Bão Tuyết Hoàng Liên Sơn
Tiếng gió hú ngoài cửa sổ homestay 'Mây Ngàn' đột ngột tăng âm lượng, rít lên những âm thanh sắc nhọn tựa hồ hàng vạn lưỡi đao cào xé vào vách gỗ pơ-mu. Làn sương mù đặc quánh từ thung lũng Fansipan tràn qua khe cửa, mang theo cái lạnh buốt xương của đỉnh Hoàng Liên Sơn đang chìm trong trận bão tuyết thế kỷ.
Trong phòng khách, ánh lửa từ lò sưởi củi bập bùng, hắt những vệt sáng cam dài u uất lên gương mặt nhợt nhạt của Thẩm Diệc Kính. Anh vẫn nằm bất động trên chiếc giường gỗ lớn, hơi thở mỏng manh như sợi chỉ, lồng ngực phập phồng đứt quãng. Mỗi nhịp thở yếu ớt của anh đều dội thẳng vào tim Tuệ Sâm một cơn đau thắt nghẹn qua sợi dây khế ước hoán huyết vô hình.
Cổ tay trái của cô, ẩn dưới dải lụa đỏ bỉ ngạn quấn chặt, vẫn đang rỉ ra những giọt máu tươi ấm nóng. Vết sẹo khế ước nứt vỡ nhói buốt dường như đang nhắc nhở cô rằng thời gian của cả hai không còn nhiều. Chỉ mười hai tiếng. Đó là giới hạn tối đa mà Băng Phiến cổ truyền và chín cây kim bạc ám đen của cô có thể kiềm chế hoạt động cắn xé của Thệ Huyết Trùng trong huyết quản Diệc Kính.
"Sâm! Sâm ơi! Hỏng rồi!"
Mai Chi từ phía cửa chính hớt hải chạy vào, gương mặt cô gái vùng cao cắt không còn giọt máu. Chiếc đèn bão trên tay cô chao đảo mạnh, ánh lửa leo lét soi rõ bờ môi đang run rẩy vì sợ hãi. Cô vội vã chốt chặt cánh cửa gỗ dày, giọng nói lạc đi vì hoảng loạn:
"Có người... có người đang tiến vào vườn mận phía sau nhà! Tớ vừa đứng trên ban công nhìn xuống, thấy những vệt sáng cực nhỏ của đèn pin chuyên dụng. Chúng đông lắm, ít nhất phải bốn, năm tên. Chúng đang khép vòng vây hướng thẳng về phía homestay!"
Tuệ Sâm siết chặt nắm tay, bả vai trái đau nhói lên một nhịp dữ dội do phản chiếu vết thương chưa lành của Diệc Kính. Cô quay sang nhìn lão nông hái thuốc A Páo đang trầm ngâm bên cạnh.
"Bác A Páo, truy binh của Thẩm gia hoặc sát thủ họ Quách đã lần theo dấu vết định vị để tìm đến đây rồi. Chúng ta không thể ở lại đây làm liên lụy đến Mai Chi."
Cánh cửa buồng trong bỗng kẹt mở. Một thân ảnh lảo đảo bước ra, tựa người vào khung cửa gỗ để giữ thăng bằng. Đó là Quốc Khánh. Người cựu đặc công gầy sụp đi, bộ quần áo dính đầy máu khô và tuyết trắng rách nát, một bên cánh tay buông thõng do chấn thương xương bả vai từ cuộc chặn xe sinh tử trên đèo đêm qua. Nhưng đôi mắt anh vẫn quắc thước, chứa đựng sự trung nghĩa bất khuất của một người lính dạn dày trận mạc.
"Mợ cả... đưa Tổng giám đốc đi trước đi..." Quốc Khánh thều thào, tay phải rút khẩu súng ngắn quân dụng từ trong hông áo ra, tiếng lên đạn nghe rắc một âm thanh lạnh lùng. "Tôi đã kéo lê cái mạng tàn này đến được đây, nghĩa là nhiệm vụ chặn xe ở Hà Nội đã hoàn thành một nửa. Lần này, tôi sẽ ở lại cản địa ở lối vào thung lũng. Chỉ cần tôi còn một hơi thở, không một tên nào được phép bước qua cánh cổng tre này."
"Khánh, anh đang bị thương nặng, kinh mạch bả vai đã hoại tử một phần do nọc độc ám khí!" Tuệ Sâm bước lại gần, định giơ tay bắt mạch cho anh.
"Không kịp nữa rồi, mợ cả!" Quốc Khánh dứt khoát lùi lại một bước, né tránh tay cô. Gương mặt chữ điền của anh hằn lên một nụ cười nhạt nhòa giữa làn hơi thở đóng băng. "Mạng của tôi là do Tổng giám đốc cứu từ chiến trường Trung Đông về. Giờ trả lại cho anh ấy, coi như nhân quả đã tròn. Bác A Páo, xin bác hãy dùng đường mòn đi rừng đưa họ trốn vào Thung lũng Sương Mù ngay lập tức!"
A Páo nhìn khẩu súng trên tay Quốc Khánh, rồi nhìn dải lụa đỏ thấm máu trên cổ tay Tuệ Sâm. Lão nông người Mông thở dài một tiếng đầy quyết đoán, giắt con dao đi rừng sắc lẹm vào hông, bước lại gần giường bệnh, cúi người xốc Diệc Kính lên vai.
"Được! Cái ơn của y sư Tuệ Minh năm xưa lớn hơn trời đất. Người Mông ta nói lời giữ lời. Cô Tuệ Sâm, đi theo ta! Chúng ta phải bỏ lại toàn bộ hành lý cồng kềnh, chỉ mang theo những gì có thể giắt vào người. Thung lũng Sương Mù không dung thứ cho những kẻ mang vác nặng nề!"
Tuệ Sâm cắn chặt môi, nén giọt nước mắt bất lực trước sự hy sinh của Quốc Khánh. Cô nhanh chóng thu dọn hộp gỗ chứa chín cây kim bạc bỉ ngạn và hũ Băng Phiến cổ truyền giắt chặt vào thắt lưng áo dài. Cô quay sang ôm chặt lấy Mai Chi một nhịp khẩn cấp:
"Chi, cậu hãy trốn vào mật thất dưới hầm rượu ngay lập tức. Đừng ra ngoài dù có nghe thấy bất kỳ tiếng động nào. Khi cảnh sát của Nguyễn Tiến đến, hãy đưa cho anh ấy bản đồ này."
Mai Chi gật đầu lia lịa, nước mắt giàn giụa trên đôi má ửng hồng vì lạnh.
Tuệ Sâm bước nhanh theo bóng lưng lực lưỡng của A Páo đang cõng Diệc Kính băng qua lối cửa sau, lao thẳng vào màn đêm bão tuyết Hoàng Liên Sơn đang gầm rú điên cuồng.
Ngay khi bước chân họ vừa chạm vào nền tuyết xốp bên ngoài, cái lạnh thấu xương lập tức táp thẳng vào mặt Tuệ Sâm như hàng vạn nhát dao cắt. Sương mù dày đặc bao phủ toàn bộ tầm nhìn, chỉ còn lại màu trắng xóa u ám của tuyết và bóng tối của rừng già. Gió rít qua các khe đá dựng đứng tạo nên những tiếng hú ghê rợn như tiếng quỷ khóc thần gào.
"Đi sát sau lưng ta! Không được dẫm lệch dấu chân của ta!" A Páo hét lên giữa tiếng gió bão, giọng nói khàn khàn nhưng đầy uy lực của một sơn nhân thông thuộc địa hình. "Dưới lớp tuyết này là vách đá sạt lở và các bẫy hố sụt tự nhiên. Sảy chân một bước là tan xương nát thịt!"
Tuệ Sâm bấm chặt các đầu ngón chân tê dại xuống nền tuyết trơn trượt. Mỗi bước đi đối với cô lúc này là một cực hình vật lý. Kinh mạch tay trái của cô nhói đau liên hồi, vết sẹo khế ước máu rỉ ra không ngừng, thấm đỏ cả một dải lụa đỏ bỉ ngạn. Cô cảm nhận rõ ràng nhịp tim của Diệc Kính trên lưng A Páo đang đập loạn nhịp, yếu ớt và hoảng loạn thông qua sự đồng cảm xúc giác của khế ước hoán huyết.
"Đoàng! Đoàng!"
Tiếng súng ngắn vang lên chát chúa từ phía homestay 'Mây Ngàn', xé toạc màn đêm tĩnh lặng của núi rừng, tiếp theo là những tiếng la hét giận dữ và tiếng kim loại va đập gắt gao. Quốc Khánh đã nổ súng khai chiến.
Tuệ Sâm ngoảnh lại nhìn vệt sáng lửa bùng lên mờ ảo sau rặng mận, lòng cô nặng trĩu. Nhưng cô biết mình không được phép dừng lại. Cô phải tiến lên phía trước, giữ mạng cho bản thân và cho người đàn ông đang hôn mê kia.
Họ di chuyển liên tục suốt hơn nửa giờ đồng hồ dọc theo một con đường mòn cheo leo khuất sau vách đá dốc đứng. Gió bão quật mạnh đến mức có những lúc Tuệ Sâm tưởng chừng như mình sắp bị thổi bay khỏi sườn núi. Đột nhiên, A Páo dừng lại sau một gốc cây thông cổ thụ phủ đầy tuyết, giơ tay ra hiệu cho cô nằm rạp xuống.
Tuệ Sâm vội vàng áp sát người vào lớp tuyết lạnh buốt, nín thở quan sát.
Qua làn sương mù mờ ảo, cách vị trí của họ khoảng một trăm mét về phía dưới thung lũng, một vệt sáng màu đỏ sẫm cực nhỏ đang quét liên tục qua các bụi cây. Đó không phải là ánh sáng đèn pin thông thường. Đó là tia hồng ngoại của thiết bị định vị ban đêm chuyên dụng.
"Kẻ ám sát giấu mặt của họ Quách..." Tuệ Sâm thầm nghĩ, tim cô đập dồn dập. Tên sát thủ tinh nhuệ này đang sử dụng kính tầm nhiệt hồng ngoại để quét tìm thân nhiệt của họ giữa môi trường tuyết lạnh âm độ.
"Mẹ kiếp! Chúng có mắt thần nhìn xuyên đêm!" A Páo thì thầm đầy giận dữ, tay ông siết chặt chuôi dao đi rừng. "Gió đang thổi ngược chiều, hơi ấm cơ thể của chúng ta sẽ bốc lên và làm lộ vị trí ngay lập tức. Để ta đốt một bó đuốc nhựa thông sưởi ấm cho thằng bé này rồi dẫn chúng đi hướng khác!"
"Không được đốt đuốc, bác A Páo!" Tuệ Sâm vội vàng nắm lấy tay ông, ngăn cản quyết định mạo hiểm. "Khói từ đuốc nhựa thông sẽ bốc lên cao và làm lộ vị trí ẩn nấp của chúng ta ngay tức thì trong màn sương mỏng này. Hơn nữa, tia hồng ngoại của chúng cực kỳ nhạy cảm với nguồn nhiệt lớn. Đốt lửa lúc này chẳng khác nào tự nộp mạng!"
"Thế giờ làm sao? Thằng bé này đang lạnh ngắt như thây ma rồi, không sưởi ấm cho nó thì tim nó ngừng đập mất thôi!" A Páo lo lắng nhìn Diệc Kính đang mê sảng rên rỉ trên vai mình.
Tuệ Sâm áp sát tai vào lồng ngực của Diệc Kính. Nhịp tim của anh đập cực kỳ chậm, chỉ khoảng ba mươi nhịp một phút, hơi thở lạnh ngắt rầm rì tên cô trong vô thức. Nhưng kỳ lạ thay, cô nhận thấy vết sẹo bỉ ngạn trên cổ tay trái của mình bớt rỉ máu đỏ rực, cơn đau thắt ngực phản chiếu cũng dịu đi đáng kể so với lúc ở trong homestay ấm áp.
Một ý nghĩ táo bạo lóe lên trong đầu của vị Kim Y sư xuất chúng.
Cô nhớ lại quy tắc 'Bảo quản nhiệt độ âm' chép trong cổ thư Thần Nông Bản Thảo: Thệ Huyết Trùng là loại ký sinh trùng ưa nhiệt độ ấm nóng của huyết quản khi vật chủ bị kích động cảm xúc. Chúng hoạt động điên cuồng và cắn xé kinh mạch mạnh nhất khi cơ thể phát sốt cao. Nhưng khi gặp nhiệt độ lạnh sâu cực hạn, hoạt động sinh học của tà trùng sẽ bị tê liệt hoàn toàn, rơi vào trạng thái ngủ đông tự nhiên. Cái lạnh buốt giá của Hoàng Liên Sơn lúc này vô tình lại là một chất ức chế tự nhiên tốt nhất, biến cái lạnh thấu xương thành một liều thuốc tê sinh học khống chế trùng độc.
"Bác A Páo, chúng ta không được sưởi ấm cho anh ấy lúc này!" Tuệ Sâm kiên định nói, ánh mắt cô lóe lên tia sáng trí tuệ giữa đêm tối. "Cái lạnh sâu của tuyết Sa Pa đang giúp tê liệt hoạt động cắn xé của Thệ Huyết Trùng, giữ cho hệ tuần hoàn của anh ấy không bị hoại tử. Chúng ta phải tận dụng chính cái lạnh này để ngụy trang thân nhiệt chống lại mắt thần hồng ngoại của kẻ thù!"
"Ngụy trang thân nhiệt bằng tuyết lạnh sao? Cô điên rồi à? Thể xác người phàm làm sao chịu nổi cái buốt này?" A Páo bàng hoàng nhìn cô.
"Cháu mang huyết mạch kháng độc của Tuệ gia, cơ thể có khả năng tự điều hòa khí huyết tốt hơn người thường. Còn Diệc Kính đang trong trạng thái ngủ đông của tà trùng, nhịp tim thấp sẽ giúp anh ấy giảm tiêu thụ oxy và chịu lạnh tốt hơn." Tuệ Sâm dứt khoát giải thích. "Chúng ta phải ngâm mình qua lớp tuyết lạnh để hạ thân nhiệt đồng bộ với môi trường xung quanh. Chỉ có cách đó mới vô hiệu hóa được thiết bị định vị hồng ngoại của tên sát thủ!"
Không đợi A Páo đồng ý, Tuệ Sâm chủ động cúi xuống bốc từng nắm tuyết lạnh buốt, xoa đều lên bả vai, cổ và lồng ngực của mình. Cái lạnh buốt giá lập tức thấm qua lớp vải áo dài mỏng manh, áp sát vào làn da cô, khiến cô rùng mình co rúm người lại, hàm răng va vào nhau lập cập. Nhưng cô cắn chặt môi, dùng kỹ thuật Khống chế biểu cảm vật lý để giữ cho nhịp thở của mình chậm lại, đều đặn và sâu sắc.
Cô bò lại gần Diệc Kính, nhẹ nhàng đắp một lớp tuyết mỏng lên vùng bả vai đang bị thương của anh và dọc theo lồng ngực trái. Hơi lạnh buốt giá chạm vào da thịt khiến Diệc Kính khẽ rên rỉ một tiếng nhỏ, nhịp tim anh lập tức hạ xuống mức tối thiểu, đồng bộ hoàn hảo với nhịp tim đang chậm lại của Tuệ Sâm.
"Bác A Páo, giúp cháu phủ tuyết lên người anh ấy và cháu! Chúng ta phải nằm im ở đây, không được phát ra bất kỳ tiếng động nào!"
A Páo kinh ngạc trước bản lĩnh kiên cường và kiến thức y lý táo bạo của cô con gái y sư Tuệ Minh. Ông không nói thêm lời nào, nhanh chóng dùng cành thông gạt tuyết phủ kín lên thân thể của Tuệ Sâm và Diệc Kính, chỉ chừa lại một khe hở nhỏ để thở, còn bản thân ông thì lách người vào hốc cây cổ thụ, nín thở chờ đợi.
Từ dưới lớp tuyết lạnh buốt, Tuệ Sâm áp sát người vào lồng ngực lạnh ngắt của Diệc Kính. Qua lớp áo sũng nước đá, cô cảm nhận được hơi ấm mỏng manh cuối cùng của anh đang truyền sang cô, và ngược lại, hơi ấm của cô cũng đang giúp giữ cho ngọn lửa sinh mệnh của anh không bị dập tắt hoàn toàn. Sự tiếp xúc da thịt ngượng ngùng giữa hai kẻ thù truyền kiếp lúc này không còn ranh giới của thù hận dòng tộc, chỉ còn lại bản năng sinh tồn nguyên thủy nhất của hai sinh mệnh đang ràng buộc chặt chẽ vào nhau.
Vệt sáng đỏ sẫm của tia hồng ngoại quét qua quét lại trên lớp tuyết phủ kín người họ. Cách đó chưa đầy mười mét, tiếng bước chân dẫm lên tuyết xốp vang lên sát sạt, nặng nề và đều đặn.
Tuệ Sâm nín thở hoàn toàn, tim cô đập chậm đến mức gần như dừng lại. Cô cảm nhận rõ ràng tiếng xột xoạt của tà áo mưa đen sẫm của Kẻ ám sát giấu mặt đang lướt qua bụi cây khô sát cạnh họ. Tên sát thủ dừng lại vài giây, nhìn chăm chú vào màn hình thiết bị định vị hồng ngoại cầm tay. Màn hình chỉ hiển thị một màu xanh lam lạnh ngắt của tuyết Hoàng Liên Sơn, không hề có bất kỳ vệt đỏ nhiệt độ nào của cơ thể người phàm.
Thiết bị hồng ngoại của kẻ thù đã bị vô hiệu hóa hoàn toàn nhờ phương pháp ngụy trang thân nhiệt táo bạo của Tuệ Sâm.
Tên sát thủ hừ lạnh một tiếng đầy thất vọng, tắt thiết bị định vị rồi cất bước đi tiếp về hướng đỉnh đèo sạt lở phía trước, bóng đen của hắn nhanh chóng chìm vào màn sương mù dày đặc.
Chờ cho tiếng bước chân của kẻ thù hoàn toàn biến mất sau vách đá, A Páo mới vội vàng gạt lớp tuyết phủ trên người Tuệ Sâm và Diệc Kính ra.
"Mau dậy đi! Hai đứa bay sắp đông cứng thành đá thật rồi!" A Páo lo lắng đỡ Tuệ Sâm dậy.
Gương mặt Tuệ Sâm lúc này đã tím tái vì lạnh, đôi môi không còn một vệt máu, hai bàn tay run rẩy dữ dội do kinh mạch bị nhiễm lạnh sâu. Nhưng đôi mắt cô vẫn sáng quắc một ý chí kiên định. Cô vội vã kiểm tra mạch tượng của Diệc Kính, thấy nhịp tim anh tuy yếu nhưng đã ổn định, không còn hiện tượng co thắt tà trùng dữ dội như trước.
"Bảo quản nhiệt độ âm... thực sự có tác dụng..." Tuệ Sâm thều thào, nụ cười nhợt nhạt hiện trên môi.
"Nhưng sương độc từ thung lũng đang tràn lên rồi, gió đã đổi chiều!" A Páo nhìn làn sương mù bắt đầu chuyển sang màu tím nhạt u uất đang cuồn cuộn bốc lên từ phía vực sâu dưới chân núi. "Chúng ta không thể đi lối mòn chính được nữa. Phải leo qua sườn dốc sạt lở phía trước để tìm nơi trú ẩn!"
A Páo tiếp tục xốc Diệc Kính lên vai, Tuệ Sâm bám chặt vào vạt áo chàm của ông, loạng choạng bước đi giữa màn sương độc bắt đầu lan tỏa. Cái lạnh buốt giá hòa lẫn mùi hăng hắc của sương độc khiến lồng ngực Tuệ Sâm đau nhói, khó thở cực độ.
"Rắc! Rắc!"
Tiếng động lớn vang lên từ phía trên đỉnh đầu. Trận bão tuyết dữ dội đã làm mất liên kết của lớp đất đá phía trên sườn dốc cheo leo. Một mảng tuyết lớn cùng đất đá sạt lở bắt đầu trượt xuống dồn dập, đổ ập về phía lối đi nhỏ của họ.
"Cẩn thận! Tuyết lở!" A Páo hét lên.
Trong khoảnh khắc sinh tử, khi một mảng tuyết lớn đổ ập xuống xé toạc lối đi mòn, A Páo nhanh như chớp dùng một tay túm chặt lấy cổ áo dài của Tuệ Sâm, tay kia ghì chặt Diệc Kính trên vai, rồi cả ba người cùng trượt mạnh xuống một sườn dốc dựng đứng cheo leo phủ đầy tuyết trắng, lao thẳng vào bóng tối u uất của một hang đá hoang vu khuất sâu dưới lòng núi.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!