Châm Cứu Phản Chiếu
Gió tuyết bên ngoài Hang đá Sương Lạnh vẫn gầm rú như một bầy thú dữ bị thương, ra sức quật vào những khe đá hẹp, gieo rắc cái lạnh buốt xương vào sâu trong lòng núi Hoàng Liên Sơn. Trong không gian u tối và chật hẹp ấy, hơi ấm gượng ép từ sự tiếp xúc da thịt giữa Tuệ Sâm và Thẩm Diệc Kính dường như là thứ duy nhất giữ cho ngọn lửa sinh mệnh của họ không bị dập tắt.
Câu hỏi của Thẩm Diệc Kính trầm thấp, khàn đặc, vang lên giữa những tiếng thở dốc nhọc nhằn. Anh khẽ nghiêng gương mặt nhợt nhạt, đôi mắt đen sâu thẳm đầy u uất và giằng xé nhìn xoáy vào Tuệ Sâm. Khoảng cách giữa hai người sát sạt đến mức cô có thể cảm nhận được sự run rẩy nhẹ nơi bờ môi anh, và cả nhịp tim đang đập dồn dập, hỗn loạn phản chiếu trực tiếp lên lồng ngực trái của chính mình.
Tuệ Sâm im lặng. Đôi môi cô tái nhợt vì nhiễm lạnh sâu, nhưng ánh mắt cô vẫn giữ nguyên vẻ kiêu hãnh bất khuất của một truyền nhân Tuệ Gia Đường. Cô không tránh né ánh nhìn của anh, bàn tay phải vẫn ghì chặt lấy bả vai lạnh ngắt của người đàn ông, nỗ lực truyền đi chút thân nhiệt cuối cùng. Sự giằng xé trong nội tâm cô lúc này giống như một trận bão tuyết khác đang cào xé lý trí. Phải, anh là con trai của Thẩm Chấn, kẻ đã bức tử gia tộc cô, đẩy cha cô vào cảnh bại liệt nằm trên giường bệnh. Nhưng anh cũng là người đã che chở cho cô trước nanh vuốt của bọn đòi nợ thuê, là người đã cùng cô ký khế ước máu sinh tử.
"Tôi cứu anh không phải vì anh là Thẩm Diệc Kính," Tuệ Sâm cất giọng lạnh lùng, nhưng thanh âm lại run rẩy vì cái lạnh thấu xương. "Tôi cứu anh vì mạng sống của tôi và anh đã buộc chặt làm một. Anh chết, tôi cũng không thể sống sót quá ba tiếng vàng. Tôn nghiêm của Tuệ Gia Đường không cho phép tôi đầu hàng cái chết một cách vô ích."
Diệc Kính khẽ cười lạnh, một tiếng cười u uất dội vào vách đá tối tăm. Sự xúc động tinh thần cực hạn trước hành động hy sinh thân thể sưởi ấm của Tuệ Sâm kết hợp với oán hận dòng họ bắt đầu kích thích tà trùng Thệ Huyết Trùng đang ngủ yên trong huyết quản anh. Nhịp tim của Diệc Kính đột ngột tăng vọt, phá vỡ trạng thái Ức chế tĩnh (Ngủ đông) mà cái lạnh Sa Pa vừa thiết lập.
"Ư..."
Thẩm Diệc Kính đột ngột trợn mắt, hai tay ôm chặt lấy lồng ngực trái. Gương mặt anh co quắp vì đau đớn, các đường gân xanh nổi rộp dọc theo cổ họng và thái dương. Cơn co thắt ngực chí mạng ập đến nhanh như một tia chớp, khiến anh hoàn toàn nghẹt thở, cơ thể run rẩy dữ dội rồi đổ gục xuống nền đá lạnh ngắt.
"Diệc Kính!" Tuệ Sâm kinh hoàng hét lên.
Cô lập tức bò dậy, đặt ba ngón tay run rẩy lên động mạch cảnh của anh để chẩn mạch. Mạch tượng của anh lúc này hỗn loạn tột độ, đập dồn dập rồi đột ngột ngưng bặt, giống như một sợi dây đàn bị căng quá mức sắp đứt. Tà trùng Thệ Huyết Trùng trong người anh đang điên cuồng cắn xé kinh mạch tim mạch để phản phệ lại sự biến động cảm xúc mạnh mẽ của vật chủ.
Tuệ Sâm vội vàng thò tay vào thắt lụa áo dài cưới màu lục sẫm, rút ra Bộ kim bạc bỉ ngạn. Chỉ còn chín cây kim bạc nguyên vẹn lấp lánh dưới ánh sáng mờ ảo của hang đá, đầu kim vẫn còn ám đen sẫm do phản ứng với độc chất Hủ Cốt Tán từ các tập trước. Cô biết mình phải thực hiện Thập Nhị Huyền Châm ngay lập tức để cô lập độc tố trước khi trái tim anh ngừng đập hoàn toàn.
Cô đặt ngón tay lên ngực Diệc Kính, định vị Huyệt Vị Khóa Độc đầu tiên. Nhưng ngay khi mũi kim bạc chuẩn bị đâm xuống, Tuệ Sâm bàng hoàng nhận ra cơ thể anh đã hoàn toàn cứng đờ. Cái lạnh thâm sâu của hang đá kết hợp với cơn co thắt cơ tim cực hạn đã khiến toàn bộ các thớ cơ trên ngực anh co quắp chặt cứng như một tấm thép nguội.
"Không thể hạ châm trực tiếp..." Tuệ Sâm nghiến răng, mồ hôi lạnh vã ra trên trán dẫu nhiệt độ trong hang đang ở mức đóng băng.
Mũi kim bạc đầu tiên chạm vào da ngực anh liền bị lực co thắt cực mạnh đẩy ngược trở lại, đầu kim mỏng manh suýt chút nữa bị cong vênh dưới áp lực cơ thịt cứng ngắt của anh. Nếu cô cố tình dùng lực để đâm sâu, kim bạc gia bảo chắc chắn sẽ bị gãy vỡ, và một khi huyệt vị bị châm lệch dù chỉ một milimet, Diệc Kính sẽ bị liệt kinh mạch vĩnh viễn.
Cơn co thắt ngực của Diệc Kính càng lúc càng dữ dội. Gương mặt anh đã chuyển sang màu tím tái, đôi môi thâm tím, hơi thở đứt quãng yếu ớt. Thông qua khế ước hoán huyết, lồng ngực của Tuệ Sâm cũng bắt đầu nhói đau buốt thấu xương. Cơn đau phản chiếu mạnh mẽ đến mức cô cảm giác như có một bàn tay sắt đang bóp nghẹt lấy trái tim mình, khiến cô lảo đảo suýt ngã quỵ bên cạnh anh.
"Sâm... bỏ đi..." Diệc Kính thều thào, đôi bàn tay lạnh ngắt của anh cố gắng đẩy cô ra, nhưng bản năng sinh tồn lại khiến các ngón tay anh bấu chặt lấy vạt áo lụa của cô như một người đuối nước bám lấy phao cứu sinh.
Trong khoảnh khắc sinh tử cận kề ấy, đầu óc Tuệ Sâm bỗng lóe lên một quyết định điên cuồng và mạo hiểm tột độ chép trong cuốn Thệ Huyết Cổ Phương. Khế ước hoán huyết liên kết chặt chẽ hệ thần kinh cảm giác và tuần hoàn của hai người làm một. Nếu cơ thể Diệc Kính quá lạnh và cứng đờ không thể tiếp nhận châm cứu trực tiếp, cô có thể dùng chính cơ thể mình làm vật trung gian. Cô sẽ sử dụng kỹ năng Tự châm cứu trị liệu (châm cứu phản chiếu) lên chính các huyệt vị khóa độc trên người mình để truyền dẫn dòng năng lượng điều hòa sang cho anh.
Cái giá phải trả là cô sẽ phải gánh chịu đau đớn gấp đôi, và dòng máu kháng độc của cô sẽ bị tổn hao nghiêm trọng.
"Bác A Páo! Bác giữ chặt bả vai của anh ấy, đừng để anh ấy giãy giụa!" Tuệ Sâm hét lớn hướng về phía bóng tối của hang đá.
A Páo vội vã chạy lại, dùng đôi bàn tay hộ pháp ghì chặt lấy hai vai của Diệc Kính xuống nền đá.
Tuệ Sâm quỳ thẳng người, gương mặt cô hiện rõ sự kiêu hãnh và quyết tâm bất khuất. Cô tự tay tháo dải lụa đỏ bỉ ngạn quấn quanh cổ tay trái, để lộ vết sẹo khế ước máu đang rỉ ra những giọt huyết dịch đỏ tươi dữ dội. Cô cầm cây kim bạc thứ nhất bằng tay phải, tập trung tinh thần cao độ.
"Diệc Kính, nhìn tôi!" Tuệ Sâm ra lệnh, giọng nói của cô vang lên đầy uy nghiêm.
Cô vung tay, đâm thẳng cây kim bạc thứ nhất sâu hai phân vào huyệt Kiên Tỉnh bên vai trái của chính mình.
"A!"
Một tiếng hét đau đớn xé lòng dội vang khắp hang đá. Toàn thân Tuệ Sâm co rúm lại, cơn đau buốt nhói từ mũi kim bạc như một dòng điện nung đỏ chạy thẳng vào hệ thần kinh, tàn phá các sợi kinh mạch nhạy cảm của cô. Khóe mắt cô trào ra những giọt nước mắt sinh lý vì đau đớn tột cùng, nhưng ngón tay cô vẫn giữ chặt chuôi kim, không cho phép bản thân run rẩy.
Kỳ diệu thay, ngay khi kim bạc cắm sâu vào người Tuệ Sâm, bả vai trái đang co quắp của Diệc Kính khẽ giật mạnh một nhịp. Cơ thịt cứng đờ của anh bắt đầu thả lỏng dần dưới tác động của dòng năng lượng phản chiếu từ vết châm của cô.
"Có tác dụng..." Tuệ Sâm thở dốc, khóe môi cô rỉ ra một vệt máu tươi ấm nóng.
Cô không dừng lại, tiếp tục rút cây kim bạc thứ hai. Lần này, cô châm thẳng vào huyệt Nhân Nghênh nơi cổ của mình. Cơn đau nghẹt thở lập tức ập đến, khiến cô không thể phát ra tiếng thành lời, chỉ có tiếng thở rít qua kẽ răng run rẩy. Lồng ngực cô phập phồng dữ dội, máu tươi từ vết sẹo khế ước cổ tay trái rỉ ra xối xả, thấm đỏ cả một khoảng áo dài màu lục sẫm.
Cơ thể Diệc Kính bắt đầu ấm dần lên, sắc mặt tím tái của anh nhạt đi, nhịp tim hỗn loạn bắt đầu nương theo nhịp thở dốc của cô để ổn định lại. Nhưng tà trùng trong huyết quản anh vẫn đang cố gắng vùng vẫy kháng cự trước sự phong tỏa của châm pháp.
Tuệ Sâm biết, cây kim thứ ba chính là quyết định sinh tử. Cô phải châm thẳng vào huyệt bảo mệnh sát cạnh tim mình để hoàn tất vòng tuần hoàn phản chiếu.
Cô cầm cây kim bạc thứ ba, hướng thẳng mũi kim vào lồng ngực trái của mình.
"Sâm! Đừng châm nữa! Cô sẽ chết mất!" Diệc Kính lúc này đã lấy lại được chút thần trí nhờ hai mũi châm trước. Nhìn thấy Tuệ Sâm tự hành hạ thể xác mình, máu tươi đẫm áo để cứu mạng mình, trái tim anh chấn động mãnh liệt. Sự kiêu ngạo hào môn của anh hoàn toàn sụp đổ trước sự hy sinh tàn khốc của cô.
Tuệ Sâm không màng đến lời ngăn cản. Cô nhìn thẳng vào mắt anh, nở một nụ cười nhạt nhòa nhưng đầy kiêu hãnh, rồi dứt khoát ấn mạnh cây kim bạc thứ ba cắm sâu vào ngực trái của mình.
"Phụt!"
Một ngụm máu đỏ tươi bắn mạnh ra từ miệng Tuệ Sâm, nhuộm đỏ cả khoảng tuyết trắng tràn vào cửa hang. Cơ thể mảnh mai của cô run lên bần bật rồi đổ gục xuống lồng ngực của Diệc Kính.
Nhưng cùng lúc đó, nhịp thở của Thẩm Diệc Kính đột ngột ổn định lại hoàn toàn. Cơn co thắt tim chí mạng biến mất không một dấu vết, cơ thể anh ấm áp trở lại, tà trùng bị cưỡng chế rơi vào trạng thái ngủ đông hoàn hảo dưới tác động của dòng máu kháng độc phản chiếu từ cô.
Diệc Kính bàng hoàng ôm lấy thân thể mềm nhũn, lạnh ngắt của Tuệ Sâm trong tay. Anh nhìn vệt máu tươi đỏ rực trên môi cô, rồi nhìn ba cây kim bạc đang cắm sâu trên cơ thể cô đang rung nhẹ phát ra tiếng kêu vo ve thanh tao. Lần đầu tiên trong đời, người thừa kế máu lạnh của Thẩm gia cảm nhận được một nỗi sợ hãi tột cùng – nỗi sợ mất đi người con gái đang gánh chịu nợ máu dòng họ thay mình.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!