Tách Trà Tĩnh Lặng Trong Phòng Cấm
Ánh sáng nhạt nhòa của buổi trưa ngày thứ Ba khẽ lọt qua khe hở của bức rèm cửa màu xám tro, rọi vào bên trong Phòng nghỉ Hội trưởng những vệt nắng mờ ảo và cô độc. Căn phòng nằm sâu ở góc Tây Wing của trường trung học tư thục danh giá Ouka vốn dĩ là một nơi cấm địa, biệt lập hoàn toàn với sự náo nhiệt ồn ào của dãy nhà học chính. Nơi đây phảng phất mùi thuốc sát trùng nhạt và sự lạnh lẽo của những bức tường sơn trắng, tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim đồng hồ treo tường chuyển động đều đặn từng nhịp.
Trên chiếc giường đơn đặt ở trung tâm phòng, Haru đang nằm nhắm nghiền mắt. Gương mặt đẹp như tạc tượng thường ngày vốn luôn giữ vẻ ngạo nghễ, lạnh lùng của một vị "Hoàng tử băng giá" giờ đây lại nhợt nhạt đến đáng thương. Từng sợi tóc đen nhánh rủ lòa xòa trước trán, lấm tấm những giọt mồ hôi lạnh. Bờ vai rộng của cậu khẽ run lên theo từng nhịp thở dốc đứt quãng. Cơn sốt cao do Chứng Mất Ngủ Kinh Niên tái phát kết hợp với vết bầm tím nghiêm trọng trên bả vai trái – vết tích từ đêm mưa bão cứu Mei – đã hoàn toàn đánh sụp giới hạn thể chất của vị hội trưởng kiêu ngạo.
Mei đứng lặng bên cạnh giường bệnh, chiếc bình giữ nhiệt chứa trà thảo mộc an thần Tuyết Đỉnh ôm chặt trước ngực như một bảo vật hộ mệnh. Dưới chân cô, vết trầy xước nhẹ trên đầu gối do cú trượt chân trong rặng trúc lúc nãy vẫn còn râm ran đau nhức, nhưng lúc này cô chẳng còn tâm trí nào để để ý đến bản thân nữa. Trái tim cô thắt lại khi nhìn thấy Haru yếu ớt như một chú chim non bị gãy cánh, hoàn toàn trút bỏ lớp mặt nạ hoàn hảo cứng nhắc thường ngày.
Cô lặng lẽ đặt chiếc bình giữ nhiệt lên chiếc bàn gỗ cạnh giường nghỉ của Haru, khẽ tháo chiếc Kính Gọng Tròn Tàng Hình đặt nhẹ lên khay trà gỗ. Không còn lớp kính gọng đen dày cộp che khuất, đôi mắt trong vắt, thanh tú như nước hồ thu của cô lộ ra dưới ánh sáng nhạt nhòa. Ngay khi khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại dưới ba mét, siêu năng lực Thính Tâm Nhãn lập tức tự động giải phóng lên Thính Tâm Cấp 2, mang theo những luồng suy nghĩ mê sảng, hỗn loạn của Haru dội thẳng vào tâm trí cô:
[Lạnh quá... Sao xung quanh lại tối tăm thế này... Mẹ ơi, con đã đứng đầu khối rồi... Con không phải là kẻ phế vật... Xin mẹ đừng nhìn con bằng ánh mắt lạnh lùng đó... Đừng bỏ con lại một mình trong căn biệt thự trống rỗng... Mei... Mei ơi... Tớ đau quá... Cứu tớ với...]
Tiếng lòng của Haru run rẩy, nghẹn ngào và ngập tràn nỗi sợ hãi cô độc. Đó không phải là tiếng lòng gào thét u mê, trẻ con thường ngày khiến cô bật cười, mà là tiếng khóc cầu cứu thầm lặng của một đứa trẻ bị giam cầm trong chiếc lồng kính áp lực nghẹt thở của gia tộc Shinomiya. Mei cắn chặt môi, những giọt nước mắt xót xa bất giác trào ra khỏi khóe mắt cô gái vô hình. Cô không ngờ đằng sau sự hoàn hảo đến tột cùng của vị hội trưởng lại là một khoảng không gian nội tâm rách nát và tổn thương sâu sắc đến thế.
"Haru... tớ ở đây rồi..." Mei khẽ thì thầm, giọng nói dịu dàng như làn gió xuân lướt qua rặng trúc. Cô khẽ luồn những ngón tay thon thả vào túi áo đồng phục, chạm nhẹ vào chiếc Bùa Bình An Lá Trà Khô ấm áp để ổn định tinh thần, ngăn không cho năng lực đọc tâm bị quá tải trước cảm xúc tiêu cực của cậu.
Mei nhẹ nhàng mở nắp bình giữ nhiệt. Ngay lập tức, hương thơm thanh khiết, dịu mát của Hoa Oải Hương Khô Tuyết Sa hòa quyện cùng mùi trầm ấm của Lá Trà Sen Cổ Truyền tỏa ra ngào ngạt, nhanh chóng xua tan đi mùi thuốc sát trùng lạnh lẽo của căn phòng y tế. Đây là mẻ trà an thần Tuyết Đỉnh mà cô đã dốc hết tâm huyết pha chế theo công thức trong Sổ Tay Bí Quyết Của Bà Ngoại Sayuri, một thức uống đặc trị có khả năng xoa dịu hệ thần kinh đang bị căng thẳng tột độ.
Áp dụng kỹ năng Cảm Nhiệt Bằng Tay, Mei chạm nhẹ lòng bàn tay thon thả vào thân chén sứ để kiểm tra nhiệt độ trà. Nước trà màu tím nhạt trong vắt đã nguội bớt, đạt chuẩn ấm áp lý tưởng khoảng 40 độ C, hoàn hảo để không làm bỏng vòm họng của người bệnh đang hôn mê. Cô nhẹ nhàng ngồi xuống mép giường, đỡ lấy bả vai phải không bị thương của Haru, để cậu tựa đầu vào bờ vai nhỏ nhắn của mình.
Cơ thể Haru nóng hổi như một lò than, hơi thở mang theo nhiệt độ cao phả vào cần cổ nhạy cảm của Mei khiến cô khẽ rùng mình. Nhưng cô không hề lùi lại. Cô dùng chiếc thìa sứ nhỏ, múc từng ngụm trà thảo mộc Tuyết Đỉnh, khẽ thổi nhẹ cho làn khói mỏng bay bớt rồi dịu dàng bón vào môi Haru.
"Ngoan nào... uống một chút đi, Haru. Trà sẽ giúp cậu bớt đau đầu..." Mei khẽ dỗ dành, giọng điệu ấm áp chưa từng có.
Trong cơn mê sảng, cảm nhận được làn nước ấm mang hương thơm thanh khiết của hoa oải hương và sen dịu nhẹ chạm vào bờ môi khô nứt, Haru vô thức hé môi nuốt xuống. Từng ngụm trà thảo mộc ấm áp len lỏi vào cơ thể, mang theo dược tính xoa dịu mạnh mẽ, lập tức làm giãn các dây thần kinh đang căng cứng trong não bộ của cậu. Nhịp tim dồn dập của Haru bắt đầu chậm lại, lồng ngực phập phồng thở dốc dần trở nên đều đặn hơn.
Mei kiên nhẫn bón từng thìa trà nhỏ, đôi bàn tay cô khéo léo giữ cho nước trà không bị tràn ra ngoài. Hương oải hương Tuyết Sa dịu mát lan tỏa khắp không gian, như một tấm khiên vô hình đẩy lùi những cơn ác mộng đen tối đang bủa vây tâm trí vị hội trưởng. Tiếng lòng hỗn loạn của Haru dần dần lắng xuống, những tiếng khóc lóc sợ hãi biến mất, thay vào đó là một sự im lặng tĩnh mịch nhưng vô cùng ấm áp.
Mei khẽ thở phào nhẹ nhõm. Cô lấy chiếc khăn vải lanh Chakin trắng tinh khôi từ túi tạp dề, nhẹ nhàng lau đi những giọt mồ hôi lạnh trên trán và thái dương của Haru. Cử chỉ của cô vô cùng tỉ mỉ, nâng niu như thể cậu là một bảo vật dễ vỡ nhất thế gian. Khi làn da ấm áp của cô chạm vào vầng trán nóng hổi của cậu, Haru khẽ động đậy mi mắt.
Đôi mắt phượng sắc sảo của vị hội trưởng từ từ mở ra. Ánh sáng nhạt nhòa của căn phòng khiến tiêu cự của cậu mất vài giây mới định hình được. Và hình ảnh đầu tiên hiện lên trước mắt cậu chính là khuôn mặt thanh tú, rạng rỡ không đeo kính của Mei đang ghé sát bên cạnh. Đôi mắt trong vắt như nước hồ thu của cô tràn ngập sự lo lắng và dịu dàng, phản chiếu bóng hình nhỏ bé của cậu bên trong.
Haru sững sờ. Cậu nghĩ rằng mình vẫn đang chìm đắm trong giấc mơ ngọt ngào nhất đời mình. Cậu khẽ vươn bàn tay thon dài, run rẩy ra khỏi chăn, dứt khoát nắm chặt lấy đôi bàn tay nhỏ nhắn, mềm mại của Mei đang cầm chiếc khăn vải lanh.
*Siết chặt.*
Cái chạm xúc giác ấm áp, chân thật ngoài đời thực truyền thẳng từ lòng bàn tay hai người vào tim. Ngay trong khoảnh khắc đó, siêu năng lực đọc tâm của Mei bỗng chốc bùng nổ một hiện tượng kỳ lạ mà cô chưa từng gặp phải. Toàn bộ những tiếng lòng rì rầm, hỗn loạn của thế giới xung quanh hoàn toàn biến mất. Tâm trí của Haru không còn một chút tạp niệm hay sự hoảng loạn nào nữa. Nó trở nên tĩnh lặng, ấm áp và bình yên như một bản nhạc không lời nhẹ nhàng vang lên dưới ánh hoàng hôn.
Đây chính là Điểm Tĩnh Lặng Của Tiếng Lòng – trạng thái Nội Tâm Cấp 3: Đồng Điệu Bình Yên mà Mei hằng khao khát tìm kiếm. Tình cảm chân thành và sự tin tưởng tuyệt đối của Haru dành cho cô đã hoàn toàn chế ngự và điều hòa siêu năng lực phiền toái của cô, biến nó thành một sợi dây kết nối tâm hồn tĩnh lặng tuyệt đối.
Haru nhìn cô đăm đắm, đôi môi mấp máy phát ra giọng nói khàn khàn vì sốt cao, nhưng vô cùng ấm áp:
"Mei... là cậu thật sao..."
Đồng thời, trong tâm trí cậu, tiếng lòng ngân nga đầy ngọt ngào và yếu đuối vang lên mồn một:
[Mei-chan... Đừng đi... Ở lại bên mình một chút thôi... Nơi này lạnh lẽo quá, chỉ có ở bên cậu tớ mới thấy ấm áp... Tớ muốn nắm tay cậu mãi thế này...]
Mei mỉm cười dịu dàng, những giọt nước mắt xúc động khẽ đọng trên hàng mi cong. Cô không rút tay lại mà khẽ siết nhẹ bàn tay nóng hổi của cậu để truyền thêm hơi ấm:
"Tớ không đi đâu cả, Haru. Tớ sẽ ở đây bên cậu."
Bầu không khí giữa hai người trở nên ngọt ngào và lãng mạn tột độ, thế giới ồn ào ngoài kia dường như đã lùi lại phía sau nhường chỗ cho sự tĩnh lặng của tình yêu chân thành. Haru khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm, bình yên thực sự xuất hiện trên gương mặt cậu trước khi cậu chuẩn bị chìm vào giấc ngủ ngon giấc đầu tiên sau chuỗi ngày mất ngủ hành hạ.
*Rầm!*
Tiếng va đập dữ dội của cánh cửa lùa gỗ mun bị đẩy mạnh cắt ngang bầu không khí lãng mạn. Cánh cửa phòng nghỉ Hội trưởng mở toang, để lộ bóng dáng nghiêm nghị, lạnh lùng của Ren đang đứng khoanh tay, bên cạnh là Thầy Hiệu phó Kazuo với khuôn mặt thực dụng, sắc sảo bọc trong bộ vest xám phẳng phiu.
"Quả nhiên là hai người đang ở đây!" Ren lớn tiếng, ánh mắt sau lớp kính gọng vuông lóe lên một tia đắc ý tột cùng khi bắt quả tang cảnh tượng thân mật của hai người.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!