Bản Hòa Tấu Của Tiếng Nước Reo
Tiếng dương cầm trong trẻo như giọt sương mai vẫn còn âm vang khắp các hành lang của trường trung học tư thục danh giá Ouka. Trên màn hình LED khổng lồ ở giữa sân trường, buổi phát sóng trực tiếp lễ trao giải cuộc thi piano quốc tế đang thu hút hàng ngàn ánh mắt kinh ngạc của học sinh. Yuki – thiên tài piano vốn luôn u sầu – nay đứng trên bục vinh quang cao nhất với chiếc cúp vàng lấp lánh trên tay. Gương mặt thanh tú của cô bé không còn nét u uất thường ngày, thay vào đó là một nụ cười rạng rỡ như đóa hoa trà trắng nở rộ dưới nắng sớm.
"Tôi xin gửi lời cảm ơn chân thành nhất đến một người bạn đặc biệt..." Giọng nói của Yuki qua hệ thống loa phát thanh vang dội khắp mọi ngóc ngách của trường Ouka. "Và không gian tĩnh lặng của 'Quán trà chữa lành' tại phòng trà cổ kính của trường. Chính tiếng reo êm dịu như gió thổi qua rừng thông của chiếc ấm gang cổ và tách trà thiền ấm áp nơi ấy đã cứu rỗi linh hồn nghệ thuật đang rạn nứt của tôi, khơi nguồn cho bản hòa tấu 'Tiếng reo của ấm gang' hôm nay."
Lời phát biểu vừa dứt, cả trường Ouka lập tức bùng nổ trong một cơn địa chấn truyền thông chưa từng có. Học sinh từ khắp các khối lớp xôn xao bàn tán. Danh tiếng của phòng trà cổ kính vốn bị coi là nơi vô bổ, lập dị nay bỗng chốc lột xác thành một thánh địa nghệ thuật được vinh danh tầm quốc tế. Bản thân Mei cũng chính thức đạt đến cảnh giới Danh Tiếng Cấp 2: Trà Nhân Chữa Lành trong lòng học sinh toàn trường.
***
Tại phòng trà cổ kính, bầu không khí yên bình thường ngày nhanh chóng bị phá vỡ bởi tiếng bước chân rầm rập của hàng trăm học sinh đang nườm nượp kéo đến. Ai nấy đều tò mò muốn chiêm ngưỡng không gian đã khơi nguồn cảm hứng cho nhà vô địch quốc tế.
"Chị Mei ơi! Học sinh kéo đến đông quá, chúng ta phải làm sao đây ạ?" Yuna rụt rè nép sau cánh cửa lùa, đôi bàn tay nhỏ bé đan chặt vào nhau đầy hoảng hốt. Cô bé chưa từng thấy phòng trà đông đúc như thế này bao giờ.
Mei khẽ thở dài, nhưng đôi mắt thanh tú của cô vẫn giữ được sự bình thản đáng kinh ngạc. Cô nhẹ nhàng tháo chiếc Kính Gọng Tròn Tàng Hình dày cộp đặt lên khay trà gỗ, giải phóng hoàn toàn đôi mắt trong vắt như nước hồ thu và kích hoạt Thính Tâm Cấp 2. Cô luồn tay vào túi tạp dề, siết chặt chiếc Bùa Bình An Lá Trà Khô sát lồng ngực để giữ cho tinh thần không bị quá tải trước luồng suy nghĩ khổng lồ sắp ập vào.
"Yuna, đừng lo lắng. Hãy trút bỏ mọi tạp niệm," Mei mỉm cười dịu dàng, giọng nói điềm tĩnh của cô như một liều thuốc an thần xoa dịu nỗi sợ hãi của cô bé hậu bối. "Hãy chuẩn bị khăn lanh Chakin trắng để lau chén trà. Chúng ta sẽ đón tiếp họ theo đúng tinh thần Nhất Kỳ Nhất Hội."
Mei bước ra hiên gỗ, đối mặt với đám đông học sinh đang chen lấn. Cô cúi đầu chào cung kính đúng lễ nghi trà đạo, rồi cất giọng nhẹ nhàng nhưng rõ ràng, lan tỏa khắp không gian nhờ kỹ thuật điều hòa nhịp thở:
"Chào mừng các bạn đến với phòng trà cổ kính. Để thưởng thức trọn vẹn hương vị của trà và lắng nghe được tiếng reo rừng thông của ấm Tetsubin, xin vui lòng tháo giày ngoài thềm và giữ im lặng tuyệt đối khi bước vào chiếu tatami."
Sự điềm tĩnh và phong thái thanh tao thoát tục của Mei có một sức mạnh cảm hóa kỳ lạ. Đám đông học sinh vốn đang ồn ào bỗng chốc tự giác im lặng, xếp hàng ngay ngắn và nhẹ nhàng tháo giày bước vào phòng. Hương thơm béo ngậy, thanh khiết của trà Matcha và hương dịu nhẹ của trà sen bắt đầu lan tỏa, xoa dịu đi những cái đầu đang nóng bừng vì tò mò.
Mei và Yuna bận rộn phục vụ trà không ngơi tay. Đôi bàn tay thon thả của Mei nhịp nhàng quấy chổi tre Chasen 120 Nan trong bát gốm, tạo nên lớp bọt mịn màng như kem. Mỗi học sinh sau khi thưởng thức tách trà ấm và lắng nghe tiếng reo êm dịu của Ấm Gang Tetsubin Cũ đều cảm thấy mọi áp lực thi cử căng thẳng như được gột rửa sạch sẽ. Họ hào hứng vây quanh chiếc hộp gỗ, tự nguyện điền thông tin đánh giá tích cực vào những lá Phiếu Đánh Giá Đạt Chuẩn để ủng hộ câu lạc bộ.
Đúng lúc bầu không khí đang vô cùng hòa hợp, một tiếng động chói tai vang lên từ phía cửa sảnh. Riko cùng nhóm nữ sinh ghen tị (gồm Yumi và Karen) kiêu kỳ bước vào, cố tình không tháo giày và dẫm thẳng lên thềm gỗ.
"Hừ, chỉ là một phòng trà rách nát mà cũng bày đặt làm màu," Riko khoanh tay trước ngực, giọng mỉa mai lớn tiếng. "Chắc chắn cô ta đã dùng bùa ngải gì đó để dụ dỗ Yuki phát biểu như vậy trên tivi. Không gian nhỏ hẹp, bẩn thỉu thế này làm sao xứng đáng là di sản của trường Ouka?"
Yumi định lén vứt một vỏ hộp sữa dơ bẩn xuống góc chiếu tatami để đổ oan cho phòng trà mất vệ sinh. Thế nhưng, hành vi quấy rối của nhóm Riko lập tức vấp phải sự phản kháng dữ dội từ chính các học sinh hâm mộ Yuki.
"Này! Các cậu không biết quy tắc giữ im lặng trong phòng trà sao?" Một nam sinh cao lớn thuộc câu lạc bộ âm nhạc đứng dậy, nghiêm nghị chặn trước mặt Riko. "Đây là thánh địa nghệ thuật đã giúp Yuki giành giải nhất quốc tế. Đừng mang những đôi giày hàng hiệu bẩn thỉu của các cậu vào làm ô uế nơi này!"
"Đúng vậy! Mau tháo giày ra hoặc đi ra ngoài! Đừng có cậy quyền thế mà bắt nạt câu lạc bộ trà đạo!" Nhiều học sinh khác đồng loạt lên tiếng bênh vực Mei, đẩy nhóm Riko vào thế bị cô lập hoàn toàn trước dư luận.
Riko đỏ bừng mặt vì xấu hổ và tức giận, cô ta hậm hực giậm chân rồi kéo cả nhóm bỏ chạy trong sự chê cười của mọi người. Âm mưu quấy rối bôi nhọ của nhóm Riko bị đè bẹp hoàn toàn bởi danh tiếng vinh quang của Yuki.
Từ phía khu vườn trúc nhỏ phía sau phòng trà, một bóng dáng cao ráo, phẳng phiu trong bộ đồng phục Hội học sinh đang lặng lẽ đứng quan sát từ xa. Đó là Haru. Vị hội trưởng hoàn hảo khẽ tựa lưng vào thân trúc, bả vai trái của cậu vẫn còn hơi cứng và bầm tím do cú húc cửa cứu Mei hôm trước, nhưng đôi mắt phượng sắc sảo của cậu lại tràn ngập một sự dịu dàng và tự hào khôn tả.
Ngay khi Haru bước vào phạm vi ba mét ngoài cửa sổ, Thính Tâm Nhãn của Mei lập tức bắt trọn luồng sóng tiếng lòng đang gào thét u mê đầy trẻ con của cậu. Trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài lạnh lùng, nghiêm nghị thường ngày, nội tâm Haru đang gầm rú điên cuồng vì phấn khích:
[Aaaa! Mei của mình giỏi quá! Cô ấy tỏa sáng rực rỡ như một nữ thần vậy! Hãy nhìn phong thái pha trà điêu luyện và đôi mắt thanh tú kia kìa, tim mình sắp nhảy ra ngoài mất thôi! Mình muốn bước vào đó ngay lập tức, muốn đến phụ giúp cô ấy bưng khay trà, muốn tuyên bố cho cả thế giới biết cô ấy là của mình! Nhưng không được... phải giữ hình tượng hội trưởng lạnh lùng... Bình tĩnh nào Haru, không được đỏ mặt... Nhưng mà Mei dễ thương quá, mình chịu không nổi nữa rồi!]
Mei khẽ cong khóe môi thành một nụ cười dịu dàng, ngực cô dâng lên một cảm giác ấm áp, ngọt ngào khôn tả. Tiếng lòng ồn ào nhưng ngập tràn tình cảm của Haru chính là bản nhạc tuyệt vời nhất xua tan đi mọi mệt mỏi tinh thần của cô sau một ngày phục vụ khách kỷ lục.
Cuối buổi chiều, khi đám đông học sinh dần giải tán, Mei lặng lẽ kiểm tra hòm phiếu khảo sát. Đôi mắt cô sáng lên khi nhìn thấy xấp phiếu dày cộp bên trong.
Lượng Phiếu Đánh Giá Đạt Chuẩn đã tăng vọt lên con số 80 lá phiếu! Chỉ còn thiếu đúng 20 phiếu nữa là câu lạc bộ trà đạo sẽ chính thức đạt chỉ tiêu 100 phiếu để được bảo tồn vĩnh viễn vĩnh cửu.
Thế nhưng, niềm vui chưa kịp trọn vẹn thì từ góc hành lang dãy nhà thể thao đối diện, bóng đen của Ren xuất hiện. Cậu ta đứng nép mình trong bóng tối, đôi mắt sau lớp kính gọng vuông lóe lên một tia đố kỵ và lo lắng tột độ khi nhìn thấy sự nổi tiếng bùng nổ của phòng trà. Tay Ren siết chặt cuốn sổ kỷ luật bọc da đen đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.
[Khốn kiếp... Cứ đà này cô ta sẽ gom đủ 100 phiếu trước thời hạn mất! Mình không thể để phòng trà này tồn tại, càng không thể để Haru lập công trước ban giám hiệu! Phải lên một kế hoạch triệt hạ quy mô lớn hơn... Phải đánh thẳng vào nguồn nước giếng cổ của cô ta!]
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!