Cơn Ngất Xỉu Giữa Lễ Đường
Lễ đường lớn của Trường trung học tư thục danh giá Ouka sáng ngày thứ Ba ngập tràn trong bầu không khí trang nghiêm đến nghẹt thở. Ánh đèn chùm pha lê khổng lồ treo trên trần cao tỏa ra những luồng sáng lộng lẫy nhưng lạnh lẽo, phản chiếu lên những hàng ghế gỗ gụ bóng loáng xếp ngay ngắn. Hàng ngàn học sinh trong bộ đồng phục Ouka phẳng phiu, cài khuy cổ chỉnh tề đang ngồi im phăng phắc. Hôm nay là buổi lễ vinh danh học thuật lớn của học kỳ, một sự kiện mà hội đồng quản trị và ban đại diện phụ huynh thượng lưu luôn dùng để phô diễn sự hoàn hảo và đẳng cấp của ngôi trường nhà giàu này.
Nằm ở góc khuất của hàng ghế cuối cùng dành cho lớp 11-A, Mei ngồi khép nép, cố gắng thu nhỏ bờ vai để hòa mình vào bóng tối. Cô đeo chiếc Kính Gọng Tròn Tàng Hình dày cộp, mái tóc tết hai bên gọn gàng buông thõng trước ngực. Nhờ chiếc kính ngụy trang này, năng lực đọc tâm trí của cô được khóa chặt ở mức Thính Tâm Cấp 1. Tai cô chỉ thu nhận được những luồng âm thanh rì rầm mơ hồ, không rõ chữ trong phạm vi một mét – một lá chắn an toàn giúp cô không bị phát điên trước những suy nghĩ đầy tính toán, ghen tị và kiêu ngạo của đám đông học sinh thượng lưu xung quanh.
Thế nhưng, đôi mắt trong vắt sau lớp kính cận của Mei vẫn không tự chủ được mà hướng thẳng về phía bục phát biểu rực rỡ ánh đèn trên sân khấu.
Ở đó, Haru đang đứng.
Vị Hội trưởng hội học sinh hoàn hảo, "Hoàng tử băng giá" của trường Ouka hôm nay xuất hiện với phong thái đĩnh đạc thường lệ. Bộ đồng phục hội trưởng màu xanh navy được may đo thủ công ôm sát vóc dáng cao ráo chuẩn mẫu của cậu, chiếc huy hiệu bạc ròng đeo trang trọng trên ngực áo lấp lánh thứ ánh sáng xa cách. Gương mặt đẹp như tạc tượng của cậu vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng, quyết đoán khi cậu chậm rãi đọc bản báo cáo thành tích học thuật bằng chất giọng trầm ấm, uy nghiêm vang vọng khắp lễ đường.
Nhưng Mei biết, tất cả chỉ là một chiếc mặt nạ hoàn mỹ được dựng lên bằng ý chí thép.
Từ khoảng cách xa, Mei khẽ luồn những ngón tay thon thả vào túi áo đồng phục, chạm nhẹ vào chiếc Bùa Bình An Lá Trà Khô ấm áp để lấy lại sự tĩnh lặng. Cô lén lút tháo chiếc kính gọng tròn ra, đặt nhẹ lên đùi. Ngay lập tức, siêu năng lực Thính Tâm Nhãn của cô được giải phóng lên Thính Tâm Cấp 2. Cô tập trung toàn bộ giác quan, hướng thẳng luồng thấu thính về phía nam thần đang đứng trên bục giảng cách đó hơn mười mét. Dù khoảng cách khá xa khiến luồng suy nghĩ bị nhiễu loạn bởi đám đông, nhưng Mei vẫn bắt trọn được tiếng lòng đang gào thét trong kiệt quệ của Haru:
[Đau... Đau đầu quá... Mắt mình mờ đi rồi... Không được ngã... Bản báo cáo chỉ còn hai trang nữa... Phải đứng thẳng... Mẹ đang ngồi ở hàng ghế danh dự... Nếu mình gục ngã ở đây, bà sẽ coi mình là một kẻ phế vật thất bại... Bả vai trái nhức nhối quá... Cơn sốt từ đêm qua vẫn chưa hạ... Mei... Mình muốn ngửi mùi hương trà sen của Mei... Nơi này ngột ngạt quá...]
Trái tim Mei thắt lại một nhịp đau đớn. Tiếng lòng của Haru không còn vẻ nhõng nhẽo, trẻ con thường ngày nữa, mà chỉ còn lại sự cô độc, hoảng loạn và đau đớn tột cùng dưới áp lực nặng nề của gia tộc Shinomiya. Chứng Mất Ngủ Kinh Niên Của Haru kết hợp với bả vai trái bị bầm tím nghiêm trọng – vết tích do cậu dũng cảm húc cửa mục cứu cô trong đêm mưa bão – đã hoàn toàn đẩy giới hạn thể chất của vị hội trưởng vượt quá mức chịu đựng.
Mei run run đưa tay định đeo lại kính, nhưng đúng lúc đó, trên bục phát biểu, giọng nói trầm ấm của Haru bỗng khựng lại.
Tờ tài liệu trên tay cậu khẽ run lên, rồi rơi tuột xuống đất. Đôi mắt phượng sắc sảo thường ngày bỗng mất đi tiêu cự, bờ vai rộng khẽ lảo đảo. Trước sự kinh ngạc tột độ của hàng ngàn học sinh và các thầy cô giáo, vị Hội trưởng hoàn mỹ bỗng nhiên đổ sụp xuống bục gỗ như một cánh chim gãy cánh.
*Rầm!*
Tiếng va đập khô khốc vang lên qua hệ thống loa phóng thanh, xé toạc bầu không khí trang nghiêm của lễ đường.
"Hội trưởng!"
"Trời ơi, Hội trưởng Haru ngất xỉu rồi!"
"Mau gọi xe cấp cứu!"
Cả lễ đường lập tức rơi vào trạng thái hỗn loạn kinh hoàng. Tiếng la hét của các nữ sinh cuồng nhiệt, tiếng bước chân chạy rầm rập của các giáo viên và thành viên hội học sinh tạo nên một mớ âm thanh hỗn độn chói tai dội thẳng vào não bộ Mei. Cô vội vàng đeo chiếc Kính Gọng Tròn Tàng Hình lên để ngăn chặn luồng tiếng lòng hỗn loạn đang tràn vào như bão táp, nhưng đôi mắt cô vẫn dán chặt vào bóng dáng Haru đang được các nhân viên y tế và ban kỷ luật vây quanh, nhanh chóng bế đi về phía Tây của trường.
[Cậu ấy đã kiệt sức đến mức này rồi sao...]* Mei cắn chặt môi, lòng dâng lên một nỗi lo lắng tột độ xen lẫn sự tự trách. Nếu không vì cứu cô trong đêm bão, nếu không vì gánh vác áp lực bảo vệ phòng trà trước tối hậu thư của bà Chiyo, Haru đã không phải gồng mình chịu đựng cơn sốt cao đến mức này.
Không thể ngồi yên nhìn cậu chịu đựng một mình, Mei dứt khoát đứng dậy, lách qua đám đông học sinh đang xôn xao bàn tán để chạy thẳng về phía phòng trà cổ kính. Cô biết rõ, thuốc tây thông thường không thể xoa dịu được hệ thần kinh đang bị quá tải và chứng mất ngủ kinh niên của Haru. Cậu cần một tách trà thảo mộc an thần Tuyết Đỉnh – công thức phối trộn hoàn hảo giữa Hoa Oải Hương Khô Tuyết Sa cô vừa mua được ở phố cổ Yanaka và Lá Trà Sen Cổ Truyền của bà ngoại Sayuri.
Bước vào phòng trà tĩnh lặng, Mei nhanh chóng trút bỏ chiếc ba lô. Cô dùng đôi bàn tay thon thả chạm nhẹ vào thân Ấm Gang Tetsubin Cũ để cảm nhận nhiệt độ nước, rồi tỉ mỉ thực hiện kỹ thuật Ủ Trà Ba Giai Đoạn. Từng động tác của cô thoăn thoắt nhưng vô cùng điềm tĩnh, hương thơm thanh khiết, dịu mát của hoa oải hương Tuyết Sa hòa quyện với mùi trầm ấm của trà sen tỏa ra ngào ngạt, lấp đầy không gian tatami cổ kính. Cô rót nước trà màu tím nhạt trong vắt vào một chiếc bình giữ nhiệt nhỏ, bọc cẩn thận trong một túi vải lanh dày để giữ ấm.
"Chị Mei ơi! Chị định đi đâu thế ạ?" Yuna rụt rè bước vào từ cửa sau, khuôn mặt lộ rõ vẻ lo lắng khi thấy Mei đang vội vã chuẩn bị đồ dùng.
"Yuna, em ở lại trông phòng trà nhé. Chị cần mang trà này đến cho Hội trưởng," Mei dứt khoát dặn dò, áp dụng Quy tắc Giao Tiếp Tối Thiểu để nhanh chóng kết thúc cuộc đối thoại. Cô ôm chặt chiếc bình giữ nhiệt vào lòng, chạy nhanh về phía dãy nhà văn phòng hội học sinh.
Thế nhưng, khi Mei tiếp cận hành lang dẫn đến khu vực Tây Wing – nơi đặt Phòng nghỉ Hội trưởng – cô lập tức khựng lại sau một góc tường gạch.
Bầu không khí ở đây vô cùng căng thẳng. Ban kỷ luật của Ren đã thiết lập một hàng rào phong tỏa nghiêm ngặt bằng các hàng rào sắt di động. Ba nam sinh đeo băng đỏ ban kỷ luật đứng gác ngay lối vào chính, khuôn mặt nghiêm nghị lạnh lùng ngăn cản bất kỳ học sinh nào muốn tiếp cận để hỏi thăm sức khỏe của Hội trưởng.
Đứng ở trung tâm lối vào là Ken – cánh tay phải đắc lực của Ren. Hắn đang cầm cuốn sổ kỷ luật, ánh mắt ráo riết tuần tra xung quanh.
Mei khẽ lùi lại vào góc khuất. Cô biết, nếu cô cố tình đi qua lối sảnh chính, Ken chắc chắn sẽ chặn cô lại và tịch thu bình trà thảo mộc này dưới cáo buộc mang chất lạ chưa qua kiểm duyệt vào khu vực y tế, đặc biệt là sau khi hắn đã chụp lén được bức ảnh cô nhận gói giấy nâu ở phố cổ Yanaka hôm qua.
Mei khẽ tháo chiếc kính gọng tròn ra, giải phóng năng lực Thính Tâm Cấp 2 để tìm kiếm sơ hở. Cô tập trung hướng thính giác vào tâm trí của Ken đang đứng cách đó ba mét:
[Hội trưởng ngất xỉu thế này, cuộc họp kỷ luật và kiểm tra phòng trà chiều nay chắc chắn bị hủy bỏ rồi. Đỡ phải làm việc mệt mỏi! Lát nữa đợi Ren đi họp với Hiệu phó Kazuo, mình sẽ lén chuồn ra cổng sau để đi chơi điện tử mới được. Gác cái khỉ gì chứ, mệt chết đi được...]
Nhận thấy Ken đang hoàn toàn lơ là nhiệm vụ và chỉ mong muốn trốn việc, Mei khẽ nhếch môi tạo thành một nụ cười thông minh. Cô hiểu rằng ban kỷ luật chỉ đang phô diễn quyền lực bề ngoài, thực chất nội bộ của họ vô cùng lỏng lẻo.
Mei lặng lẽ lùi lại, không cố gắng lách qua sảnh chính nữa. Cô nhớ đến cấu trúc địa hình của trường Ouka mà bác bảo vệ già Takeshi từng chỉ cho cô. Phía sau khu vực Tây Wing có một lối đi tắt rợp bóng rặng trúc nhỏ – chính là Đường tắt cổng sau dẫn từ vườn trúc của phòng trà thẳng đến hành lang kỹ thuật phía sau Phòng nghỉ Hội trưởng. Lối đi này vốn là góc khuất camera giám sát và thường bị ban kỷ luật bỏ lơ vì cỏ dại mọc um tùm.
Mei ôm chặt bình trà an thần được bọc giữ nhiệt trong túi vải, lách qua rặng cây trúc rậm rạp phía sau dãy nhà thể chất. Trời vừa ngớt mưa đêm qua nên nền đất dốc vô cùng trơn trượt. Mei phải bám vào những thân trúc thon nhỏ để giữ thăng bằng.
*Rắc!*
Một cành trúc khô gãy vụn dưới chân, Mei trượt chân suýt ngã, đầu gối khẽ đập vào phiến đá dẹt bên lối đi khiến cô đau nhói. Cô khẽ rên rỉ một tiếng nhỏ, bả vai trái mỏi nhừ vì phải ôm chặt bình trà nặng trịch để bảo vệ nó không bị va đập. Thế nhưng, nghĩ đến gương mặt nhợt nhạt và tiếng lòng cô độc của Haru, Mei gạt bỏ cơn đau, kiên cường đứng dậy, tiếp tục bước đi.
Sau vài phút lách qua rặng trúc rậm rạp, Mei đã tiếp cận được cánh cửa gỗ nhỏ màu xám nằm ở cuối hành lang kỹ thuật phía sau Phòng nghỉ Hội trưởng. Cửa bị khóa chặt bằng một ổ khóa đồng cổ kính để đảm bảo an ninh.
Mei luồn tay vào túi tạp dề, chạm vào chiếc Chìa Khóa Dự Phòng Phòng Trà bằng đồng cổ mà bác bảo vệ Takeshi đã ngầm giao cho cô. Chiếc chìa khóa này vốn là khóa vạn năng của khu vực nhà gỗ cũ, có thể mở được các cánh cửa kỹ thuật liên kết.
Mei nhẹ nhàng tra chìa khóa vào ổ.
*Cạch.*
Tiếng cơ khí vang lên rất khẽ, ổ khóa đồng mở ra một cách hoàn hảo. Mei nhanh chóng lách người vào bên trong hành lang kỹ thuật tĩnh lặng, khẽ khép cửa lại để tránh tiếng động.
Hành lang bên trong tối tăm và vắng lặng, chỉ có ánh sáng nhạt nhòa hắt ra từ những khe cửa lùa bằng giấy bồi. Mei đi nhẹ chân trên sàn gỗ, hướng thẳng về phía căn phòng nghỉ của Hội trưởng nằm ở cuối hành lang. Cô khẽ đẩy nhẹ cánh cửa lùa bằng gỗ mun.
Bên trong phòng nghỉ vô cùng rộng lớn nhưng u ám và lạnh lẽo. Ánh nắng chiều nhạt nhòa chiếu qua khung cửa sổ lùa, rọi lên chiếc giường đơn màu trắng đặt ở trung tâm phòng. Haru đang nằm ở đó.
Gương mặt đẹp như tạc tượng của cậu lúc này nhợt nhạt đến đáng thương, trán lấm tấm những giọt mồ hôi lạnh do cơn sốt cao hành hạ. Chiếc áo sơ mi đồng phục đã được cởi bỏ hai cúc cổ, lộ ra bả vai trái bầm tím nghiêm trọng đang được băng bó hờ bằng băng gạc trắng.
Mei bước nhẹ lại gần giường, lòng dâng lên một nỗi xót xa vô hạn. Cô khẽ đặt chiếc bình giữ nhiệt lên bàn gỗ cạnh giường, định vươn đôi bàn tay thon thả chạm vào trán cậu để kiểm tra nhiệt độ.
Thế nhưng, ngay khi cô bước vào phạm vi bán kính ba mét xung quanh giường, siêu năng lực Thính Tâm Nhãn của cô lập tức bị kích hoạt mạnh mẽ. Giữa không gian tĩnh mịch của căn phòng cấm, một luồng tiếng lòng mê sảng, run rẩy và ngập tràn sự cô độc, hoảng loạn của Haru bỗng chốc dội thẳng vào tâm trí Mei:
[Lạnh quá... Nơi này lạnh lẽo quá... Không có ai ở bên mình cả... Mẹ ơi... Con đã làm rất tốt mà... Tại sao mẹ vẫn nhìn con bằng ánh mắt lạnh lùng đó... Đừng bỏ con một mình trong bóng tối... Mei... Mei ơi... Cứu tớ... Tớ nhớ mùi hương trà của cậu... Mei... Đừng bỏ tớ đi... tớ sợ lắm... Mei...]
Mei sững sờ, đôi bàn tay cô khựng lại trên không trung. Những giọt nước mắt nóng hổi bất giác trào ra khỏi khóe mắt cô gái vô hình, lăn dài trên đôi má thanh tú khi cô nghe thấy tiếng lòng yếu đuối, khao khát được che chở của vị hoàng tử băng giá đang gọi tên cô trong cơn mê sảng tột cùng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!