Trận Chiến Trên Vách Đá
Làn sương độc tím nhạt cuồn cuộn đổ xuống từ vách đá dựng đứng, nuốt chửng lấy bóng dáng gầy gò của A Páo đang tựa vào gốc thông mục nát. Cái hốc cây thông mục ngay trước lối mòn dẫn lên vách đá bốc lên một mùi hăng hắc nhưng lại ngọt lịm như mật ong rừng trộn lẫn mùi máu tươi.
"Đừng bước tiếp! Đó là Huyết Ảnh Độc của Quách gia."
Tiếng hét khàn đặc của Tuệ Sâm vang lên sát bên tai Thẩm Diệc Kính. Bước chân đang dẫm trên tuyết của anh khựng lại ngay tức khắc. Lực cánh tay to lớn của Diệc Kính ghì chặt lấy đùi Tuệ Sâm, giữ cô vững vàng trên lưng mình. Qua lớp dải lụa đỏ bỉ ngạn đang bịt chặt trên mũi và miệng, hơi thở của anh nóng hổi nhưng dồn dập, lồng ngực phập phồng liên tục.
Khứu giác chẩn độc của Tuệ Sâm vô cùng nhạy bén. Cô ngửi thấy mùi ngọt lịm ấy không phải là hương vị của hoa cỏ núi rừng, mà là mùi của máu động vật bị nhiễm độc nặng được cô đặc lại bằng phương pháp luyện cổ tàn ác của Quách gia. Huyết Ảnh Độc là loại độc thần kinh cực mạnh, chỉ cần hít phải một lượng nhỏ, hệ hô hấp sẽ lập tức bị tê liệt, tim ngừng đập trong vòng mười phút.
"Lùi lại! Bác A Páo, lùi lại ngay!" Tuệ Sâm vừa nói vừa cố gắng nhô người lên, bàn tay phải của cô run rẩy kéo nhẹ vạt áo măng tô của Diệc Kính.
A Páo lúc này vừa mới hồi phục sau đợt sương độc trước, gương mặt sạm đen vẫn còn nhợt nhạt. Nghe tiếng cảnh báo của Tuệ Sâm, ông cụ người Mông lập tức vung con dao đi rừng sắc lẹm, lùi lại ba bước, mắt cảnh giác nhìn chằm chằm vào hốc cây mục.
"Hóa ra truyền nhân của Tuệ Gia Đường vẫn còn chút bản lĩnh lẻ tẻ để nhận ra Huyết Ảnh Độc."
Một giọng nói lạnh lùng, không chút cảm xúc vang lên từ phía sau màn sương tím nhạt. Từ trong bóng tối của rặng thông già, một thân ảnh gầy gò, mặc bộ đồ đen bó sát từ từ bước ra. Gương mặt hắn được che kín bằng một lớp mặt nạ lụa đen, chỉ để lộ đôi mắt ti hí, sắc lạnh và tràn ngập sát khí. Trên tay hắn, một thanh kiếm thép đen rỉ sét nhưng lưỡi kiếm lại sáng loáng vệt máu khô.
Quách Vô. Sát thủ cấp cao của Quách gia, kẻ đã thực hiện cuộc ám sát đẫm máu đêm tân hôn tại Ciputra, nay lại một lần nữa xuất hiện như một bóng ma đòi mạng giữa rừng tuyết Sa Pa.
"Quách Vô..." Diệc Kính rít qua kẽ răng, giọng nói trầm thấp lạnh lẽo như băng giá Hoàng Liên Sơn. Bả vai trái của anh – nơi bị sượt bởi phi đao đêm tân hôn – đột ngột nhói lên một nhịp đau nhức.
Ngay lập tức, thông qua khế ước hoán huyết, bả vai trái của Tuệ Sâm cũng xuất hiện một cơn đau buốt nhói tương đương. Cô khẽ cắn môi, dùng kỹ thuật khống chế biểu cảm vật lý để không phát ra tiếng rên rỉ, nhưng mồ hôi lạnh đã rỉ ra trên trán. Sự liên kết sinh mệnh tàn khốc này buộc cô phải chịu đựng mọi thương tổn của anh.
Quách Vô không nói lời nhảm nhí. Hắn là một cỗ máy giết người thực thụ. Hắn vung thanh kiếm đen, thân hình gầy gò lao vút đi trong màn sương với tốc độ kinh hoàng. Mục tiêu đầu tiên của hắn không phải là Diệc Kính, mà là A Páo – người duy nhất thông thạo địa hình vách đá này.
"Xoẹt!"
Một vệt sáng lạnh lẽo xé toạc màn sương tím. A Páo dũng cảm vung dao đi rừng chặn đòn kiếm của Quách Vô. Tiếng kim loại va chạm chan chát vang dội cả thung lũng. Tuy nhiên, do thể lực của ông cụ đã bị mài mòn bởi độc chất thần kinh trước đó, Quách Vô dễ dàng xoay người, một chân đá mạnh vào lồng ngực A Páo, đồng thời vung kiếm chém đứt phăng sợi dây bảo hiểm bằng thừng lớn mà ông cụ đang quấn quanh người để chuẩn bị leo vách đá.
"Bác A Páo!" Tuệ Sâm hét lên.
A Páo ngã quỵ xuống tuyết, ôm ngực thở dốc, con dao đi rừng văng ra xa. Sợi dây thừng bảo hiểm bị chém đứt làm đôi, đồng nghĩa với việc họ đã mất đi công cụ an toàn duy nhất để leo lên Vách đá Huyết Linh Chi dựng đứng phía sau.
Quách Vô không dừng lại, hắn xoay mũi kiếm, hướng thẳng về phía tim của Thẩm Diệc Kính.
"Thả tôi xuống!" Tuệ Sâm thì thầm khẩn cấp vào tai Diệc Kính. "Anh đang bị thương, cõng tôi chỉ làm cả hai cùng chết!"
Diệc Kính không trả lời, nhưng anh dứt khoát đặt cô ngồi xuống sau một tảng đá lớn khuất gió. Anh nhặt một khúc củi thông khô, rắn chắc nửa mét dưới đất, vung lên chặn đứng đường kiếm đang lao tới của Quách Vô.
"Binh!"
Thanh kiếm đen của Quách Vô chém sâu vào khúc củi khô, tia lửa bắn ra tung tóe. Thể lực của Diệc Kính lúc này cực kỳ suy kiệt do cơn sốt phản phệ khế ước đêm qua, bả vai trái rách nhẹ rỉ máu đỏ tươi thấm đẫm vai áo măng tô. Mỗi đòn chặn đỡ của anh đều khiến kinh mạch bả vai Tuệ Sâm nứt vỡ đau đớn. Cô quỳ sau tảng đá, lồng ngực co thắt dữ dội, vết sẹo khế ước trên cổ tay trái rỉ máu đỏ thẫm qua lớp lụa đỏ đã tháo lỏng.
"Mau leo lên vách đá! Tìm Huyết Linh Chi!" Diệc Kính hét lên, giọng nói khản đặc vì kiệt sức. Anh dùng hết tàn lực, ghì chặt khúc củi khô để giữ chân thanh kiếm của Quách Vô, tạo khoảng trống thời gian cho cô. "Tôi sẽ chặn hắn ở đây!"
Tuệ Sâm nghiến răng. Cô biết đây là cơ hội sống sót duy nhất của cả hai. Cô dùng bàn tay phải đang run rẩy bám chặt vào những gờ đá trơn trượt của Vách đá Huyết Linh Chi, bắt đầu leo lên. Gió núi rít mạnh, quật những bông tuyết lạnh buốt vào gương mặt nhợt nhạt của cô. Bàn tay phải của cô – vốn bị tổn thương kinh mạch run nhẹ vĩnh viễn từ tập trước – cứ mỗi lần bám vào đá lại run lên mất kiểm soát, khiến cô suýt sảy chân rơi xuống vực sâu mấy lần.
Dưới chân vách đá, cuộc chiến diễn ra vô cùng khốc liệt. Quách Vô liên tục vung những đường kiếm sắc lẹm, xảo quyệt. Diệc Kính cố gắng di chuyển linh hoạt, dùng địa hình đá tuyết và khúc củi khô để né tránh và chặn đòn. Tuy nhiên, sự chênh lệch về thể lực quá lớn. Khúc củi khô trên tay anh bị chém nát từng mảng, bả vai trái rỉ máu ngày càng nhiều.
Tuệ Sâm leo lên được khoảng năm mét, cô nhìn xuống dưới, lòng nóng như lửa đốt. Nhịp tim của Diệc Kính đập nhanh dồn dập, kéo theo tim cô cũng đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô thọc tay vào thắt lưng áo dài, rút ra ba cây kim bạc bỉ ngạn còn lại.
Cô định dùng kỹ thuật châm cứu gây tê liệt, phóng kim từ xa để khống chế huyệt đạo của Quách Vô từ trên cao. Cô tập trung tinh thần, nín thở, ngón tay kẹp chặt ba cây kim bạc. Nhưng đúng lúc cô chuẩn bị phóng kim, một luồng gió tuyết cực mạnh rít qua khe núi, thổi táp thẳng vào mặt cô.
"Xoẹt!"
Ba cây kim bạc phóng ra bị sức gió bão quật lệch hướng hoàn toàn, cắm ngập vào vách đá băng giá vô ích. Tuệ Sâm hụt hẫng nhìn cây kim bạc gia bảo bị gió cuốn đi, lòng tự trọng của một nhà y bị tổn thương sâu sắc trước sự bất lực của thể xác.
Quách Vô liếc mắt nhìn lên vách đá, phát hiện Tuệ Sâm đang cố tiếp cận cây Huyết Linh Chi ngàn năm mọc cheo leo trên đỉnh. Đôi mắt ti hí của hắn lóe lên một tia độc địa. Hắn nhận ra nếu Tuệ Sâm hái được thuốc giải, mưu đồ dùng khế ước hoán huyết để tiêu diệt hai dòng họ của Quách gia sẽ thất bại hoàn toàn.
Hắn dứt khoát lùi lại ba bước, thoát khỏi tầm đánh của Diệc Kính. Từ trong ống tay áo rộng của hắn, một tiếng "cạch" khô khốc vang lên. Một cơ quan cơ khí siêu nhỏ bằng thép đen lộ ra.
Ám khí Quách gia.
Hắn nhắm thẳng họng cơ quan phóng phi đao tẩm độc nhắm vào tấm lưng mảnh mai của Tuệ Sâm đang bám trên vách đá.
"Chết đi!" Quách Vô cười lạnh, ngón tay hắn chuẩn bị nhấn cơ quan kích hoạt phi đao.
Tuệ Sâm đang bám trên vách đá, nhạy cảm giác quan của cô lập tức ngửi thấy mùi Huyết Ảnh Độc nồng nặc phát ra từ cơ quan ám khí của hắn. Cô quay đầu lại, bàng hoàng nhìn họng súng đen ngòm đang nhắm thẳng vào mình. Bàn tay phải của cô run mạnh, cô không thể di chuyển kịp thời trên vách đá dựng đứng trơn trượt này.
"Tuệ Sâm!"
Thẩm Diệc Kính gầm lên một tiếng đau đớn. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, anh hiểu rõ luật thể loại tàn khốc của khế ước máu: nếu Tuệ Sâm chết, tà trùng trong huyết quản sẽ hoại tử toàn bộ hệ tuần hoàn của anh trong vòng ba tiếng vàng. Nhưng ẩn sâu trong bản năng của anh lúc này, không còn là sự tính toán sinh học gượng ép nữa, mà là một sự xót xa, một nỗi sợ hãi mất đi cô thực sự đang bùng cháy dữ dội.
Anh không chút do dự. Thân hình cao lớn của anh lao vút đi trên tuyết, dùng hết tàn lực nhảy lên, chắn ngang trước đường bay của ám khí ngay khi tiếng "vút" xé gió vang lên.
"Phập!"
Chiếc phi đao tẩm độc đen kịt cắm ngập sâu vào bả vai trái của Thẩm Diệc Kính, xuyên qua lớp áo dạ dày, ngập sâu vào xương thịt anh.
"Hự..."
Diệc Kính rên rỉ một tiếng đau đớn tột cùng. Độc chất Huyết Ảnh Độc cực mạnh từ phi đao lập tức phát tán vào hệ tuần hoàn của anh, làm nhịp tim của anh rơi tự do, máu đen phun ra xối xả từ vết thương vai, nhuộm đỏ cả một vùng tuyết trắng tinh khôi dưới chân vách đá.
Ngay trong tích tắc phi đao cắm vào vai Diệc Kính, một cơn đau phản chiếu tàn khốc, dữ dội gấp trăm lần trước đó ập thẳng vào cơ thể Tuệ Sâm.
"Á... !"
Tuệ Sâm hét lên một tiếng thảm thiết xé toạc cả không gian lạnh giá của Hoàng Liên Sơn. Kinh mạch tay trái của cô nứt vỡ hoàn toàn, một cơn đau nhói buốt như bị hàng vạn lưỡi dao nung đỏ cắt xé kinh mạch dội thẳng lên tim cô. Cổ tay trái của cô rỉ máu xối xả, nhuộm đỏ cả vách đá băng giá.
Sức lực của cô biến mất hoàn toàn. Tuệ Sâm trượt tay khỏi gờ đá, rơi tự do từ độ cao năm mét xuống nền tuyết lạnh.
Dưới đất, Thẩm Diệc Kính đã gục xuống sát mép vách đá sâu thẳm, đôi mắt đen sâu thẳm của anh từ từ khép lại, hơi thở lạnh ngắt rầm rì tên cô giữa vũng máu đen độc tính. Nhịp tim của anh trên máy đo liên kết không dây báo động một tiếng bíp dài lạnh lẽo, rơi vào trạng thái ngừng tim lâm thời.
Ngưỡng cận tử (3 giờ vàng) bắt đầu đếm ngược cứu mạng cả hai giữa đỉnh núi tuyết lạnh giá.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!