Nhạc nềnAfternoon_Garden

Hang Đá Sương Lạnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cú trượt dài từ sườn dốc dốc đứng đưa cả ba người rơi thẳng vào lòng tối của hang đá cổ. Tiếng tuyết lở ầm ầm dội vang trên đỉnh đầu giống như tiếng sấm rền rĩ kéo dài, chôn vùi lối vào duy nhất dưới hàng tấn tuyết xốp và đất đá sạt lở. Không khí trong hang đá đột ngột trở nên loãng và lạnh buốt đến mức mỗi hơi thở hít vào đều như một nhát dao cào xé buồng phổi.


Tuệ Sâm lảo đảo gượng dậy từ nền đá lạnh ngắt, đầu gối đau nhức do va đập dữ dội trong cú trượt chân sinh tử. Cô vội vã đưa tay xoa nhẹ bả vai trái – nơi đang truyền đến những cơn đau buốt nhói liên hồi do phản chiếu thương thế chưa lành của Thẩm Diệc Kính. Dưới lớp lụa đỏ bỉ ngạn quấn chặt nơi cổ tay trái, vết sẹo khế ước máu rỉ ra những vệt đỏ nóng ấm, nhanh chóng bị cái lạnh của hang đá đông cứng lại thành một màu đỏ thẫm u uất.


"Bác A Páo! Bác có sao không?" Tuệ Sâm thều thào, giọng nói run rẩy giữa làn hơi thở đóng băng.


"Ta không sao!" Bóng dáng vạm vỡ của A Páo gượng dậy từ một đống tuyết lở sát vách hang. Ông nhanh chóng phủi lớp tuyết bám trên trang phục chàm truyền thống, rồi vội vàng quỳ xuống cạnh thân ảnh đang nằm bất động của Thẩm Diệc Kính. "Nhưng thằng bé này... nó lạnh quá. Da thịt nó cứng đờ như khúc gỗ rồi, Tuệ Sâm ơi!"


Tuệ Sâm nén cơn đau thắt ngực, loạng choạng bước lại gần. Cô quỳ xuống bên cạnh Diệc Kính, đặt ba ngón tay run rẩy lên động mạch cảnh của anh để chẩn mạch. Lòng bàn tay cô chạm vào làn da cổ của anh, cảm giác lạnh ngắt như chạm vào một phiến băng ngàn năm. Mạch tượng của Diệc Kính đập cực kỳ chậm và yếu ớt, chỉ còn khoảng hai mươi lăm nhịp một phút, đứt quãng và mỏng manh như một sợi tơ sắp đứt giữa gió bão. Đây chính là dấu hiệu của trạng thái suy tim cấp do nhiễm lạnh sâu.


"Nhiệt độ cơ thể anh ấy đang hạ thấp xuống dưới ngưỡng sinh tồn cực hạn." Tuệ Sâm lo lắng nói, hàm răng va vào nhau lập cập. "Nếu không nhanh chóng nâng thân nhiệt của anh ấy lên, tim anh ấy sẽ ngừng đập hoàn toàn trong vòng chưa đầy một tiếng nữa."


A Páo vội vã chạy quanh hang đá, gom nhặt những cành củi khô khuất sau các hốc đá u tối. Ông rút chiếc bật lửa dầu từ trong túi ra, cố gắng đánh lửa. Tuy nhiên, do trận bão tuyết quật sụp lối vào, gió tuyết thổi tràn qua khe đá nhỏ hẹp làm củi bị ẩm ướt nghiêm trọng. Những vệt lửa đỏ leo lét vừa bùng lên liền bị hơi lạnh dập tắt tức thì, chỉ để lại những làn khói đen mỏng mảnh mùi hăng hắc.


"Mẹ kiếp! Củi bị thấm nước tuyết hết rồi, không thể bắt lửa được!" A Páo giận dữ đập mạnh chiếc bật lửa xuống đất.


Tuệ Sâm nhìn những làn khói đen mỏng đang tan biến, đầu óc cô hoạt động điên cuồng để tìm kiếm phương pháp y lý giải quyết. Cô vội vàng ngăn A Páo lại:


"Bác A Páo, đừng cố nhóm lửa nữa! Thực ra... củi ẩm không cháy được lại là một sự may mắn. Cháu vừa nhớ ra một quy tắc sinh học chí mạng của Thệ Huyết Trùng. Trùng độc trong người Diệc Kính đang ở trạng thái Ức chế tĩnh (Ngủ đông) nhờ cái lạnh sâu của tuyết Sa Pa. Nếu chúng ta dùng lửa sưởi ấm quá nóng đột ngột, nhiệt độ tăng cao đột ngột sẽ kích thích tà trùng thức tỉnh. Chúng sẽ điên cuồng cắn xé kinh mạch của anh ấy để tìm kiếm nguồn nhiệt, gây ra cơn phản phệ kịch liệt khiến anh ấy tử vong tức thì."


"Vậy không dùng lửa, làm sao cứu được thằng bé khỏi bị đông cứng?" A Páo bàng hoàng hỏi.


Tuệ Sâm im lặng nhìn gương mặt anh tuấn nhưng nhợt nhạt, đờ đẫn của Diệc Kính. Hơi thở của anh mỏng đến mức gần như vô hình. Cô biết rõ, khế ước hoán huyết liên kết mạng sống của hai người làm một. Nếu tim anh ngừng đập quá giới hạn ba tiếng vàng, hệ tuần hoàn của cô cũng sẽ tự hoại tử theo. Cô không còn lựa chọn nào khác. Cô phải mạo hiểm dùng chính thân nhiệt của mình để sưởi ấm chậm cho anh.


"Cháu sẽ dùng thân nhiệt của cháu để sưởi ấm cho anh ấy. Đó là phương pháp an toàn nhất để nâng nhiệt độ cơ thể anh ấy lên từ từ mà không làm thức tỉnh tà trùng."


Tuệ Sâm dứt khoát cởi bỏ lớp áo khoác dạ bên ngoài đã bị thấm sũng nước tuyết lạnh ngắt, chỉ giữ lại chiếc áo dài tân thời màu lục sẫm bằng lụa mềm mại. Cô quay sang dặn dò A Páo:


"Bác A Páo, bác hãy dùng dao đi rừng đào một rãnh thoát nước tuyết quanh hốc đá này để ngăn nước lạnh tràn vào. Cháu cần sự yên tĩnh tuyệt đối để thực hiện kỹ thuật Hô hấp đồng bộ hóa."


A Páo nhìn cô y sư trẻ tuổi bằng ánh mắt đầy nể phục và lo âu, gật đầu dứt khoát rồi cầm dao lách người vào bóng tối của hang đá thực hiện nhiệm vụ.


Trong không gian chật hẹp và lạnh buốt của hốc đá cổ, Tuệ Sâm nhẹ nhàng nằm xuống bên cạnh Thẩm Diệc Kính. Cô vòng tay ôm chặt lấy anh từ phía sau, kéo tấm thân thể cao lớn, cứng đờ của anh áp sát vào lồng ngực mình. Khi làn da của hai người tiếp xúc qua lớp vải lụa mỏng, Tuệ Sâm không nén nổi một tiếng rên rỉ khẽ dội lên từ cổ họng. Thân thể Diệc Kính lạnh đến mức như một khối băng vĩnh cửu, cái lạnh thấu xương lập tức truyền qua da thịt cô, thấm sâu vào tận xương tủy, khiến toàn thân cô run lên bần bật.


Bằng ý chí sắt đá và kỹ năng Khống chế biểu cảm vật lý được rèn luyện từ nhỏ dưới sự chỉ dạy nghiêm khắc của cha, Tuệ Sâm cắn chặt môi, ép buộc bản thân phải giữ nguyên sự điềm tĩnh. Cô không được phép hoảng loạn. Nhịp tim của cô lúc này chính là kim chỉ nam dẫn đường cho nhịp tim của anh.


Cô ghé sát gương mặt mình vào sau gáy của Diệc Kính, hơi thở ấm áp của cô phả nhẹ lên làn da cổ lạnh ngắt của anh. Tuệ Sâm bắt đầu thực hiện kỹ thuật Hô hấp đồng bộ hóa – một phương pháp điều ngự tâm tính cổ truyền kết hợp khí công y học. Cô chủ động hít vào thật sâu, thật chậm, giữ hơi thở lại trong lồng ngực ba giây để tịnh hóa khí huyết, rồi nhẹ nhàng thở ra thật đều đặn.


"Diệc Kính... thở theo tôi..." Tuệ Sâm thì thầm bên tai anh, giọng nói của cô ấm áp và kiên định giữa tiếng gió bão gầm rú bên ngoài hang đá.


Thông qua sự liên kết xúc giác kỳ lạ của khế ước hoán huyết, nhịp thở sâu và chậm của Tuệ Sâm bắt đầu truyền dẫn một dòng năng lượng ấm áp sang hệ thần kinh của Diệc Kính. Trái tim đang thoi thóp của anh dường như cảm nhận được nhịp đập kiên cường từ lồng ngực cô áp sát phía sau. Nhịp tim của anh bắt đầu biến đổi, từ những nhịp đập đứt quãng, hỗn loạn dần trở nên đều đặn hơn, nương theo từng nhịp thở nhịp nhàng của cô.


Sự tiếp xúc da thịt gần gũi và ngượng ngùng giữa hai kẻ thù truyền kiếp dần xóa nhòa rào cản phòng bị tinh thần bấy lâu nay. Tuệ Sâm nhắm mắt lại, cô cảm nhận được mùi hương trầm u tối đặc trưng của dinh thự Thẩm gia trên cơ thể anh lúc này đã hòa quyện cùng mùi hương thảo mộc thanh khiết từ chiếc vòng ngọc cổ Tuệ Thanh đeo trên tay cô.


Thời gian trôi đi chậm chạp trong bóng tối của hang đá Sương Lạnh. Thân nhiệt của Tuệ Sâm bị hao tổn nghiêm trọng do chia sẻ hết cho Diệc Kính. Đôi môi cô bắt đầu chuyển sang màu tái nhợt, làn da mịn màng nổi lên những nốt gai ốc vì lạnh cực hạn. Nhưng cô vẫn không buông tay, cô ghì chặt lấy anh hơn, dùng hơi ấm cuối cùng của huyết quản mang kháng thể tự nhiên để sưởi ấm cho anh.


Dưới tác động của hơi ấm chậm rãi và nhịp thở đồng bộ, vết sẹo khế ước máu trên cổ tay trái của cả hai người bắt đầu nhạt màu dần, từ màu đỏ rực dữ dội chuyển sang một màu hồng nhạt bình yên. Điều này minh chứng cho việc Thệ Huyết Trùng đang duy trì trạng thái Ức chế tĩnh (Ngủ đông) hoàn hảo, không hề có dấu hiệu thức tỉnh cắn xé kinh mạch.


Lồng ngực của Diệc Kính bắt đầu phập phồng mạnh mẽ hơn. Một luồng sinh khí ấm áp nhen nhóm từ tim anh, lan tỏa dần ra các đầu ngón tay chân đang bị đóng băng.


Trong ánh sáng mờ ảo, yếu ớt hắt qua khe đá sạt lở của hang, Thẩm Diệc Kính khẽ động đậy hàng mi dày phủ đầy sương tuyết. Anh từ từ mở mắt, thần trí vẫn còn mơ màng do dư chấn của cơn sốt phản phệ. Cảm giác đầu tiên chạm vào giác quan của anh là một hơi ấm dịu dàng, mềm mại đang bao bọc lấy toàn bộ tấm lưng mình, và một nhịp thở nhịp nhàng, kiên định đang áp sát bên tai.


Diệc Kính khẽ nghiêng đầu nhìn sang bên cạnh. Gương mặt thanh tú, đoan trang của Tuệ Sâm hiện ra ngay sát sạt tầm mắt anh. Làn da cô nhợt nhạt, đôi môi run rẩy vì lạnh, nhưng ánh mắt cô nhìn anh lại tràn ngập một sự kiên định bất khuất và một chút lo âu không thể che giấu.


Anh bàng hoàng nhận ra, người con gái của kẻ thù truyền kiếp – người mà anh luôn nghi kỵ và đề phòng – lại đang dùng chính mạng sống và thân thể của mình để sưởi ấm, giật lại sinh mệnh cho anh từ tay tử thần.


Diệc Kính khẽ mím môi, giọng nói trầm thấp, khàn đặc rít qua kẽ răng run rẩy, chứa đựng một sự u uất và giằng xé nội tâm sâu sắc:


"Tại sao... cô lại cố cứu kẻ thù của cha cô?"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!