Nhạc nềnAfternoon_Garden

Độc Trận Rừng Sâu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Làn sương tím nhạt mang theo mùi hăng hắc dữ dội bắt đầu nuốt chửng những dấu chân cuối cùng của họ dưới chân vách đá.


Cái lạnh của vùng núi cao Fansipan vào sáng sớm sau trận bão tuyết không giống như cái lạnh buốt da buốt thịt ở đồng bằng. Nó là thứ lạnh buốt thấu xương, len lỏi qua từng thớ vải, bám chặt vào da thịt như những chiếc kim băng đóng băng mọi dòng chảy sinh mệnh. Dưới chân Vách đá Huyết Linh Chi, màn sương độc màu tím nhạt cuồn cuộn đổ xuống từ đỉnh núi, tựa như một con mãng xà khổng lồ đang từ từ siết chặt lấy thung lũng hoang vu.


Thẩm Diệc Kính bước từng bước nặng nề trên nền tuyết xốp. Trên lưng anh, Tuệ Sâm nằm im lìm, gương mặt thanh tú nhợt nhạt áp sát vào bả vai anh. Hơi thở của cô mỏng manh, khẽ khàng phả vào cổ anh, mang theo mùi dược hương thanh khiết từ chiếc Vòng ngọc cổ Tuệ Thanh đeo trên cổ tay trái. Nhưng Diệc Kính biết, ẩn sau sự tĩnh lặng ấy là một cơ thể đang kiệt quệ sinh lực đến tận cùng. Mỗi bước đi của anh, bả vai trái lại nhói lên một nhịp buốt nhói. Vết rách từ vết thương cũ do phi đao tẩm độc đêm tân hôn đang rỉ máu nhẹ, và thông qua khế ước hoán huyết, anh cảm nhận được rõ ràng bả vai trái của Tuệ Sâm cũng đang run lên bần bật vì đau đớn phản chiếu.


"Thả tôi xuống đi..." Tuệ Sâm thì thầm, giọng nói khản đặc chỉ đủ cho hai người nghe. Cô cố gắng cử động cánh tay phải, nhưng đầu ngón tay lại run lên một nhịp mất kiểm soát. Kinh mạch tay phải của cô đã bị tổn thương run nhẹ sau ca tự châm cứu phản chiếu cực hạn đêm qua để cứu mạng anh. Cô ghét sự bất lực này. Cô ghét việc phải dựa dẫm vào tấm lưng của kẻ thù truyền kiếp.


"Tôi đã bảo cô im lặng rồi mà," Diệc Kính gằn giọng, giọng nói trầm thấp rít qua kẽ răng đầy mệt mỏi nhưng kiên quyết. Anh ghì chặt hai tay giữ lấy đùi cô, bước chân vẫn dứt khoát dẫm lên tuyết. "Nếu cô xuống đất lúc này, tà trùng trong người cô sẽ bị cái lạnh kích ứng, lúc đó cả tôi và cô đều không thể sống sót quá ba tiếng vàng. Đừng có bướng bỉnh đem mạng sống của tôi ra đùa giỡn."


Tuệ Sâm khẽ cắn môi, không thèm đáp lại. Cô biết anh nói đúng. Sự liên kết máu tàn khốc này buộc hai kẻ thù phải giữ mạng cho nhau. Nhưng sự quan tâm thầm lặng, sự chịu đựng đau đớn của anh khi vết thương bả vai bị rách vẫn cố cõng cô khiến nội tâm cô giằng xé dữ dội.


Đi phía trước dẫn đường, lão nông hái thuốc A Páo đột ngột dừng bước. Ông cụ người Mông da ngăm đen, mặc bộ trang phục chàm truyền thống, tay siết chặt con dao đi rừng sắc lẹm. Ông cụ đưa mắt nhìn quanh rặng thông già đang bị màn sương tím nuốt chửng, đôi lông mày rậm nhíu chặt lại đầy cảnh giác.


"Có gì đó không ổn," A Páo thì thầm, giọng nói trầm hùng của người cả đời gắn bó với núi rừng Hoàng Liên Sơn vang lên đầy lo ngại. "Sương độc tự nhiên của Fansipan thường có màu trắng đục pha xám, chỉ mọc ở những thung lũng ẩm ướt. Nhưng làn sương tím này lại tràn xuống từ hướng vách đá khô ráo, mùi của nó... hăng hắc và ngọt lịm một cách kỳ lạ."


Nghe đến từ "ngọt lịm", Tuệ Sâm lập tức cảnh giác. Cô nén cơn đau thắt ngực, cố gắng nhô đầu lên khỏi vai Diệc Kính. Khứu giác chẩn độc nhạy bén của một truyền nhân Tuệ Gia Đường được kích hoạt tối đa. Cô hít nhẹ một luồng không khí lạnh buốt đang tràn tới, niêm mạc mũi lập tức cảm nhận được một vị tê dại nhẹ ở đầu lưỡi, kèm theo mùi hăng nồng của nấm độc khô bị đốt cháy và hóa chất kim loại nặng.


"Không phải sương độc tự nhiên!" Tuệ Sâm thảng thốt kêu lên, bàn tay phải đang run rẩy của cô siết chặt lấy vai áo măng tô của Diệc Kính. "Đây là độc trận do Kẻ ám sát giấu mặt của họ Quách gieo rắc! Hắn đã dùng các loại nấm độc khô tẩm hóa chất, gài bẫy dọc theo các bụi cây khô xung quanh chân vách đá để ngăn chặn chúng ta tiếp cận Huyết Linh Chi."


"Độc trận?" Diệc Kính dừng khựng lại, đôi mắt đen sâu thẳm híp lại đầy sát khí. "Họ Quách muốn mượn tay độc trận này để tiêu diệt chúng ta mà không cần trực tiếp nổ súng, tránh sự chú ý của lực lượng biên phòng."


Đúng lúc đó, từ những bụi cây khô bị gài bẫy xung quanh, làn sương độc màu tím nhạt bắt đầu phun ra dồn dập hơn do gió núi thổi mạnh. Luồng khí độc nhanh chóng khép vòng vây, nuốt chửng lối mòn duy nhất dẫn lên vách đá.


A Páo đi trước, do hít phải một ngụm khí độc thần kinh đầu tiên, bắt đầu ho khan dữ dội. Đôi mắt ông cụ đỏ hoe, nước mắt chảy giàn giụa, bước chân lảo đảo suýt ngã quỵ xuống tuyết.


"Bác A Páo! Đừng dùng khăn ướt thông thường!" Tuệ Sâm hét lên khi thấy A Páo định rút chiếc khăn chàm thấm nước suối tuyết bịt mũi. "Độc chất Quách gia này dựa trên nọc rắn hổ mang phối hợp lá ngón cô đặc, nó có khả năng thẩm thấu cực mạnh qua niêm mạc mắt và các vết xước nhỏ trên da. Khăn ướt không thể chặn được độc tố thần kinh này!"


Sự việc diễn ra quá nhanh. A Páo đã bắt đầu có dấu hiệu ảo giác, ông cụ vung dao đi rừng chém loạn xạ vào khoảng không trước mặt, miệng lẩm bẩm những lời vô nghĩa bằng tiếng Mông. Diệc Kính cũng bắt đầu cảm thấy lồng ngực nặng trĩu, nhịp tim của anh tăng nhanh liên tục, kéo theo vết sẹo khế ước hoán huyết trên cổ tay trái của Tuệ Sâm dưới dải lụa đỏ bỉ ngạn rỉ máu đỏ rực dữ dội.


Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Tuệ Sâm hiểu rằng cô không thể chần chừ thêm một giây nào nữa. Cô dùng bàn tay phải đang run rẩy của mình, thọc sâu vào thắt lưng áo dài, rút ra điếu Ngải cứu tuyết Hoàng Liên Sơn cuối cùng – bảo vật thảo dược an thần cực mạnh mà cô luôn mang theo bên mình phòng thân.


"Diệc Kính, thả tôi xuống! Tôi cần phải châm lửa đốt ngải cứu ngay lập tức!" Tuệ Sâm ra lệnh.


Diệc Kính biết tình thế đã nguy kịch đến cực điểm, anh dứt khoát đặt cô ngồi xuống một tảng đá phẳng phủ đầy tuyết, nhưng một tay vẫn giữ chặt lấy vai cô để làm điểm tựa. Tuệ Sâm run rẩy rút chiếc bật lửa kim loại ra. Tuy nhiên, đôi bàn tay của cô do tổn thương kinh mạch tích lũy sau ca tự châm cứu đêm qua cứ run bần bật, không thể nào quẹt lửa thành công. Mỗi lần cô cố gắng nhấn nút bật lửa, ngón tay lại trượt đi, chiếc bật lửa suýt rơi xuống tuyết.


"Mẹ kiếp!" Tuệ Sâm khẽ rủa thầm, sự bất lực và phẫn uất dâng trào trong lòng khiến cô muốn khóc.


Một bàn tay to lớn, ấm áp nhưng đầy vết chai sạn bất ngờ bao bọc lấy bàn tay phải đang run rẩy của cô. Thẩm Diệc Kính đã quỳ xuống trước mặt cô tự bao giờ. Anh không nói một lời, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn thẳng vào mắt cô, mang theo một sự điềm tĩnh kỳ lạ giúp xoa dịu thần trí đang hoảng loạn của cô. Anh nắm chặt lấy tay cô, dùng lực ngón tay của mình đè lên ngón tay cô, cùng cô nhấn nút bật lửa.


"Tách!"


Một ngọn lửa vàng ấm áp bùng lên giữa màn sương tím lạnh lẽo. Tuệ Sâm nhanh chóng đưa đầu điếu ngải cứu tuyết vào ngọn lửa. Điếu ngải cứu được làm từ những lá ngải cứu mọc sát vách đá lạnh Hoàng Liên Sơn lập tức bén lửa, tỏa ra một làn khói trắng dày đặc, mang theo mùi hương đắng ngọt, ấm nồng và thanh khiết vô cùng.


"Bác A Páo! Lại gần đây! Hít thật sâu khói ngải cứu này!" Tuệ Sâm vội vã hét lên.


Cô vẫy tay điều hướng làn khói trắng tỏa ra xung quanh. Khói ngải cứu tuyết có chứa hàm lượng tinh dầu kháng độc tự nhiên cực cao, đóng vai trò là chất đối kháng tự nhiên hoàn hảo nhất chống lại độc chất thần kinh của họ Quách. Ngay khi làn khói trắng bao phủ lấy ba người, màn sương độc màu tím nhạt xung quanh lập tức bị xua tan, xỉn màu rồi tan biến vào không khí.


A Páo lảo đảo bò lại gần tảng đá, hít sâu vài ngụm khói ngải cứu trắng ấm áp. Chỉ sau vài giây, đôi mắt đỏ hoe của ông cụ dần lấy lại sự tỉnh táo, cơn ho khan dịu đi, ảo giác biến mất hoàn toàn. Ông cụ run rẩy nhìn Tuệ Sâm: "Trời đất ơi... ngải cứu tuyết của Tuệ gia quả là thần dược. Ta suýt nữa đã tự chém chết mình rồi."


Tuy nhiên, độc chất Quách gia vẫn đang lảng vảng trong không khí xung quanh thung lũng, và điếu ngải cứu tuyết quý hiếm cuối cùng của Tuệ Sâm đang cháy tiêu hao cực nhanh dưới sức gió núi rít mạnh.


"Chúng ta không có nhiều thời gian. Điếu ngải này chỉ có thể duy trì lá chắn khói trong vòng mười phút," Tuệ Sâm nói nhanh, gương mặt cô nhợt nhạt vì kiệt sức. Cô quay sang Diệc Kính, tháo dải lụa đỏ bỉ ngạn quấn quanh cổ tay trái của mình ra. Vết sẹo khế ước máu trên cổ tay cô lúc này đang rỉ ra những giọt máu tươi đỏ thẫm, nhưng cô không quan tâm. Cô nhúng dải lụa đỏ vào vũng nước suối tuyết tan lạnh buốt cạnh tảng đá, vắt nhẹ, rồi dứt khoát bịt chặt quanh mũi và miệng của Diệc Kính.


"Đeo cái này vào. Nước tuyết lạnh kết hợp với máu mang kháng thể tự nhiên của tôi trên dải lụa sẽ giúp bảo vệ niêm mạc hô hấp của anh khỏi độc chất thần kinh," Tuệ Sâm dặn dò, ánh mắt cô nhìn thẳng vào mắt anh đầy kiên định.


Diệc Kính nhìn dải lụa đỏ thấm máu đang bịt trên mũi mình, cảm nhận được vị mát lạnh của nước tuyết và mùi máu ấm áp, thanh khiết của cô xộc vào khứu giác. Nhịp tim của anh dần ổn định lại, tà trùng trong huyết quản bị kháng thể trên dải lụa áp chế, rơi vào trạng thái ngủ đông hoàn toàn. Anh không nói lời nào, chỉ lặng lẽ cúi xuống, một lần nữa dứt khoát cõng cô lên lưng.


"Bác A Páo, đi tiếp thôi. Chúng ta phải vượt qua thung lũng này trước khi điếu ngải cháy hết," Diệc Kính cất giọng trầm hùng qua lớp lụa đỏ.


A Páo gật đầu, tay cầm dao đi rừng, nương theo lá chắn khói trắng của điếu ngải cứu tuyết dũng cảm dẫn đường bước vào sâu trong thung lũng sương độc. Điếu ngải cứu tuyết quý hiếm cuối cùng của Tuệ Sâm bị tiêu hao hoàn toàn, tàn tro trắng xóa rơi rụng xuống nền tuyết lạnh giá, nhưng nó đã hoàn thành sứ mệnh bảo mạng xuất sắc cho cả ba người.


Sau mười phút chiến đấu nghẹt thở với độc trận rừng sâu, họ đã vượt qua được thung lũng sương độc an toàn, tiếp cận sát chân vách đá dựng đứng của đỉnh Fansipan. Tuy nhiên, sức khỏe của A Páo đã bị ảnh hưởng nhẹ do hít phải độc chất ban đầu, ông cụ phải tựa vào một gốc cây thông già thở dốc.


Tuệ Sâm thở phào nhẹ nhõm trên vai Diệc Kính. Nhưng ngay khi cô chuẩn bị bảo anh thả mình xuống để kiểm tra vết thương vai cho anh, khứu giác nhạy bén của cô bỗng nhiên giật nảy lên một nhịp dữ dội.


Một mùi hương lạ lùng, hăng hắc nhưng lại ngọt lịm như mật ong rừng trộn lẫn mùi máu tươi rỉ ra từ một hốc cây thông mục nát ngay phía trước lối mòn dẫn lên vách đá. Mùi hương này nồng nặc và nguy hiểm hơn gấp trăm lần so với độc trận sương tím ban nãy.


Tuệ Sâm ngửi thấy một mùi hăng ngọt lạ lùng tỏa ra từ hốc cây phía trước, cô vội kéo áo Diệc Kính: "Đừng bước tiếp! Đó là Huyết Ảnh Độc của Quách gia."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!