Cái Bẫy Thương Mại Của Ren
Chiếc phong bì màu xanh đậm của ban kỷ luật nằm lạnh ngắt trên mặt bàn trà gỗ tuyết tùng, tựa như một tảng băng vừa được vớt lên từ dòng nước buốt giá. Màu xanh ấy đại diện cho quyền lực hành chính tối cao và sự phán xét không khoan nhượng của Ren – Trưởng ban kỷ luật trường trung học tư thục danh giá Ouka.
Trong phòng trà cổ kính, bầu không khí ấm áp vừa được nhen nhóm bởi buổi đàm đạo cờ vây với Tuấn Kiệt bỗng chốc tan biến sạch sẽ. Yuna đứng nép sát vào kệ gỗ đựng trà cụ, đôi bàn tay nhỏ bé run rẩy siết chặt chiếc khăn vải lanh Chakin trắng tinh. Gương mặt cô bé lớp 10 tái mét, ánh mắt ngập tràn sự sợ hãi tột độ khi nhìn vào dòng chữ in nổi sắc lẹm trên phong bì: "Triệu tập khẩn cấp – V/v Nghi vấn hoạt động thương mại phi pháp tại Câu lạc bộ Trà đạo".
"Chị Mei..." Giọng Yuna nghẹn ngào, nhỏ như tiếng muỗi kêu. "Có phải... có phải tại em không? Tại em tự ý gia nhập nên anh Ren mới..."
"Không phải đâu, Yuna." Mei nhẹ nhàng cắt lời. Cô luồn tay vào túi tạp dề hoa trà trắng, khẽ chạm vào chiếc Bùa Bình An Lá Trà Khô ấm áp để trấn an tinh thần. Hương trà trầm dịu nhẹ tỏa ra từ túi gấm giúp cô giữ vững tâm cảnh bình thản trước cơn bão pháp lý đang cận kề. Cô đẩy nhẹ chiếc Kính Gọng Tròn Tàng Hình lên sống mũi, cố tình che đi đôi mắt thanh tú trong vắt của mình để duy trì Luật Tàng Hình Học Đường, hạn chế tầm đọc tâm trí xuống mức tối thiểu nhằm tránh bị quá tải bởi sự hoảng loạn đang bao trùm căn phòng.
Nhưng ngay lúc đó, một hơi ấm quen thuộc áp sát sau lưng cô. Mùi hương gỗ tuyết tùng nhạt đặc trưng dội vào khứu giác của Mei. Haru bước tới, đôi mắt phượng sắc sảo nhìn chằm chằm vào chiếc phong bì màu xanh đậm. Bả vai trái của cậu vẫn còn hơi cứng và bầm tím nhẹ – vết tích của cú húc vai dũng cảm phá cửa cứu cô dưới mưa bão hôm trước – nhưng phong thái của vị Hội trưởng Hội học sinh vẫn toát lên vẻ đĩnh đạc, lạnh lùng như băng giá.
Thế nhưng, ngay khi Haru bước vào phạm vi ba mét, tiếng lòng gào thét phẫn nộ tột độ của cậu lập tức dội thẳng vào tâm trí Mei, ồn ào và dữ dội đến mức khiến cô khẽ giật mình:
[Ren! Tên khốn kiếp này! Cậu dám dùng đến chiêu trò bẩn thỉu này để hãm hại Mei-chan sao? Hoạt động thương mại phi pháp? Thuế má cái gì chứ? Cô ấy chỉ dùng số tiền tiêu vặt ít ỏi của mình để duy trì phòng trà này thôi mà! Đúng là một lũ rỗi hơi, dám đụng đến thánh địa bình yên duy nhất của ta và Mei-chan! Ta sẽ dùng quyền Hội trưởng để treo cổ cậu lên xà nhà thể chất! À không, phải bắt cậu chạy một trăm vòng sân dưới trời nắng! Mei-chan đừng sợ, có ta ở đây bảo vệ em rồi!]
Mei khẽ rủ mi mắt để giấu đi nụ cười bất giác trước sự tương phản đáng yêu giữa vẻ ngoài nghiêm nghị và tiếng lòng nhõng nhẽo, cuồng nhiệt của vị Hội trưởng. Cô lặng lẽ tháo chiếc kính gọng tròn đặt lên khay trà gỗ, giải phóng hoàn toàn năng lực Thính Tâm Cấp 2 (Rõ Ràng) để lắng nghe sâu hơn những tính toán chiến thuật trong đầu Haru.
Haru vươn tay cầm lấy chiếc phong bì, dứt khoát xé mở. Nét chữ in ấn sắc sảo của ban kỷ luật hiện ra dưới ánh nắng muộn:
"Qua kiểm tra hệ thống camera giám sát hành lang và đối chiếu hóa đơn nhập nguyên liệu, ban kỷ luật phát hiện Câu lạc bộ Trà đạo thường xuyên nhập số lượng lớn đậu đỏ, mật ong Shizuoka và bột nếp mà không thông qua ban hậu cần nhà trường. Đồng thời, câu lạc bộ có hành vi bán Bánh Ngọt Wagashi Hoa Đào và thu nhận tiền đóng góp tự nguyện từ học sinh. Đây là hành vi vi phạm nghiêm trọng quy chế phi thương mại của các đoàn thể học đường. Yêu cầu chủ nhiệm câu lạc bộ có mặt tại Văn phòng Hội học sinh vào lúc 8 giờ sáng mai để điều trần."
"Kinh doanh phi pháp sao?" Haru cất giọng lạnh lùng, thanh âm đều đều không một chút gợn sóng, nhưng đôi bàn tay cậu đã siết chặt tờ giấy đến mức nhăn nhúm.
Mei đọc được luồng suy nghĩ lo lắng tột độ đang chạy dọc đại não của cậu:
[Chết tiệt thật! Ren đã thu thập được toàn bộ hóa đơn mua nguyên liệu của Mei-chan từ tiệm bánh của chị Thu Hương và đồi trà của cậu Tuấn. Cậu ta còn có ảnh chụp học sinh quyên góp tiền vào hòm quỹ câu lạc bộ. Đây là một cái bẫy được chuẩn bị cực kỳ công phu! Nếu mình đứng ra bác bỏ trực tiếp bằng quyền Hội trưởng, Ren sẽ lấy cớ đó báo cáo lên ban giám hiệu và mẹ mình – bà Chiyo. Lúc đó, mẹ sẽ có lý do chính đáng để can thiệp và trục xuất Mei-chan ngay lập tức! Mình phải kiềm chế... không được để lộ sơ hở...]
Mei hít một hơi thật sâu, cô bước lên một bước, nhẹ nhàng đặt tay lên bả vai phải của Haru – tránh đi bả vai trái đang bị bầm tím của cậu. Cử chỉ dịu dàng ấy khiến tiếng lòng của vị Hội trưởng lập tức khựng lại, rồi bùng nổ một luồng sóng ngọt ngào ấm áp:
[Ôi trời ơi! Mei-chan vừa chạm vào vai mình! Hơi ấm từ bàn tay cô ấy... thơm mùi hoa trà trắng quá! Mình muốn được cô ấy chạm vào mãi mãi! Không được, Haru, tỉnh táo lại! Em ấy đang lo lắng cho mình đấy!]
"Hội trưởng," Mei điềm tĩnh nói, giọng nói của cô trong trẻo và vững chãi như tiếng nước reo của chiếc ấm Tetsubin cũ trên lò than. "Cảm ơn cậu đã lo lắng. Nhưng đây là vấn đề của câu lạc bộ trà đạo. Tôi sẽ tự mình đối chất với ban kỷ luật vào sáng mai."
"Học sinh Mei," Haru quay lại nhìn cô, đôi mắt phượng khẽ nheo lại đầy nghiêm nghị để che giấu sự bối rối trong lòng. "Quy chế tài chính của trường Ouka cực kỳ khắt khe. Nếu em không chứng minh được sự minh bạch của Quỹ Câu Lạc Bộ Ít Ỏi và nguồn gốc của những chiếc bánh Wagashi kia, phòng trà này sẽ bị niêm phong vĩnh viễn ngay lập tức để phục vụ điều tra."
Nói rồi, Haru quay lưng bước nhanh ra khỏi phòng trà. Mei nghe thấy tiếng lòng đầy quyết tâm của cậu vọng lại từ xa:
[Mình phải quay về văn phòng để rà soát lại toàn bộ kẽ hở pháp lý trong quy chế câu lạc bộ! Mình sẽ không để tên Ren chạm vào một sợi tóc của Mei-chan! Mình phải thức đêm nay để chuẩn bị phương án dự phòng!]
Khi bóng dáng cao ráo của Haru khuất sau rặng trúc, Mei quay sang Yuna đang khóc sụt sùi. Cô vỗ nhẹ lên vai cô bé: "Yuna, em về nhà nghỉ ngơi đi. Đêm nay cứ để chị lo."
Sau khi tiễn Yuna ra về, Mei cầm chiếc phong thư màu xanh đậm, hướng thẳng về phía dãy nhà văn phòng bộ môn để tìm kiếm sự giúp đỡ duy nhất mà cô có thể tin tưởng lúc này: Thầy Ryosuke – cố vấn câu lạc bộ trà đạo.
***
Phòng làm việc của giáo viên Lịch sử vắng lặng dưới ánh đèn tuýp trắng muốt. Thầy Ryosuke đang gác cả hai chân lên bàn làm việc bừa bộn sách cổ, miệng ngậm chiếc kẹo mút vị dâu, đôi mắt lờ đờ như sắp ngủ gật đến nơi. Chiếc áo khoác blouse trắng khoác hờ bên ngoài trang phục thường ngày càng làm tăng thêm vẻ lập dị, lười biếng của thầy.
Mei bước vào, nhẹ nhàng đặt tờ lệnh triệu tập của ban kỷ luật lên bàn gỗ.
Thầy Ryosuke khẽ hé một bên mắt, liếc nhìn chiếc phong bì màu xanh đậm rồi thở dài một tiếng thườn thượt. Thầy hạ chân xuống đất, lấy chiếc kẹo mút ra khỏi miệng, giọng điệu uể oải dở khóc dở cười:
"Lại là ban kỷ luật của trò Ren sao? Thật là... mấy đứa nhóc này không để cho một giáo viên lười biếng như ta có được một giấc ngủ trưa yên tĩnh à?"
"Thầy Ryosuke," Mei cung kính cúi đầu. "Ren cáo buộc chúng em thương mại hóa phi pháp vì nhận tiền đóng góp tự nguyện và phục vụ Bánh Ngọt Wagashi Hoa Đào cho học sinh. Quỹ Câu Lạc Bộ Ít Ỏi của chúng em thực chất chỉ là tiền tiêu vặt cá nhân và một ít đóng góp tự nguyện để mua than củi. Nếu không giải trình được vào sáng mai, phòng trà sẽ bị niêm phong."
Thầy Ryosuke khẽ lắc đầu, đôi mắt lờ đờ bỗng chốc lóe lên một tia sáng thông tuệ cực kỳ sắc sảo của một thiên tài ẩn dật. Thầy vươn tay mở ngăn kéo bàn làm việc, lôi ra một cuốn sổ tay bọc da cũ kỹ, sờn gáy – chính là cuốn sổ quy chế hoạt động câu lạc bộ từ những ngày đầu thành lập trường Ouka.
Thầy dùng ngón tay thon dài chỉ vào một điều khoản được viết bằng mực tàu đã phai màu:
"Trò Mei, trò có biết tại sao trường Ouka dù hiện đại nhưng vẫn giữ lại những câu lạc bộ truyền thống như trà đạo không? Quy chế trường từ thời lập quốc đã có một điều khoản đặc biệt: 'Các câu lạc bộ văn hóa truyền thống được phép thu nhận phí nguyên liệu tượng trưng từ thành viên và khách trải nghiệm, miễn là toàn bộ số tiền đó được ghi chép minh bạch và tái đầu tư hoàn toàn vào việc mua sắm trà cụ, củi than, không phát sinh bất kỳ lợi nhuận cá nhân nào'."
Mei tròn mắt nhìn dòng chữ cổ kính. Thầy Ryosuke gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn:
"Cái bẫy của trò Ren đánh vào việc trò không có sổ sách rõ ràng. Trò ấy nghĩ trò chỉ là một nữ sinh bình dân, pha trà theo bản năng và bán bánh kiếm lời. Nhưng nếu trò có thể chứng minh toàn bộ số tiền thu được đều được dùng để mua trà cụ, than củi, và chi phí mua nguyên liệu bánh Wagashi thực chất còn cao hơn số tiền học sinh đóng góp... thì cáo buộc thương mại hóa sẽ hoàn toàn sụp đổ."
"Sổ sách minh bạch..." Mei thì thầm, trí não cô lập tức hoạt động cực nhanh. "Ý thầy là em phải trình ra toàn bộ hóa đơn mua nguyên liệu và sổ thu chi của câu lạc bộ?"
"Đúng vậy," Thầy Ryosuke lại ngậm chiếc kẹo mút vào miệng, tựa lưng vào ghế và nhắm mắt lại như cũ. "Nhưng trò chỉ có chưa đầy mười hai tiếng. Hãy về phòng trà, lật tìm lại những ghi chép cũ của bà ngoại Sayuri trò để lại trên gác mái. Bà ngoại trò từng là một trà sư cực kỳ nghiêm túc, chắc chắn bà có lưu lại sổ sách thu chi từ thời xưa để làm mẫu đối chiếu. Giờ thì đi đi, ta cần phải ngủ tiếp rồi."
"Cảm ơn thầy rất nhiều!" Mei cúi đầu chào rồi vội vàng chạy về phía phòng trà.
***
Đêm đã về khuya. Cơn mưa phùn lất phất của tiết trời Tokyo khiến không gian quanh phòng trà cổ kính càng thêm lạnh lẽo. Ánh đèn neon vàng nhạt từ hiên phòng trà hắt xuống rặng trúc, tạo nên những chiếc bóng dài đổ nghiêng trên thềm gỗ.
Bên trong phòng trà, Mei cùng cô bạn thân Aoi đang ngồi xếp bằng trên chiếu tatami, bao quanh bởi hàng tá hóa đơn, chứng từ và những trang giấy viết tay. Aoi – với mái tóc ngắn nhuộm cam nổi bật – đang đeo chiếc kính gọng mảnh, tay cầm bút máy lạch cạch tính toán trên chiếc máy tính cầm tay.
"Mei ơi, tớ đã thống kê xong toàn bộ hóa đơn mua đậu đỏ và mật ong từ tiệm chị Thu Hương rồi nhé!" Aoi vừa dụi mắt vừa ngáp dài, nhưng giọng điệu vẫn đầy nhiệt huyết bảo vệ bạn thân. "Nếu tính chính xác, chi phí làm ra một chiếc Bánh Ngọt Wagashi Hoa Đào tinh tế như thế này là 150 yên, trong khi số tiền đóng góp tự nguyện trung bình của học sinh chỉ có 100 yên mỗi chiếc! Chúng ta thực chất đang bù lỗ bằng tiền tiêu vặt của cậu! Thương mại hóa cái nỗi gì chứ, đây rõ ràng là hoạt động từ thiện chữa lành tâm hồn học đường!"
"Cảm ơn cậu, Aoi," Mei khẽ mỉm cười xót xa. Cô đứng trên chiếc thang gỗ nhỏ, lách người leo lên khu vực Gác mái phòng trà chật hẹp và bám đầy bụi bặm.
Dưới ánh sáng mờ ảo của chiếc đèn pin, Mei tỉ mỉ lục tìm trong chiếc rương gỗ long não cổ kính của bà ngoại Sayuri. Đôi bàn tay thon thả của cô chạm vào một cuốn sổ da sờn gáy nằm sâu dưới đáy rương. Khi phủi sạch lớp bụi dày, dòng chữ viết tay thanh nhã của bà ngoại hiện ra: "Sổ thu chi Câu lạc bộ Trà đạo Ouka – Niên khóa 1995".
Mei vội vàng lật từng trang giấy ố vàng. Đúng như lời thầy Ryosuke nói, bà ngoại Sayuri đã ghi chép cực kỳ tỉ mỉ từng đồng yên mua than củi, từng gram lá trà sen cổ truyền, và cả những khoản đóng góp tượng trưng của học sinh thời đó dưới danh nghĩa "Phí đóng góp bảo tồn văn hóa".
Sự trùng khớp hoàn hảo giữa phương pháp vận hành truyền thống của bà ngoại và hoạt động hiện tại của Mei chính là chiếc chìa khóa vàng giúp cô đập tan hoàn toàn âm mưu gài bẫy của Ren.
Mei leo xuống thang, đặt cuốn sổ cổ kính cạnh xấp hóa đơn hiện tại của cô. Đôi mắt cô lộ rõ vẻ kiên định, không còn chút sợ hãi nào nữa.
"Ren muốn dùng quy tắc cứng nhắc để bóp nghẹt chúng ta," Mei siết chặt nắm tay, giọng nói đanh thép đầy bản lĩnh của một trà nhân thực thụ. "Nhưng chính những quy tắc lịch sử này sẽ là vũ khí giúp chúng ta tự vệ."
"Đúng thế!" Aoi phấn khích đập tay xuống chiếu tatami. "Sáng mai, tớ sẽ cùng cậu bước vào hang cọp Văn phòng Hội học sinh! Để xem tên kính gọng vuông Ren kia làm sao chống đỡ được sổ sách minh bạch trăm năm này!"
Mei nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh bình minh nhạt nhòa của ngày mới bắt đầu lách qua rặng trúc, xua tan đi bóng tối của đêm dài chuẩn bị đầy áp lực. Chiếc phong thư màu xanh đậm của ban kỷ luật vẫn nằm đó, nhưng giờ đây, nó không còn là một mối đe dọa đáng sợ, mà chỉ là nấc thang đầu tiên thử thách bản lĩnh của cô trên con đường bảo vệ thánh địa bình yên này.
Cầm trên tay tập hồ sơ chứng cứ đã được chuẩn bị hoàn hảo suốt đêm, Mei hít một hơi thật sâu, sẵn sàng bước vào cuộc đối đầu quyết định vận mệnh của phòng trà.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!