Bóng Đen Từ Gia Tộc Shinomiya
Ánh hoàng hôn vàng vọt của ngày thứ Sáu buông xuống khuôn viên trường trung học tư thục danh giá Ouka, nhuộm đỏ rực cả rặng trúc nhỏ phía sau phòng trà cổ kính. Tiếng reo vui, tiếng cười giòn giã của cô bạn thân Aoi và sự rụt rè đầy ấm áp của hậu bối Yuna vẫn còn vang vọng trong không gian sáu tấm chiếu tatami thơm mùi cỏ khô. Buổi điều trần khẩn cấp tại Văn phòng Hội học sinh đã kết thúc với chiến thắng vang dội thuộc về Câu Lạc Bộ Trà Đạo Học Đường. Với 100 Phiếu Đánh Giá Đạt Chuẩn từ học sinh toàn trường và sự bảo lãnh đầy bản lĩnh từ các câu lạc bộ văn hóa khác, phòng trà của người bà ngoại Sayuri quá cố đã chính thức được công nhận hoạt động hợp pháp vĩnh viễn.
Mei ngồi xếp bằng trên chiếu tatami, khẽ mỉm cười nhìn Yuna đang tỉ mỉ dùng chiếc khăn vải lanh Chakin trắng lau dọn những chén trà gốm Shino cổ kính. Ở góc phòng, Aoi đang hào hứng phác thảo những trang manga mới, miệng không ngừng lẩm bẩm về một tương lai tươi sáng của "Quán trà chữa lành". Mọi thứ dường như đã đi vào quỹ đạo bình yên mà Mei hằng khao khát. Cô khẽ luồn tay vào túi tạp dề hoa trà trắng, chạm nhẹ vào chiếc Bùa Bình An Lá Trà Khô ấm áp để cảm nhận làn hương trầm dịu nhẹ tỏa ra, xoa dịu đi chút mệt mỏi tinh thần sau một đêm dài thức trắng đối chiếu sổ sách tài chính.
Thế nhưng, giữa bầu không khí hân hoan ấy, lòng Mei bỗng dâng lên một khoảng trống vắng lạ thường. Ánh mắt cô vô thức hướng ra phía khung cửa sổ lùa bằng giấy bồi, nhìn về phía dãy nhà văn phòng Hội học sinh xa xăm. Haru – vị hội trưởng hoàn hảo, "Hoàng tử băng giá" vạn người mê – đã không xuất hiện tại buổi ăn mừng của câu lạc bộ. Dù chính cậu là người đã bỏ phiếu đồng ý đầu tiên, dứt khoát đập tan mọi cáo buộc tàn nhẫn của Ren, nhưng ngay khi buổi điều trần kết thúc, cậu đã lập tức rời đi với khuôn mặt lạnh lùng không cảm xúc.
[Cậu ấy... có ổn không?]
Nỗi xót xa dấy lên trong lòng Mei khi cô nhớ lại bả vai trái khẽ cứng lại dưới lớp áo đồng phục của Haru lúc sáng. Vết bầm tím nghiêm trọng do cú húc vai dũng cảm phá cửa mục cứu cô dưới mưa bão hôm trước chắc chắn vẫn còn đau nhức nhối. Hơn thế nữa, cô biết rõ đằng sau chiếc mặt nạ hoàn mỹ kia là một tâm hồn đang kiệt quệ vì Chứng Mất Ngủ Kinh Niên.
Quyết định không thể ngồi yên, Mei đứng dậy, lặng lẽ đặt chiếc Kính Gọng Tròn Tàng Hình lên khay trà gỗ. Cô muốn mang một tách trà thảo mộc oải hương ấm áp đến văn phòng để xoa dịu cơn đau và giúp cậu có được một giấc ngủ ngon. Thế nhưng, cô không hề biết rằng, ở phía bên kia khuôn viên trường, một cơn giông bão tàn nhẫn và u tối hơn gấp bội đang chuẩn bị ập xuống đầu vị hội trưởng kiêu ngạo.
***
Tại Văn phòng Hội học sinh, không gian rộng lớn tĩnh mịch đến mức đáng sợ. Ánh hoàng hôn đỏ ối chiếu qua những ô cửa kính lớn, kéo dài chiếc bóng cô độc của Haru trên sàn gỗ mun bóng loáng. Cậu đứng lặng người bên cửa sổ, đôi mắt phượng sắc sảo nhìn chăm chằm vào khoảng không vô định. Gương mặt cậu lúc này đã hoàn toàn trở lại trạng thái Nội Tâm Cấp 1: Hoàng Tử Băng Giá – lạnh lùng, nghiêm nghị và xa cách đến đóng băng mọi thứ xung quanh.
*Cộc. Cộc.*
Tiếng gõ cửa khô khốc vang lên phá vỡ bầu không khí ngột ngạt. Cánh cửa gỗ nặng nề mở ra, và bóng dáng của Quản gia Saito xuất hiện. Cụ ông ngoài sáu mươi tuổi, lưng thẳng tắp trong bộ tuxedo phẳng phiu, bước vào với phong thái chu chuẩn của một gia nhân quý tộc. Thế nhưng, trên gương mặt luôn điềm tĩnh của cụ lúc này lại thoáng qua một vẻ lo âu sâu sắc. Trên tay cụ là một chiếc khay bạc, đặt trang trọng một phong thư dày bọc trong lớp giấy lụa màu xanh hoàng gia, niêm phong bằng sáp nóng khắc gia huy dòng họ Shinomiya.
"Cậu chủ Haru," Quản gia Saito cúi đầu cung kính, giọng nói trầm ấm nhưng chứa đựng sức nặng ngàn cân. "Chủ tịch... phu nhân Chiyo đã gửi công văn khẩn cấp này đến trường học. Bà yêu cầu tôi trực tiếp trao tận tay cậu chủ và truyền đạt mệnh lệnh nghiêm khắc của bà."
Haru khẽ khựng lại. Đôi bàn tay thon dài của cậu siết chặt lấy bục cửa sổ gỗ sồi đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Cậu không quay đầu lại, nhưng giọng nói cất lên đã lạnh buốt như băng tuyết mùa đông:
"Mẹ... lại muốn gì nữa đây, bác Saito?"
Quản gia Saito thở dài một tiếng đầy xót xa. Cụ tiến lên một bước, dâng phong thư lên trước mặt Haru:
"Phu nhân đã nhận được báo cáo về việc cậu chủ lơ là học tập, liên tục sử dụng quyền lực hội trưởng để bảo lãnh cho một câu lạc bộ văn hóa bình dân không mang lại thành tích học thuật nào. Phu nhân đang vô cùng tức giận. Bà đã gửi công văn tối hậu thư này đến Hội đồng quản trị nhà trường. Nội dung yêu cầu... loại bỏ toàn bộ các câu lạc bộ nghệ thuật rườm rà, tập trung nguồn tài chính để tối ưu hóa các môn tự nhiên và luyện thi đại học. Nếu nhà trường không thực hiện, tập đoàn Shinomiya sẽ rút toàn bộ 40% nguồn tài trợ kinh tế vĩnh viễn."
*Rắc.*
Tiếng sáp niêm phong bị vỡ vụn dưới đầu ngón tay của Haru khi cậu giật lấy phong thư. Cậu mở tờ giấy da đắt tiền ra, những dòng chữ đánh máy tàn nhẫn, lạnh lùng của mẹ cậu – bà Chiyo – đập thẳng vào mắt. Từng câu chữ như những nhát dao găm găm thẳng vào lòng tự trọng và khát khao tự do nhỏ nhoi của cậu:
*"Haru, con đã lãng phí quá nhiều thời gian vào những trò chơi vô bổ của kẻ bình dân. Một người thừa kế của dòng họ Shinomiya không được phép có bất kỳ vết nhơ hay sự yếu đuối nào. Hãy tự tay ký lệnh niêm phong phòng trà đó và tập trung vào kỳ thi học thuật tuần tới để chuẩn bị thừa kế tập đoàn. Đừng bắt mẹ phải dùng đến những biện pháp tàn nhẫn hơn nhắm vào cô con gái bình dân kia."*
Sức ép khổng lồ từ gia tộc tài phiệt tối cao đè nặng lên đôi vai đang bầm tím của Haru, khiến lồng ngực cậu nghẹt thở, đau buốt dữ dội. Chứng mất ngủ kinh niên như một con quái vật bấy lâu nay bị xoa dịu bởi hương trà của Mei nay bỗng chốc thức tỉnh, cào xé tâm trí cậu bằng những cơn đau đầu bão táp. Đầu óc cậu quay cuồng, quầng thâm mệt mỏi dưới mắt càng thêm lộ rõ dưới ánh sáng chạng vạng u ám.
***
Đúng lúc đó, cánh cửa văn phòng khẽ lùa mở. Mei bước vào, trên tay bưng chiếc khay gỗ nhỏ đựng một tách trà thảo mộc oải hương nóng hổi đang tỏa ra làn khói mỏng thơm ngát. Vì đã tháo chiếc kính cận gọng tròn tàng hình từ trước, đôi mắt trong vắt, thanh tú như nước hồ thu của cô lập tức nhìn thấy vẻ mệt mỏi rã rời và đôi vai run rẩy của Haru.
Ngay khi bước vào phạm vi ba mét, một luồng sóng suy nghĩ u tối, hỗn loạn và nghẹt thở tột độ từ tâm trí Haru dội thẳng vào não bộ Mei, mạnh mẽ đến mức khiến cô khẽ khựng lại, suýt chút nữa làm đổ tách trà nóng:
[Mẹ... mẹ lại muốn kiểm soát mình... Tại sao mẹ luôn tước đoạt đi chút bình yên duy nhất của con? Mình mệt mỏi quá... đầu đau như búa bổ... bả vai trái đau buốt đến mức không thể nhấc nổi... Nhưng mình không được phép gục ngã! Mình phải bảo vệ phòng trà của Mei-chan... Mình không muốn mất đi nơi duy nhất cho mình cảm giác là một con người... Mình không muốn rời xa Mei-chan... Nhưng sức ép tài chính của tập đoàn quá lớn, Hiệu trưởng Shigeo cũng không thể chống lại mẹ... Mình phải làm sao đây? Chẳng lẽ... mình phải chấp nhận đầu hàng số phận để bảo vệ sự an toàn cho em ấy sao?]
Tiếng lòng nghẹn ngào, đau đớn và bất lực của vị "Hoàng tử băng giá" vang lên mồn một trong đầu Mei, khiến tim cô thắt lại vì xót xa. Cô chưa bao giờ nghe thấy tiếng lòng của cậu u uất và tuyệt vọng đến mức này. Đằng sau chiếc mặt nạ hoàn hảo kia là một cậu bé đang khóc lóc trong bóng tối của chiếc lồng kính áp lực gia tộc.
Haru nghe thấy tiếng bước chân, cậu vội vàng nhét bức thư vào túi áo đồng phục, quay lưng lại với Mei, cố gắng dùng giọng điệu lạnh lùng, xa cách nhất để xua đuổi cô:
"Học sinh Mei... ai cho phép em tự ý vào đây ngoài giờ hành chính? Tôi đã nói là câu lạc bộ đã được phê duyệt hoạt động, em không cần phải đến đây nữa. Hãy quay về phòng trà của em đi... và đừng làm phiền tôi."
Giọng nói của cậu lạnh buốt, nhưng tiếng lòng gào thét đau đớn của cậu lại phản bội hoàn toàn hành động đó, dội vào tai Mei đầy rẫy sự tự trách:
[Trời ơi... sao Mei-chan lại đến đây lúc này chứ? Đôi mắt em ấy trong vắt nhìn mình lo lắng kìa... Nhìn mình tồi tệ thế này chắc em ấy sợ hãi lắm... Xin lỗi em, Mei-chan... Mình phải đẩy em ra xa... Mẹ mình là một con quái vật quyền lực, nếu bà biết mình quan tâm đến em, bà sẽ hủy hoại em mất! Hãy ghét mình đi, hãy tránh xa mình ra... Nhưng tại sao lòng mình lại đau đớn thế này... Mình muốn ôm em ấy quá... Mình thực sự rất mệt mỏi...]
Mei nhìn thẳng vào tấm lưng đang run rẩy của Haru. Cô không hề sợ hãi trước sự xua đuổi lạnh lùng của cậu. Cô nhẹ nhàng đặt khay trà xuống chiếc bàn gỗ sồi đen, rồi chậm rãi bước đến bên cạnh cậu.
Trong không gian tĩnh mịch của văn phòng, Mei nhẹ nhàng đưa đôi bàn tay thon thả, ấm áp của mình đặt lên bả vai trái đang bầm tím và cứng đờ của Haru. Cử chỉ dịu dàng, tinh tế của cô như một dòng nước ấm len lỏi qua lớp áo đồng phục, trực tiếp truyền hơi ấm vào da thịt cậu.
Haru sững sờ, toàn thân cậu khựng lại như bị điện giật. Cậu định gạt tay cô ra để giữ khoảng cách, nhưng hơi ấm từ bàn tay Mei và làn hương hoa trà trắng dịu nhẹ tỏa ra từ người cô đã khóa chặt mọi sự kháng cự của cậu.
"Hội trưởng," Mei khẽ cất giọng, thanh âm của cô nhẹ nhàng, trong trẻo nhưng chứa đựng một sự kiên cường và thấu cảm sâu sắc. "Cậu đã bảo vệ phòng trà của tôi bằng cả danh dự và vết bầm tím trên vai này rồi. Lần này... xin hãy để tôi dùng trà đạo để đồng hành cùng cậu. Cậu không cần phải gánh vác mọi giông bão một mình đằng sau chiếc mặt nạ lạnh lẽo đó đâu."
Lời nói của Mei như một chiếc chìa khóa vạn năng, nhẹ nhàng mở toang cánh cửa trái tim đang đóng chặt của vị hoàng tử cô độc. Tách trà oải hương ấm áp nghi ngút khói trên bàn tỏa ra hương thơm thanh khiết, điều hòa nhịp thở đang dồn dập của Haru, đưa tiếng lòng hỗn loạn của cậu dần rơi vào một trạng thái tĩnh lặng, ấm áp hiếm hoi.
Sức ép tàn nhẫn từ gia tộc Shinomiya vẫn treo lơ lửng như một bóng đen khổng lồ đe dọa tương lai của hai người, nhưng lúc này dưới ánh hoàng hôn muộn, Haru và Mei đã đạt được sự đồng điệu tâm hồn tuyệt đối, tay trong tay sẵn sàng đối mặt với mọi giông bão sắp tới ở chặng đường mới.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!