Cơn Sốt Phản Phệ & Đường Lên Sa Pa
Tiếng sấm rền rĩ từ phía chân trời xa xôi dội về, kéo theo luồng gió buốt lạnh tràn qua ô cửa kính lớn của Dinh thự Thẩm Gia. Trận đại hội cổ đông tại Trụ sở Tập đoàn Thẩm Thị vừa kết thúc được vài giờ, nhưng dư âm của nó không mang lại sự bình yên như Tuệ Sâm lầm tưởng. Sự vạch trần đanh thép của cô đối với Bà Hà bằng chiếc kim bạc hóa đen sẫm đã đẩy Thẩm Chấn vào cơn thịnh nộ tột cùng. Đối với gã tài phiệt máu lạnh ấy, thể diện của gia tộc và quyền lực tuyệt đối mới là thứ tối thượng, còn mạng sống của con trai hay danh dự của con dâu chỉ là những quân cờ không hơn không kém.
Ngay khi bước chân trở lại căn biệt thự tân cổ điển xa hoa nhưng lạnh lẽo tại Ciputra, Tuệ Sâm đã cảm nhận được bầu không khí khác thường. Dàn vệ sĩ mặc vest đen, súng ngắn dắt bên hông, đứng phong tỏa mọi lối ra vào. Từng gốc cây, góc vườn đều có người canh gác nghiêm ngặt. Đây không còn là một dinh thự nữa, mà đã biến thành một chiếc lồng giam bằng vàng ròng sừng sững giữa lòng Hà Nội.
"Mợ cả, Chủ tịch có lời nhắn," giọng nói khàn đặc của một gã vệ sĩ trưởng vang lên ngay khi Tuệ Sâm vừa bước qua sảnh chính. Gã không hề cúi đầu, ánh mắt lạnh lùng dòm ngó dải lụa đỏ bỉ ngạn quấn quanh cổ tay trái của cô. "Bắt đầu từ giờ phút này, mợ và Tổng giám đốc không được phép rời khỏi biệt thự nửa bước. Mọi liên lạc với bên ngoài đều bị cắt đứt."
Tuệ Sâm khẽ siết chặt nắm tay phải, cố gắng đè nén sự run rẩy nhẹ đang nhen nhóm nơi đầu ngón tay. Cô chưa kịp lên tiếng thì chiếc điện thoại vệ tinh giấu kín trong tay áo – đường dây liên lạc tuyệt mật duy nhất mà bác sĩ Phạm Nhã chuẩn bị cho cô – khẽ rung lên một nhịp ngắn dồn dập. Đó là tín hiệu khẩn cấp từ bệnh viện.
Tuệ Sâm lách người vào góc hành lang u tối, nhanh chóng nhấn nút nghe. Giọng nói hốt hoảng của Phạm Nhã vang lên qua làn sóng âm rè rè:
"Sâm! Nghe anh nói nhanh! Người của Thẩm Chấn vừa kéo đến phong tỏa toàn bộ khoa hồi sức tích cực. Bác sĩ Ngô đang cầm lệnh kiểm tra kỹ thuật đặc biệt... Họ muốn ngắt thiết bị hỗ trợ sự sống của chú Minh! Thẩm Chấn ra lệnh nếu trong vòng mười hai tiếng cô không bàn giao Ngọc ấn dược môn Tuệ Gia, họ sẽ rút ống thở!"
"Cái gì?"
Tuệ Sâm thét lên một tiếng nghẹn ngào, lồng ngực cô đột ngột thắt lại như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Ba chữ "rút ống thở" giống như một lưỡi dao sắc bén đâm thẳng vào tim cô, xé toạc mọi phòng bị lý trí cuối cùng. Cha cô – y sư Tuệ Minh, người đàn ông tiều tụy gầy gò trên chiếc xe lăn gỗ, người đã dằn vặt cả đời vì để con gái gánh chịu hôn ước cận tử – đang nằm đó, mạng sống mong manh như ngọn đèn trước gió, giờ đây lại bị gã ác quỷ Thẩm Chấn lôi ra làm con tin.
Sự phẫn uất, oán hận và lòng căm ghét tột cùng đối với dòng họ Thẩm bùng lên trong huyết quản Tuệ Sâm như một cơn lũ quét. Cô nguyền rủa sự tàn bạo của Thẩm Chấn, nguyền rủa cái hôn ước hoán huyết chết tiệt đã xích chân cô vào vũng bùn dơ bẩn này.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc sự căm hận của cô đạt đến đỉnh điểm, một cơn đau thấu xương dội lên từ lồng ngực trái.
"A..."
Tuệ Sâm khụy gối xuống sàn đá cẩm thạch lạnh ngắt, chiếc điện thoại rơi tuột khỏi tay. Dưới lớp dải lụa đỏ bỉ ngạn quấn chặt nơi cổ tay trái, vết sẹo khế ước máu đột ngột phát sáng đỏ rực dữ dội dưới da. Cảm giác nóng bỏng như sắt nung lan dọc theo đường kinh mạch quyết âm, xộc thẳng vào tim. Thệ Huyết Trùng trong máu cô – vốn nhạy cảm với các xung động cảm xúc tiêu cực cực hạn – đã bị đánh thức hoàn toàn. Chúng điên cuồng cắn xé kinh mạch, kích hoạt Giai đoạn 3: Phản phệ kịch liệt.
Cùng lúc đó, từ phía phòng làm việc ở tầng hai, tiếng đổ vỡ loảng xoảng vang lên dữ dội.
Tuệ Sâm ôm ngực, nén cơn đau buốt nhói gượng dậy bước lên cầu thang. Mỗi bước đi của cô nặng trĩu như đeo chì, máu trong người như đang sôi sục, thiêu đốt lục phủ ngũ tạng. Khi cô đẩy cửa bước vào phòng, cảnh tượng trước mắt khiến cô bàng hoàng.
Thẩm Diệc Kính đang quỳ sụp bên cạnh bàn làm việc bằng gỗ mun. Gương mặt anh tuấn thường ngày giờ đây biến dạng vì đau đớn, các đường gân xanh nổi rộp lên dọc cổ và thái dương như những con giun đất ghê rợn. Đôi mắt đen sâu thẳm của anh đỏ rực những tia máu, chứa đựng sự phẫn nộ và dằn vặt cực hạn đối với người cha ruột tàn bạo của mình.
"Diệc... Diệc Kính..." Tuệ Sâm thào thào gọi tên anh.
Nghe thấy tiếng cô, Diệc Kính ngước đầu lên. Ngay khi hai ánh mắt chạm nhau, sự liên kết sinh học bắt buộc cưỡng chế nhịp tim của họ đồng bộ hóa. Cơn đau của người này dội ngược sang người kia, nhân lên gấp bội.
"Khụ!"
Diệc Kính há miệng, phun ra một ngụm máu đen kịt ngay trên mặt bàn gỗ bóng loáng. Luồng máu độc bốc lên mùi hăng hắc khó chịu của tà trùng đang thức tỉnh.
Ngay lập tức, Tuệ Sâm cũng cảm thấy cổ họng mình ngọt lịm, một dòng chất lỏng nóng ấm trào lên. Cô gục đầu xuống, nôn ra một vệt máu đen tương ứng ngay cạnh vệt máu của anh. Hai dòng máu đen hòa vào nhau trên mặt bàn gỗ, minh chứng cho một nhân quả sinh học tàn khốc: họ không thể căm ghét nhau, không thể oán hận dòng họ của nhau, bởi mỗi tia thù hận dâng lên sẽ là liều thuốc độc tự hủy hoại chính bản thân mình.
"Tuệ Sâm..." Diệc Kính khàn giọng rít qua kẽ răng, bàn tay run rẩy tột độ cố bám vào mép bàn để gượng dậy. "Cha tôi... ông ta điên rồi... Ông ta muốn dùng mạng của ông Tuệ Minh... để ép cả hai chúng ta phải quỳ gối..."
"Tôi phải đến bệnh viện... Tôi phải cứu cha..." Tuệ Sâm lảo đảo bước lại gần anh, nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, hòa cùng vệt máu nơi khóe môi. "Diệc Kính, nếu cha tôi có mệnh hệ gì... tôi thề sẽ tự tay cắt đứt huyết quản của mình... kéo theo anh cùng xuống địa ngục!"
"Cô câm miệng cho tôi!" Diệc Kính gầm lên một tiếng yếu ớt, nhưng đôi mắt anh lại ánh lên sự hoảng loạn thực sự. Anh biết cô nói được sẽ làm được. Sự kiêu hãnh và lòng hiếu thảo của truyền nhân Tuệ gia không cho phép cô khuất phục trước sự tàn bạo của Thẩm Chấn. Nhưng nếu cô tự sát, khế ước hoán huyết sẽ kéo theo anh chết ngay lập tức theo quy tắc cấm kỵ sinh học.
Cơn sốt cao bùng phát dữ dội, khiến làn da của cả hai đỏ rực lên như lửa đốt. Tuệ Sâm biết nếu cứ tiếp tục thế này, cả hai sẽ chết vì vỡ kinh mạch trước khi kịp làm bất cứ điều gì. Cô run rẩy thò tay vào tay áo dài, rút ra Bộ kim bạc bỉ ngạn gia bảo. Đầu kim bạc vẫn còn vệt đen sẫm từ mẻ độc Hủ Cốt Tán chưa kịp phục chế hoàn toàn, nhưng cô không còn lựa chọn nào khác.
Cô áp sát vào Diệc Kính, cố gắng định vị huyệt Nhân Nghênh trên cổ anh để châm cứu định thần, hạ sốt khẩn cấp.
"Nằm yên... để tôi châm cứu..." Tuệ Sâm thở dốc, ngón tay run rẩy cầm cây kim bạc dài ba phân hướng về phía cổ anh.
Tuy nhiên, tà trùng trong người Diệc Kính đang phản ứng quá mạnh mẽ với sự phẫn uất tinh thần cực độ của anh. Cơ thịt quanh cổ và ngực anh co quắp, cứng đờ như đá. Ngay khi mũi kim bạc vừa chạm vào da anh, một cơn co thắt cơ tim đột ngột dội lên khiến Diệc Kính giật mạnh người.
"Tách!"
Tiếng kim loại gãy giòn giã vang lên trong không gian tịnh lặng. Cây kim bạc gia bảo quý giá của Tuệ gia bị gãy làm đôi dưới áp lực co thắt cơ thịt cực mạnh của Diệc Kính và bàn tay đang run rẩy của Tuệ Sâm.
Tuệ Sâm nhìn nửa cây kim gãy trên tay, lòng đau như cắt. Bảo vật gia truyền đã hỏng, cơn sốt phản phệ vẫn đang thiêu đốt thần trí của cả hai. Đầu ngón tay cô bắt đầu lạnh ngắt – dấu hiệu của ngưỡng cận tử đang đến gần.
"Ở lại đây... chúng ta chỉ có con đường chết," Diệc Kính đột ngột nắm chặt lấy cổ tay trái đang rỉ máu của cô. Ánh mắt anh lúc này không còn sự lạnh lùng thường ngày, mà thay vào đó là một sự quyết liệt điên cuồng của một con thú bị dồn vào đường cùng. "Sa Pa... Chúng ta phải lên Sa Pa ngay trong đêm. Nhiệt độ lạnh ở vùng núi cao... là thứ duy nhất có thể làm đóng băng hoạt động của tà trùng... cứu mạng chúng ta."
"Nhưng còn cha tôi?" Tuệ Sâm nghẹn ngào.
"Tôi đã ra lệnh cho Lâm Phong mật báo cho Phạm Nhã di dời chú Minh sang khu vực an toàn trước khi người của cha tôi ra tay. Bây giờ, cô phải tin tôi!" Diệc Kính rít lên, dùng chút sức lực cuối cùng rút từ trong ngăn bàn ra một chiếc súng ngắn ổ xoay màu đen sẫm dắt vào thắt lưng.
Anh loạng choạng bước ra ban công, bấm nút gọi khẩn cấp cho tài xế Quốc Khánh – người lái xe trung nghĩa từng được anh cứu mạng năm xưa.
"Khánh... mang xe bọc thép đến sảnh sau biệt thự... Ngay lập tức!" Diệc Kính ra lệnh, giọng nói khàn đặc nhưng mang theo một sát khí lạnh lẽo.
Mười phút sau, dưới cơn mưa giông bắt đầu đổ xối xả xuống khu đô thị Ciputra, chiếc SUV gầm cao bọc thép màu đen sẫm của Quốc Khánh âm thầm lùi sát vào sảnh sau của biệt thự.
Diệc Kính dìu Tuệ Sâm lảo đảo bước xuống cầu thang thoát hiểm. Cơ thể cả hai nóng như một lò than, hơi thở đứt quãng rầm rì. Vết sẹo khế ước trên cổ tay Tuệ Sâm rỉ máu liên tục, thấm đẫm lớp lụa đỏ quấn quanh.
"Tổng giám đốc! Mợ cả!" Quốc Khánh bước xuống xe, gương mặt chữ điền cương nghị đầy lo âu khi nhìn thấy tình trạng thê thảm của hai người. "Lực lượng vệ sĩ của Chủ tịch đã phong tỏa cổng chính biệt thự. Họ có súng!"
"Húc văng cổng cho tôi," Diệc Kính dứt khoát đẩy Tuệ Sâm vào băng ghế sau, bản thân anh cũng ngã sụp xuống bên cạnh cô, tay vẫn lăm lăm khẩu súng ngắn. "Khánh, cậu biết tính tôi rồi. Đêm nay, hoặc là chúng ta thoát khỏi đây, hoặc là tất cả cùng chết lâm sàng tại chỗ."
"Rõ!"
Quốc Khánh nghiến răng, nhảy lên ghế lái, gạt cần số và nhấn mạnh ga. Chiếc xe SUV bọc thép rú lên một tiếng gầm rú dữ dội như một con quái thú thức tỉnh, lao vút ra khỏi sảnh sau hướng thẳng về phía cổng sắt đúc của biệt thự.
"Đứng lại! Có kẻ trốn chạy!"
Tiếng hét của gã vệ sĩ trưởng vang lên xé toạc màn đêm. Ngay lập tức, luồng ánh sáng đèn pin chói lòa rọi thẳng vào kính chắn gió của xe. Ba gã vệ sĩ vũ trang lao ra chặn đường, vung súng ngắn bắn liên tiếp về phía lốp xe.
"Đoành! Đoành! Đoành!"
Tiếng đạn nổ chát chúa vang lên giữa tiếng sấm sét. Những viên đạn găm thẳng vào kính chống đạn của xe, để lại những vệt nứt rạn chân chim ghê rợn.
Bên trong cabin, mỗi tiếng đạn chạm vào thân xe giống như một cú đấm thép nện thẳng vào hệ thần kinh của Diệc Kính. Do phản chiếu khế ước, Tuệ Sâm cũng thét lên một tiếng đau đớn, cô ôm chặt lấy bả vai trái – nơi đang nhói buốt dữ dội như bị đạn bắn trúng.
"Khánh! Đừng dừng lại! Húc thẳng!" Diệc Kính gầm lên, tay anh run rẩy bóp cò súng bắn trả qua khe kính hở để áp chế hỏa lực đối phương.
Quốc Khánh hét lớn một tiếng nghĩa khí, hai tay ghì chặt vô lăng, chân ga nhấn sát sàn. Chiếc SUV bọc thép lao đi với vận tốc kinh hoàng, húc thẳng vào cánh cổng sắt đúc nặng nề của dinh thự Thẩm gia.
"Rầm!!!"
Một tiếng động kinh thiên động địa vang lên. Cánh cổng sắt bị húc văng, bắn ra những tia lửa điện chói mắt giữa màn mưa bão. Chiếc xe chao đảo dữ dội, đầu xe móp méo nghiêm trọng nhưng động cơ vẫn gầm rú mạnh mẽ. Quốc Khánh bẻ lái điệu nghệ, đưa chiếc xe lao vút ra đường quốc lộ, hướng thẳng về phía tuyến đường cao tốc Nội Bài - Lào Cai để lên vùng núi cao Sa Pa hoang vu.
Phía sau, ánh đèn pha của những chiếc xe truy đuổi từ Thẩm gia bắt đầu xuất hiện, bám đuôi ráo riết.
Trong cabin tối tăm và lạnh lẽo, Diệc Kính gục đầu lên vai Tuệ Sâm. Sức lực của anh đã cạn kiệt hoàn toàn sau cuộc đào thoát sinh tử. Hơi thở của anh lúc này lạnh ngắt, cơ thể run lên bần bật vì cơn sốt phản phệ đang chuyển sang trạng thái suy kiệt tuần hoàn.
Tuệ Sâm nén cơn đau thắt lồng ngực của chính mình, cô dùng bàn tay phải run rẩy quấn dải lụa đỏ bỉ ngạn quanh bàn tay lạnh ngắt của anh, cố giữ lấy chút sinh mệnh lực mỏng manh đang dần tan biến. Trận bão tuyết Sa Pa bắt đầu thổi quét dữ dội qua cửa kính xe ô tô khi họ dần tiến vào địa phận vùng cao hoang vu, trong cabin, Diệc Kính gục đầu lên vai Tuệ Sâm, hơi thở lạnh ngắt rầm rì tên cô trong cơn mê sảng đẫm máu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!