Dấu Chân Trên Tuyết Trắng
Ánh sáng ban mai của vùng núi cao Sa Pa rọi qua những khe đá hẹp của hang Sương Lạnh, mang theo cái lạnh buốt thế lương của một buổi sáng sau trận bão tuyết dữ dội. Gió đã ngừng rít, nhưng không khí vẫn đặc quánh hơi lạnh của sương giá đóng băng. Trên nền đá lạnh lẽo, Tuệ Sâm khẽ mở mắt. Cảm giác đầu tiên ập đến là một cơn đau ê ẩm chạy dọc khắp các đường kinh mạch trong cơ thể, đặc biệt là ở cánh tay trái và lồng ngực.
Cô cố gắng cử động ngón tay phải, nhưng một cơn run rẩy nhẹ, mất kiểm soát xuất hiện ở đầu ngón tay. Bàn tay từng châm cứu chính xác đến từng milimet của một Kim Y sư giờ đây lại run nhẹ như một chiếc lá trước gió. Đây chính là cái giá tàn khốc của ca tự châm cứu trị liệu phản chiếu đêm qua. Để cứu mạng Thẩm Diệc Kính khỏi cơn co thắt tim chí mạng do tà trùng Thệ Huyết Trùng phản phệ, cô đã dùng chính cơ thể mình làm bộ lọc cảm giác, tự châm ba cây kim bạc bỉ ngạn vào các huyệt vị hiểm của mình để gián tiếp xoa dịu trái tim anh.
"Đừng cử động."
Một giọng nói trầm thấp, khàn đặc vang lên ngay sát bên tai cô. Tuệ Sâm giật mình nhận ra mình vẫn đang nằm gọn trong vòng tay của Thẩm Diệc Kính. Hơi ấm từ lồng ngực anh phả qua lớp áo dài tân thời màu lục sẫm đã lấm lem vết máu và muội than của cô. Gương mặt anh tuấn của người thừa kế Thẩm gia ghé sát bên cô, đôi mắt đen sâu thẳm vốn luôn tràn ngập sự sắc lạnh và nghi kỵ giờ đây chỉ còn lại một sự dằn vặt, xót xa khôn tả.
Anh khẽ nới lỏng vòng tay nhưng vẫn giữ chặt vai cô, giúp cô ngồi dậy một cách chậm rãi. Ba cây kim bạc bỉ ngạn cắm trên ngực và vai trái của Tuệ Sâm đêm qua đã được cô rút ra trước khi lịm đi, nhưng những vết thương phản chiếu vẫn râm ran đau nhức. Trên cổ tay trái của cô, vết sẹo khế ước hoán huyết dưới dải lụa đỏ bỉ ngạn đã chuyển sang màu hồng nhạt bình yên. Nhờ ca châm cứu mạo hiểm của cô, tà trùng trong huyết quản của cả hai đã rơi vào trạng thái Ức chế tĩnh (Ngủ đông) hoàn hảo.
"Bàn tay của cô..." Diệc Kính nhìn chằm chằm vào bàn tay phải đang run nhẹ của Tuệ Sâm khi cô cố gắng chỉnh lại vạt áo. Anh đưa tay ra, định nắm lấy tay cô nhưng Tuệ Sâm đã lạnh lùng rụt lại, giấu nó vào trong ống tay áo rộng.
"Không sao, chỉ là di chứng tạm thời do kinh mạch bị quá tải." Tuệ Sâm cất giọng khản đặc, cố gắng giữ vẻ điềm tĩnh thường ngày của con gái phố cổ Hà Nội. "Mạng của anh đã giữ được, đồng nghĩa với việc tôi cũng tạm thời an toàn. Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó, Thẩm tổng. Tôi làm vậy là vì bản thân mình."
Diệc Kính khẽ cười lạnh, nhưng nụ cười lần này không có sự mỉa mai, chỉ có một nỗi u uất dâng trào trong lồng ngực. Qua sợi dây khế ước hoán huyết, anh cảm nhận được rõ ràng sự kiệt quệ sinh lực và cơn đau âm ỉ đang tàn phá cơ thể cô. Cô gái này bướng bỉnh đến mức thà chịu đau đớn tột cùng chứ không chịu thừa nhận một chút yếu lòng trước kẻ thù của gia tộc.
Đúng lúc đó, từ phía cửa hang đá bị tuyết lở lấp kín một phần, vang lên những tiếng sột soạt dồn dập. Tiếng xẻng gỗ đào tuyết vang lên đều đặn xé toạc không gian tĩnh lặng. Chỉ vài phút sau, một luồng ánh sáng rực rỡ tràn vào hang, kèm theo làn khói mỏng thơm mùi ngải cứu tuyết ấm áp.
"Tuệ Sâm! Thằng bé kia! Hai đứa có ở trong đó không?"
Giọng nói hào sảng của lão nông hái thuốc A Páo vang lên. Thân hình vạm vỡ của ông cụ người Mông hiện ra dưới ánh sáng ban mai. Ông mặc bộ trang phục chàm truyền thống, lưng đeo gùi tre tẩm dược hương xua đuổi rắn rết, tay cầm con dao đi rừng sắc lẹm. Ngay khi nhìn thấy Tuệ Sâm đang tựa vào lòng Diệc Kính với vệt máu khô trên môi, A Páo vội vã quỳ xuống cạnh họ, gương mặt sạm nắng tràn đầy vẻ lo âu.
"Trời đất ơi! Ta tìm thấy hai đứa nhờ làn khói mỏng thơm mùi ngải cứu mà cô bé Mai Chi đốt ở đầu hướng gió. Con gái của y sư Tuệ Minh sao lại nông nỗi này?"
Tuệ Sâm khẽ mỉm cười yếu ớt: "Bác A Páo... cháu không sao. Cơn co thắt tim của anh ấy đã được chặn đứng. Nhưng chúng cháu cần phải tiếp tục đi."
A Páo chẩn mạch nhanh cho Tuệ Sâm, đôi lông mày rậm của ông nhíu chặt lại: "Kinh mạch tay trái của con bị nứt vỡ nhẹ, thể lực suy kiệt hoàn toàn rồi. Con tự châm cứu phản chiếu để gánh độc thay cho nó đúng không? Thằng bé Thẩm gia này mạng lớn thật, nhưng con thì không chịu nổi một ca châm cứu nào nữa đâu."
Diệc Kính im lặng lắng nghe lời A Páo. Sự dằn vặt trong lòng anh càng lúc càng lớn. Anh nhìn bả vai trái của mình – nơi vết thương do phi đao tẩm độc đêm tân hôn đã lành thành sẹo mờ nhờ sự gánh chịu đau đớn của Tuệ Sâm. Lần đầu tiên trong đời, người đàn ông kiêu ngạo của giới tài phiệt y dược gạt bỏ mọi sự tự tôn dòng họ. Anh đứng dậy, phủi sạch tuyết bám trên người, rồi cúi xuống trước mặt Tuệ Sâm, tấm lưng rộng phẳng phiu chắn trước mặt cô.
"Lên đi. Tôi cõng cô."
Tuệ Sâm bàng hoàng nhìn tấm lưng của Diệc Kính. Cô mím chặt môi, cố gắng dùng tàn lực để đứng dậy: "Không cần. Tôi tự đi được. Tôn nghiêm của Tuệ Gia Đường không cho phép tôi yếu đuối trước anh."
"Tôn nghiêm của cô có lớn hơn mạng sống của cha cô không?" Diệc Kính không ngoảnh đầu lại, giọng nói trầm thấp nhưng mang theo một sự kiên quyết không thể chối từ. "Cô đi không nổi ba bước đâu. Nếu cô ngã xuống, khế ước sẽ kéo nhịp tim của tôi rơi tự do theo cô. Lên đi, đừng bướng bỉnh nữa."
Tuệ Sâm nhìn bàn tay phải vẫn đang run nhẹ dưới ống tay áo, biết rằng anh nói đúng. Cơ thể cô đã hoàn toàn trống rỗng, kháng thể tự nhiên trong máu đã tiêu hao quá nửa để trung hòa độc tố đêm qua. Cô thở dài một tiếng nhạt nhòa, đành chấp nhận thỏa hiệp, nhẹ nhàng tựa người lên lưng anh, hai tay vòng qua cổ anh.
Ngay khi cơ thể mảnh mai của cô áp sát vào lưng anh, Diệc Kính khẽ rùng mình một nhịp. Hơi thở lạnh ngắt của cô phả nhẹ vào gáy anh, mang theo mùi hương thảo mộc dịu nhẹ trộn lẫn mùi máu khô. Anh dùng hai tay đỡ chặt lấy đùi cô, dứt khoát đứng dậy. Thông qua khế ước hoán huyết, anh cảm nhận được rõ ràng nhịp tim yếu ớt nhưng ấm áp của cô đang đập sát lưng mình, đồng bộ hoàn hảo với nhịp tim của anh.
"Bác A Páo, phiền bác dẫn đường đến Vách đá Huyết Linh Chi." Diệc Kính cất giọng điềm tĩnh.
A Páo nhìn hai đứa trẻ, thở dài một tiếng rồi gật đầu: "Được rồi, đi theo ta. Nhưng bão tuyết vừa tan, đường đèo trơn trượt lắm. Chúng ta phải đi lối tắt qua các cầu gỗ mục nát để tránh tai mắt của bọn người xấu."
Họ bắt đầu di chuyển ra khỏi hang đá. Diệc Kính cõng Tuệ Sâm bước đi vững chãi trên nền tuyết trắng xóa. Mỗi bước chân của anh đều hằn sâu xuống tuyết. Tuy nhiên, Tuệ Sâm vô tình nhận ra, dưới những dấu chân sâu của Diệc Kính, thỉnh thoảng lại xuất hiện những giọt máu đỏ tươi rỉ ra. Vết thương ở bả vai trái của anh do phi đao tẩm độc đêm tân hôn bỗng nhiên bị nứt nhẹ do lực cõng nặng, máu thấm qua lớp áo sơ mi dạ sẫm màu nhỏ xuống tuyết.
"Diệc Kính... vết thương của anh bị rách rồi. Thả tôi xuống đi." Tuệ Sâm thì thầm sát tai anh, lồng ngực cô cũng nhói đau nhẹ do phản chiếu vết rách bả vai của anh.
"Im lặng." Diệc Kính nghiến chặt răng, bước chân vẫn không hề dừng lại dẫu mồ hôi lạnh đã vã ra trên trán. "Nếu cô xuống đi, vết thương của cô sẽ nứt vỡ nặng hơn vết thương của tôi gấp mười lần. Tôi chịu được."
Anh chủ động điều chỉnh tư thế cõng, hơi nghiêng người sang bên phải để giảm bớt áp lực lên bả vai trái bị thương, đồng thời giảm tốc độ di chuyển để tránh những cú xóc nảy làm Tuệ Sâm đau đớn. Sự tinh tế và chịu đựng thầm lặng của anh khiến trái tim Tuệ Sâm khẽ run lên một nhịp lạ lùng. Sự thù hận dòng tộc sâu sắc bấy lâu nay dường như đang bị hơi ấm từ tấm lưng anh làm tan chảy từng chút một.
Họ di chuyển qua một cây cầu gỗ mục nát bắc ngang qua một khe núi sâu thẳm đầy sương mù. Tiếng gỗ mục kêu răng rắc dưới chân Diệc Kính khiến không khí trở nên căng thẳng tột độ. A Páo đi trước dò đường bằng con dao sắc lẹm, thỉnh thoảng dừng lại để gạt tuyết tìm lối đi an toàn.
Bỗng nhiên, A Páo dừng khựng lại bên kia cầu gỗ. Ông cúi người sát xuống đất, gạt lớp tuyết mới rơi sang một bên, để lộ những dấu chân giày đinh lớn hướng ngược chiều với họ.
"Có dấu chân lạ. Rất mới, chỉ vừa mới xuất hiện trước chúng ta khoảng nửa tiếng." A Páo thì thầm, mắt quét qua các bụi cây rậm rạp xung quanh đầy cảnh giác. "Dấu giày đinh chuyên dụng của bọn săn trộm hoặc sát thủ chuyên nghiệp. Có kẻ đang bám đuôi gần kề chúng ta."
Tuệ Sâm khẽ siết chặt vai Diệc Kính: "Là Kẻ ám sát giấu mặt của họ Quách. Hắn dùng kính hồng ngoại để theo dõi chúng ta từ đêm qua. Những dấu chân rỉ máu của anh trên tuyết đã để lại manh mối cho hắn."
Diệc Kính nhìn lại những vệt máu đỏ tươi nhỏ giọt dọc theo con đường họ vừa đi qua, ánh mắt anh tối sầm lại đầy sát khí. Anh biết mình không thể đi nhanh hơn được nữa dẫu thể lực đang bị mài mòn nghiêm trọng. Nhịp tim của anh bắt đầu tăng nhanh, kích hoạt tà trùng trong huyết quản rục rịch cắn nhẹ kinh mạch.
"Bác A Páo, có lối đi nào khác không?" Diệc Kính hỏi.
A Páo gật đầu, chỉ tay về phía một vách đá dốc ngược cheo leo khuất sau một rặng thông già: "Leo qua vách đá kia sẽ dẫn thẳng vào chân thung lũng sương độc. Lối đó dốc và nguy hiểm dã man, nhưng tuyết lở đã che kín lối mòn, kẻ bám đuôi có súng sẽ khó lòng phát hiện ra chúng ta. Có dám mạo hiểm không?"
"Đi." Diệc Kính dứt khoát trả lời, hai tay ghì chặt lấy Tuệ Sâm trên lưng.
Họ bắt đầu bám theo A Páo leo lên vách đá cheo leo. Diệc Kính phải dùng một tay bám vào các kẽ đá lạnh buốt để giữ thăng bằng, tay còn lại giữ chặt Tuệ Sâm. Mỗi lần bám đá, vết thương bả vai của anh lại co thắt dữ dội, kéo theo tiếng thở dốc nhọc nhằn dội thẳng vào tai cô. Tuệ Sâm cảm nhận được rõ ràng nỗi đau của anh trên chính cơ thể mình, cô cắn chặt môi, dùng bàn tay phải đang run nhẹ khẽ vuốt ve xoa dịu vùng bả vai phải của anh để điều hòa khí huyết lâm thời.
Sự hỗ trợ âm thầm của cô giúp nhịp tim của Diệc Kính hạ xuống, tà trùng trong người anh dịu đi, giúp anh có thêm tàn lực để hoàn thành ca leo núi hiểm trở. Sau hơn một tiếng đồng hồ chiến đấu với địa hình dựng đứng, họ đã vượt qua vách đá dốc ngược, trượt xuống một thung lũng hoang vu bao phủ bởi làn sương mù dày đặc.
Không khí trong thung lũng bỗng trở nên ngột ngạt và lạnh lẽo một cách bất thường. Làn sương mù không có màu trắng xóa của tuyết, mà mang một sắc tím nhạt kỳ ảo, tỏa ra một mùi hăng hắc, ẩm mốc đặc trưng của các loại nấm độc ký sinh sâu trong rừng thẳm. Đây chính là Thung lũng Sương Mù Fansipan – vùng cấm địa chứa đầy sương độc tự nhiên gây ảo giác và suy hô hấp cực nhanh cho người ngoài xâm nhập.
A Páo đột ngột dừng bước trước một vách đá dựng đứng quanh năm mây phủ sừng sững trước mặt. Ông tháo chiếc gùi tre xuống, chỉ tay lên đỉnh vách đá cheo leo khuất sau làn sương tím nhạt đang cuồn cuộn tràn xuống.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!