Nhạc nềnAfternoon_Garden

Hương Trà Đập Tan Tin Đồn Nhảm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh nắng ban mai của ngày thứ bảy trong chuỗi tối hậu thư giải thể lọt qua kẽ lá rặng trúc, chiếu rọi lên hiên gỗ của phòng trà cổ kính. Trên chiếc khay sơn mài phẳng phiu, chiếc Ấm Trà Gốm Shino Cổ lấp lánh những đường vân vàng rực rỡ từ kỹ thuật ghép gốm Kintsugi mà Mei đã thực hiện ngày hôm qua. Vết nứt vốn là nỗi đau, giờ đây đã hóa thành một tác phẩm nghệ thuật đầy kiêu hãnh. Thế nhưng, sự bình yên hiếm hoi ấy nhanh chóng bị phá vỡ bởi tiếng bước chân dồn dập và tiếng thở hổn hển của Aoi từ phía hành lang.


"Mei! Tệ rồi! Cậu phải nhìn cái này ngay lập tức!" Aoi xộc thẳng vào phòng trà, gương mặt vốn luôn tràn đầy năng lượng giờ đây tái mét vì tức giận. Cô nàng không kịp tháo giày, đứng ngay sát mép tatami và chìa chiếc điện thoại đang hiển thị giao diện diễn đàn nội bộ của trường trung học danh giá Ouka.


Mei khẽ đẩy chiếc Kính Gọng Tròn Tàng Hình lên sống mũi, nhìn vào màn hình. Đập vào mắt cô là một bài viết đang đứng đầu xu hướng tìm kiếm với tiêu đề giật gân: "Sự thật kinh hoàng phía sau phòng trà cổ kính: Bùa yêu trà đạo và nguyên liệu kém chất lượng?"


Bài viết được đăng tải bởi tài khoản có tích xanh của Mana – hotgirl nổi tiếng nhất mạng xã hội trường Ouka. Phía dưới là hàng loạt hình ảnh cắt ghép mờ ảo chụp cảnh Mei đang phơi những lá trà khô, kèm theo những dòng cáo buộc tàn nhẫn: "Nghe nói trà ở đây toàn là trà mốc, để lâu ngày trong nhà kho ẩm ướt gây đau bụng cho nhiều học sinh lớp dưới. Đáng sợ hơn, chủ câu lạc bộ còn lén dùng các loại bùa chú và thảo dược lạ để quyến rũ Hội trưởng Haru, khiến cậu ấy liên tục ghé qua đây một cách bất thường. Mọi người cẩn thận kẻo bị bỏ bùa nhé!"


Lượng bình luận tăng chóng mặt theo từng giây. Những lời bàn tán ghen tị, nghi ngờ từ các nữ sinh hâm mộ Haru tràn ngập khắp nơi:

"Thảo nào vị Hoàng tử băng giá của chúng ta lại hay lui tới đó!"

"Đúng là loại con gái bình dân mưu mô, dùng trà bẩn để trèo cao!"

"Phải báo cáo ban giám hiệu giải thể ngay cái phòng trà quái dị này!"


Mei khẽ thở dài, cảm giác đau đầu âm ỉ bắt đầu xuất hiện. Nhờ siêu năng lực Thính Tâm Nhãn, dù đang đứng trong phòng trà biệt lập, cô vẫn có thể nghe thấy những luồng suy nghĩ rì rầm đầy ác ý từ những học sinh đang đi ngang qua hành lang phía ngoài. Họ chỉ trỏ vào phòng trà, ánh mắt nhìn cô đầy dò xét và ghê tởm. Để giữ vững tỉnh táo, Mei đưa tay chạm nhẹ vào chiếc Bùa Bình An Lá Trà Khô trong túi áo đồng phục, cảm nhận hơi ấm và hương trà trầm dịu nhẹ tỏa ra xoa dịu thần kinh đang căng thẳng.


"Tớ sẽ lên diễn đàn cãi nhau với bọn họ!" Aoi tức giận đập tay xuống bàn. "Mana và Riko rõ ràng là đang cố tình vu khống cậu sau thất bại vụ chén trà ngày hôm qua! Ai cũng biết trà của cậu sạch thế nào mà!"


"Đừng, Aoi," Mei nhẹ nhàng ngăn tay cô bạn lại, giọng nói điềm tĩnh nhưng kiên định. "Tranh cãi trên mạng xã hội chỉ làm tình hình phức tạp hơn và khiến mọi người nghĩ chúng ta đang phòng thủ trong tội lỗi. Những tin đồn vô căn cứ không thể bị dập tắt bằng những lời giải thích suông. Chúng ta phải cho họ thấy, ngửi thấy và chạm vào sự thật."


Mei quay sang nhìn chiếc Hộp Trà Sơn Mài Hoa Đào đặt trên bục cửa sổ – món quà bí mật mà Haru đã lén đặt lại kèm mẩu giấy ghi "Đồ nhặt được" vài ngày trước. Bên trong hộp gỗ sơn mài đen bóng vẽ hình cánh hoa đào rơi tinh tế ấy là mẻ Lá Trà Sen Cổ Truyền quý giá mà cậu Tuấn đã gửi từ quê lên. Đây là loại trà xanh thượng hạng được ướp hương sen tự nhiên theo phương pháp thủ công, có tác dụng xoa dịu thần kinh và thanh lọc tâm trí cực tốt.


"Tớ quyết định rồi," Mei tháo chiếc kính gọng tròn đặt lên khay, để lộ đôi mắt thanh tú trong vắt đầy khí chất. "Chúng ta sẽ tổ chức một buổi pha trà công khai ngay dưới hiên phòng trà này. Tớ sẽ phơi bày toàn bộ quy trình pha chế, nguồn nước và nguyên liệu trước mắt tất cả mọi người."


Ba giờ chiều, khi tiếng chuông tan học vừa vang lên, bầu không khí trước cửa phòng trà cổ kính trở nên náo nhiệt một cách bất thường. Mana, trong bộ đồng phục cách điệu sành điệu, tay cầm chiếc điện thoại ốp lưng đính đá lấp lánh, đang dẫn đầu một nhóm đông học sinh tiến về phía hiên phòng trà. Riko và nhóm nữ sinh ghen tị cũng đứng lẫn trong đám đông, khoanh tay chờ đợi một màn kịch hay.


"Ôi, xem ai đang cố gắng diễn trò thanh cao kìa!" Mana cất giọng ngọt ngào nhưng đầy mỉa mai, chĩa thẳng ống kính điện thoại về phía Mei đang ngồi xếp bằng bên lò than. "Học muội Mei, cậu tổ chức pha trà công khai để phi tang chứng cứ trà mốc, hay là định lén bỏ bùa yêu vào nước cho học sinh toàn trường uống đây?"


Đám đông xung quanh xôn xao, những tiếng cười cợt và bàn tán vang lên không ngớt.


Giữa lúc bầu không khí đang căng thẳng tột độ, một bóng dáng cao ráo, phẳng phiu xuất hiện từ phía hành lang chính. Haru – Hội trưởng Hội học sinh với gương mặt lạnh lùng không góc chết – thong thả bước đến dưới danh nghĩa "giám sát an ninh học đường". Cậu đứng tựa lưng vào cột gỗ ngoài hiên, khoanh tay trước ngực, đôi mắt phượng sắc sảo hờ hững nhìn đám đông.


Thế nhưng, ngay khi Haru bước vào phạm vi ba mét, Thính Tâm Nhãn của Mei lập tức bị xuyên thủng bởi tiếng lòng gào thét phẫn nộ và u mê dữ dội phát ra từ đầu vị hội trưởng:


[Cái gì thế này?! Tên Mana đáng ghét kia dám mang cả đám đông đến bắt nạt Mei của ta sao?! Trà mốc cái gì chứ, trà của Mei là thứ thơm ngon nhất thế gian! Còn bùa yêu nữa... Mình có cần cô ấy bỏ bùa đâu, tự mình đã tự nguyện simp cô ấy đến phát điên rồi đây này! Aaaa! Mei hôm nay không đeo kính, đôi mắt của cô ấy đẹp quá, làn da dưới nắng chiều trông mềm mại làm sao... Mình muốn lao ra đuổi hết cái lũ ồn ào này đi để được ngồi uống trà cạnh Mei quá!]


Mei phải dùng hết sự tự chủ của một trà nhân để không bật cười thành tiếng trước tiếng lòng nhõng nhẽo, cuồng nhiệt của vị hoàng tử băng giá đang cố tỏ ra lạnh lùng kia. Cô khẽ cúi đầu chào Haru, rồi quay sang nhìn thẳng vào Mana với thần thái vô cùng bình thản.


"Học tỷ Mana," Mei cất giọng trong trẻo, âm lượng vừa đủ nghe nhưng lại có một sức hút kỳ lạ khiến đám đông tự động im lặng. "Trà đạo chú trọng vào sự minh bạch và chân thành. Nếu chị nghi ngờ chất lượng trà của tôi, xin mời chị và các bạn học cùng chứng kiến quy trình pha chế mẻ trà sen cổ truyền hôm nay."


Mei bắt đầu thực hiện các thao tác một cách uyển chuyển. Cô lặng lẽ mở chiếc Hộp Trà Sơn Mài Hoa Đào, dùng chiếc thìa tre xúc một lượng Lá Trà Sen Cổ Truyền vừa đủ đặt lên đĩa gốm trắng để mọi người cùng quan sát. Những búp trà sen khô cong tròn, màu xanh đen điểm xuyết những sợi nhị sen vàng óng, hoàn toàn khô ráo và không hề có một vết mốc hay mùi ẩm chịu nào.


Tiếp đó, Mei múc nước từ chiếc lu gốm chứa Nước Giếng Cổ Sau Trường – nguồn nước tinh khiết đã được lọc qua đêm bằng than củi sồi tự nhiên. Cô đổ nước vào chiếc Ấm Gang Tetsubin Cũ đặt trên lò than hồng. Khi ngọn lửa than sồi bén lên, chiếc ấm gang nặng trịch bắt đầu phát ra tiếng reo êm dịu, nhẹ nhàng như tiếng gió thổi qua rặng thông xanh.


Mei nhắm mắt hít thở sâu, áp dụng kỹ thuật Hương Trà Tỏa Liễm. Cô khéo léo hé mở nắp ấm trà đúng thời điểm nước đạt nhiệt độ 80 độ C lý tưởng, để làn hơi nước mỏng mang theo hương thơm thanh khiết của hoa sen cổ truyền cuộn tròn lan tỏa khắp không gian hiên phòng trà.


Mùi hương sen ngọt dịu, thanh nhã và ấm áp lập tức bay xa, bao trùm lấy toàn bộ đám đông học sinh đang đứng vây quanh. Đó không phải là mùi hương hóa chất nồng nặc của các loại trà công nghiệp, mà là hương thơm tự nhiên tinh khiết có khả năng xoa dịu thần kinh tức thì.


Những học sinh đang ồn ào bàn tán bỗng chốc im lặng. Họ nhắm mắt hít hà, gương mặt đang căng thẳng vì áp lực học tập bỗng chốc giãn ra, trở nên thư thái lạ thường:

"Mùi hương gì mà dễ chịu thế này... Cơn đau đầu của tớ tự dưng biến mất rồi!"

"Thơm quá, thanh khiết thật sự, không thể là trà mốc được!"

"Ngửi mùi này xong cảm thấy bình yên kinh khủng, tớ muốn thử một ngụm quá!"


Haru đứng ngoài hiên cũng hít một hơi thật sâu, đôi mắt phượng khẽ lay động, tiếng lòng của cậu ngân nga đầy hạnh phúc:


[Ôi... mùi hương trà sen của Mei... Thơm quá, ấm áp quá... Cơn mất ngủ và áp lực công việc của mình như được gột rửa hoàn toàn vậy. Mei đúng là thiên tài pha trà! Mình muốn uống quá, muốn uống đến phát điên rồi đây này! Mei ơi, cho mình một chén đi mà!]


Nhìn thấy dư luận bắt đầu xoay chuyển, Mana hoảng hốt, cố tình bước lên một bước, chỉ tay vào đĩa trà: "Hương thơm thì làm được gì chứ? Ai biết được cậu có bỏ hóa chất tạo mùi hay chất gây nghiện vào đây không? Cậu lấy bằng chứng gì chứng minh nguồn gốc sạch của mẻ trà này?"


Mei không hề nao núng. Cô nhẹ nhàng rút từ trong túi áo ra một tờ giấy có đóng dấu đỏ của Hiệp hội Trà đạo Phố cổ Yanaka và chứng nhận kiểm định vệ sinh an toàn thực phẩm của vườn trà hữu cơ từ quê của cậu Tuấn.


"Đây là chứng nhận nguồn gốc xuất xứ và kiểm định chất lượng sinh học của mẻ trà sen này," Mei dõng dạc trình tờ giấy trước ống kính điện thoại của Mana và đám đông học sinh. "Nguồn nước tôi dùng cũng là nước giếng cổ đã được kiểm định đạt chuẩn an toàn vệ sinh của phòng y tế trường. Toàn bộ quy trình pha chế đều diễn ra trước mắt các bạn. Trà đạo dùng hương thơm để chữa lành, không cần đến bùa chú hay bất kỳ sự giả dối nào."


Đám đông học sinh ồ lên nể phục. Những chứng cứ minh bạch và trải nghiệm cảm giác thực tế từ hương trà sen đã đập tan hoàn toàn những tin đồn bẩn thỉu trên diễn đàn. Mana đứng trơ trọi giữa đám đông, gương mặt búp bê dễ thương giờ đây vặn vẹo vì xấu hổ và ấm ức. Cô ta hạ chiếc điện thoại xuống, không thể thốt thêm được một lời buộc tội nào nữa.


Đúng lúc bầu không khí đang xôn xao tán thưởng bản lĩnh của Mei, đám đông học sinh ở phía sau bất ngờ dạt ra hai bên, nhường lối cho một bóng dáng uy nghiêm đang thong thả bước tới.


Đó là cụ ông ngoài 60 tuổi, mái tóc bạc phơ chải ngược quý phái, mặc bộ vest truyền thống lịch lãm đầy sang trọng. Thầy Hiệu trưởng Shigeo – người nắm giữ quyền lực tối cao của trường trung học danh giá Ouka – đang đứng đó, ánh mắt sắc sảo nhưng hiền hậu nhìn chằm chằm vào chiếc Ấm Trà Gốm Shino Cổ lấp lánh vân vàng trên bàn trà của Mei.


Mọi học sinh đều nín thở cúi đầu chào, bầu không khí lập tức trở nên trang nghiêm tột độ. Thầy Hiệu trưởng bước đến trước hiên phòng trà, ngửi mùi hương sen thanh khiết đang bay lượn trong không khí, rồi nhìn thẳng vào đôi mắt trong veo của Mei.


"Mùi hương trà sen thật hoài cổ..." Thầy Hiệu trưởng Shigeo cất giọng trầm ấm, uy nghiêm vang vọng khắp không gian tĩnh lặng. "Học sinh Mei, ta có thể thưởng thức một tách trà do chính tay em pha không?"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!