Đường Đèo Sương Lạnh
Cơn bão tuyết Hoàng Liên Sơn rít lên những tiếng hú ghê rợn qua khe cửa kính nứt rạn của chiếc SUV bọc thép. Gió tuyết quất từng cơn điên cuồng vào thân xe, biến không gian bên ngoài thành một màu trắng xóa u ám, che khuất hoàn toàn những vực sâu thăm thẳm của cung đường đèo hướng lên Sa Pa. Bên trong cabin, bầu không khí ngột ngạt và lạnh ngắt đến mức từng hơi thở ra đều ngưng tụ thành làn sương mỏng. Thẩm Diệc Kính đang gục đầu trên vai Tuệ Sâm. Thân thể anh nóng bỏng như một lò than đang rực cháy, nhưng làn da lại tái nhợt, từng mảng mồ hôi lạnh vã ra liên tục rồi nhanh chóng đóng băng trên vầng trán tuấn tú. Anh lầm bầm tên cô trong cơn mê sảng đẫm máu, giọng khàn đặc đầy dằn vặt: "Tuệ Sâm... đừng... đừng giao ngọc ấn..."
Tuệ Sâm ngồi bất động ở băng ghế sau, hai tay ôm chặt lấy bả vai của Diệc Kính để giữ cho cơ thể anh không bị va đập theo những cú xóc nảy điên cuồng của chiếc xe. Lồng ngực trái của cô nhói lên từng đợt buốt nhói, đau đớn như có hàng vạn cây kim châm cứu nung đỏ đang đâm thẳng vào tim. Đó không phải là vết thương vật lý của riêng cô, mà là sự phản chiếu tàn khốc của Giai đoạn 3: Phản phệ kịch liệt từ Thệ Huyết Trùng. Sự phẫn uất tột cùng của cô đối với dã tâm của Thẩm Chấn – kẻ vừa ra lệnh phong tỏa bệnh viện để đe dọa mạng sống của cha cô, ông Tuệ Minh – đã kích hoạt tà trùng trong huyết quản cả hai. Trùng độc đang điên cuồng cắn xé kinh mạch của Diệc Kính, và thông qua khế ước hoán huyết, cô đang phải gánh chịu một nửa cơn đau xé tâm can ấy.
"Mợ cả! Giữ chặt Tổng giám đốc!" Tiếng hét của Quốc Khánh vang lên từ ghế lái, xé toạc tiếng gầm rú của động cơ. Đôi bàn tay chai sạn của cựu đặc công ghì chặt vô lăng, mắt anh căng ra nhìn qua lớp kính chắn gió đã rạn nứt chân chim sau loạt đạn của vệ sĩ Thẩm gia ở Hà Nội. "Ba chiếc SUV gầm cao màu đen của Chủ tịch đang bám đuôi sát sạt phía sau. Chúng có xích bám tuyết chuyên dụng, tốc độ nhanh hơn chúng ta rất nhiều trên đường đèo trơn trượt này!"
Tuệ Sâm nghiến chặt răng, cố giữ cho giọng nói của mình không bị run rẩy: "Khánh, cứ tập trung lái xe! Đừng để chúng ép sát!"
Cô cúi đầu nhìn Diệc Kính, bàn tay phải thon thả run rẩy tìm kiếm mạch đập nơi cổ tay anh. Cô thực hiện Mạch chẩn đồng bộ dã chiến ngay trong tình trạng xe rung lắc dữ dội. Tay trái cô tự bắt mạch cho chính mình, tay phải đặt lên động mạch quay của Diệc Kính. Nhịp mạch của hai người đập dồn dập, hỗn loạn và không hề có quy luật. Mạch tượng của Diệc Kính lúc này như sợi dây đàn căng hết cỡ sắp đứt, biểu hiện của chứng suy tim cấp do độc mãn tính tích tụ bấy lâu nay bị tà trùng kích ứng bùng phát. Cảm ứng nhịp tim từ xa truyền về lồng ngực cô những nhịp đập hoảng loạn, nghẹn ứ, khiến cô khó thở đến mức lồng ngực phập phồng liên tục.
"Khụ..."
Diệc Kính đột ngột co giật mạnh, một ngụm dịch vị lẫn máu đen rỉ ra từ khóe môi anh. Tuệ Sâm hoảng sợ, cô biết mình phải hạ sốt và định thần cho anh ngay lập tức bằng Bộ kim bạc bỉ ngạn giắt trong tay áo. Cô thò tay rút ra hộp kim bạc, nhưng lòng cô thắt lại khi nhìn thấy cây kim bạc chủ vị đã bị gãy làm đôi từ đêm qua do cơ thịt anh co thắt quá mạnh. Chỉ còn chín cây kim bạc nguyên vẹn, nhưng đầu kim vẫn còn ám đen sẫm chưa kịp phục chế hoàn toàn sau mẻ độc Hủ Cốt Tán.
Chiếc xe đột ngột nảy mạnh lên khi bánh xe chệch vào một hố băng trên đèo. Tuệ Sâm bị hất văng sang bên cạnh, đầu đập vào thành xe đau điếng. Hộp kim bạc suýt nữa rơi khỏi tay cô.
"Mợ cả! Có sao không?" Quốc Khánh hét lên qua gương chiếu hậu, tay liên tục gạt cần số để thực hiện một cú ôm cua mạo hiểm sát mép vực thẳm.
"Tôi không sao!" Tuệ Sâm gượng dậy, cô dùng một tay ôm chặt lấy đầu Diệc Kính, ép đầu anh tựa vào lồng ngực mình để ổn định tư thế châm cứu, tay kia run rẩy cầm cây kim bạc dài hai phân. "Diệc Kính, nghe tôi nói không? Giữ nhịp thở... thở sâu... chậm lại..."
Cô cố gắng thực hiện châm cứu định thần cho anh, hướng mũi kim về phía huyệt Nhân Nghênh trên cổ anh. Nhưng chiếc xe bọc thép lại bị húc mạnh từ phía sau. Một tiếng "rầm" chát chúa vang lên, lực quán tính cực mạnh khiến Tuệ Sâm không thể hạ châm chính xác. Mũi kim bạc sượt qua da cổ Diệc Kính, để lại một vệt xước mỏng rỉ máu. Ngay lập tức, cổ tay trái của Tuệ Sâm dưới dải lụa đỏ bỉ ngạn nhói buốt dữ dội, vết sẹo khế ước máu rỉ ra một dòng huyết dịch nóng ấm, thấm đỏ cả lớp lụa thêu hoa bỉ ngạn cổ điển.
"Chết tiệt! Chúng định dồn chúng ta xuống vực!" Quốc Khánh gầm lên.
Qua cửa kính chiếu hậu, một chiếc SUV đen vượt lên bên hông trái, cố tình húc mạnh vào sườn xe bọc thép để ép họ vào sát vách đá dựng đứng của đèo Hoàng Liên Sơn. Những tia lửa điện bắn ra chói mắt khi hai thân xe kim loại cọ xát dữ dội vào nhau. Tiếng rít chói tai xé toạc màn đêm.
Quốc Khánh nghiến răng thực hiện một cú phanh gấp chiến thuật. Lốp xe ma sát mạnh trên mặt đường phủ băng tuyết, tạo ra một vệt trượt dài đầy nguy hiểm. Chiếc xe đen của truy binh bị lỡ đà, lao vọt lên phía trước. Nhưng lực quán tính cực lớn từ cú phanh gấp đã khiến cơ thể Diệc Kính bị hất mạnh về phía trước, bả vai trái của anh đập mạnh vào lưng ghế lái. Vết thương hở do thanh xà gỗ cháy đè trúng đêm qua lập tức bị rách toạc ra, máu tươi thấm đỏ lớp áo măng tô dạ đen.
"Á!"
Tuệ Sâm thét lên một tiếng đau đớn tột cùng, cô ngã quỵ xuống sàn xe, hai tay ôm chặt lấy bả vai trái của mình. Cảm giác đau đớn phản chiếu hoàn hảo từ thương thế của Diệc Kính dội thẳng vào hệ thần kinh của cô, khiến cô cảm thấy như bả vai mình cũng đang bị một lưỡi dao nung đỏ xẻ dọc da thịt. Nước mắt nóng hổi trào ra, cô cắn chặt môi đến mức rỉ máu để không bị ngất đi trước cơn đau tàn khốc này.
Trong lúc Tuệ Sâm đang quằn quại dưới sàn xe, khứu giác nhạy bén vượt trội của một nhà y Đông y của cô đột ngột nhận diện được một mùi hương lạ lùng xen lẫn trong không khí lạnh buốt của cabin. Đó không phải là mùi máu, cũng không phải mùi khói súng, mà là một mùi hóa chất nồng nặc, hăng hắc và dễ bắt lửa.
"Xăng... có mùi xăng rò rỉ!" Tuệ Sâm thở dốc, cô cố gắng gượng dậy, hét lên với Quốc Khánh. "Khánh! Bình xăng hoặc đường ống dẫn nhiên liệu của xe bị vỡ rồi! Xe sắp gặp tai nạn nếu không dừng lại ngay!"
Quốc Khánh nhìn vào bảng điều khiển, kim báo nhiên liệu đang tụt xuống với tốc độ chóng mặt, đèn báo lỗi động cơ nhấp nháy đỏ rực dữ dội. "Mợ cả nói đúng! Cú va chạm vừa rồi đã làm rách đường ống dẫn xăng dưới gầm xe. Nếu tiếp tục chạy tốc độ cao, ma sát dưới gầm có thể kích nổ toàn bộ xe bất cứ lúc nào! Nhưng phía sau chúng vẫn đang bám đuổi gắt gao, dừng lại lúc này là nộp mạng cho Thẩm Chấn!"
Tuệ Sâm nhìn Diệc Kính đang nằm thoi thóp, môi anh đã chuyển sang màu tím tái của chứng thiếu oxy nghiêm trọng. Nếu không dừng lại để cô thực hiện châm cứu cô lập kinh mạch và trục độc khẩn cấp, anh sẽ chết vì ngưng tim trước khi xe bị nổ. Mà anh chết, cô cũng không thể sống sót quá ba tiếng.
"Khánh! Rẽ vào đường mòn dốc phía trước!" Tuệ Sâm chỉ tay về phía một lối rẽ nhỏ hẹp, dốc đứng khuất sau một khúc cua đèo, nơi sương mù nhân tạo và tuyết đang bao phủ dày đặc. "Đó là lối mòn dân sinh cũ dẫn sâu vào rừng già. Hãy tận dụng sương mù dày đặc ở đó để cắt đuôi chúng, chấp nhận rủi ro sạt lở vách núi! Chúng ta bắt buộc phải dừng xe cứu mạng Diệc Kính!"
Quốc Khánh nhìn lối rẽ dốc đứng đầy đá hộc và băng tuyết, gương mặt anh hiện rõ vẻ quyết liệt của một cựu binh. "Mợ cả và Tổng giám đốc giữ chắc! Chúng ta đánh cược mạng sống một lần!"
Quốc Khánh bẻ lái đột ngột, chiếc SUV bọc thép nặng nề thực hiện một cú trượt đuôi ngoạn mục, lao thẳng vào lối mòn dốc đứng tối tăm. Những cành cây rừng khô khốc quất liên tục vào thân xe rầm rầm. Làn sương mù dày đặc lập tức nuốt chửng chiếc xe của họ, che khuất hoàn toàn ánh đèn pha của ba chiếc SUV truy đuổi phía sau.
Họ tạm thời cắt đuôi được truy binh nhờ địa hình hiểm trở và sương mù đèo dốc. Nhưng đúng lúc chiếc xe vừa lách sâu vào giữa những tán cây cổ thụ của rừng già Hoàng Liên Sơn, động cơ xe rên rỉ lên một tiếng khô khốc rồi lịm dần. Kim báo xăng hoàn toàn chỉ về mức không. Làn khói trắng bốc lên nghi ngút từ nắp capo.
Chiếc xe trượt thêm một đoạn ngắn rồi dừng lại hẳn giữa một khoảng rừng hoang vu, lạnh lẽo. Hệ thống sưởi ấm của xe tắt lịm, nhường chỗ cho cái lạnh buốt xương của đêm đông vùng cao tràn vào cabin qua những vết nứt kính.
Diệc Kính hoàn toàn mất đi ý thức, cơ thể anh lạnh ngắt như một xác chết, nhưng bàn tay phải của anh vẫn cố nắm chặt lấy dải lụa đỏ bỉ ngạn trên cổ tay trái của Tuệ Sâm theo bản năng sinh tồn liên kết cuối cùng. Nhịp tim của anh đập yếu ớt đến mức mạch chẩn đồng bộ của cô chỉ còn cảm nhận được những nhịp rung nhẹ vô cùng mỏng manh.
"Diệc Kính... tỉnh lại đi..." Tuệ Sâm nghẹn ngào, cô cố gắng truyền chút hơi ấm ít ỏi của mình sang cho anh.
Đột ngột, một tiếng gầm rú của động cơ xe gầm cao vang lên từ phía sau lối mòn dốc. Một chiếc SUV đen của truy binh bằng cách nào đó đã phát hiện ra vệt lốp xe trên tuyết và quay đầu đuổi theo. Luồng ánh sáng đèn pha chói lòa xé toạc màn sương mù, chiếu thẳng vào đuôi xe của họ.
"Chúng tìm thấy chúng ta rồi!" Quốc Khánh hét lên, anh vội vàng rút súng ngắn, chuẩn bị mở cửa xe lao ra ngoài cản địa.
Nhưng chưa kịp để anh hành động, chiếc xe đen của truy binh đã tăng tốc, húc mạnh một cú chí mạng vào phần đuôi của chiếc SUV bọc thép đang chết máy.
"Rầm!!!"
Cú tông mạnh từ phía sau khiến toàn bộ kính chắn gió phía sau vỡ vụn hoàn toàn, những mảnh kính sắc nhọn bắn tung tóe khắp cabin. Lực tác động cực lớn hất văng Diệc Kính về phía trước. Cơ thể anh run lên dữ dội, lồng ngực co thắt kịch liệt dưới tác động của cú va chạm mạnh và tà trùng đang phát tác tột độ.
"Khụ!"
Diệc Kính há miệng, phun ra một ngụm máu đen kịt trực tiếp lên bả vai phải của Tuệ Sâm. Dòng máu độc nóng ấm bốc lên mùi hăng hắc khó chịu của tà trùng thấm đẫm lớp vải áo dài màu lục sẫm của cô.
Cùng lúc đó, sự phẫn uất, đau đớn và chấn động tinh thần cực độ khi chứng kiến Diệc Kính rơi vào trạng thái cận tử đã kích hoạt cơn phản phệ tàn khốc của khế ước máu lên người Tuệ Sâm. Vết sẹo đỏ rực dưới da cổ tay trái của cô đột ngột nứt vỡ hoàn toàn. Máu tươi rỉ ra xối xả, nhuộm đỏ rực dải lụa đỏ bỉ ngạn quấn quanh cổ tay cô, nhỏ từng giọt nóng hổi xuống nền tuyết trắng xóa đang tràn vào cabin qua cánh cửa xe móp méo.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!