Nhạc nềnAfternoon_Garden

Tiếng Sấm Sát Vách Và Tiếng Reo Rừng Thông

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Chiều muộn của ngày thứ ba trong chuỗi ngày đếm ngược tối hậu thư, không gian xung quanh phòng trà cổ kính của trường trung học tư thục danh giá Ouka dường như bị chia làm hai nửa thế giới đối lập.


Một bên là rặng trúc xanh mướt uốn mình theo làn gió thu nhè nhẹ, rải bóng mát rượi lên mái ngói rêu phong và những phiến đá dẹt dẫn lối vào hiên nhà gỗ. Bên còn lại, chỉ cách một khoảng sân nhỏ lát sỏi, là dãy nhà thể chất hiện đại, nơi đang phát ra những luồng âm thanh thô bạo, đập thẳng vào sự tĩnh lặng của thánh địa trà đạo.


Mei quỳ trên chiếu tatami, hai tay cầm chiếc khăn vải lanh Chakin trắng đã được giặt sạch, tỉ mỉ lau đi những vệt bùn đất khô cuối cùng do chiếc giày thể thao của Kaito để lại từ chiều hôm qua. Đôi bàn tay thon thả của cô khẽ dừng lại khi cảm nhận được một chấn động nhẹ truyền từ dưới sàn gỗ lên lòng bàn tay.


"Uỳnh!"


Tiếng tạ sắt nặng trịch rơi tự do xuống sàn cao su của phòng tập Gym đối diện vang lên, kéo theo một loạt tiếng la hét, cổ vũ ầm ĩ của nhóm nam sinh cơ bắp.


"Một! Hai! Ba! Lên nào! Thêm mười cái nữa!"


Mei khẽ thở dài, đưa tay đẩy nhẹ chiếc Kính Gọng Tròn Tàng Hình lên sống mũi. Cô biết, đây không phải là một buổi tập luyện bình thường. Kaito đang thực hiện đúng lời đe dọa của mình. Hắn không thể dùng vũ lực dọn dẹp phòng trà ngay lập tức vì sự can thiệp hành chính của Hội trưởng Haru, nên đã chọn cách hèn hạ hơn: dùng ô nhiễm tiếng ồn để khủng bố tinh thần, ép cô phải tự động đầu hàng và ký vào đơn bàn giao mặt bằng.


Cô đứng dậy, bước đến bên khung cửa sổ lùa bằng giấy bồi, cố gắng đóng chặt các khớp gỗ để ngăn bớt tạp âm. Thế nhưng, những cánh cửa gỗ cũ kỹ, rạn nứt theo thời gian chẳng thể làm rào cản cho những chấn động vật lý mạnh mẽ kia. Mỗi lần một tiếng tạ sắt rơi xuống, những chén trà sứ mỏng manh đặt trên khay gỗ lại khẽ rung lên, phát ra những tiếng "cạch cạch" đầy lo âu.


Sự quấy nhiễu về mặt vật lý chưa phải là điều tồi tệ nhất đối với Mei.


Khi tiếng ồn bên ngoài đạt đến đỉnh điểm, cũng là lúc ranh giới phòng thủ tinh thần của cô bị lung lay dữ dội. Siêu năng lực Thính Tâm Nhãn (Passive) – vốn đang được chiếc kính gọng tròn kìm giữ ở mức Thính Tâm Cấp 1 (Rì Rầm) trong phạm vi một mét – bắt đầu bị quá tải. Sự kích động, hung hãn và những luồng suy nghĩ thô lỗ từ đám nam sinh câu lạc bộ Gym sát vách quá mạnh mẽ, chúng vượt qua khoảng sân sỏi, xuyên qua vách gỗ rách nát, tràn thẳng vào tâm trí cô như một trận lũ quét.


[Hahaha! Đập mạnh lên! Cho cái phòng trà rách nát bên cạnh biết tay!]

[Con nhỏ lập dị đó chắc đang khóc thét bên trong rồi nhỉ? Chống đối câu lạc bộ Gym chúng ta thì chỉ có nước cuốn gói sớm thôi!]

[Nặng quá! Cơ ngực của mình sắp nổ tung rồi! Phải đẩy thêm mười hiệp nữa để chiếm lấy cái mặt bằng đó!]

[Trà đạo là cái thá gì chứ? Toàn một lũ yếu ớt lãng phí thời gian! Trường Ouka này là của những kẻ mạnh!]


Hàng chục, hàng trăm luồng suy nghĩ hỗn loạn, thô bạo dồn dập dội vào đại não khiến Mei lảo đảo. Cô đưa hai tay lên ôm lấy đầu, thái dương giật lên từng cơn đau nhức nhối. Đôi mắt ẩn sau lớp kính cận dày cộp bắt đầu nhòe đi, những hình ảnh xung quanh phòng trà quay cuồng. Cô cảm thấy lồng ngực mình nghẹt thở, nhịp tim đập loạn xạ dưới áp lực tinh thần quá lớn.


"Đau quá..."


Mei khụy gối xuống chiếu tatami, hơi thở trở nên dồn dập. Cô vội vàng áp chặt bàn tay lên ngực áo đồng phục, nơi chiếc Bùa Bình An Lá Trà Khô do người bà ngoại quá cố Sayuri tự tay thêu đang tỏa ra một hơi ấm nhẹ nhàng.


Trong cơn đau đầu búa bổ, giọng nói hiền hậu, điềm đạm của bà ngoại Sayuri từ những ký ức thuở nhỏ chợt vang vọng bên tai cô:


*"Mei yêu quý của bà, con mang trong mình một đôi tai nhạy cảm hơn người khác, đó không phải là một lời nguyền, mà là một món quà thấu cảm. Khi thế giới xung quanh quá ồn ào và giả dối, con không cần phải trốn chạy. Hãy nhớ lấy, sự tĩnh lặng thực sự không nằm ở không gian bên ngoài, mà nằm ở ngay trong tâm trí con. Hãy tìm cho mình một điểm tựa tinh thần, một âm thanh thanh tịnh nhất, và dùng nó để lọc bỏ mọi tạp niệm của nhân gian."*


Điểm tựa tinh thần...


Mei cố gắng mở đôi mắt đang mờ đục vì đau đớn. Ánh mắt cô dừng lại trên bếp lò than nhỏ đặt giữa phòng trà, nơi chiếc Ấm Gang Tetsubin Cũ màu đen tuyền đang lặng lẽ tỏa ra làn khói trắng mỏng. Chiếc ấm gang nặng trịch, kỷ vật vô giá của ông bà ngoại, đang dần đạt đến nhiệt độ sôi lý tưởng.


Từ vòi ấm, một âm thanh thanh tao bắt đầu cất lên. Đó không phải là tiếng sủi bọt ầm ĩ của những chiếc ấm điện hiện đại, mà là một tiếng reo trầm ấm, vang vọng và nhịp nhàng. Tiếng reo ấy réo rắt như tiếng gió thu thổi qua một rừng thông cổ thụ bạt ngàn sương mù, mang theo hơi thở của đất trời và sự bình yên vĩnh cửu.


Nguồn Gốc Chiếc Bùa Bình An bên ngực cô khẽ rung nhẹ, tỏa ra hương trà cổ thụ sấy khô dịu mát, giúp Mei định thần lại trong tích tắc.


Cô biết mình phải hành động. Nếu cô gục ngã lúc này, Kaito sẽ chiến thắng, và di sản của bà ngoại sẽ vĩnh viễn biến mất.


Mei hít một hơi thật sâu, cố gắng gạt bỏ những tiếng la hét sát vách ra khỏi tâm trí. Cô điều chỉnh tư thế ngồi, xếp bằng thẳng lưng theo đúng quy trình Thiền Trà Năm Phút. Đôi bàn tay thon thả đặt nhẹ lên đùi, cô nhắm mắt lại, bắt đầu kích hoạt kỹ năng tinh thần Tiêu Âm Thuật (Active).


Cô không cố gắng chống cự hay xua đuổi tiếng ồn nữa. Thay vào đó, cô mở rộng tâm cảnh, nhưng hướng toàn bộ sự tập trung của năm giác quan vào một mục tiêu duy nhất: tiếng reo rừng thông của ấm Tetsubin.


*Xào xạc... xào xạc...*


Tiếng gió thổi qua rừng thông bắt đầu lấp đầy tâm trí Mei. Ban đầu, nó chỉ là một dải âm thanh nhỏ nhoi, lọt thỏm giữa những tiếng tạ sắt rơi rầm rầm sát vách. Nhưng dưới sự khống chế tinh thần tập trung cao độ của cô, tiếng reo ấy dần lan tỏa, trở nên to lớn và vững chãi như một bức tường thành bằng âm thanh thiền định.


Mei điều hòa nhịp thở của mình theo đúng nhịp reo của ấm gang. Hít vào chậm rãi theo làn hơi nước bốc lên, thở ra từ tốn theo tiếng reo trầm ấm.


Một nhịp...

Hai nhịp...

Ba nhịp...


Kỳ diệu thay, khi nhịp thở của cô hoàn toàn đồng điệu với ấm Tetsubin, những tiếng lòng thô lỗ của đám nam sinh Gym bắt đầu bị đẩy lùi ra xa. Chúng giống như những hạt bụi bẩn gặp phải một màng lọc nước tinh khiết, dần dần bị triệt tiêu và lọc bỏ hoàn toàn khỏi đại não của cô. Không gian xung quanh Mei như chìm vào một khoảng lặng vô hình, nơi chỉ còn lại cô, hương trà trầm dịu nhẹ tỏa ra từ chiếc bùa bình an, và tiếng gió thông reo vang đầy kiêu hãnh.


Nhịp tim của Mei ổn định trở lại, gương mặt nhợt nhạt dần lấy lại sắc hồng tự nhiên. Thần thái cô trở nên điềm tĩnh, thoát tục giữa làn khói trà nghi ngút.


Cô mở mắt ra, đôi tay khéo léo cầm chiếc ấm gang Tetsubin nặng trịch lên, nhẹ nhàng rót dòng nước sôi trong vắt, mềm mại vào chiếc ấm gốm Shino cổ kính. Dòng nước chảy mượt mà, không một tiếng động thừa thãi, pha ra một tách trà xanh trong vắt, mang hương thơm thanh khiết tỏa liễm khắp phòng.


Mei đã giành lại quyền kiểm soát tâm cảnh của mình, chiến thắng hoàn toàn sự ô nhiễm tiếng ồn bằng sự tĩnh lặng nội tâm cực đỉnh.


Thế nhưng, ngay khi cô vừa đặt ấm nước xuống, một luồng ấm áp quen thuộc đột ngột xâm nhập vào phạm vi bán kính ba mét xung quanh phòng trà.


Mei khẽ giật mình, dù cô vẫn đang đeo kính cận dày che chắn, nhưng luồng suy nghĩ này quá đỗi mạnh mẽ, mang theo một sự hoảng hốt, xót xa và bảo bọc cuồng nhiệt đến mức trực tiếp xuyên qua bức tường gỗ phía sau phòng trà.


Cô quay đầu nhìn về phía khung cửa sổ hướng ra Khu vườn trúc nhỏ phía sau. Qua những kẽ hở của rặng trúc xanh rậm rạp, cô nhìn thấy một bóng dáng cao ráo, phẳng phiu đang đứng lặng yên dưới bóng râm.


Đó là Haru.


Vị Hội trưởng hoàn hảo vẫn khoác trên mình bộ đồng phục chỉnh tề, chiếc huy hiệu bạc lấp lánh trên ngực áo. Gương mặt đẹp như tạc tượng của cậu bên ngoài vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng, nghiêm nghị vô cảm, đôi mắt phượng hờ hững nhìn về phía phòng trà như một người giám sát hành chính xa cách.


Thế nhưng, tiếng lòng của vị "Hoàng tử băng giá" đứng sau rặng trúc lúc này lại đang gào thét u mê, khóc lóc thảm thiết đầy đau lòng trong đầu Mei:


[ÁAAAA!!! MEI CỦA MÌNH!!! Nhìn gương mặt cô ấy nhợt nhạt thế kia kìa! Đôi môi nhỏ nhắn thường ngày hồng hào thế mà giờ lại tái nhợt đi rồi! Chắc chắn là do tiếng ồn ào thô bạo của lũ ngốc câu lạc bộ Gym sát vách kia làm cô ấy đau đầu rồi! Đáng ghét thật! Tại sao mình lại là Hội trưởng mà không thể lập tức dùng quyền lực đuổi cổ bọn chúng đi ngay lập tức chứ?! Quy chế trường học chết tiệt, tại sao lại phải cần quy trình hành chính rườm rà thế này?!]


Haru đứng siết chặt nắm tay sau lưng đến mức các khớp xương kêu răng rắc, tiếng lòng cậu tiếp tục gầm rú dữ dội đầy xót xa:


[Nhìn đôi vai gầy của cô ấy run lên kìa, trái tim mình đau như bị hàng ngàn cây kim đâm vào vậy! Mei ơi, đừng khóc mà... Nếu cô ấy khóc vì mệt mỏi, mình sẽ tự tay đập nát cái phòng Gym đối diện mất! Chờ đã... cô ấy không khóc? Cô ấy đang thiền sao? Thần thái tĩnh lặng này... đẹp quá, thanh khiết như một đóa hoa trà trắng nở rộ giữa sương mai vậy. Đôi bàn tay thon thả chạm vào ấm gang điệu nghệ thế kia kìa! Mình chỉ muốn lao ngay vào phòng, ôm chặt lấy cô ấy, dùng hai tay che tai cô ấy lại để cô ấy không phải nghe bất kỳ tiếng động xấu xí nào từ thế giới bên ngoài nữa! Ta thề ngày mai sẽ bắt tên Kaito kia phải chạy 100 vòng sân vì dám làm Mei của ta mệt mỏi! Mei ơi, cố lên nhé, tôi luôn ở ngay sau lưng bảo vệ cô mà...]


Mei đứng lặng bên bàn trà, đôi mắt ẩn sau lớp kính cận khẽ cong lên thành một nụ cười nhạt đầy ấm áp. Giọt nước mắt mệt mỏi suýt trào ra ban nãy giờ đây đã hoàn toàn tan biến, nhường chỗ cho một cảm giác ngọt ngào len lỏi vào tận sâu trong tim.


Vị Hội trưởng lạnh lùng, kiêu ngạo kia, hóa ra lại đang đứng lén lút sau rặng trúc rậm rạp, chịu đựng muỗi đốt chỉ để ngầm giám sát và xót xa cho sức khỏe của cô một cách trẻ con như thế.


Tiếng sấm thô bạo của những quả tạ sắt ngoài kia vẫn tiếp tục rơi, nhưng đối với Mei lúc này, tiếng reo ấm áp của rừng thông từ ấm Tetsubin và tiếng lòng u mê đầy bảo bọc của Haru mới là thứ lấp đầy không gian bình yên của cô.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!