Huyết Linh Chi Bảo Mệnh
Thời gian vàng ba tiếng bắt đầu đếm ngược, từng giọt máu đen từ vai Diệc Kính rỉ ra như chiếc đồng hồ cát tử thần đo đạc sinh mạng của cả hai.
Trên nền tuyết trắng xóa của đỉnh Fansipan, không gian im lìm đến mức đáng sợ. Gió tuyết sau trận bão dữ dội đã ngớt, nhưng cái lạnh cắt da cắt thịt vẫn lảng vảng, đông cứng mọi sự sống. Thẩm Diệc Kính nằm bất động, gương mặt tuấn tú thường ngày vốn kiêu ngạo, sắc lạnh giờ đây nhợt nhạt, môi chuyển sang màu tím ngắt của kẻ trúng độc sâu. Vết thương trên bả vai trái của anh – nơi chiếc phi đao tẩm Huyết Ảnh Độc cắm ngập – đang rỉ ra dòng máu đen kịt, bốc lên mùi hăng hắc dữ dội.
"Bíp... "
Tiếng còi của thiết bị giám sát nhịp tim liên kết không dây dán trên ngực Tuệ Sâm vang lên một tiếng kéo dài, lạnh lẽo và vô vọng. Biểu đồ nhịp tim của Diệc Kính trên màn hình điện thoại rơi thẳng xuống một đường thẳng băng. Ngừng tim lâm thời.
"Không... Diệc Kính!"
Tuệ Sâm quỳ gục trên tuyết, lồng ngực cô co thắt dữ dội. Ngay khoảnh khắc tim anh ngừng đập, khế ước hoán huyết lập tức phản phệ. Cơn đau tàn khốc như hàng vạn cây kim nung đỏ đâm xuyên qua tim dội thẳng vào cơ thể cô. Kinh mạch tay trái của cô – vốn đã bị nứt vỡ từ cú rơi tự do – giờ đây hoàn toàn tê liệt, đau đớn đến mức cô không thể nhấc nổi cánh tay lên. Bàn tay phải của cô, di chứng từ những ca châm cứu vi thể cực hạn trước đó, bắt đầu run lên bần bật, mất kiểm soát.
Cô muốn đứng dậy, nhưng cả cơ thể đổ sụp xuống tuyết lạnh. Máu tươi từ vết sẹo khế ước trên cổ tay trái rỉ ra xối xả, nhuộm đỏ cả lớp tuyết xốp dưới thân.
Cách đó vài mét, lão nông hái thuốc A Páo đang ôm ngực ho ra từng ngụm máu đỏ. Cú đá tàn nhẫn của sát thủ Quách Vô đã làm ông chấn thương ngực nặng, xương sườn gãy rạn khiến ông không thể đứng vững. Ông nhìn Tuệ Sâm, giọng khàn đặc, đứt quãng:
"Tuệ Sâm... Huyết Linh Chi... trên vách đá... Chỉ có nó mới trung hòa được Huyết Ảnh Độc... Cậu ta không chịu nổi ba tiếng đâu... "
Tuệ Sâm nhìn lên vách đá dựng đứng cheo leo phía sau. Ở độ cao mười mét, giữa làn sương độc màu tím nhạt đang lãng đãng bay, một tai nấm màu đỏ sẫm, bóng bẩy như huyết ngọc đang bám chặt vào khe đá. Huyết Linh Chi ngàn năm. Đó là phao cứu sinh duy nhất của họ.
Nhưng làm sao cô leo lên được? Cánh tay trái của cô hoàn toàn phế bỏ do phản chiếu đau đớn cực hạn từ vết thương vai của Diệc Kính. Bàn tay phải thì run rẩy. Sợi dây thừng bảo hiểm duy nhất đã bị Quách Vô chém đứt.
Tuệ Sâm nhìn Diệc Kính. Người đàn ông này, con trai của kẻ thù đã hãm hại cha cô, kẻ bấy lâu nay luôn dùng ánh mắt nghi kỵ và những lời nói sắc lạnh để thử thách cô, vừa mới lấy thân mình chắn phi đao bảo vệ cô. Anh đã chấp nhận cái chết để cô được sống.
"Anh nghĩ anh chết đi là trả sạch nợ cho Tuệ gia sao?" Tuệ Sâm rít qua kẽ răng, nước mắt nóng hổi trào ra, lập tức đông cứng thành những vệt băng mỏng trên má. "Tôi không cho phép anh chết dễ dàng như vậy!"
Lý trí của một truyền nhân Đông y trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô không thể đầu hàng. Cô bò lại gần Diệc Kính, bàn tay phải run rẩy thọc vào tay áo, rút ra lọ bột "Hồi Dương Cứu Nghịch" – phương thuốc bột cấp cứu do cô tự bào chế từ phụ tử và nhân sâm cổ.
"Diệc Kính, nuốt đi!"
Cô cố gắng cạy miệng anh, đổ bột thuốc vào. Nhưng cơ thịt của Diệc Kính đã hoàn toàn cứng đờ, mất đi khả năng nuốt tự nhiên. Bột thuốc bị trào ngược ra ngoài cùng với dòng máu đen độc tính, rơi vãi trên tuyết trắng.
Thất bại. Thuốc bột vô tác dụng khi bệnh nhân đã mất phản xạ nuốt.
Thời gian vàng đang trôi đi từng phút. Tuệ Sâm biết mình bắt buộc phải tự tay leo lên vách đá hái Huyết Linh Chi. Cô dùng răng cắn chặt dải lụa đỏ bỉ ngạn trên cổ tay trái, quấn thêm nhiều vòng để cố định cánh tay trái đang gãy nứt vào sát hông, giảm thiểu tối đa sự đau đớn khi di chuyển. Cô chỉ còn lại bàn tay phải run rẩy và đôi chân để bám đá.
"Bác A Páo, trông chừng anh ấy!"
Tuệ Sâm hét lên, rồi loạng choạng lao về phía chân vách đá. Cô áp sát người vào phiến đá lạnh ngắt, dùng chân tìm kiếm những gờ đá nhỏ nhất. Bàn tay phải run rẩy của cô bám chặt vào một khe nứt. Cơn đau từ bả vai trái phản chiếu liên tục dội lên, mỗi nhịp tim đập là một lần xương tủy cô như bị cào xé.
Một mét. Hai mét.
Gió núi rít gào như muốn thổi bay thân hình mảnh mai của cô gái 22 tuổi trong tà áo dài lục sẫm lấm lem máu. Bàn tay phải của cô bám vào đá đến mức bật máu, móng tay gãy nứt, nhưng cô không buông. Cô phân tích cấu trúc vách đá bằng đôi mắt sắc sảo của một nhà y, chọn những điểm bám có tuyết dày để tận dụng cái lạnh làm tê liệt tạm thời cơn run của bàn tay phải.
Năm mét. Sương độc tím nhạt tràn vào mũi. Tuệ Sâm nín thở, đầu óc bắt đầu choáng váng do thiếu oxy.
Tám mét. Chỉ còn một khoảng ngắn nữa. Cô vươn tay phải ra, nhưng cơn run đột ngột bộc phát mạnh khiến ngón tay cô trượt khỏi gờ đá.
"Tuệ Sâm!" A Páo dưới đất hét lên kinh hoàng.
Trong khoảnh khắc cơ thể rơi tự do, Tuệ Sâm dùng hết tàn lực, vung cánh tay trái đang gãy nứt ra, dùng cùi chỏ móc chặt vào một hốc đá nhô ra.
"Rắc!"
Tiếng xương khớp nứt vỡ vang lên khô khốc. Cơn đau tột cùng ập đến khiến Tuệ Sâm suýt ngất đi, khóe môi cô phun ra một ngụm máu tươi. Nhưng cô đã giữ được cơ thể không bị rơi xuống vực. Cô nghiến răng đến mức chảy máu, dùng bàn tay phải bám lấy gờ đá phía trên, kéo người lên ledge đá nơi Huyết Linh Chi đang mọc.
Cô đã chạm được vào tai nấm huyết ngọc. Tuệ Sâm dùng ngón tay bứt mạnh tai nấm Huyết Linh Chi thô ra khỏi vách đá. Tai nấm lạnh buốt như băng đá ngàn năm, tỏa ra một luồng khí hàn cực mạnh làm đông cứng cả đầu ngón tay cô.
Không có dây thừng, Tuệ Sâm chấp nhận mạo hiểm. Cô ôm chặt Huyết Linh Chi vào lòng, buông người trượt theo sườn dốc tuyết mềm phía bên cạnh xuống đất. Cơ thể cô va đập mạnh vào các mô tuyết, cánh tay trái nứt vỡ kinh mạch một lần nữa chịu tổn thương sâu sắc, run nhẹ vĩnh viễn.
Cô rơi xuống đống tuyết dưới chân vách đá, toàn thân đau đớn như rụng rời. Nhưng cô không dừng lại dù chỉ một giây. Cô bò bằng khuỷu tay, kéo lê thân thể đầy thương tích về phía Diệc Kính.
Nhịp tim của anh trên thiết bị giám sát đã tắt lịm gần mười lăm phút. Cơ thể anh lạnh dần từ các đầu ngón tay.
Tuệ Sâm nhìn tai nấm Huyết Linh Chi thô trên tay. Cô biết rõ y lý: Huyết Linh Chi thô mọc ở nơi cực hàn có tính hàn cực mạnh, nếu mớm trực tiếp cho một người đang bị ngừng tim do độc chất thần kinh, sự chênh lệch nhiệt độ và độc tính thô của nấm sẽ lập tức gây sốc nhiệt, phá hủy hoàn toàn các mao mạch tim mạch yếu ớt còn lại của anh.
Cô phải trung hòa tính hàn của nó bằng chính cơ thể mình.
Tuệ Sâm đưa tai nấm Huyết Linh Chi cực lạnh vào miệng, dùng răng nghiền nát. Vị đắng ngắt, buốt giá của nấm quý lập tức làm tê dại toàn bộ khoang miệng và cuống họng cô, khiến cô khó thở cực độ. Cô giữ phần dịch nấm trong miệng, dùng hơi ấm từ lồng ngực và kháng thể tự nhiên trong dòng máu Tuệ gia của mình để sưởi ấm, trung hòa độc tính thô của dược liệu.
Cô cúi xuống, áp đôi môi run rẩy, dính đầy máu của mình lên đôi môi lạnh ngắt, cứng đờ của Thẩm Diệc Kính.
Cô dùng lưỡi cạy mở hàm răng anh, từ từ mớm dòng dịch Huyết Linh Chi đã được làm ấm bằng thân nhiệt của mình vào sâu trong cổ họng anh. Dòng nước thuốc ấm áp mang theo kháng thể kháng độc chảy dần xuống thực quản của người đàn ông.
Cùng lúc đó, vết thương trên bả vai trái của Diệc Kính vẫn đang phun máu đen xối xả. Tuệ Sâm dùng bàn tay phải run rẩy, bấm mạnh ngón tay vào động mạch cảnh (carotid artery) của anh.
Kỹ thuật Huyết ấn chỉ huyết.
Cô dùng lực ngón tay cực mạnh để ép chặt động mạch, kết hợp với bột thuốc cầm máu còn sót lại trên tay áo để chặn đứng dòng máu đen đang tuôn ra. Dưới áp lực tay của cô, dòng xuất huyết ở vai anh bắt đầu chậm lại rồi đông kết.
Nhưng tim anh vẫn chưa đập lại.
Tuệ Sâm chỉ còn lại sáu cây kim bạc bỉ ngạn trong thắt lưng áo dài. Cô rút ra ba cây kim bạc cuối cùng. Đầu ngón tay phải của cô run rẩy dữ dội do kiệt sức và nhiễm lạnh.
"Không được run... Làm ơn... "
Tuệ Sâm tự cắn chặt vào môi mình, dùng cơn đau buốt ở môi để cưỡng chế thần kinh trung ương tập trung. Cô vận dụng kỹ thuật Thuấn châm cứu mạng.
Tay cô chuyển động nhanh như một vệt sáng mờ trong bóng tối của màn sương tuyết.
"Phập! Phập! Phập!"
Ba cây kim bạc bỉ ngạn cắm sâu hai phân chính xác tuyệt đối vào huyệt Nhân Nghênh bên cổ và huyệt Kiên Tỉnh trên vai của Diệc Kính. Đầu kim bạc lập tức rung nhẹ, phát ra tiếng vo ve thanh tao, hút ra những giọt máu độc đen kịt cuối cùng từ chân kim.
Tuệ Sâm quỳ trên người anh, dùng hai tay ép liên tục lên lồng ngực lạnh ngắt của anh.
"Một, hai, ba... Thở đi! Diệc Kính, thở đi!"
Cô cúi xuống hà hơi thổi ngạt, truyền hơi ấm và sinh khí của mình vào lồng ngực anh. Nước mắt cô rơi xuống, hòa lẫn với vết máu đen trên gương mặt tuấn tú của anh.
Một phút trôi qua. Hai phút trôi qua.
Không gian vẫn im lặng đến rợn người. Thiết bị giám sát nhịp tim vẫn phát ra tiếng bíp kéo dài vô vọng.
Tuệ Sâm kiệt sức hoàn toàn, kinh mạch tay trái tổn thương run nhẹ vĩnh viễn khiến cô không còn lực để ép ngực. Cô đổ gục người lên lồng ngực lạnh ngắt của anh, bàn tay phải vẫn nắm chặt lấy cổ tay trái của anh, nơi vết sẹo khế ước máu của cả hai đang áp sát vào nhau.
"Thẩm Diệc Kính... anh đã hứa mạng của tôi là của anh... Tôi chưa cho phép... anh không được chết... " cô thì thầm trong sự tuyệt vọng tột cùng.
Đột nhiên.
"Thình thịch... "
Một nhịp đập cực kỳ yếu ớt, mỏng manh vang lên từ dưới lồng ngực của Thẩm Diệc Kính, dội thẳng vào tai Tuệ Sâm đang áp sát.
"Bíp... Bíp... "
Tiếng còi kéo dài của máy đo nhịp tim liên kết đột ngột bị ngắt quãng, thay vào đó là những tiếng bíp chậm rãi, nhịp nhàng nhưng rõ ràng của một sự sống vừa được giật lại từ tay tử thần.
Lồng ngực Diệc Kính khẽ phập phồng. Một luồng hơi thở ấm áp, mỏng manh phả ra từ đôi môi đã lấy lại chút sắc hồng của anh.
Ngay khoảnh khắc trái tim anh đập lại nhịp đầu tiên, một luồng nhiệt lượng ấm áp, dễ chịu từ cổ tay trái của Tuệ Sâm bùng phát. Dưới lớp dải lụa đỏ bỉ ngạn đã tháo lỏng và thấm đẫm máu tươi, vết sẹo khế ước hoán huyết vốn là một vệt rạch đỏ rỉ máu bấy lâu nay đột ngột biến đổi.
Các tia máu đỏ rực tự động lan tỏa, đan xen vào nhau một cách hoàn mỹ, nở rộ rực rỡ thành hình một đóa hoa bỉ ngạn đỏ thẫm hoàn chỉnh, sống động như thật trên làn da trắng ngần của cô.
Một mùi hương thảo mộc dịu nhẹ, thanh khiết từ đóa hoa bỉ ngạn lan tỏa khắp không gian hang tuyết lạnh giá, xua tan hoàn toàn mùi hăng hắc của độc chất thần kinh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!