Nhạc nềnAfternoon_Garden

Bức Tường Lạnh Lẽo Lớp 11-A

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Hơi ấm ngọt ngào từ hộp sữa dâu mà Hội trưởng Haru lén đặt vào hộc bàn giờ chỉ còn là một ký ức dịu dàng đọng lại trong tâm trí Mei. Vỏ hộp sữa trống rỗng đã được cô lặng lẽ cất kỹ vào góc sâu nhất của ba lô, như một bí mật nhỏ mà cô muốn giấu kín cho riêng mình. Thế nhưng, bầu không khí ấm áp, dễ chịu ấy nhanh chóng bị bóp nghẹt ngay khi tiếng chuông báo hiệu giờ tự học kết thúc, nhường chỗ cho tiết học chính thức của buổi chiều.


Lớp học 11-A của trường trung học tư thục danh giá Ouka chưa bao giờ là một nơi dễ thở đối với Mei. Dưới thân phận "Danh Tiếng Cấp 1: Vô Hình Lập Dị", cô vốn đã quen với việc sống như một cái bóng bên lề lớp học. Cô luôn đeo chiếc Kính Gọng Tròn Tàng Hình dày cộp, tết tóc hai bên gọn gàng và cúi đầu thật thấp để tránh mọi sự chú ý. Thế nhưng hôm nay, một luồng áp lực vô hình, lạnh lẽo và đầy thù địch đang bao trùm lấy góc bàn nhỏ của cô.


Sự nổi tiếng ngầm của "Quán trà chữa lành" trong vài ngày qua, cùng với sự quan tâm đặc biệt – dù đã được ngụy trang vô cùng khéo léo – của Hội trưởng Haru dành cho cô, đã lọt vào mắt xanh của Riko.


Riko, tiểu thư kiêu kỳ của một tập đoàn thời trang danh tiếng, đồng thời là thủ lĩnh nhóm nữ sinh quyền lực nhất lớp 11-A, đang ngồi ở dãy bàn phía trên. Cô ta khẽ xoay chiếc vòng tay ngọc trai đắt giá, đôi mắt sắc sảo thỉnh thoảng lại liếc về phía Mei với vẻ khinh miệt và ghen tị tột độ. Đối với một thiên kim tiểu thư luôn coi mình là trung tâm của vũ trụ như Riko, việc một nữ sinh mờ nhạt, quê mùa như Mei lại dám tiếp cận và nhận được sự bảo bọc ngầm từ "Hoàng tử băng giá" Haru là một sự sỉ nhục không thể dung thứ.


Mei vừa trở về từ nhà vệ sinh sau khi cố gắng rửa mặt bằng nước lạnh để xoa dịu cơn đau đầu. Thế nhưng, ngay khi bước chân vào lớp học, cô lập tức khựng lại.


Trên mặt bàn gỗ của cô, toàn bộ sách vở, hộp bút và cả cuốn sổ ghi chép bài học đều đã biến mất không dấu vết. Hộc bàn trống rỗng, lạnh ngắt.


Mei siết chặt hai quai ba lô, tim cô khẽ thắt lại. Cô vội vàng cúi xuống tìm kiếm xung quanh gầm bàn, nhưng tuyệt nhiên không thấy bóng dáng một trang giấy nào. Đầu cô bắt đầu nhói lên. Tiết học tiếp theo là môn Lịch sử của cô Yoshiko – giáo viên chủ nhiệm cực kỳ nghiêm khắc, người nổi tiếng với kỷ luật thép và cuốn sổ điểm danh màu đỏ đáng sợ. Cô Yoshiko tuyệt đối không chấp nhận bất kỳ học sinh nào bước vào giờ học mà không có đầy đủ sách vở và tài liệu học tập. Hình phạt nhẹ nhất của cô là đứng cuối lớp suốt cả tiết học và bị trừ điểm rèn luyện nặng nề.


"Ủa, Mei-chan? Cậu đang tìm gì dưới đất thế?"


Một giọng nói ngọt ngào nhưng tràn đầy sự giả tạo vang lên. Riko khẽ che miệng mỉm cười, bước đến gần bàn của Mei cùng với nhóm nữ sinh tay sai của cô ta. Karen, cô nàng sành điệu luôn đeo chiếc tai nghe đắt tiền trên cổ, cũng bước theo sau, khoanh tay đứng nhìn Mei với ánh mắt đầy đắc ý.


Mei không trả lời. Cô biết mọi lời nói lúc này đều vô ích. Cô hít một hơi thật sâu, đưa tay đẩy nhẹ chiếc kính gọng tròn lên sống mũi, cố gắng kích hoạt Thính Tâm Nhãn (Passive). Bình thường, chiếc kính này giúp cô kìm hãm năng lực đọc tâm trí ở mức Thính Tâm Cấp 1 để tránh bị quá tải. Nhưng hôm nay, trong cơn hoảng loạn và không có chiếc "Bùa Bình An Lá Trà Khô" bên cạnh (cô đã lỡ để quên chiếc bùa ở phòng trà cổ kính sau trận bão chiều qua), cô buộc phải tập trung tinh thần cao độ để nâng năng lực lên mức Thính Tâm Cấp 2 (Rõ Ràng) nhằm tìm kiếm manh mối.


Ngay lập tức, một luồng sóng âm thanh hỗn tạp, ồn ào và đầy ác ý dồn dập tràn vào đại não Mei như những mũi kim châm:


[Hừ, cho đáng đời con nhỏ lập dị! Nhìn vẻ mặt hoảng hốt của nó kìa, thật là thảm hại!]

[Nó nghĩ nó là ai chứ? Chỉ là một đứa học sinh bình dân mà dám dùng bùa ngải quyến rũ Hội trưởng Haru sao? Riko-sama đã ra tay thì đừng hòng yên ổn ở cái lớp này!]


Mei cắn chặt môi, nén cơn đau đầu đang bùng phát dữ dội. Cô cố gắng lọc bỏ những tạp âm ghen tị xung quanh, hướng toàn bộ sự tập trung vào suy nghĩ của Karen – kẻ đang đứng gần cô nhất. Luồng suy nghĩ của Karen hiện lên rõ mồn một trong tâm trí Mei:


[Hí hí, con nhỏ này chắc chắn sẽ bị cô Yoshiko phạt đứng cuối lớp cho xem! Sách vở của nó đã bị mình lén ném vào chiếc tủ lau dọn cũ nát ở cuối hành lang dãy nhà bộ môn rồi. Có cho tiền nó cũng không dám chạy đi lấy lúc này đâu!]


Tìm thấy rồi! Tủ lau dọn cuối hành lang dãy nhà bộ môn.


Mei lập tức quay người, định nhanh chóng bước ra khỏi lớp để chạy đi lấy sách vở trước khi cô Yoshiko bước vào. Thế nhưng, ngay khi cô vừa tiến lên một bước, Riko và Karen đã khéo léo di chuyển, cùng với hai nữ sinh khác vây quanh bàn của cô, tạo thành một bức tường người chặn đứng lối đi duy nhất ra cửa lớp.


"Ơ kìa, Mei-chan, tụi tớ đang hỏi thăm cậu mà? Sao cậu lại cư xử bất lịch sự, định bỏ đi không thèm trả lời thế?" Riko chớp mắt đầy vô tội, giọng điệu ngọt xớt nhưng ánh mắt lại lạnh băng.


"Nhường đường cho tớ, tớ cần ra ngoài có việc gấp," Mei khẽ nói, giọng cô run lên vì đau đầu nhưng vẫn cố gắng giữ sự điềm tĩnh tối thiểu.


"Việc gấp gì chứ? Sắp đến giờ học của cô Yoshiko rồi đấy. Cậu mà ra ngoài lúc này là vi phạm nội quy ra vào lớp học tự do đấy nhé," Karen cười khẩy, cố tình tiến lên một bước, vóc dáng cao lớn của cô ta hoàn toàn áp đảo Mei nhỏ nhắn.


Mei cảm thấy lồng ngực mình nghẹt lại. Không có bùa bình an của bà ngoại bên cạnh, siêu năng lực đọc tâm trí đang phản phệ dữ dội. Tiếng lòng của đám đông học sinh xung quanh bắt đầu vượt quá tầm kiểm soát của cô, chúng gào thét, cười nhạo, mỉa mai dồn dập tràn vào tai cô như một cơn bão tuyết lạnh lẽo. Đầu cô đau như búa bổ, đôi mắt sau lớp kính cận mờ đi vì choáng váng. Cô loạng choạng định lách qua khe hở giữa Karen và một nữ sinh khác.


"Tránh ra..." Mei khẽ thì thầm, tay cô run rẩy định đẩy nhẹ Karen.


Thế nhưng, Karen đã chuẩn bị từ trước. Cô ta cố tình gạt chân ra phía sau. Mei đang trong trạng thái choáng váng, chân vấp phải giày của Karen liền mất đà, suýt chút nữa đã ngã nhào xuống nền đất lạnh lẽo nếu cô không kịp bám tay vào cạnh bàn gỗ.


"Ôi da! Mei-chan, cậu làm cái gì thế? Sao lại cố tình xô đẩy tớ?" Karen giả vờ kêu lên đầy đau đớn, lùi lại một bước với vẻ mặt đầy ấm ức.


"Đúng đó! Mei, cậu không có sách vở rồi lại còn định dùng bạo lực với bạn học sao? Thật là vô kỷ luật!" Riko lập tức thêm dầu vào lửa, giọng nói của cô ta cố tình nâng tông để cả lớp cùng nghe thấy.


Tiếng xì xào bàn tán trong lớp học 11-A bùng lên dữ dội. Những ánh mắt soi mói, khinh miệt từ khắp nơi đổ dồn về phía Mei. Đầu cô đau đến mức tưởng chừng như nổ tung, hơi thở dồn dập, lồng ngực phập phồng trong sự cô độc tột cùng. Cô đơn độc đứng giữa lớp học, xung quanh là bức tường bạo lực lạnh lẽo của những kẻ ghen tị, không một ai đứng ra bảo vệ cô.


*Reng... Reng... Reng...*


Tiếng chuông báo hiệu giờ học chính thức vang lên dứt khoát, tàn nhẫn cắt đứt mọi hy vọng lấy lại sách vở của Mei.


Từ phía hành lang ngoài cửa lớp, tiếng bước chân đi giày cao gót nện xuống nền gạch đều đặn, uy nghiêm đang đến gần. Đó là cô Yoshiko.


Mei đứng chôn chân giữa lớp khi tiếng chuông vào giờ học vang lên mà sách vở vẫn chưa tìm thấy.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!