Nhạc nềnAfternoon_Garden

Chén Rượu Giao Bôi Ép Buộc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa ngâu cuối thu trút xuống những mái ngói rêu phong của khu phố cổ Hà Nội, để lại một màn sương nước mù mịt và lạnh lẽo. Bên trong Tuệ Gia Đường, mùi hương của Hoài sơn, Địa liền và Kinh giới sắc dở tỏa ra ấm áp, cố gắng níu giữ chút sinh khí cuối cùng của một danh môn y dược đã tồn tại hơn trăm năm. Thế nhưng, sự ấm áp ấy nhanh chóng bị dập tắt bởi tiếng bước chân hỗn loạn và thô bạo từ phía cửa chính.


Tuệ Sâm đứng sau quầy thuốc bằng gỗ sồi đen, đôi bàn tay mảnh mai của cô đang cẩn thận phân loại từng nhành nhân sâm hoang dã cuối cùng còn sót lại trong kho. Gương mặt cô thanh tú, mang đậm nét đẹp cổ điển của thiếu nữ đất kinh kỳ với mái tóc đen dài búi cao bằng một chiếc trâm ngọc cổ. Thế nhưng, đôi mắt phượng của cô lúc này lại tĩnh lặng như mặt hồ không đáy, ẩn chứa một sự kiên cường và lí trí vượt xa cái tuổi hai mươi hai.


“Ký đi! Tuệ Sâm, chú van cháu, cháu không ký thì ngày mai cái nhà thuốc này sẽ bị niêm phong, và cả chú cháu mình đều phải ra đường đứng!”


Tuệ Lâm – người chú họ của cô – lao vào phòng với dáng vẻ xộc xệch, gương mặt mập mạp đỏ gay vì rượu chè và sự sợ hãi. Gã mặc bộ comple hàng hiệu kệch cỡm nhưng đã nhăn nhúm, đôi mắt láo liên xảo quyệt đầy vẻ cầu khẩn. Phía sau gã, hai gã đàn ông mặc âu phục đen lịch lãm nhưng lạnh lùng đứng canh gác cửa, không để cho bất kỳ ai ra vào.


Tuệ Sâm không nhìn Tuệ Lâm. Ánh mắt cô hướng về phía góc phòng, nơi cha cô – y sư Tuệ Minh – đang ngồi trên chiếc xe lăn gỗ cũ kỹ. Ông là cựu truyền nhân thứ năm của Tuệ Gia Đường, nhưng sau một vụ tai nạn giao thông bí ẩn cách đây ba năm, ông đã bị bại liệt nửa người. Gương mặt ông tiều tụy, tóc bạc quá nửa, đôi mắt trũng sâu nhìn con gái đầy dằn vặt và bất lực. Đôi bàn tay từng thực hiện kỹ thuật châm cứu “Thập Nhị Huyền Châm” lừng lẫy một thời giờ đây chỉ biết run rẩy bấu chặt vào thành xe lăn.


“Sâm... con không được ký...” Giọng nói của Tuệ Minh khàn đặc, đứt quãng vì những cơn ho khan kéo dài. “Thẩm gia... bọn họ muốn nuốt chửng Tuệ Gia Đường... muốn biến con thành vật tế... Con không được thỏa hiệp...”


“Câm miệng lại đi anh cả!” Tuệ Lâm gầm lên, cắt ngang lời ông cụ. “Anh thì biết cái gì? Khoản nợ cờ bạc của tôi tại sòng bạc Thẩm gia đã lên tới ba mươi tỷ! Thẩm Chấn đã mua lại toàn bộ các khoản nợ thế chấp của Tuệ Gia Đường từ ngân hàng. Nếu ngày mai chúng ta không giao ra ngọc ấn hoặc ký vào hợp đồng này, bọn họ sẽ cưỡng chế tịch thu nhà thuốc, rút ống thở của anh tại bệnh viện! Anh muốn con gái anh nhìn anh chết sao?”


Tuệ Sâm khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu để nén lại sự khinh bỉ dành cho người chú ruột đã bán đứng dòng họ. Cô bước ra từ sau quầy thuốc, tà áo dài tân thời màu lục sẫm khẽ lay động theo từng bước đi điềm tĩnh. Cô đứng trước mặt Tuệ Lâm, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh buốt như băng tuyết:


“Chú Lâm, chú đã lén trộm công thức bổ huyết gia truyền của Tuệ gia bán cho Thẩm gia để gán nợ, giờ lại muốn cháu bán luôn cả mạng sống của mình sao?”


Tuệ Lâm chột dạ, lảng tránh ánh mắt sắc sảo của cô cháu gái: “Chú... chú cũng là vì cứu cái nhà này thôi! Gả vào Thẩm gia làm mợ cả, hưởng vinh hoa phú quý, có gì là sai?”


Đúng lúc đó, cửa chính của Tuệ Gia Đường chậm rãi mở ra. Một người đàn ông trung niên bước vào dưới sự che chắn của chiếc ô đen lớn từ thuộc hạ. Ông ta có dáng người cao lớn uy nghiêm, mặc bộ âu phục may đo cao cấp màu xám tro, tay cầm một chiếc tẩu thuốc bằng ngọc thạch tỏa ra làn khói mỏng mùi trầm hương quý tộc. Đó chính là Thẩm Chấn – Chủ tịch Tập đoàn Dược phẩm Thẩm Thị, gã tài phiệt máu lạnh đang thao túng toàn bộ thị trường y dược Hà Thành.


Ánh mắt sắc bén như chim ưng của Thẩm Chấn quét qua phòng thuốc cổ kính, cuối cùng dừng lại trên người Tuệ Sâm. Ông ta nở một nụ cười không chút ấm áp, đặt một tập tài liệu dày lên chiếc bàn gỗ sập gụ giữa phòng.


“Cháu gái họ Tuệ, thời gian của chúng ta không có nhiều. Đây là Hợp đồng hôn ước hoán huyết. Ký vào đây, ba mươi tỷ nợ nần của Tuệ Lâm sẽ được xóa bỏ, Quỹ bảo trợ Tuệ Gia Đường đang bị đóng băng sẽ lập tức được giải tỏa, và cha cháu sẽ được chuyển đến phòng chăm sóc đặc biệt tốt nhất của Bệnh viện Quốc tế Thẩm Thị.” Giọng nói của Thẩm Chấn trầm thấp nhưng mang theo một áp lực vương quyền không thể kháng cự.


Tuệ Sâm nhìn tập hợp đồng, ngón tay cô siết chặt vào tà áo dài. Cô đã cố gắng liên lạc với tất cả các mối quan hệ cũ của cha mình, các danh y tiền bối trong Hiệp hội Y học để tìm kiếm sự giúp đỡ tài chính, nhưng tất cả đều từ chối ngay khi nghe đến cái tên Thẩm gia. Thẩm Chấn đã chặn đứng mọi đường sống của cô tại Hà Nội.


“Chủ tịch Thẩm, tôi có thể kết hôn với con trai ông, nhưng tôi muốn giữ lại Ngọc ấn dược môn Tuệ Gia. Đó là tôn nghiêm cuối cùng của dòng họ chúng tôi,” Tuệ Sâm cố gắng đàm phán, ánh mắt cô kiên định đối diện với gã tài phiệt.


Thẩm Chấn cười lạnh, thong thả rít một hơi thuốc ngọc: “Tôn nghiêm? Một danh môn đã sụp đổ thì không có quyền đòi hỏi tôn nghiêm. Ngọc ấn của Tuệ gia phải được bàn giao cho Thẩm Thị quản lý như một tài sản thế chấp. Tuệ Sâm, cháu nên hiểu rõ vị trí của mình. Cuộc hôn nhân này không phải là để cháu làm dâu hào môn, mà là để cháu thực hiện nghĩa vụ hoán huyết cứu mạng con trai ta – Thẩm Diệc Kính.”


“Hoán huyết...” Tuệ Sâm khẽ lầm bầm. Là một truyền nhân Đông y xuất sắc, cô hiểu rõ thuật ngữ tàn ác này. Thệ Huyết Trùng là một loại ký sinh trùng cổ xưa sống trong huyết quản, liên kết nhịp tim và hệ thần kinh của hai người ký khế ước hoán huyết. Thẩm Diệc Kính đang bị nhiễm độc mãn tính nặng nề do các âm mưu đầu độc trong hậu cung Thẩm gia, và Thẩm Chấn muốn dùng huyết mạch mang kháng thể tự nhiên chống độc của Tuệ gia trong người cô để làm một “bộ lọc máu sống”, gánh chịu mọi đau đớn thể xác thay cho con trai ông ta.


“Nếu tôi từ chối?” Tuệ Sâm lạnh lùng hỏi.


Thẩm Chấn không trả lời, chỉ khẽ gõ nhẹ chiếc tẩu thuốc ngọc lên bàn gỗ. Ngay lập tức, một gã luật sư bước lên, đưa ra một văn bản pháp lý: “Thưa cô Tuệ Sâm, nếu cô từ chối ký kết trước sáu giờ tối nay, chúng tôi sẽ tiến hành thủ tục niêm phong Tuệ Gia Đường vì lý do nợ quá hạn, đồng thời chấm dứt mọi dịch vụ y tế của ông Tuệ Minh tại bệnh viện liên doanh.”


“Các người... lũ cầm thú!” Tuệ Minh trên xe lăn phẫn nộ hét lên, lồng ngực ông phập phồng dữ dội rồi bất ngờ phun ra một ngụm máu tươi, ngã gục ra phía trước.


“Cha!” Tuệ Sâm hốt hoảng lao lại gần, đỡ lấy thân thể gầy gò của cha mình. Cô nhanh chóng đặt tay lên mạch cổ tay ông, mạch tượng hỗn loạn, kinh mạch đang có dấu hiệu co thắt dữ dội do kích động mạnh. Nếu không có thuốc bổ trợ và sự chăm sóc y tế hiện đại, cha cô sẽ không thể sống qua đêm nay.


Tuệ Lâm đứng bên cạnh chế giễu: “Mày thấy chưa Tuệ Sâm? Vì cái lòng tự trọng huyễn hoặc của mày mà cha mày sắp chết rồi kìa! Ký đi, gả vào Thẩm gia thì có gì là tệ?”


Tuệ Sâm nhắm mắt lại, giọt nước mắt lạnh lẽo khẽ lăn dài trên gò má nhợt nhạt, nhưng khi cô mở mắt ra, tất cả chỉ còn lại một sự quyết đoán lạnh lùng. Cô đứng dậy, bước lại gần chiếc bàn gỗ, cầm lấy cây bút máy đặt bên cạnh tập hợp đồng.


“Tôi ký,” Tuệ Sâm nói, giọng cô không còn một chút dao động cảm xúc. “Nhưng Thẩm Chấn, ông hãy nhớ kỹ lời hứa của mình. Nếu cha tôi hoặc Tuệ Gia Đường có bất kỳ mệnh hệ nào, tôi sẽ tự sát, và con trai ông cũng sẽ phải chôn cùng tôi theo khế ước hoán huyết.”


Thẩm Chấn khẽ nhướng mày, ánh mắt hiện lên một chút ngạc nhiên trước sự quyết liệt của cô gái trẻ, nhưng nhanh chóng trở lại vẻ lạnh lùng vốn có: “Cháu rất thông minh, Tuệ Sâm. Ký đi.”


Tuệ Sâm không ngần ngại dùng một cây kim bạc nhỏ giắt trong tay áo, đâm mạnh vào đầu ngón tay trỏ của mình. Máu tươi rỉ ra đỏ rực, cô ấn mạnh dấu vân tay máu của mình lên trang cuối cùng của bản hợp đồng hôn ước hoán huyết.


Ngay khi dấu máu vừa hoàn tất, Thẩm Chấn lấy ra một chiếc hộp gỗ trầm hương nhỏ từ trong túi áo. Khi mở nắp hộp, một mùi hương trầm u tối và lạnh lẽo tỏa ra. Bên trong hộp là một chén rượu nhỏ màu đỏ sẫm, nơi một sinh vật mảnh như sợi chỉ đỏ – Thệ Huyết Trùng gốc – đang uốn lượn điên cuồng trong drop máu tươi.


“Uống đi, đây là chén rượu giao bôi của cháu,” Thẩm Chấn ra lệnh.


Tuệ Sâm nhìn chén rượu độc, cô biết đây chính là xiềng xích vĩnh viễn giam cầm tự do của mình. Cô bưng chén rượu lên, không chút do dự uống cạn. Chất lỏng lạnh ngắt và mang vị tanh ngọt của máu trôi xuống cổ họng cô. Ngay lập tức, một cơn đau buốt thấu xương bùng phát từ cổ tay trái của cô, lan nhanh theo đường kinh mạch quyết âm vị chủ chạy thẳng lên tim.


Cơn đau đột ngột khiến Tuệ Sâm lảo đảo, cô phải bám chặt vào cạnh bàn gỗ để không ngã quỵ. Dưới lớp da mỏng manh ở cổ tay trái của cô, một vết sẹo đỏ rực mảnh như sợi chỉ bắt đầu xuất hiện, rỉ ra những giọt máu đỏ tươi. Đó chính là dấu hiệu của Giai đoạn 1: Khởi phát liên kết. Khế ước máu đã chính thức kích hoạt.


“Rất tốt. Lễ cưới của cháu và Diệc Kính sẽ được tổ chức ngay tối nay tại Dinh thự Thẩm Gia. Xe cưới đã chờ sẵn ở ngoài,” Thẩm Chấn lạnh lùng tuyên bố, thu lại tập hợp đồng rồi sải bước rời khỏi Tuệ Gia Đường cùng đoàn thuộc hạ.


Tuệ Sâm đứng lặng trong phòng thuốc u tối, cơn đau thắt ngực từ khế ước máu vẫn đang âm ỉ tàn phá cơ thể cô. Cô chậm rãi rút từ trong túi áo ra một dải lụa màu đỏ sẫm thêu hoa bỉ ngạn bằng chỉ đỏ sẫm – di vật duy nhất của người mẹ quá cố để lại. Cô cẩn thận quấn chặt dải lụa ba vòng quanh cổ tay trái để che đi vết sẹo rỉ máu của khế ước, cố gắng giữ lại chút tôn nghiêm cuối cùng của một truyền nhân Đông y.


Cô quay lại quỳ xuống trước xe lăn của cha mình, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của ông: “Cha, con đi đây. Cha phải sống, Tuệ Gia Đường phải được bảo toàn. Con nhất định sẽ tìm cách quay về.”


Tuệ Minh nước mắt tuôn rơi, đôi môi run rẩy không thể phát ra thành tiếng, chỉ biết nhìn bóng lưng mảnh mai của con gái bước ra khỏi cửa hiệu thuốc cổ kính dưới làn mưa giông xám xịt.


***


Đêm muộn, chiếc xe cưới màu đen sang trọng đưa Tuệ Sâm tiến vào khu đô thị Ciputra xa hoa phía Tây Hà Nội. Dinh thự Thẩm Gia hiện ra như một tòa lâu đài tân cổ điển khổng lồ nhưng lạnh lẽo và u ám dưới ánh đèn đường vàng nhạt. Không có tiệc cưới náo nhiệt, không có khách hứa chúc tụng, chỉ có sự im lặng đến đáng sợ của những gia nhân mặc đồng phục xám đứng cúi đầu đón chào.


Tuệ Sâm được đưa thẳng lên phòng ngủ tân hôn ở tầng ba của dinh thự. Căn phòng rộng lớn, bài trí tối giản với hai tông màu đen và trắng chủ đạo, mang lại cảm giác lạnh lẽo như một phòng giam vàng son. Trên chiếc giường cưới lớn bằng da thuộc màu đen, một người đàn ông đang ngồi tựa lưng vào thành giường.


Đó chính là Thẩm Diệc Kính – Tổng giám đốc Tập đoàn Thẩm Thị, người chồng hờ kiêm kẻ thù truyền kiếp của cha cô. Anh có gương mặt sắc sảo như tạc tượng, đôi mắt đen sâu thẳm nhưng lạnh lùng và chứa đựng một sự nghi kỵ cực độ. Sắc mặt anh nhợt nhạt u buồn do tác động của độc tố mãn tính trong người, nhưng thần thái vẫn toát ra sự kiêu hãnh bất khuất của một kẻ nắm quyền lực.


Ngay khi bước vào phòng tân hôn, Thẩm Diệc Kính nhìn Tuệ Sâm bằng ánh mắt lạnh lùng đầy thù hận, nhưng chưa kịp mở lời thì cửa sổ kính vỡ toang.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!