Nhạc nềnAfternoon_Garden

Hồi Sinh Chén Trà Gốm Shino

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mùi than củi ẩm ướt sau trận càn quét của ban kỷ luật ngày hôm qua vẫn còn vương vất trong không khí tĩnh mịch của phòng trà cổ kính. Mei quỳ trên tấm chiếu tatami, đôi bàn tay nhỏ nhắn tỉ mỉ dùng chiếc khăn vải lanh mềm mại lau chùi từng vệt nước bẩn còn sót lại trên khay gỗ. Chiếc lò than nhỏ truyền thống – thứ vừa được thầy Ryosuke cứu khỏi lệnh niêm phong bằng tờ giấy phép đặc cách – giờ đây đã được dọn dẹp sạch sẽ, nằm im lìm góc phòng như chưa từng trải qua một trận giông bão hành chính nào.


Hôm nay là ngày thứ sáu của tối hậu thư giải thể. Chỉ còn chưa đầy hai ngày nữa, Mei phải chứng minh được giá trị thực tế của câu lạc bộ trà đạo trước toàn trường để thu thập đủ số lượng phiếu khảo sát đạt chuẩn. Với sự hỗ trợ nhiệt tình của cô bạn thân Aoi, một góc hiên gỗ của phòng trà đã được dọn dẹp sạch sẽ để làm nơi tổ chức buổi thử trà công khai đầu tiên dành cho học sinh.


"Mei-chan! Nhìn này, tớ đã treo xong những bức áp phích vẽ tay rồi nhé!" Aoi từ ngoài hiên chạy vào, mái tóc ngắn màu cam nổi bật rung rinh theo từng bước chạy năng động. Cô nàng phấn khích chỉ tay ra phía lối đi nhỏ dẫn từ dãy nhà học chính vào phòng trà, nơi những tờ áp phích vẽ hình búp trà sen dễ thương đang khẽ bay trong gió chiều. "Đảm bảo mấy đứa lớp dưới đi ngang qua sẽ không thể cưỡng lại mùi thơm đâu!"


Mei mỉm cười nhẹ nhàng, đẩy chiếc Kính Gọng Tròn Tàng Hình lên sống mũi: "Cảm ơn cậu nhiều lắm, Aoi. Nếu không có cậu giúp đỡ truyền thông, tớ thực sự không biết phải bắt đầu từ đâu."


Cô quay lại bàn trà, ánh mắt dừng lại trên chiếc hộp gỗ long não cổ kính đặt trang trọng ở vị trí trung tâm. Khi nắp hộp khẽ mở, một luồng ánh sáng dịu nhẹ như phản chiếu cả thời gian hiện lên. Bên trong là chiếc Ấm Trà Gốm Shino Cổ – kỷ vật vô giá mà bà ngoại Sayuri đã truyền lại cho cô trước khi qua đời. Chiếc ấm mang lớp men trắng đục dày dặn như tuyết mùa đông, điểm xuyết những vân nứt tự nhiên màu hồng nhạt vô cùng tinh tế. Đối với một Trà Nhân Tập Sự (Nhập Môn) như Mei, chiếc ấm này không chỉ là một trà cụ giữ nhiệt cực tốt giúp tăng độ ngọt hậu của trà xanh, mà còn là báu vật tinh thần duy nhất giúp cô cảm nhận được hơi ấm và tình yêu thương của người bà quá cố.


"Bà ngoại..." Mei thầm thì, đôi ngón tay thon thả vuốt ve lớp gốm nhám sần sùi của chiếc ấm. "Hôm nay, em sẽ dùng chiếc ấm của bà để mang lại sự bình yên cho mọi người."


Ba giờ chiều, buổi thử trà chính thức bắt đầu. Hương thơm thanh khiết của mẻ trà xanh Uji loại thường bắt đầu lan tỏa theo làn khói mỏng từ ấm Tetsubin đun sôi, len lỏi qua rặng trúc nhỏ và bay ra tận lối đi chính. Nhờ những bức áp phích dễ thương của Aoi và danh tiếng từ trước, một vài học sinh lớp dưới tò mò bước vào phòng trà. Mei đón tiếp họ bằng sự cung kính và nụ cười ấm áp theo đúng triết lý Nhất Kỳ Nhất Hội (Ichigo Ichie) – trân trọng từng khoảnh khắc gặp gỡ như thể đó là lần duy nhất trong đời.


Từ phía xa hành lang, một bóng dáng cao ráo, phẳng phiu trong bộ đồng phục Hội học sinh chỉnh tề đang thong thả bước đến. Haru – vị hội trưởng hoàn hảo với gương mặt lạnh lùng như băng – xuất hiện dưới danh nghĩa "giám sát hành chính". Cậu đứng tựa lưng vào cột gỗ ngoài hiên, khoanh tay trước ngực, đôi mắt phượng sắc sảo hờ hững nhìn đám đông học sinh đang thưởng trà. Thế nhưng, ngay khi Mei bước vào phạm vi ba mét của cậu, chiếc Kính Gọng Tròn Tàng Hình của cô lập tức bị xuyên thủng bởi luồng tiếng lòng gào thét u mê dữ dội phát ra từ đầu vị hội trưởng:


[Trời đất ơi! Mei hôm nay xinh đẹp quá! Đôi bàn tay thon thả của cô ấy lúc cầm ấm trà trông khéo léo làm sao! Mùi hương trà sen trên người cô ấy bay đến tận đây rồi... Mình muốn bước vào ngồi cạnh cô ấy quá! Tại sao mình lại phải đứng đây giả vờ lạnh lùng thế này chứ?! Aaaa, mình muốn uống trà do chính tay Mei pha!]


Mei suýt chút nữa thì làm rơi chiếc thìa múc trà bằng tre vì tiếng lòng quá đỗi ồn ào và trẻ con của Haru. Cô phải cố gắng kiềm chế khóe môi đang muốn cong lên của mình, cúi đầu chào cậu một cách lịch sự: "Chào Hội trưởng Haru. Anh có muốn thử một chén trà xanh Uji hôm nay không ạ?"


Haru khẽ hắng giọng, khuôn mặt băng giá không một chút biểu cảm, giọng nói trầm ấm xa cách: "Không cần. Tôi chỉ đến đây để kiểm tra xem câu lạc bộ có hoạt động đúng quy định và giữ gìn vệ sinh chung hay không. Cứ tiếp tục công việc của em đi."


[Ôi không! Mei vừa chủ động mời mình uống trà kìa! Trái tim mình sắp nhảy ra khỏi lồng ngực rồi! Nhưng không được, xung quanh có nhiều học sinh quá, mình phải giữ vững hình tượng hoàng tử băng giá hoàn hảo của gia tộc Shinomiya! Nhưng mà... mình thực sự rất muốn uống... Mei ơi...]


Mei thầm cười khổ trong lòng. Vị hội trưởng này đúng là một kẻ mâu thuẫn đáng yêu nhất mà cô từng gặp. Cô quay trở lại bàn trà, tiếp tục rót nước ấm tráng chén gốm Shino cổ kính để chuẩn bị pha mẻ trà tiếp theo.


Thế nhưng, bầu không khí yên bình ấy đột ngột bị phá vỡ khi một nhóm nữ sinh sành điệu bước vào. Dẫn đầu nhóm là Riko – thiên kim tiểu thư kiêu kỳ của lớp 11-A. Cô ta khoác trên mình bộ đồng phục được chỉnh sửa thời thượng, tay xách chiếc túi hàng hiệu đắt tiền, ánh mắt sắc lẹm đầy ghen tị quét qua Mei rồi dừng lại trên bóng dáng của Haru ngoài hiên.


Đối với Riko, việc một nữ sinh mờ nhạt, quê mùa như Mei lại nhận được sự chú ý đặc biệt từ vị hội trưởng hoàn hảo là một sự sỉ nhục lớn đối với lòng tự trọng của cô ta. Nhìn thấy đám đông học sinh đang trầm trồ khen ngợi phong thái pha trà của Mei, cơn ghen tức trong lòng Riko bùng lên dữ dội. Cô ta liếc mắt ra hiệu cho cô bạn thân Yumi đang đi bên cạnh, rồi thong thả bước tiến về phía bàn trà trưng bày kỷ vật của Mei.


"Ôi, đây là câu lạc bộ trà đạo huyền thoại đó sao?" Riko cất giọng mỉa mai, điệu bộ vô cùng kiêu kỳ. "Trông cũng thật bình dân và cũ kỹ làm sao. Những món đồ gốm này chắc là mua ở cửa hàng đồ cũ giá rẻ đúng không?"


Aoi đứng bên cạnh nhíu mày định lên tiếng bảo vệ bạn thân, nhưng Mei đã khẽ nắm tay cô bạn lại, lắc đầu ra hiệu giữ bình tĩnh. Mei mỉm cười lịch sự dâng một chén trà ấm bằng cả hai tay: "Chào học tỷ Riko. Trà đạo chú trọng vào tâm cảnh bình thản và sự chân thành, không phân biệt đồ vật đắt tiền hay rẻ tiền đâu ạ. Mời chị dùng thử một chén trà xanh để cảm nhận."


"Hừ, thứ trà rẻ tiền này làm sao xứng với vị giác của tôi!" Riko khinh khỉnh gạt phắt chén trà sang một bên. Cô ta cố tình tiến sát lại gần bàn trà, nơi chiếc Ấm Trà Gốm Shino Cổ đang đặt trên khay gỗ sơn mài.


Ngay trong khoảnh khắc Mei đang cúi đầu chuẩn bị múc bột trà, Riko giả vờ vấp ngã vào cạnh bàn gỗ. Đôi bàn tay đeo đầy nhẫn vàng của cô ta cố tình gạt mạnh một đường tàn nhẫn thẳng vào chiếc ấm trà vô giá.


*Rầm! Choang!!!


Tiếng sứ vỡ sắc nhọn, chói tai vang lên trên nền gỗ phòng trà. Chiếc Ấm Trà Gốm Shino Cổ – kỷ vật vô giá của bà ngoại Sayuri – rơi thẳng xuống nền đất cứng, vỡ đôi thành những mảnh gốm lớn nhỏ, lớp men trắng đục lấp lánh giờ đây nằm rải rác trong vũng nước trà nóng hổi đang loang lổ khắp chiếu tatami.


Không gian phòng trà lập tức rơi vào một khoảng lặng nghẹt thở. Tất cả học sinh xung quanh đều kinh ngạc nín thở, nhìn chằm chằm vào đống đổ nát của chiếc ấm cổ.


Riko vội vàng che miệng, giả vờ hốt hoảng với nụ cười đắc ý thoáng qua nơi khóe mắt: "Ôi trời ơi! Tôi vô ý quá! Chỉ là tôi bị vấp chân thôi... Cô không sao chứ, Mei? Chiếc ấm cũ kỹ này chắc cũng không đáng giá bao nhiêu đâu nhỉ? Để tôi gửi tiền đền cho cô mua chiếc khác nhé."


Tai biến phá hoại xảy ra quá đột ngột khiến Mei hoàn toàn đứng hình. Trái tim cô như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, đau đớn tột cùng. Những mảnh gốm vỡ kia chính là di sản, là sợi dây liên kết tinh thần duy nhất giữa cô và người bà quá cố kính yêu. Nhìn đống đổ nát ướt sũng dưới đất, đôi vai Mei khẽ run lên, một giọt nước mắt ấm nóng suýt chút nữa đã trào ra khỏi bờ mi.


[Trời ơi! Riko! Cô dám làm vỡ kỷ vật của Mei! Cô có biết cô vừa làm cái gì không?!]


Tiếng lòng của Haru bùng nổ dữ dội trong tâm trí Mei. Cô cảm nhận được một luồng sát khí lạnh lẽo tỏa ra từ phía hiên nhà. Haru siết chặt nắm tay đến mức các khớp xương kêu răng rắc, đôi mắt phượng sắc lẹm như muốn băm vằn Riko ngay tại chỗ. Cậu định bước vào để dùng quyền lực hội trưởng trừng phạt Riko, nhưng Mei đã kịp thời ngước mắt lên nhìn cậu, khẽ lắc đầu.


Cô biết rất rõ, nếu Haru ra mặt bảo vệ cô lúc này, Riko và ban kỷ luật của Ren sẽ có thêm bằng chứng cáo buộc vị hội trưởng thiên vị cá nhân, đẩy phòng trà vào vòng xoáy rắc rối lớn hơn. Hơn nữa, khóc lóc hay bắt đền Riko chỉ làm trò cười cho đám đông học sinh thượng lưu đang đứng xem. Cách duy nhất để bảo vệ danh dự của câu lạc bộ và kỷ vật của bà ngoại là dùng chính bản lĩnh của một trà nhân thực thụ để đối mặt.


Mei nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu để điều hòa nhịp thở dồn dập. Cô kích hoạt Tiêu Âm Thuật, tập trung vào tiếng gió thổi xào xạc qua rặng trúc ngoài hiên để gạt bỏ hoàn toàn những tiếng xì xào bàn tán xung quanh. Khi mở mắt ra, đôi mắt cô dưới lớp kính cận dày đã hoàn toàn khôi phục sự điềm tĩnh, kiên định vốn có.


Cô lặng lẽ quỳ xuống nền tatami, không hề khóc lóc hay oán trách một lời. Đôi bàn tay thon thả của Mei nhặt từng mảnh vỡ gốm Shino sắc nhọn dưới đất một cách cẩn thận, đặt chúng lên chiếc khăn vải lanh trắng tinh khiết.


"Mei-chan..." Aoi xót xa thì thầm, đôi mắt đỏ hoe vì thương bạn.


"Tớ không sao đâu, Aoi," Mei điềm tĩnh trả lời, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng vô cùng đanh thép vang vọng khắp phòng trà. "Kỷ vật của bà ngoại tớ... không dễ dàng bị hủy hoại như vậy đâu."


Mei đứng dậy, bước đến chiếc rương gỗ long não đặt góc phòng. Cô lấy ra một hộp gỗ sơn mài nhỏ màu đen – dụng cụ dự phòng đặc biệt mà bà ngoại Sayuri đã chuẩn bị sẵn cho cô từ trước. Bên trong hộp chứa một hũ keo sơn mài Urushi tự nhiên chiết xuất từ nhựa cây sồi và một túi bột vàng ròng nguyên chất lấp lánh.


Đó chính là bộ dụng cụ dùng cho kỹ thuật ghép gốm cổ truyền Kintsugi – nghệ thuật phục chế những đồ gốm bị vỡ bằng cách gắn kết chúng bằng nhựa sơn mài trộn bột vàng, biến những vết nứt vỡ thành những đường vân lấp lánh ánh kim đầy kiêu hãnh.


Mei mang hộp dụng cụ quay lại bàn trà, tháo bỏ chiếc Kính Gọng Tròn Tàng Hình đặt sang một bên, lộ rõ khuôn mặt thanh tú rạng rỡ cùng đôi mắt trong veo đầy khí chất. Cô quỳ xếp bằng thẳng lưng trước đống mảnh vỡ gốm Shino, thần thái điềm tĩnh thoát tục như một trà sư thực thụ.


Dưới sự chứng kiến đầy tò mò và ngỡ ngàng của đông đảo học sinh, Mei bắt đầu thực hiện các thao tác phục chế tỉ mỉ. Đôi bàn tay khéo léo của cô dùng tăm tre nhỏ lấy một lượng keo sơn mài Urushi vừa đủ, nhẹ nhàng bôi lên các cạnh vỡ của mảnh gốm Shino. Cô cẩn thận ghép từng mảnh vỡ lớn lại với nhau theo đúng khớp nứt ban đầu, giữ chặt chúng trong vài phút bằng lực tay nhịp nhàng để keo tự nhiên định hình.


Không gian phòng trà lúc này im lặng đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng thở nhẹ của Mei và tiếng gió rặng trúc. Riko đứng bên cạnh, gương mặt kiêu kỳ bắt đầu lộ rõ vẻ bối rối và quê độ khi thấy Mei không hề suy sụp hay tức giận như cô ta mong muốn. Trái lại, phong thái điềm tĩnh, tập trung cao độ của Mei đang hoàn toàn thu hút và mê hoặc mọi ánh nhìn trong phòng.


Sau khi đã định hình xong toàn bộ khung của chiếc Ấm Trà Gốm Shino Cổ, Mei dùng chiếc cọ vẽ bằng lông thỏ mềm mại, nhẹ nhàng chấm vào túi bột vàng ròng rắc đều lên các đường vân keo còn ướt.


Ngay trong khoảnh khắc bột vàng chạm vào lớp sơn mài, một phép màu nghệ thuật như bùng nổ trước mắt mọi người. Những vết nứt vỡ nham nhở, đau đớn lúc nãy giờ đây đã biến mất, thay vào đó là những đường vân vàng rực rỡ, uốn lượn tinh tế dọc theo thân ấm men trắng đục như những tia chớp hoàng kim rạch ngang bầu trời tuyết trắng.


Chiếc ấm gốm Shino cổ kính đã được hồi sinh ngay tại chỗ, mang một vẻ đẹp kiên cường, độc đáo và lộng lẫy hơn gấp bội so với trạng thái nguyên bản ban đầu. Những vết nứt vỡ không còn là biểu tượng của sự hủy hoại, mà trở thành minh chứng cho bản lĩnh kiên cường, không thể bị đánh bại của người trà nhân.


"Ôi trời ơi... Đẹp quá!" Một nữ sinh lớp dưới không kiềm chế được lòng mình liền thốt lên đầy trầm trồ.


"Nghệ thuật Kintsugi sao? Thật là kỳ diệu và tinh tế quá!" Những tiếng xì xào tán thưởng bắt đầu vang lên khắp phòng trà, những ánh mắt ngưỡng mộ và nể phục đổ dồn về phía Mei.


Haru đứng ngoài hiên chứng kiến toàn bộ quá trình phục chế xuất sắc của Mei, đôi mắt phượng của cậu khẽ lay động mạnh mẽ. Chiếc mặt nạ hoàng tử băng giá hoàn toàn bị nứt vỡ trước bản lĩnh kiên cường của cô gái nhỏ nhắn. Tiếng lòng của cậu bùng nổ dữ dội trong tâm trí Mei với một sự nể phục và yêu thương tột cùng:


[Trời ơi! Mei của mình giỏi quá! Phong thái của cô ấy lúc rắc bột vàng trông thật lộng lẫy và kiêu hãnh biết bao! Đôi bàn tay khéo léo đó... tâm cảnh bình thản đó... Cô ấy không hề khóc lóc trước sự phá hoại của Riko, mà dùng chính nghệ thuật để biến đống đổ nát thành một tác phẩm nghệ thuật đỉnh cao hơn! Mình thực sự... hoàn toàn bị cô ấy thu phục mất rồi! Mei ơi, mình muốn ôm cô ấy vào lòng ngay lúc này quá!]


Mei mỉm cười nhẹ nhàng, dâng chiếc ấm gốm Shino đã được hồi sinh lấp lánh ánh vàng lên bằng cả hai tay đúng nghi thức Nhất Kỳ Nhất Hội: "Học tỷ Riko, chiếc ấm của bà ngoại tôi đã được hồi sinh rồi ạ. Vẻ đẹp của nó giờ đây đã trọn vẹn hơn nhờ những vết nứt vàng này. Cảm ơn chị đã giúp tôi có cơ hội được thực hiện kỹ thuật Kintsugi hôm nay."


Gương mặt Riko đỏ bừng lên vì xấu hổ và tức tối trước những ánh mắt ái ngại, khinh miệt của các học sinh xung quanh dành cho hành vi kém sang của cô ta. Riko dậm mạnh gót giày da xuống sàn gỗ, hậm hực quay lưng bỏ chạy khỏi phòng trà cùng đám tay sai.


Buổi thử trà kết thúc trong sự thành công vang dội ngoài mong đợi. Câu chuyện về cô gái tàng hình Mei dùng bột vàng hồi sinh kỷ vật gia bảo bị phá hoại lan truyền khắp các hành lang trường Ouka, nâng cao danh tiếng của phòng trà lên một tầm cao mới. Tuy nhiên, khi đám đông đã giải tán hết, Mei lặng lẽ ngồi một mình dưới hiên phòng trà, ngắm nhìn những vết nứt vàng lấp lánh dưới ánh hoàng hôn muộn, biết rằng sóng gió học đường vẫn chưa dừng lại ở đây.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!