngón cô đặc. Chỉ cần một vết xước nhỏ, độc chất sẽ phát tán làm liệt cơ hô hấp và ngưng tim vật chủ trong vòng mười phút.
Thẩm Diệc Kính dù đang bị nhiễm độc mãn tính, cơ thể suy kiệt nhưng phản xạ của một người lăn lộn trên thương trường hào môn nhiều năm vẫn vô cùng nhạy bén. Anh không lùi lại mà xoay người né tránh vệt sáng lạnh lẽo đang lao tới. Tuy nhiên, do tà trùng Thệ Huyết Trùng trong huyết quản đang bị kích thích bởi nhịp tim tăng đột ngột, một cơn co thắt ngực dữ dội ập đến khiến động tác của anh bị khựng lại một nhịp chí mạng.
"Xoẹt!"
Lưỡi phi đao sượt qua bả vai trái của Diệc Kính, xé toạc lớp áo sơ mi cưới màu trắng tinh khôi, để lại một vết chém dài và sâu. Máu tươi lập tức phun ra, nhưng điều đáng sợ là dòng máu ấy nhanh chóng chuyển sang màu đỏ sẫm rồi đen kịt, bốc lên một mùi hăng hắc khó chịu của Huyết Ảnh Độc.
"Ư..."
Thẩm Diệc Kính rên rỉ một tiếng đau đớn, quỳ sụp xuống sàn nhà gỗ. Gương mặt anh nhợt nhạt không còn một giọt máu, các đường gân xanh nổi rộp lên dọc theo cổ và thái dương, nhịp tim đập dồn dập như muốn nổ tung khỏi lồng ngực.
Ngay trong khoảnh khắc máu của Diệc Kính chạm đất, Tuệ Sâm – lúc này đang đứng cách anh ba bước chân – đột ngột cảm thấy lồng ngực trái của mình như bị một thanh sắt nung đỏ đâm xuyên qua.
"Á!"
Một tiếng thét đau đớn nghẹn lại nơi cổ họng Tuệ Sâm. Cô ngã gục xuống sàn nhà, hai tay bấu chặt lấy lồng ngực trái. Cơn đau không phải là một cảm giác mơ hồ, mà là một nỗi đau vật lý thực thể cực hạn, giống như có một lưỡi dao vô hình đang chém sâu vào bả vai trái của cô – ngay tại vị trí vết thương của Thẩm Diệc Kính.
Kinh mạch tay trái của cô nứt vỡ nhẹ, dòng máu nóng hổi trong huyết quản sôi sục như nước sôi. Tuệ Sâm run rẩy dữ dội, lồng ngực phập phồng không thể hít thở. Cô há miệng thở dốc, rồi bất ngờ phun ra một ngụm máu đen đặc ngay trên sàn nhà gỗ bóng loáng. Vết sẹo khế ước bỉ ngạn trên cổ tay trái của cô dưới lớp dải lụa đỏ bỗng phát sáng đỏ rực, rỉ ra những giọt máu tươi ấm nóng.
Đây chính là Giai đoạn 2: Đồng cảm xúc giác của khế ước hoán huyết. Mọi tổn thương vật lý, mọi đau đớn thể xác của vật chủ Thẩm Diệc Kính giờ đây đã phản chiếu lập tức và trọn vẹn lên cơ thể của Tuệ Sâm.
Quách Vô nhìn thấy cảnh tượng hai người cùng thổ huyết và gục ngã thì đôi mắt ti hí híp lại đầy kinh ngạc. Gã không hiểu vì sao cô gái trẻ chưa hề bị chạm vào lại gánh chịu thương thế tương đương. Tuy nhiên, bản năng sát thủ không cho phép gã chần chừ. Gã bước lên một bước, rút ra cây phi đao thứ hai, nhắm thẳng vào cổ họng của Thẩm Diệc Kính để kết liễu mục tiêu.
Trong cơn đau đớn tột cùng tưởng chừng như có thể ngất đi bất cứ lúc nào, lý trí của một truyền nhân Đông y xuất sắc trong người Tuệ Sâm vẫn hoạt động điên cuồng. Cô nhìn Thẩm Diệc Kính đang nằm thoi thóp, nhịp tim của anh thông qua khế ước máu đang truyền về lồng ngực cô những nhịp đập yếu ớt, hỗn loạn và chậm dần.
"Nếu anh ta chết... mình cũng chỉ có ba tiếng để sống..."
Ý nghĩ sinh tồn bùng cháy mạnh mẽ trong tâm trí Tuệ Sâm. Cô không thể chết ở đây, cha cô vẫn đang nằm trên giường bệnh chờ cô quay về, Tuệ Gia Đường vẫn đang đứng trước bờ vực sụp đổ vĩnh viễn. Cô phải cứu kẻ thù này, không phải vì tình thương, mà là để bảo vệ mạng sống của chính mình.
Tuệ Sâm cắn chặt môi đến bật máu, dùng vị tanh ngọt của máu tươi để kích thích thần kinh tỉnh táo. Đôi bàn tay mảnh mai của cô run rẩy dữ dội do tổn thương kinh mạch phản chiếu, nhưng cô vẫn cố gắng vươn tay trái chạm vào chiếc Vòng ngọc cổ Tuệ Thanh trên cổ tay. Mùi hương thảo mộc dịu nhẹ tỏa ra từ chiếc vòng ngọc rỗng ruột giúp cô định thần phần nào.
Cô thò tay vào tay áo dài cưới, rút ra Bộ kim bạc bỉ ngạn – hộp gỗ chứa mười hai cây kim châm cứu gia bảo làm từ bạc nguyên chất kháng độc.
Để có thể châm cứu cứu mạng Diệc Kính, Tuệ Sâm bắt buộc phải đóng băng cơn đau của chính mình trước. Cô chọn một cây kim bạc dài hai phân, không chút do dự đâm mạnh vào huyệt Kiên Tỉnh trên vai trái của mình, rồi tiếp tục châm cây kim thứ hai vào huyệt Nhân Nghênh bên cổ.
Đây là kỹ thuật "Châm cứu cô lập kinh mạch" – tự khóa độc huyệt vị để tạm thời cắt đứt dây thần kinh cảm giác truyền nỗi đau từ bả vai lên tim. Cánh tay trái của cô lập tức mất đi cảm giác đau đớn, nhưng cái giá phải trả là toàn bộ cánh tay trái trở nên tê liệt, cứng đờ và lạnh ngắt như băng.
Chỉ còn lại cánh tay phải có thể cử động, Tuệ Sâm dùng hết sức lực còn lại bò rạp trên sàn nhà, lách qua những mảnh kính vỡ găm sâu vào đầu gối làm máu chảy ròng ròng. Cô bò đến sát bên cạnh Thẩm Diệc Kính đúng lúc Quách Vô vung tay phóng phi đao.
"Vút!"
Tuệ Sâm dùng tay phải vung mạnh một cây kim bạc dài ba phân từ Bộ kim bạc bỉ ngạn.
"Keng!"
Tiếng kim loại va chạm thanh mảnh vang lên giữa đêm mưa. Cây kim bạc nhỏ bé dưới lực cổ tay chuẩn xác của Kim Y sư đã gạt phăng đường bay của lưỡi phi đao đen, khiến nó cắm ngập vào cánh cửa gỗ tủ quần áo phía sau.
Quách Vô biến sắc. Gã không ngờ một cô gái yếu ớt, đang bị thương nặng lại có thể phát ra một đường châm chuẩn xác và thần tốc đến thế. Gã định rút thanh kiếm ngắn dắt sau lưng để cận chiến, nhưng đúng lúc đó, hệ thống còi báo động an ninh cực nhạy của dinh thự Thẩm Gia bắt đầu rú lên inh ỏi do cảm biến kính vỡ kích hoạt. Tiếng bước chân rầm rập của đội vệ sĩ từ dưới tầng một vang lên dồn dập hướng lên tầng ba.
Biết hành tung đã bị lộ và độc tính của Huyết Ảnh Độc chắc chắn sẽ giết chết mục tiêu trong vòng vài phút nữa, Quách Vô lạnh lùng liếc nhìn hai người một lần cuối rồi xoay người, nhảy vọt ra ngoài ban công sương mù, biến mất vào màn đêm mưa bão của Ciputra.
Sát thủ đã rút lui, nhưng trận chiến sinh tử thực sự mới chỉ bắt đầu trong căn phòng tân hôn đẫm máu.
Thẩm Diệc Kính lúc này đã hoàn toàn mất đi ý thức, hơi thở đứt quãng, môi chuyển sang màu tím ngắt do độc chất thần kinh đang tấn công vào hệ tuần hoàn. Nhịp tim của anh hạ xuống mức báo động đỏ.
Tuệ Sâm biết mình chỉ có chưa đầy năm phút trước khi chất độc ngấm vào tim anh và kéo cả hai vào cái chết lâm sàng. Cô dùng bàn tay phải run rẩy, xé toạc phần áo sơ mi quanh bả vai trái của Diệc Kính, để lộ vết chém đang rỉ ra dòng máu đen đặc bốc mùi hôi thối.
Cô nhắm mắt lại trong một giây để định thần, vận dụng phương pháp "Thập Nhị Huyền Châm" – kỹ thuật châm cứu vi thể đỉnh cao của Tuệ gia. Cô kẹp ba cây kim bạc vào giữa các ngón tay phải, hít một hơi thật sâu để đồng bộ nhịp thở của mình với nhịp tim yếu ớt của Diệc Kính.
"Thuấn châm cứu mạng!"
Tay phải của cô chuyển động nhanh như một tia chớp, để lại những vệt sáng mờ ảo trong không khí u tối.
"Phập! Phập! Phập!"
Ba cây kim bạc đầu tiên cắm chính xác tuyệt đối vào huyệt Cực Tuyền dưới nách, huyệt Thiếu Hải ở khuỷu tay và huyệt Thần Môn ở cổ tay của Diệc Kính. Đây là ba huyệt vị chủ chốt trên đường kinh thủ thiếu âm tâm kinh. Ngay khi kim bạc vừa cắm sâu vào da, đầu kim rung nhẹ lên phát ra những tiếng vo ve thanh tao, dòng máu đen độc tính đang chảy ngược về tim của Diệc Kính lập tức bị chặn đứng và cô lập tại bả vai.
Tuy nhiên, độc chất Quách gia quá hung hãn. Tà trùng Thệ Huyết Trùng trong người Diệc Kính bị độc tố kích thích bắt đầu thức tỉnh, điên cuồng cắn xé kinh mạch để tìm đường thoát thân, tạo ra những cơn co thắt cơ tim dữ dội khiến lồng ngực anh phập phồng không tự chủ.
Cơn đau phản chiếu dội ngược lại cơ thể Tuệ Sâm khiến cô quặn thắt ruột gan. Dù đã khóa độc huyệt vị trên tay trái, nhưng sự phản phệ của tà trùng vẫn tàn phá hệ thần kinh trung ương của cô. Tuệ Sâm cảm thấy như có hàng ngàn con kiến lửa đang đốt dọc sống lưng, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, làm ướt sũng tà áo dài cưới màu lục sẫm.
"Không được dừng lại..." cô tự nhủ, răng cắn chặt đến mức môi rỉ máu tươi.
Cô tiếp tục rút thêm ba cây kim bạc, châm vào các huyệt vị điều hòa khí huyết trên ngực Diệc Kính để hạ nhịp tim của anh xuống, ép tà trùng trở lại trạng thái ngủ đông. Mỗi đường châm của cô đều đòi hỏi một lực cổ tay cực kỳ chuẩn xác đến từng milimet, bởi chỉ cần lệch một sợi tóc, kim bạc sẽ đâm trúng động mạch chủ gây xuất huyết nội tạng vĩnh viễn.
Khi mười một cây kim bạc đã cắm đầy trên người Diệc Kính, máu đen độc tính bắt đầu ngừng chảy ra từ vết thương, thay vào đó là dòng máu đỏ tươi bình thường. Sắc mặt nhợt nhạt của anh dần lấy lại chút sinh khí, nhịp thở trở nên đều đặn hơn.
Chỉ còn lại cây kim bạc thứ mười hai – cây kim quyết định để khóa chặt hoàn toàn tà trùng. Tuệ Sâm cầm cây kim bằng ngón tay phải run rẩy vì kiệt sức hoàn toàn. Sinh lực và thần trí của cô đã bị mài mòn đến mức cực hạn sau ca châm cứu vi thể kéo dài dưới áp lực đau đớn phản chiếu.
Đúng lúc cô chuẩn bị hạ châm vào huyệt Nhân Nghênh trên cổ Diệc Kính, cửa phòng tân hôn bị tông mạnh từ bên ngoài. Đội vệ sĩ của Thẩm gia cùng quản gia Lão Tống lao vào phòng với súng và đèn pin trên tay.
"Mợ cả! Cậu cả!" Lão Tống hốt hoảng hét lên khi nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu trong phòng.
Sự xuất hiện đột ngột của người ngoài làm Tuệ Sâm bị xao nhãng một nhịp cực nhỏ. Tay cô run lên, cây kim bạc thứ mười hai suýt nữa chệch hướng.
"Đứng yên đó! Không ai được lại gần!" Tuệ Sâm quát lên bằng giọng nói khàn đặc nhưng mang theo một sự uy nghiêm tột độ của một nhà y đứng trước ranh giới sinh tử. Ánh mắt cô sắc bén như dao nhìn thẳng vào Lão Tống, khiến gã quản gia già phải khựng lại bước chân trong vô thức.
Tuệ Sâm tập trung toàn bộ tàn lực cuối cùng vào ngón tay phải, hạ châm dứt khoát.
"Phập!"
Cây kim bạc thứ mười hai cắm sâu vào cổ Thẩm Diệc Kính.
Ngay trong khoảnh khắc đó, lồng ngực của Thẩm Diệc Kính giật mạnh một cái. Anh đột ngột mở mắt ra. Đôi mắt đen sâu thẳm của anh đỏ rực những tia máu, chứa đựng một sự căm phẫn và nghi kỵ tột độ.
Trước khi Tuệ Sâm kịp rút tay lại, Diệc Kính đã dùng bàn tay phải to lớn, lạnh ngắt của mình bóp chặt lấy cổ tay trái đang rỉ máu của cô. Lực bóp mạnh đến mức làm dải lụa đỏ bỉ ngạn quấn quanh cổ tay cô thấm đẫm máu tươi, ép vết sẹo khế ước máu bên dưới rỉ ra đỏ rực.
Anh nhìn thẳng vào gương mặt nhợt nhạt, đẫm mồ hôi và máu của Tuệ Sâm, giọng nói trầm thấp, khàn đặc rít qua kẽ răng đầy nghi kỵ:
"Tuệ Sâm... vụ ám sát này... có phải do cô tự dàn dựng để lấy lòng tin của tôi không?"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!