Nhạc nềnAfternoon_Garden

Phím Đàn U Sầu Của Yuki

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh nắng ban mai của ngày hôm sau lách qua những kẽ lá trúc xanh mướt, rọi những vệt sáng lốm đốm lên thềm hiên gỗ của phòng trà cổ kính. Sau cơn giông bão dữ dội của những ngày trước, bầu không khí trong khuôn viên trường trung học tư thục danh giá Ouka trở nên trong vắt, mang theo mùi đất ẩm và hương lá thông non thanh khiết.


Bên trong phòng trà, Mei đang quỳ xếp bằng trên những tấm chiếu tatami thơm mùi cỏ khô. Cô khẽ thở dài, đưa đôi bàn tay thon thả nâng chiếc Kính Gọng Tròn Tàng Định đặt lên khay trà gỗ. Khi tháo bỏ lớp kính dày cộp, đôi mắt trong vắt, thanh tú như nước hồ thu của cô lộ ra, lấp lánh dưới nắng sớm. Không còn rào cản của chiếc kính ngụy trang, siêu năng lực Thính Tâm Nhãn lập tức được giải phóng hoàn toàn lên mức Thính Tâm Cấp 2. Một luồng sóng âm thanh rì rầm từ dãy nhà học chính phía xa khẽ dội vào tâm trí cô, nhưng ngay lập tức bị chặn đứng bởi một thanh âm quen thuộc.


*Xì... xì... o o...*


Trên chiếc lò than nhỏ đặt giữa phòng trà, chiếc Ấm Gang Tetsubin Cũ đang bắt đầu sôi. Khi làn hơi nước mỏng bốc lên nghi ngút, chiếc ấm gang nặng trịch phát ra những tiếng reo êm dịu, nhịp nhàng như tiếng gió thổi qua rặng thông cổ thụ bạt ngàn. Đây chính là "Tiếng reo của ấm Tetsubin" – điểm tựa tinh thần và công cụ lọc âm thiên nhiên mà bà ngoại Sayuri để lại. Tiếng reo trầm ấm, tĩnh lặng ấy vang lên, tạo thành một trường âm thanh triệt tiêu hoàn toàn những tiếng lòng xáo động của thế giới bên ngoài, trả lại cho Mei một khoảng không gian yên bình tuyệt đối.


“Chị Mei ơi, em đã lau sạch bụi bẩn trên các kệ gỗ rồi ạ.”


Yuna – cô bé hậu bối lớp 10 rụt rè – khẽ bước vào từ phía cửa sau, tay cầm chiếc khăn vải lanh Chakin trắng tinh. Gương mặt nhỏ nhắn của Yuna đã lấy lại vẻ hồng hào, không còn sự sợ hãi của một nạn nhân bạo lực lạnh học đường nữa. Cô bé nhìn Mei với ánh mắt đầy sùng bái và biết ơn.


“Cảm ơn em, Yuna. Em cứ nghỉ ngơi một lát đi,” Mei mỉm cười dịu dàng, đôi tay vẫn nhịp nhàng dùng chiếc gáo tre múc một gáo nước giếng cổ trong vắt đổ vào ấm. “Hôm nay chúng ta sẽ đón một vị khách đặc biệt.”


Đúng lúc đó, một tiếng bước chân rụt rè, ngập ngừng vang lên ngoài hành lang gỗ. Cánh cửa lùa bằng giấy bồi khẽ mở ra một khe nhỏ. Bóng dáng một nữ sinh mảnh mai như sương khói xuất hiện. Đó là Yuki, thiên tài chơi piano xuất sắc nhất trường Ouka. Cô mặc bộ đồng phục chỉnh tề nhưng bờ vai khẽ run lên, mái tóc đen dài mượt mà rủ xuống che khuất nửa khuôn mặt thanh tú, u sầu. Đôi bàn tay với những ngón tay thon dài – báu vật đã mang về hàng loạt giải thưởng âm nhạc lớn – đang đan chặt vào nhau đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Trên ngón tay út của cô, chiếc nhẫn bạc hình phím đàn piano lấp lánh một cách cô độc.


Ngay khi Yuki bước vào phạm vi ba mét, Thính Tâm Nhãn của Mei lập tức rung động dữ dội. Không phải là những lời nói, mà là một bản nhạc hỗn loạn, đầy những phím đàn sắc nhọn, u sầu và những âm thanh đập vỡ chói tai dội thẳng vào tâm trí cô. Tiếng lòng của Yuki đang gào thét trong tuyệt vọng:


[Không thể đàn được nữa... Tại sao các nốt nhạc lại vỡ vụn thế này? Mình không thể tìm thấy giai điệu tiếp theo... Kỳ thi quốc tế chỉ còn ba ngày... Nếu mình không đạt giải nhất, bố mẹ sẽ thất vọng biết bao... Mình là một kẻ bất tài... Tất cả chỉ là sự giả tạo!]


Cơn khủng hoảng tinh thần của một thiên tài bị giam cầm trong áp lực hoàn hảo của gia đình khiến Mei khẽ nhói lòng. Cô nhìn thấy quầng thâm mệt mỏi dưới mắt Yuki, hiểu rằng cô bé này đang đứng trên bờ vực sụp đổ nghệ thuật, giống như Haru trước đây.


“Chào cậu, Yuki. Cậu có muốn uống một chén trà ấm không?” Mei nhẹ nhàng cất giọng, phá vỡ bầu không khí ngột ngạt.


Yuki giật mình, ngước đôi mắt đượm buồn nhìn Mei. Cô định lùi lại, tiếng lòng run rẩy:

[Uống trà sao? Mình làm gì có thời gian... Mình phải quay lại phòng tập piano... Nhưng ngón tay mình đau quá, mình không muốn nhìn thấy những phím đàn đó nữa...]


“Tôi... tôi chỉ vô tình đi ngang qua thôi. Tôi phải về phòng tập ngay,” Yuki lí nhí nói, bàn tay định kéo cánh cửa lùa đóng lại.


“Nhất kỳ nhất hội,” Mei mỉm cười, giọng nói điềm tĩnh, ấm áp của cô mang theo một mị lực kỳ lạ khiến bước chân Yuki khựng lại. “Bà ngoại tôi từng nói, mỗi cuộc gặp gỡ trên đời đều là duy nhất. Hôm nay cậu đã đến đây, chi bằng hãy dành cho bản thân năm phút tĩnh lặng. Ấm nước vừa sôi, trà cũng đã sẵn sàng.”


Sự chân thành và không gian thơm ngát hương tuyết tùng của phòng trà dường như đã xoa dịu phần nào sự phòng thủ trong lòng Yuki. Cô bé chậm rãi tháo giày, bước lên chiếu tatami và ngồi xếp bằng đối diện với Mei.


Mei lặng lẽ chuẩn bị trà cụ. Để chữa lành cho một tâm hồn đang bị tổn thương bởi những phím đàn u sầu, cô quyết định sử dụng bột Matcha thượng hạng kết hợp với kỹ thuật của một Trà Nhân Hòa Vị (Trung Cấp). Cô lấy chiếc Chổi Tre Chasen 120 Nan – dụng cụ đánh trà được làm thủ công từ ống tre già phơi khô của vùng Nara – đặt lên khay gỗ.


Mei múc một lượng bột Matcha vừa đủ vào bát gốm Shino cổ kính. Cô áp nhẹ lòng bàn tay vào thân ấm gang Tetsubin để cảm nhận nhiệt độ nước, bàn tay thon thả di chuyển nhẹ nhàng, điềm tĩnh. Đúng 80 độ C, nhiệt độ hoàn hảo để đánh thức hương vị Matcha mà không làm cháy trà.


“Yuki này, cậu hãy nhắm mắt lại và hít thở thật sâu theo nhịp reo của ấm nước nhé,” Mei khẽ thì thầm.


Yuki ngơ ngác, nhưng rồi cũng từ từ nhắm mắt lại. Trong bóng tối, đôi tai nhạy cảm của một nhạc sĩ bắt đầu lọc bỏ những tạp âm học đường, chỉ còn nghe thấy tiếng nước sôi reo lên nhè nhẹ từ ấm Tetsubin cũ. Thanh âm ấy trầm ấm, trong vắt như tiếng gió thổi qua ngọn thông, mang theo hơi thở của đại ngàn hoang sơ.


Mei bắt đầu thực hiện kỹ thuật Điều Hòa Nhịp Thở Đánh Trà. Cô hít một hơi thật sâu, giữ cho lồng ngực và bả vai hoàn toàn thư thái, rồi dùng lực cổ tay lắc mạnh chổi Chasen 120 Nan theo hình chữ W một cách nhanh thoăn thoắt.


*Xoạt... xoạt... xoạt...*


Tiếng chổi tre quấy nhịp nhàng trong bát gốm tạo nên một nhịp điệu thiền định êm dịu, đều đặn như nhịp gõ của một chiếc máy đếm nhịp bằng gỗ cổ cổ. Mei phối hợp nhịp nhàng giữa nhịp thở sâu và lực lắc cổ tay, giữ cho tâm cảnh mình hoàn toàn bình thản. Làn khói trắng mỏng bốc lên mang theo hương thơm ngậy, béo dịu của Matcha lan tỏa khắp căn phòng tatami.


Trong tâm trí của Yuki, những phím đàn sắc nhọn, discordant ban đầu bỗng chốc bị nhịp điệu đánh trà đều đặn của Mei cuốn đi. Những nốt nhạc hỗn loạn bắt đầu chậm lại, hòa quyện vào tiếng xoạt xoạt của chổi tre và tiếng reo của ấm Tetsubin. Cơn bão lòng của cô bé dần dần dịu xuống, nhường chỗ cho một khoảng lặng thanh tịnh chưa từng có.


Mei dừng tay, dâng bát Matcha bọt mịn màng như kem, xanh mướt như ngọc bích bằng cả hai tay trước mặt Yuki.


“Cậu thưởng thức thử đi. Hãy để hương vị của trà dẫn dắt tâm hồn cậu,” Mei dịu dàng nói.


Yuki mở mắt, nhìn bát trà Matcha hoàn hảo trước mặt. Cô nâng bát trà bằng đôi bàn tay run rẩy, đưa lên môi và nhấp một ngụm nhỏ.


Hương vị béo ngậy, đậm đà nhưng thanh mát lập tức bùng nổ trên đầu lưỡi, xua tan đi vị đắng chát của sự mệt mỏi. Vị ngọt hậu dịu nhẹ len lỏi vào cuống họng, mang lại một cảm giác hạnh phúc, ấm áp kỳ lạ.


Đúng lúc đó, tai Yuki khẽ rung lên. Tiếng reo gió thổi rừng thông từ chiếc ấm Tetsubin cũ bỗng chốc vang vọng trong tâm trí cô như một giai điệu piano tuyệt mỹ, trong trẻo và tràn đầy sức sống tự nhiên. Những phím đàn u sầu biến mất, thay vào đó là một bản hòa tấu hoàn hảo giữa con người và thiên nhiên.


Yuki sững sờ, đôi mắt u sầu bỗng sáng rực lên một tia sáng kỳ diệu của nguồn cảm hứng sáng tác vô tận.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!