Buổi Điều Trần Đầy Bản Lĩnh
Tiếng chuông báo tử của buổi sáng thứ Sáu vang lên, giòn giã nhưng lạnh lùng, dội qua những dãy hành lang lát đá cẩm thạch của trường trung học tư thục danh giá Ouka. Ánh nắng ban mai rực rỡ chiếu qua những ô cửa kính lớn, nhưng không thể làm dịu đi bầu không khí ngột ngạt đang bao trùm lấy Văn phòng Hội học sinh.
Căn phòng rộng lớn, sang trọng nhưng lạnh lẽo, thơm mùi gỗ mun và hương sáp đánh bóng sàn. Ở trung tâm, chiếc bàn dài bằng gỗ sồi đen được bày ra như một phiên tòa thu nhỏ. Ngồi ở phía đầu bàn là Ren – Trưởng ban kỷ luật của hội học sinh. Cậu ta mặc bộ đồng phục chỉnh tề đến mức cực đoan, mái tóc rẽ ngôi ngăn nắp không lệch một sợi, đôi mắt sau lớp kính gọng vuông lóe lên tia nhìn đắc ý tột cùng. Đặt ngay ngắn trước mặt cậu ta là cuốn sổ kỷ luật bọc da đen và một xấp tài liệu dày cộp chứa các bản in hóa đơn.
Ngồi ở vị trí trung tâm, giữ vai trò chủ tọa, là Hội trưởng Haru. Khuôn mặt đẹp như tạc tượng của cậu vẫn lạnh lùng, vô cảm như một pho tượng băng giá. Đôi mắt phượng sắc sảo hơi rủ xuống, che giấu đi sự mệt mỏi của một đêm thức trắng rà soát quy chế. Thỉnh thoảng, bả vai trái của cậu khẽ cứng lại dưới lớp áo đồng phục phẳng phiu – vết tích bầm tím từ cú húc cửa dũng cảm cứu Mei dưới mưa bão hôm trước vẫn còn âm ỉ đau buốt.
Ngay khi cánh cửa gỗ mun nặng nề của văn phòng được đẩy ra, Mei bước vào cùng cô bạn thân Aoi. Mei mặc bộ đồng phục Ouka hơi rộng, mái tóc tết hai bên gọn gàng và chiếc Kính Gọng Tròn Tàng Hình dày cộp ngự trị trên sống mũi. Cô khẽ cúi đầu chào theo đúng lễ nghi, bàn tay thon thả luồn vào túi tạp dề hoa trà trắng, siết chặt chiếc Bùa Bình An Lá Trà Khô ấm áp để trấn an tinh thần.
Ngay khi Mei bước vào phạm vi ba mét, tiếng lòng gào thét phẫn nộ xen lẫn u mê cuồng nhiệt của Haru lập tức dội thẳng vào tâm trí cô, ồn ào đến mức khiến cô suýt chút nữa bước hụt chân:
[Aaaa! Mei-chan đến rồi! Trời ơi, quầng thâm dưới mắt em ấy nhạt quá, có phải đêm qua em ấy đã thức trắng để chuẩn bị hồ sơ không? Tất cả là tại tên khốn Ren kia! Nhìn đôi môi nhỏ nhắn hơi nhợt nhạt của em ấy kìa, ta muốn ôm em ấy vào lòng ngay lập tức! Bình tĩnh nào Haru, giữ cơ mặt lạnh lùng... tuyệt đối không được để lộ sự hoảng loạn! Nhưng mà vai trái mình đau quá... đau chết mất... kệ đi, chỉ cần Mei-chan an toàn, mình sẵn sàng gãy cả hai vai!]
Mei khẽ rủ mi mắt để giấu đi nụ cười bất giác trước sự tương phản đáng yêu của vị Hội trưởng. Cô cảm nhận được mùi hương gỗ tuyết tùng nhạt đặc trưng của cậu lan tỏa trong không khí, mang lại cho cô một cảm giác an toàn kỳ lạ.
"Học sinh Mei, chủ nhiệm Câu lạc bộ Trà đạo," Ren cất giọng lạnh lùng, gõ nhẹ ngón tay lên xấp hóa đơn. "Buổi điều trần khẩn cấp hôm nay được mở ra để làm rõ các sai phạm tài chính nghiêm trọng của câu lạc bộ trò. Theo báo cáo từ ban kỷ luật, trò đã tự ý nhập số lượng lớn đậu đỏ, mật ong Shizuoka và bột nếp mà không thông qua ban hậu cần. Đồng thời, trò đã thu tiền đóng góp tự nguyện từ học sinh và phục vụ Bánh Ngọt Wagashi Hoa Đào. Đây là hành vi thương mại hóa phi pháp, vi phạm nghiêm trọng quy chế phi lợi nhuận của nhà trường. Trò có lời giải thích nào không?"
Aoi đứng bên cạnh định lên tiếng bất bình, nhưng Mei đã nhẹ nhàng giữ tay bạn mình lại. Cô bước lên một bước, đối diện trực tiếp với ánh mắt sắc lẹm của Ren.
"Trưởng ban kỷ luật Ren," Mei nói, giọng nói của cô trong trẻo, điềm tĩnh và vững chãi đến lạ lùng. "Trước khi trả lời các cáo buộc của trò, tôi xin phép được tháo kính."
Dứt lời, Mei đưa tay dứt khoát tháo bỏ chiếc kính gọng tròn dày cộp đặt lên khay trà gỗ cầm tay.
Khoảnh khắc lớp kính gọng đen biến mất, cả văn phòng hội học sinh như nín thở. Đôi mắt thanh tú, trong vắt như nước hồ thu của cô lộ ra dưới ánh nắng ban mai, toát lên một thần thái thanh thuần, tĩnh lặng nhưng tràn đầy khí chất của một trà nhân thực thụ.
Tiếng lòng của Haru lập tức bùng nổ như pháo hoa đêm giao thừa, gào thét điên cuồng trong đầu Mei:
[Trời đất ơi! Mei-chan tháo kính rồi! Đôi mắt em ấy... đôi mắt em ấy trong vắt, thanh tú đến mức làm trái tim ta muốn ngừng đập! Em ấy đẹp quá! Đẹp rụng rời! Mình muốn giấu em ấy đi để không ai nhìn thấy vẻ đẹp này! Tên Ren kia, dám nhìn vào mắt Mei-chan của ta sao? Ta sẽ móc mắt cậu! À không, ta sẽ phạt cậu dọn nhà vệ sinh một năm! Mei-chan cố lên, tiếng lòng của em đã chinh phục hoàn toàn trái tim ta rồi!]
Mei cố gắng phớt lờ tiếng gào rú u mê của Haru, cô mở tập hồ sơ bọc trong vải lụa, trình ra cuốn sổ thu chi cổ kính sờn gáy của bà ngoại Sayuri để lại.
"Cáo buộc thứ nhất của trò về việc kinh doanh phi pháp," Mei dõng dạc nói, giọng nói vang lên đầy bản lĩnh. "Đây là 'Sổ thu chi Câu lạc bộ Trà đạo Ouka – Niên khóa 1995' do cựu trà sư Sayuri ghi chép. Theo Điều lệ sáng lập trường Ouka trang 42, khoản 3: 'Các câu lạc bộ văn hóa truyền thống được phép thu nhận phí nguyên liệu tượng trưng từ học sinh, miễn là toàn bộ số tiền đó được ghi chép minh bạch và tái đầu tư hoàn toàn vào việc mua sắm trà cụ, củi than, không phát sinh bất kỳ lợi nhuận cá nhân nào'."
Ren khẽ biến sắc, đôi lông mày nhíu chặt lại. Cậu ta vội vàng giật lấy cuốn sổ cổ kính, lật từng trang giấy ố vàng đã được đóng dấu đỏ phê duyệt của ban giám hiệu từ ba mươi năm trước.
"Và đây là bảng thống kê tài chính hiện tại của chúng tôi," Mei tiếp tục trình ra xấp hóa đơn đã được cô và Aoi tính toán chi tiết suốt đêm. "Chi phí thực tế để làm ra một chiếc Bánh Ngọt Wagashi Hoa Đào tinh tế, sử dụng đậu đỏ hữu cơ và mật ong sạch Shizuoka là 150 yên. Trong khi đó, số tiền đóng góp tự nguyện trung bình của học sinh tại hòm quỹ chỉ có 100 yên mỗi chiếc. Chúng tôi thực chất đang bù lỗ bằng tiền tiêu vặt cá nhân từ Quỹ Câu Lạc Bộ Ít Ỏi của mình. Hoàn toàn không hề có bất kỳ lợi nhuận cá nhân nào phát sinh."
"Trò lấy tiền đâu để bù lỗ liên tục như vậy?" Ren cố đấm ăn xôi, đưa ra câu hỏi bẫy hòng dồn ép Mei. "Một học sinh bình dân như trò làm sao duy trì được chi phí đắt đỏ đó nếu không có sự tài trợ mờ ám từ bên ngoài? Hay là có sự thiên vị, tuồn quỹ ngầm từ Hội trưởng?"
Tiếng lòng của Haru lập tức gầm rú phẫn nộ:
[Tên khốn Ren! Cậu dám vu khống ta và Mei-chan sao? Ta thèm vào tuồn quỹ ngầm! Ta muốn dùng cả gia tài của dòng họ Shinomiya để mua đứt cả đồi trà cho em ấy còn được! Cậu dám nghi ngờ lòng tự trọng của Mei-chan, ta sẽ bắt cậu chạy 200 vòng sân dưới bão!]
Mei khẽ mỉm cười, cô bình tĩnh phản bác luận điểm của Ren bằng kỹ năng Biện Luận Trà Đạo đanh thép:
"Trưởng ban kỷ luật Ren, trò đã đánh giá thấp tấm lòng của những người yêu mến trà đạo rồi. Toàn bộ số tiền bù lỗ đều là tiền tiêu vặt hợp pháp của tôi kiếm được từ việc phụ giúp tiệm hoa của dì Mai. Hơn nữa, phòng trà của chúng tôi không bán trà, chúng tôi dâng sự bình yên. 100 Phiếu Đánh Giá Đạt Chuẩn của học sinh toàn trường chính là minh chứng đanh thép nhất cho thấy giá trị tinh thần không thể đo bằng tiền của câu lạc bộ. Trà đạo dùng sự chân thành để chữa lành áp lực học đường, chứ không phải là công cụ thực dụng để cân đo đong đếm lợi nhuận."
Lời nói của Mei vừa dứt, cả văn phòng hội học sinh rơi vào im lặng tuyệt đối. Sự tự tin, minh bạch và triết lý nhân văn cao cả của cô đã chạm đến trái tim của tất cả các thành viên hội đồng có mặt.
Đúng lúc đó, cánh cửa văn phòng lại mở ra. Tuấn Kiệt – Trưởng câu lạc bộ cờ vây – bước vào với phong thái điềm tĩnh, đĩnh đạc. Cậu đứng bên cạnh Mei, dõng dạc tuyên bố:
"Câu lạc bộ cờ vây và 5 câu lạc bộ văn hóa khác của trường Ouka đồng loạt bỏ phiếu ủng hộ tính hợp pháp và sự tồn tại vĩnh viễn của Câu Lạc Bộ Trà Đạo Học Đường. Sự tĩnh lặng của phòng trà đã giúp các kỳ thủ của chúng tôi có được tinh thần sáng suốt nhất trước giải đấu lớn. Đây là giá trị giáo dục nhân văn không thể phủ nhận."
Ren bàng hoàng nhìn kết quả bỏ phiếu đồng thuận tuyệt đối của toàn bộ hội đồng học sinh hiện lên trên màn hình lớn. Cậu ta hoàn toàn thất bại, mặt cắt không còn một giọt máu, đôi bàn tay run rẩy khép cuốn sổ kỷ luật bọc da đen lại trong sự xấu hổ tột cùng.
Haru đứng dậy, dứt khoát giơ tay bỏ phiếu đồng ý đầu tiên, kéo theo sự đồng thuận tuyệt đối của phó hội trưởng Shinji và toàn bộ hội đồng. Cậu cất giọng trầm ấm, lạnh lùng tuyên bố kết quả:
"Buổi điều trần kết thúc. Cáo buộc vô căn cứ. Câu lạc bộ trà đạo chính thức đạt Danh Tiếng Cấp 3: Chủ Câu Lạc Bộ Chính Thức và được công nhận hoạt động hợp pháp vĩnh viễn."
Bề ngoài Haru nghiêm nghị, đĩnh đạc bước ra khỏi phòng họp, nhưng tiếng lòng của cậu thì đang gào thét u mê vỡ òa hạnh phúc dội thẳng vào tâm trí Mei:
[Aaaa! Mei-chan của mình tuyệt vời quá! Em ấy biện luận đanh thép như một nữ thần trà đạo thực thụ! Mình muốn bế em ấy lên xoay vòng vòng quá! Ôi không, tim mình đập nhanh quá, phải chạy về phòng ôm gấu bông tĩnh tâm lại mới được! Mei-chan vạn tuế!]
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!