Nhạc nềnAfternoon_Garden

Tiếng Lòng Bảo Vệ Và Bài Báo Bị Chặn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh hoàng hôn đỏ thẫm như vệt máu loang lổ trên những ngọn tre, đổ bóng dài loằng ngoằng xuống thềm hiên gỗ của phòng trà cổ kính. Ngón tay trỏ của Sora khẽ cong lại trên nút bấm shutter của chiếc máy ảnh chuyên dụng, chỉ còn cách một tích tắc để ghi lại bằng chứng thép phá hỏng sự yên bình của phòng trà.


Nép sau bức bình phong gỗ tuyết tùng rạn nứt, Mei cảm nhận rõ luồng suy nghĩ tham vọng đang dâng lên cuồn cuộn trong tâm trí Sora ở khoảng cách chưa đầy ba mét. Đầu óc cô đau nhức nhối như có hàng ngàn mũi kim châm. Thính Tâm Cấp 2 đang hoạt động ở mức cực hạn khi chiếc Kính Gọng Tròn Tàng Hình của cô vẫn nằm im lìm trên khay trà gỗ phía trong. Cô biết, nếu tiếng màn trập vang lên lúc này, cuộc đời yên bình của cô và cả tương lai của Haru sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi dưới những lời đàm tiếu tàn nhẫn của ngôi trường thượng lưu này.


Không thể chần chừ thêm một giây nào nữa!


Mei lấy hết sức bình sinh, vươn người ra khỏi bức bình phong. Đôi bàn tay thon thả của cô chộp lấy cánh cửa sổ lùa bằng giấy bồi cổ kính, dùng một lực mạnh mẽ chưa từng có để kéo sầm nó lại.


*Rầm!*


Tiếng gỗ va đập khô khốc vang lên đột ngột giữa không gian tĩnh mịch của buổi chiều muộn. Cùng lúc đó, bước chân đĩnh đạc của Haru khựng lại ngay sát bục cửa sổ. Cậu giật mình, hộp bánh ngọt Wagashi dâu tây phiên bản giới hạn bọc giấy lụa hồng tinh tế trên tay suýt chút nữa rơi tuột xuống đất. Đôi mắt phượng sắc sảo của vị Hội trưởng khẽ mở to, nhìn chằm chằm vào cánh cửa gỗ vừa đóng sập trước mũi mình.


Nhưng tiếng động ấy không chỉ làm Haru giật mình. Ở phía rặng trúc rậm rạp, Sora hoảng hốt nín thở, ngón tay trỏ lỡ nhịp bấm mạnh xuống nút chụp.


*Tách!*


Tiếng màn trập vang lên rất khẽ, nhưng đối với đôi tai nhạy cảm của Mei, nó chẳng khác nào một tiếng sấm rền. Ngay lập tức, một luồng ánh sáng trắng lóa từ chiếc đèn pin công suất lớn quét qua rặng trúc, kèm theo tiếng bước chân nặng nề, dứt khoát của bác bảo vệ già Takeshi tuần tra ngang qua.


“Ai ngoài rặng trúc đó? Giờ này sao còn lảng vảng ở khu vực phòng trà?” Giọng nói trầm ấm nhưng đầy uy nghiêm của bác Takeshi vang lên đúng lúc, cắt đứt hoàn toàn bầu không khí nghẹt thở.


Mei thở phào nhẹ nhõm, cô nghe thấy tiếng lòng hoảng loạn của Sora dội lại khi cô nàng vội vã thu dọn máy ảnh:

[Chết tiệt! Bác bảo vệ Takeshi sao lại đi tuần sớm thế này? Mình chỉ mới kịp chụp được một tấm mờ tịt! Nhưng kệ đi, bóng lưng của Hội trưởng lén lút mang hộp quà hồng thế kia là quá đủ để thêu dệt rồi. Phải chạy mau thôi!]


Tiếng sột soạt của lá trúc khô vang lên vội vã rồi lịm dần khi Sora lách người chạy trốn qua lối tắt cổng sau. Haru đứng ngoài hiên, dù ngơ ngác trước phản ứng đột ngột của Mei nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ lạnh lùng vốn có. Cậu khẽ hắng giọng, lén đặt hộp bánh dâu tây lên bục cửa sổ lùa rồi quay lưng bước đi nhanh chóng, bả vai trái hơi khựng lại một chút vì vết bầm tím từ đêm mưa bão hôm trước vẫn còn đau âm ỉ. Tiếng lòng của cậu lại một lần nữa gào thét u mê đầy ngượng ngùng dội vào tai Mei:


[Aaaa! Mei-chan sao lại đóng cửa mạnh thế nhỉ? Cô ấy ghét mình đến thế sao? Hay cô ấy phát hiện ra mình lén tặng bánh dâu tây rồi? Ôi không, trái tim mình đau quá! Nhưng không sao, bánh dâu tây ngon lắm đó Mei-chan, em phải ăn hết nhé! Ngày mai mình lại đến giám sát phòng trà tiếp!]


Mei khẽ mỉm cười bất đắc dĩ, cô nhặt chiếc kính gọng tròn đeo lên mắt, kéo sụt tầm nhận biết tiếng lòng xuống Thính Tâm Cấp 1 để bảo vệ não bộ khỏi cơn đau đầu đang âm ỉ hành hạ. Cô mở cửa sổ, cầm lấy hộp bánh ngọt Wagashi dâu tây ấm áp vào lòng, cảm nhận vị ngọt ngào len lỏi vào tim.


***


Sáng hôm sau, bầu không khí tại Trường trung học Ouka dường như ngột ngạt hơn thường lệ. Mei vừa bước chân vào lớp học 11-A đã cảm nhận được những ánh mắt soi mói, những tiếng xì xào rì rầm vang lên từ các góc lớp.


Cô cố gắng cúi đầu thật thấp, tuân thủ nghiêm ngặt Luật Tàng Hình Học Đường để trốn tránh đám đông. Thế nhưng, khi đi ngang qua dãy hành lang dẫn đến phòng câu lạc bộ báo chí, Thính Tâm Nhãn của cô bất ngờ thu nhận một luồng suy nghĩ đầy đắc ý và hiếu thắng của Sora đang ngồi bên trong:


[Ha ha! Bản thảo đã hoàn thành! Tiêu đề sẽ là: 'Góc Khuất Của Hoàng Tử Băng Giá: Mối Tình Bí Mật Tại Phòng Trà Cổ Kính'. Dù bức ảnh chụp đêm qua hơi mờ và chỉ thấy bóng lưng, nhưng mớ bằng chứng về việc Haru thường xuyên ghé phòng trà ăn đồ ngọt và bảo vệ cô nàng lập dị Mei là quá đủ để bài viết này bùng nổ diễn đàn trường vào trưa nay! Để xem ban kỷ luật của Ren làm được gì ngoài mấy cái báo cáo tẻ nhạt!]


Mei chết lặng giữa hành lang. Sora thực sự đã lên khung bài viết bôi nhọ cô và Haru. Nếu bài báo này được đăng tải lên diễn đàn học sinh, sự yên bình của phòng trà vĩnh viễn biến mất, và Haru sẽ phải đối mặt với sự phán xét tàn nhẫn từ hội học sinh, thậm chí là sự can thiệp độc đoán của mẹ cậu, bà Chiyo từ biệt thự Shinjuku.


Cô phải làm gì đây? Mei không có quyền lực để ép Sora xóa bài, cũng không thể tự mình ra mặt đối chất.


Đúng lúc cô đang hoang mang tột độ, một bàn tay to lớn, ấm áp bất ngờ đặt lên vai cô từ phía sau. Mei giật mình quay lại, đập vào mắt cô là chiếc huy hiệu bạc ròng lấp lánh của Hội trưởng hội học sinh trên ngực áo phẳng phiu của Haru. Gương mặt cậu lạnh lùng như băng tạc, đôi mắt phượng sắc sảo nhìn cô không một chút gợn sóng.


“Học sinh Mei,” giọng Haru trầm ấm, xa cách vang lên trước sự chứng kiến của hàng chục học sinh xung quanh. “Có một số vấn đề hành chính liên quan đến câu lạc bộ trà đạo cần em đối chất. Đi theo tôi đến Văn phòng Hội học sinh.”


Bên ngoài, Haru tỏ ra vô cùng nghiêm nghị và giữ đúng Quy Tắc Hành Xử Của Hội Trưởng. Nhưng ngay khi Mei bước vào phạm vi ba mét, tiếng lòng của cậu đã gào thét u mê, lo lắng đến mức muốn nổ tung lồng ngực:


[Mei-chan! Đừng sợ! Mình đã biết chuyện tên Sora đáng ghét kia định đăng bài bôi nhọ em rồi! Shinji vừa báo cho mình xong. Mình đang tức giận đến mức muốn phát điên đây! Dám bắt nạt Mei-chan của ta sao? Ta sẽ dùng quyền lực hội trưởng để nghiền nát bản thảo của cô ta! Mei-chan đi sau mình nhìn nhỏ nhắn đáng yêu quá, mình muốn nắm tay cô ấy đi quá đi mất!]


Mei cúi đầu để giấu đi nụ cười ngượng ngùng và cả giọt nước mắt ấm áp đang chực trào ra. Sự lo lắng tột độ trong cô bỗng chốc tan biến, nhường chỗ cho một cảm giác an toàn tuyệt đối khi đi sau tấm lưng vững chãi của vị hội trưởng.


***


Văn phòng Hội học sinh trường Ouka rộng lớn, sang trọng nhưng lạnh lẽo dưới ánh đèn led trắng và luồng gió điều hòa thổi buốt giá. Haru ngồi đĩnh đạc sau chiếc bàn làm việc bằng gỗ mun lớn, khuôn mặt lạnh lùng không một chút cảm xúc. Mei đứng khép nép bên cạnh, đeo chiếc kính gọng tròn dày cộp để giữ vai trò một nữ sinh vô hình.


Cánh cửa văn phòng mở ra, Sora bước vào với phong thái tự tin, trên cổ vẫn đeo chiếc máy ảnh chuyên dụng, tay cầm cuốn sổ tay bọc da màu đỏ. Cô nàng khẽ nhếch môi cười nhạt, hoàn toàn không hề có chút sợ hãi trước uy quyền của Hội trưởng.


“Hội trưởng Haru triệu tập tôi đến đây có việc gì sao?” Sora khoanh tay trước ngực, giọng điệu đầy thách thức. “Nếu là về bài viết sắp đăng trưa nay, tôi nghĩ mình có quyền tự do ngôn luận và thông tin của học sinh. Hội học sinh không có quyền can thiệp vào nội dung báo chí học đường.”


*Rầm!*


Haru đập mạnh tập tài liệu quy chế xuống bàn gỗ mun. Tiếng động lớn vang dội khắp căn phòng khiến Sora giật nảy mình, nụ cười tự tin trên môi khẽ cứng lại. Ánh mắt phượng của Haru sắc lẹm như dao cạo, găm chặt vào khuôn mặt Sora.


“Cậu tự tin về quyền tự do ngôn luận của mình quá nhỉ, học sinh Sora?” Giọng nói của Haru lạnh lẽo như băng tuyết ngàn năm, từng lời phát ra đều mang theo uy lực áp chế tột cùng của một người thừa kế gia tộc tài phiệt. “Nhưng cậu lại quên mất điều 12 quy chế thông tin học đường trường Ouka về việc bảo vệ quyền riêng tư và danh dự cá nhân.”


Haru đứng dậy, dáng người cao ráo chuẩn mẫu đổ bóng dài xuống bàn làm việc, tạo nên một áp lực vật lý nghẹt thở. Cậu đẩy chiếc máy tính bảng sang phía Sora, trên màn hình hiển thị chính xác bản thảo bài viết mà Sora vừa hoàn thành trong hệ thống nội bộ.


“Chụp lén hình ảnh cá nhân của học sinh tại khu vực ngoài giờ sinh hoạt câu lạc bộ. Thêu dệt thông tin không có chứng cứ xác thực về việc 'sử dụng bùa ngải' và 'hẹn hò mờ ám' nhằm bôi nhọ danh dự của chủ nhiệm câu lạc bộ trà đạo và Hội trưởng hội học sinh.” Giọng Haru đanh thép, vang dội. “Tất cả những điều này vi phạm nghiêm trọng quy chuẩn đạo đức và pháp lý học đường. Tôi có toàn quyền đình chỉ hoạt động của Câu Lạc Bộ Báo Chí Học Đường ngay lập tức và tịch thu toàn bộ thiết bị của cậu để phục vụ điều tra kỷ luật.”


Sora tái mặt, cô ta lùi lại một bước, cố gắng biện hộ bằng giọng run rẩy: “Nhưng... nhưng tôi có ảnh chụp! Bức ảnh chụp bóng lưng cậu lén lút mang hộp quà đến phòng trà vào chiều muộn hôm qua là sự thật!”


“Một bức ảnh mờ ảo không rõ mặt, chụp từ góc khuất rặng trúc trái phép mà cậu gọi là bằng chứng thép sao?” Haru cười lạnh, tiến thêm một bước sát mép bàn. “Tôi đến phòng trà để thực hiện công vụ giám sát hành chính theo đúng quy chế thử nghiệm văn hóa đã được Hiệu trưởng phê duyệt. Hộp quà đó là tài liệu mẫu thử nghiệm ẩm thực của câu lạc bộ. Cậu dám dùng nó để thêu dệt tin đồn bẩn?”


Đứng sát bên cạnh, Mei tháo nhẹ chiếc kính gọng tròn đặt lên khay trà gỗ cầm tay, kích hoạt Thính Tâm Cấp 2. Ngay lập tức, tiếng lòng gào thét u mê, phẫn nộ tột độ của Haru dội thẳng vào tâm trí cô, trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài lạnh lùng, tàn nhẫn của cậu:


[Aaaa! Tên Sora đáng ghét này dám viết Mei dùng bùa ngải sao? Mei của ta là trà nhân thuần khiết nhất! Cô ấy đã phải chịu bao nhiêu tổn thương, bao nhiêu bạo lực lạnh từ nhóm Riko rồi, giờ lại thêm bài báo bẩn thỉu này nữa sao? Nếu Mei-chan phải khóc vì bài báo này, ta thề sẽ bắt cả câu lạc bộ báo chí phải dọn dẹp nhà vệ sinh dãy nhà thể chất suốt đời! Ta sẽ bảo bố rút toàn bộ tài trợ máy ảnh của bọn họ! Đáng ghét! Dám làm Mei của ta lo lắng, ta sẽ không bao giờ tha thứ!]


Mei đứng lặng người, lồng ngực cô dâng lên một luồng hơi ấm ngọt ngào vô hạn. Đôi mắt trong vắt của cô nhìn thẳng vào bả vai trái hơi khựng lại vì đau của Haru, lòng dâng lên sự cảm kích và biết ơn sâu sắc. Vị hoàng tử băng giá này, hóa ra lại đang dùng toàn bộ quyền lực và sự lạnh lùng của mình để làm tấm khiên chắn vững chãi nhất, bảo vệ cô trước mọi giông bão học đường.


Sora đứng đờ người trước áp lực nghẹt thở của Haru. Cô ta nhìn xuống chiếc máy tính bảng hiển thị các điều khoản kỷ luật nghiêm khắc, rồi lại nhìn vào ánh mắt phượng sắc lẹm không chút khoan nhượng của vị Hội trưởng. Cô ta hiểu rằng, nếu cô ta cố tình đăng tải bài viết này, Haru sẽ thực sự dùng quyền lực tối cao của mình để xóa sổ câu lạc bộ báo chí và hủy hoại học bạ của cô ta vĩnh viễn.


“Tôi... tôi hiểu rồi,” Sora hậm hực cúi đầu, hàm răng nghiến chặt đến mức phát ra tiếng kêu kèn kẹt. “Tôi sẽ xóa bản thảo này ngay lập tức trước mặt cậu.”


Sora cầm lấy chiếc máy tính bảng, ngón tay run rẩy nhấn vào nút xóa vĩnh viễn bản thảo bài viết trên hệ thống diễn đàn trường Ouka. Bản nháp biến mất hoàn toàn khỏi màn hình.


Haru khẽ thu hồi ánh mắt sắc lạnh, quay trở lại ghế ngồi với phong thái đĩnh đạc như cũ: “Tốt. Hy vọng cậu nhớ kỹ bài học hôm nay về giới hạn của tự do ngôn luận.”


Sora cúi chào lấy lệ rồi quay lưng bước nhanh ra khỏi văn phòng hội học sinh, khuôn mặt vặn vẹo vì ấm ức và xấu hổ trước thuộc hạ đi cùng. Thế nhưng, ngay khi cánh cửa lùa khép lại, Mei vẫn nghe thấy tiếng lòng đầy nham hiểm, đố kỵ của Sora dội lại từ xa:


[Hừ, Haru! Cậu tưởng xóa được bản thảo trên hệ thống trường là xong sao? Cậu quá nhạy cảm và thiên vị cô ta rồi, chính sự bảo vệ lộ liễu này đã tố cáo mối quan hệ mờ ám của hai người! Mình đã lén sao lưu toàn bộ các bức ảnh chụp chung mờ ảo đêm qua vào một chiếc USB bí mật cất trong túi áo ngực rồi. Mình sẽ không bỏ cuộc đâu. Ban kỷ luật của Ren đang tìm kiếm bằng chứng thiên vị của cậu, mình sẽ gửi mớ ảnh này cho Ren. Để xem vị Hội trưởng hoàn hảo của chúng ta sẽ bảo vệ người yêu thế nào trước sức ép kỷ luật của toàn trường!]


Mei khẽ rùng mình, nụ cười ngọt ngào trên môi cô bỗng chốc cứng lại. Sora không hề đầu hàng hoàn toàn. Cô ta đã lén lưu lại các bức ảnh vào một ổ đĩa bí mật để chuẩn bị cho một màn trả thù truyền thông lớn hơn kết hợp với ban kỷ luật của Ren.


Áp lực chiến thuật và bóng đen nguy hiểm vẫn chưa hề tan biến, nó chỉ đang chuyển dịch sang một cục diện phức tạp và tàn nhẫn hơn nhắm thẳng vào tương lai của hai người.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!