Nhạc nềnAfternoon_Garden

Trạm Trú Ẩn Giữa Mây Ngàn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng bước chân nặng nề nện trên nền tuyết xốp bên ngoài chiếc SUV bọc thép đã chết máy dội vào màng nhĩ Tuệ Sâm như những tiếng gõ cửa của tử thần. Gió bão Hoàng Liên Sơn vẫn gầm rú liên hồi, quất những mảng tuyết lớn vào khung kính chắn gió rạn nứt. Trong khoang cabin u tối và lạnh ngắt, hơi ấm duy nhất còn sót lại là lồng ngực phập phồng yếu ớt của Thẩm Diệc Kính. Anh vẫn gục trên vai cô, máu đen từ khóe môi anh đã bắt đầu đông cứng lại thành một vệt sẫm màu, bốc lên mùi hăng hắc khó chịu của tà trùng đang điên cuồng cắn xé kinh mạch.


Cổ tay trái của Tuệ Sâm nhói lên từng đợt buốt nhói. Dải lụa đỏ bỉ ngạn quấn quanh vết sẹo khế ước đã sũng máu, từng giọt huyết dịch nóng ấm rỉ ra, nhỏ xuống nền tuyết trắng tràn vào qua khe cửa móp méo. Cơn đau phản chiếu từ vết thương rách toạc trên vai Diệc Kính dội thẳng vào xương tủy cô, khiến bả vai trái của cô cứng đờ, đau đớn như bị hàng vạn chiếc kim nung đỏ đâm xuyên.


"Mợ cả... chạy đi..." Tiếng thì thầm của Quốc Khánh vang lên từ phía cửa lái. Gương mặt chữ điền của người cựu đặc công sạm đi vì lạnh và kiệt sức, nhưng đôi mắt anh vẫn quắc thước trong bóng tối. Anh hé mở cửa xe, tay siết chặt báng súng ngắn. "Tôi sẽ nổ súng thu hút sự chú ý của truy binh Thẩm gia. Mợ phải đưa Tổng giám đốc băng qua lối mòn phía sau vách đá này. Đi khoảng hai cây số nữa sẽ thấy một thung lũng khuất sương, đó là nơi có homestay 'Mây Ngàn' của cô Mai Chi. Tôi đã gửi tọa độ trước khi hệ thống liên lạc bị ngắt."


"Còn anh thì sao, Khánh?" Tuệ Sâm nghiến răng, cố gượng dậy dẫu bả vai đau đớn đến mức muốn rụng rời.


"Nhiệm vụ của tôi là bảo vệ hai người." Quốc Khánh nở một nụ cười nhạt nhòa giữa làn hơi thở đóng băng. "Chỉ cần Tổng giám đốc sống sót, cái mạng này của tôi có bỏ lại giữa rừng tuyết này cũng đáng. Đi mau!"


Không đợi cô trả lời, Quốc Khánh lao ra khỏi cabin. Tiếng súng ngắn vang lên chát chúa giữa màn đêm bão tuyết, xé toạc tiếng gió rít. Ngay lập tức, những tiếng la hét và ánh đèn pin quét dồn dập hướng về phía ngược lại của lối mòn.


Tuệ Sâm không cho phép mình chần chừ. Cô biết rõ luật nhân quả sinh học của khế ước này: Diệc Kính chết, cô cũng chỉ có tối đa ba tiếng để sống trước khi hệ tuần hoàn tự hoại tử. Cô dùng hết sức bình sinh, kéo cánh tay to lớn của Diệc Kính choàng qua cổ mình. Một bên vai chịu đau đớn tột cùng, một bên gánh vác thân thể nặng trĩu của người đàn ông, Tuệ Sâm loạng choạng bước xuống xe.


Cái lạnh thấu xương của Sa Pa lập tức táp thẳng vào mặt cô như những nhát dao cắt. Nhưng kỳ lạ thay, khi những bông tuyết lạnh buốt chạm vào cổ tay trái đang rỉ máu của cô, cơn đau thắt ngực bỗng dịu đi một nhịp nhỏ. Tuệ Sâm sững người, lý trí của một Kim Y sư lập tức hoạt động. Cô nhớ lại những ghi chép mơ hồ trong cuốn y thư da dê của dòng họ: tà trùng Thệ Huyết Trùng nhạy cảm cực hạn với nhiệt độ. Chúng hoạt động điên cuồng trong môi trường nóng ẩm của huyết quản khi vật chủ bị kích động, nhưng sẽ rơi vào trạng thái ngủ đông khi gặp nhiệt độ lạnh sâu. Cái lạnh buốt giá của Hoàng Liên Sơn lúc này vô tình lại là một liều thuốc tê tự nhiên, kìm hãm bớt sự tàn phá của trùng độc lên hệ thần kinh của Diệc Kính.


"Hãy ráng chịu đựng, Diệc Kính... chúng ta sắp thoát rồi..." Cô thầm thì, hơi thở phả vào tai anh.


Bằng ý chí sinh tồn kiên cường của một người con gái phố cổ Hà Nội mang trong mình dòng máu y sư bất khuất, Tuệ Sâm dìu Diệc Kính băng qua những bụi gai phủ tuyết, lách qua những khe đá hẹp trơn trượt. Đôi giày vải của cô đã sũng nước đá, hai bàn chân tê dại không còn cảm giác, nhưng cô vẫn bước đi, mắt không rời lối mòn mờ mịt phía trước.


Sau gần một giờ đồng hồ vật lộn giữa ranh giới sinh tử, khi thể lực của Tuệ Sâm đã chạm ngưỡng kiệt quệ hoàn toàn, ánh sáng vàng ấm áp từ một ngôi nhà gỗ nhỏ ẩn hiện sau rặng mận sương mù phía cuối thung lũng xuất hiện như một phép màu. Đó chính là homestay 'Mây Ngàn'.


Tuệ Sâm dùng chút tàn lực cuối cùng, đẩy cánh cổng tre sập sệ, loạng choạng dìu Diệc Kính ngã sụp xuống trước hiên nhà gỗ.


"Ai đó?"


Cánh cửa gỗ bật mở. Một cô gái trẻ tuổi mặc trang phục thổ cẩm cách tân xinh xắn, tay cầm chiếc đèn bão bước ra. Nhìn thấy hai thân ảnh đẫm máu và tuyết nằm gục dưới hiên, Mai Chi hoảng loạn hét lên một tiếng nhỏ, vội vàng đặt đèn bão xuống và chạy lại đỡ lấy Tuệ Sâm.


"Trời đất ơi! Sâm đấy ư? Sao cậu lại ra nông nỗi này?" Mai Chi nhận ra người bạn cũ qua làn sương mù, giọng cô run rẩy vì kinh hãi khi nhìn thấy vết máu đen kịt trên bả vai và dải lụa đỏ bỉ ngạn sũng máu trên cổ tay Tuệ Sâm.


"Chi... cứu... cứu anh ấy trước..." Tuệ Sâm thều thào, ngón tay run rẩy chỉ về phía Diệc Kính đang nằm bất động, hơi thở mỏng manh như sợi tơ trời.


Mai Chi tháo vát nhanh nhẹn, lập tức cùng Tuệ Sâm dìu Diệc Kính vào trong nhà. Căn phòng khách của homestay được bài trí ấm áp với lò sưởi củi và hương trà quế thơm nhẹ, nhưng bầu không khí lập tức bị bao phủ bởi mùi máu và tử khí lạnh lẽo tỏa ra từ người đàn ông quyền lực nhất Thẩm gia.


Họ đặt Diệc Kính lên chiếc giường gỗ pơ-mu lớn giữa phòng. Lúc này, thể trạng của anh đã rơi vào Ngưỡng cận tử (3 giờ vàng) cực kỳ nguy hiểm. Gương mặt anh nhợt nhạt đến mức môi chuyển sang màu tím xám, nhưng cơ thể lại bắt đầu phát sốt ngược chiều – một hiện tượng dị biến nhiệt độ cực đoan khi tà trùng bị kích ứng bởi vết thương nhiễm trùng ở vai trái và cái lạnh đột ngột.


"Sâm! Để tớ gọi trạm xá hoặc lấy thuốc hạ sốt Tây y cho anh ấy uống! Tớ có sẵn hòm thuốc cấp cứu ở đây!" Mai Chi luống cuống chạy lại tủ kính, lôi ra một hộp thuốc chứa các loại thuốc hạ sốt, kháng sinh và ống tiêm giảm đau ngoại khoa.


"Không được dùng thuốc Tây!" Tuệ Sâm hét lên, giọng cô khàn đặc đầy kiên quyết. Cô gượng dậy, giữ chặt lấy tay Mai Chi. "Cơ thể anh ấy đang bị nhiễm độc mãn tính, tà trùng trong người anh ấy phản ứng cực kỳ gay gắt với các hoạt chất hóa dược co thắt mạch. Nếu tiêm thuốc hạ sốt Tây y lúc này, hệ tuần hoàn của anh ấy sẽ lập tức đào thải và co thắt cơ tim vĩnh viễn!"


"Nhưng người anh ấy nóng như lửa thế này, không hạ sốt thì não sẽ bị tổn thương mất!" Mai Chi hoảng hốt.


Tuệ Sâm không giải thích thêm. Cô tiến lại giường, đặt ba ngón tay lên cổ tay phải của Diệc Kính. Nhịp mạch đập dồn dập, đứt quãng, mạch tượng như sợi dây đàn căng hết cỡ sắp đứt. Cảm ứng nhịp tim từ xa truyền về lồng ngực cô một cơn đau thắt nghẹn, khiến cô phải Khống chế biểu cảm vật lý cực hạn để giữ cho đôi bàn tay của mình không bị run rẩy. Cô biết mình chỉ còn chưa đầy hai tiếng trước khi tim anh ngừng đập hoàn toàn.


"Chi, giúp tớ chuẩn bị một thau nước ấm sạch, một chiếc khăn khô và tìm cho tớ một hũ 'Băng Phiến cổ truyền' kết tinh tự nhiên. Cậu có trữ loại đó ở đây không?" Tuệ Sâm hỏi, mắt không rời gương mặt đang co giật nhẹ của Diệc Kính.


"Có! Người dân bản địa ở đây thường mang băng phiến tự nhiên đến đổi lấy nhu yếu phẩm, tớ có trữ một hũ lớn trong kho để xua đuổi côn trùng! Tớ đi lấy ngay!" Mai Chi vội vàng chạy đi.


Trong lúc chờ đợi, Tuệ Sâm rút từ trong tay áo dài cưới rách nát của mình ra hộp kim bạc bỉ ngạn gia bảo. Lòng cô thắt lại khi nhìn chín cây kim bạc còn lại. Cây kim chủ vị đã bị gãy làm đôi từ đêm qua, và đầu các cây kim khác vẫn còn ám một màu đen sẫm chưa kịp thanh lọc hoàn toàn sau mẻ độc Hủ Cốt Tán của Bà Hà. Thiếu hụt dụng cụ hoàn chỉnh khiến kỹ thuật 'Thập Nhị Huyền Châm' của cô bị hạn chế nghiêm trọng. Cô bắt buộc phải tính toán cực kỳ chuẩn xác từng đường châm để đạt hiệu quả tối đa với số kim ít ỏi còn lại.


Mai Chi mang thau nước ấm và hũ Băng Phiến cổ truyền vào phòng. Tuệ Sâm mở nắp hũ gỗ, một mùi hương đắng buốt, mát lạnh đặc trưng của tinh chất nhựa cây đại thụ ngàn năm tỏa ra khắp căn phòng, lấn át mùi tử khí u tối.


Tuệ Sâm bốc một nắm tinh thể băng phiến trắng muốt, thả vào thau nước ấm cho tan đều, sau đó dùng khăn thấm nước thuốc, nhẹ nhàng lau lên các huyệt đạo lớn trên cơ thể Diệc Kính: huyệt Đại Chùy sau gáy, huyệt Kiên Tỉnh hai bên vai và dọc theo đường kinh mạch quyết âm vị chủ trên lồng ngực anh.


"Ư..." Diệc Kính rên rỉ một tiếng nhỏ trong cơn mê sảng, cơ thịt co rút lại khi tiếp xúc với tính mát cực hạn của băng phiến.


"Giữ chặt vai anh ấy giúp tớ, Chi!" Tuệ Sâm ra lệnh.


Cô cầm một cây kim bạc ám đen, hít sâu một hơi để ổn định tinh thần, rồi hạ châm thần tốc vào huyệt Nhân Nghênh trên cổ anh để điều hòa dòng chảy của máu. Ngay khi mũi kim cắm sâu một phân, một dòng máu đen kịt rỉ ra từ chân kim, tỏa ra mùi hăng hắc khó chịu. Tuệ Sâm cảm thấy lồng ngực mình nhẹ đi một nhịp nhỏ, chứng tỏ độc tố trong người anh đang bắt đầu được giải tỏa gián tiếp qua khế ước hoán huyết.


Đúng lúc đó, cánh cửa gỗ của homestay bị đẩy mạnh từ bên ngoài. Gió tuyết lạnh buốt tràn vào phòng kèm theo bóng dáng một cụ già người Mông da ngăm đen, mặc trang phục chàm truyền thống, lưng đeo gùi tre, tay cầm con dao đi rừng sắc lẹm.


"Chi! Có kẻ lạ đột nhập vào thung lũng của ta sao?" Giọng nói khàn khàn, nghiêm nghị của cụ già vang lên đầy cảnh giác.


"Bác A Páo!" Mai Chi mừng rỡ reo lên nhưng lập tức hạ giọng. "Không phải kẻ xấu đâu bác. Đây là Tuệ Sâm, bạn thân từ Hà Nội của cháu. Họ đang bị truy đuổi và người đàn ông này đang sắp chết rồi! Bác giúp cháu với!"


Lão nông hái thuốc A Páo bước lại gần giường. Ánh mắt sắc sảo như chim ưng của ông quét qua gương mặt nhợt nhạt của Diệc Kính, rồi dừng lại ở đống quần áo hiệu đắt tiền đã rách nát của anh. Ông thở dài, gương mặt hằn sâu những nếp nhăn khắc nghiệt lộ vẻ khinh miệt rõ rệt:


"Người hào môn thành phố dính vào tranh đoạt quyền lực, mang tử khí đầy mình thế này thì cứu làm gì? Ta không muốn rước họa vào thân, cũng không muốn thần rừng Hoàng Liên Sơn nổi giận vì cứu kẻ tham lam! Đưa hắn đi chỗ khác đi!" A Páo quay lưng, định bỏ đi.


"Bác A Páo! Xin bác dừng bước!" Tuệ Sâm bất ngờ quỳ sụp xuống nền nhà gỗ trước mặt ông. Đôi bàn tay cô nắm chặt lấy vạt áo chàm của lão nông, ánh mắt kiên định bất khuất của truyền nhân Tuệ Gia Đường ngước nhìn ông. "Cháu không cầu xin bác vì tiền bạc hào môn của Thẩm gia. Cháu cầu xin bác với tư cách là một y sư của Tuệ Gia Đường phố cổ Hà Nội. Người nằm trên giường kia tuy mang huyết mạch của kẻ thù truyền kiếp của cha cháu, nhưng sinh mệnh của anh ấy lúc này đang liên kết chặt chẽ với cháu qua khế ước hoán huyết. Anh ấy chết, cháu cũng không thể sống sót! Cháu cầu xin bác hãy cứu lấy dòng máu cuối cùng của Tuệ gia!"


A Páo khựng lại khi nghe đến ba chữ 'Tuệ Gia Đường'. Ông quay đầu lại, ánh mắt dò xét dừng lại ở bộ kim bạc bỉ ngạn đặt trên khay gỗ cạnh giường. Đôi bàn tay chai sạn của ông cầm một cây kim bạc lên, ngắm nghía hoa văn bỉ ngạn thêu tinh xảo trên chuôi kim.


"Bộ kim bạc bỉ ngạn chính tông của y sư Tuệ Minh..." Giọng A Páo bỗng chùng xuống, sự cảnh giác trong mắt ông biến mất, thay vào đó là một sự tôn kính sâu sắc. "Cô... cô thực sự là con gái của y sư Tuệ Minh sao?"


"Vâng, cháu là Tuệ Sâm, con gái độc nhất của y sư Tuệ Minh." Tuệ Sâm dập đầu sát đất.


"Trời đất ơi..." A Páo vội vàng đỡ cô đứng dậy, giọng ông run rẩy đầy xúc động. "Năm xưa, khi ta bị ngã vách đá gãy xương đùi hoại tử giữa rừng sâu, chính y sư Tuệ Minh đã không quản ngại đường xá xa xôi, mang bộ kim bạc này lên tận bản cứu mạng ta mà không lấy một đồng tiền thuốc. Cái ơn cứu mạng của Tuệ gia, người Mông ta ba đời không được phép quên!"


Ông bước nhanh lại giường, đặt tay lên ngực Diệc Kính kiểm tra, rồi sắc mặt ông lập tức trở nên vô cùng nghiêm trọng:


"Trùng độc Thệ Huyết Trùng đã ăn sâu vào hệ thần kinh tim mạch của hắn. Băng phiến và châm cứu của cô chỉ có thể tạm thời kiềm chế hoạt động cắn xé của trùng độc trong vòng mười hai tiếng thôi. Muốn cứu sống hắn và giải thoát cho cô khỏi cơn phản phệ tàn khốc này, bắt buộc phải dùng đến 'Huyết Linh Chi' ngàn năm để ổn định kinh mạch và tái tạo hồng cầu bị tàn phá."


"Huyết Linh Chi mọc ở đâu thưa bác? Cháu sẵn sàng đi tìm!" Tuệ Sâm vội vàng hỏi, ánh mắt lóe lên tia hy vọng duy nhất.


A Páo nhìn vết sẹo bỉ ngạn đang rỉ máu đỏ tươi trên cổ tay trái của Tuệ Sâm, thở dài lắc đầu đầy ái ngại:


"Nó mọc hoang dã trên các vách đá dựng đứng quanh năm bao phủ bởi sương độc tự nhiên tại Thung lũng Sương Mù Fansipan hiểm trở kia. Muốn hái được nó, cô phải mạo hiểm mạng sống đi vào thung lũng sương độc ngay trong đêm bão tuyết dữ dội này. Sương độc ở đó có thể gây ảo giác và suy hô hấp chết người chỉ trong vòng mười phút nếu không biết cách tránh bẫy tự nhiên."


Tuệ Sâm nhìn Diệc Kính đang nằm thoi thóp trên giường, lồng ngực anh phập phồng yếu ớt dưới tác dụng của băng phiến hạ sốt. Cơn đau nhói buốt từ bả vai trái lại dội lên như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về sợi dây liên kết sinh mệnh bắt buộc giữa hai người. Cô không còn lựa chọn nào khác. Cô phải sống, cha cô phải sống, và để làm được điều đó, cô bắt buộc phải giữ cho kẻ thù Thẩm Diệc Kính này sống sót.


"Cháu không sợ chết thưa bác A Páo. Xin bác hãy dẫn đường cho cháu!" Tuệ Sâm kiên định tuyên bố, ánh mắt tỏa ra một ý chí sắt đá bất khuất.


Bên ngoài, tiếng gió bão đột ngột rú vang dữ dội hơn, quật mạnh vào cánh cửa gỗ homestay như một lời cảnh báo tàn khốc của núi rừng Tây Bắc về một hành trình sinh tử đầy hiểm nguy đang chờ đợi họ phía trước.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!