Nhạc nềnAfternoon_Garden

Thành Viên Mới Và Quy Tắc Cứng Nhắc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng bước chân lộp cộp của Ren dừng lại ngay trước thềm hiên gỗ phòng trà.


Bầu không khí ấm áp, thoang thoảng hương trà hoa cúc mật ong vừa mới xoa dịu nội tâm đổ vỡ của Yuna bỗng chốc bị đông cứng lại. Mei khẽ nheo mắt. Vì đã tháo chiếc Kính Gọng Tròn Tàng Hình đặt trên khay trà gỗ, đôi mắt trong vắt như nước hồ thu của cô hoàn toàn lộ ra, đồng thời kích hoạt trạng thái Thính Tâm Cấp 2 (Rõ Ràng). Trong phạm vi ba mét, cô có thể cảm nhận được luồng khí lạnh lẽo, đầy tính toán đang áp sát từ phía cửa lùa.


“Cạch.”


Cánh cửa lùa bằng giấy bồi bị đẩy mạnh ra không một chút kiêng nể. Ren bước vào, mái tóc rẽ ngôi ngăn nắp không lệch một sợi, cặp kính gọng vuông phản chiếu ánh sáng ban mai lạnh lùng. Phía sau cậu ta, Ken và Naoki – hai thành viên cốt cán của ban kỷ luật – đứng khoanh tay với vẻ mặt nghiêm nghị, chiếc băng đỏ đeo trên cánh tay như một biểu tượng của quyền lực tuyệt đối.


Nhìn thấy Yuna đang quỳ trên chiếu tatami với đôi mắt đỏ hoe và chén trà gốm Shino cổ vẫn còn nghi ngút khói trên tay, Ren khẽ nhếch môi, để lộ một nụ cười đắc ý.


[Hừ, quả nhiên không ngoài dự đoán của mình. Cô nàng lập dị này lại lén lút chứa chấp học sinh lớp dưới ngoài giờ quy định. Lần này, mình sẽ có đủ lý do để đóng cửa phòng trà này vĩnh viễn, xem Haru còn bao che cho cô ta bằng cách nào!]


Tiếng lòng đầy đố kỵ và nham hiểm của Ren dội thẳng vào tâm trí Mei, khiến cô khẽ nhíu mày. Cô lặng lẽ luồn tay vào túi tạp dề hoa trà trắng – chiếc tạp dề nhã nhặn do cô bạn thân Aoi tự tay thiết kế – khẽ chạm vào chiếc Bùa Bình An Lá Trà Khô để giữ cho tinh thần mình không bị quá tải trước luồng suy nghĩ tiêu cực của đối phương.


Yuna giật nảy mình, cô bé hoảng hốt cúi gầm mặt xuống, hai bàn tay nhỏ bé đan chặt vào nhau đến mức run rẩy. Nỗi sợ hãi bạo lực học đường và sự tự ti lại một lần nữa bóp nghẹt lấy lồng ngực cô bé lớp 10 nhút nhát.


“Học sinh Yuna lớp 10-C,” Ren cất giọng lạnh lùng, tiếng lật sổ kỷ luật bọc da đen vang lên khô khốc. “Theo quy chế an ninh học đường điều 15, học sinh lớp dưới không được phép lui tới khu vực câu lạc bộ chuyên biệt sau giờ học chính thức nếu không có sự phê duyệt bằng văn bản của Hội học sinh. Hơn nữa…”


Ren liếc nhìn bảng điểm rèn luyện trên chiếc máy tính bảng cầm tay, giọng điệu càng thêm phần tàn nhẫn:


“Em đang chịu hình phạt cảnh cáo kỷ luật nội bộ của lớp 10-C vì hành vi gây mất trật tự – dù thực chất chỉ là nạn nhân của các cuộc tranh cãi. Một học sinh có điểm rèn luyện dưới mức trung bình và đang bị cảnh cáo không có tư cách tham gia bất kỳ hoạt động ngoại khóa nào. Câu lạc bộ Trà đạo đang chứa chấp một học sinh vi phạm quy chế.”


“Em… em xin lỗi…” Yuna cúi đầu, những giọt nước mắt ấm ức lại chực trào ra. Cô bé khẽ kéo vạt áo của Mei, nghẹn ngào thì thầm: “Chị Mei… em xin lỗi vì đã mang lại rắc rối cho chị… Em sẽ đi ngay…”


Mei không nói một lời, cô nắm chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của Yuna, truyền cho cô bé một luồng hơi ấm vững chãi. Đôi mắt thanh tú của Mei nhìn thẳng vào Ren, không một chút dao động. Cô cố gắng dùng lý lẽ tình cảm để thuyết phục vị Trưởng ban kỷ luật thép:


“Học sinh Ren, Yuna không hề gây mất trật tự. Cô bé chỉ đến đây để tìm kiếm sự tĩnh lặng sau những áp lực ở lớp học. Trà đạo là để chữa lành, không phải là nơi phân biệt đối xử.”


“Tình cảm không thể thay thế điều lệ, học sinh Mei,” Ren gạt phắt đi bằng thái độ thực dụng tàn nhẫn. “Quy tắc của trường Ouka là tuyệt đối. Ban kỷ luật hoạt động dựa trên số liệu và văn bản pháp lý. Nếu câu lạc bộ này không thể chứng minh tính hợp pháp của thành viên mới, tôi sẽ ký lệnh niêm phong ngay lập tức vì vi phạm quy định nhân sự tối thiểu.”


Bầu không khí trong phòng trà rơi vào thế bế tắc nghẹt thở. Ken và Naoki đã bước lên một bước, tay cầm sẵn sợi xích sắt rỉ sét – chính là sợi xích mà bác Takeshi đã cắt đứt từ vụ gài bẫy phòng hóa học cũ – sẵn sàng thực hiện mệnh lệnh của Ren.


Đúng lúc đó, một tiếng bước chân đĩnh đạc, trầm ổn vang lên từ phía hành lang gỗ. Cánh cửa lùa một lần nữa được mở ra rộng hơn. Bóng dáng cao ráo, phẳng phiu của Hội trưởng Haru xuất hiện dưới ánh nắng ban mai. Chiếc huy hiệu bạc ròng lấp lánh trên ngực áo đồng phục Hội học sinh như tỏa ra một áp lực vô hình khiến Ken và Naoki lập tức lùi lại, cúi đầu kính cẩn.


Haru bước vào với khuôn mặt lạnh lùng không một gợn sóng, đôi mắt phượng sắc sảo lướt qua một lượt khắp phòng trà trước khi dừng lại trên người Mei.


Nhưng ngay khi ánh mắt cậu chạm vào chiếc tạp dề hoa trà trắng nhã nhặn mà Mei đang mặc, cùng với khuôn mặt thanh tú không đeo kính cận của cô, Thính Tâm Cấp 2 của Mei lập tức bị dội bom bởi tiếng lòng gào thét u mê, hoảng loạn tột độ của vị Hoàng tử băng giá:


[Aaaa! Trời đất cản tôi lại mau! Mei-chan hôm nay không đeo kính xinh đẹp thoát tục thế này sao?! Đôi mắt trong vắt như nước hồ thu kia đang nhìn mình kìa! Lại còn chiếc tạp dề hoa trà trắng đó nữa… Trông cô ấy giống hệt như một người vợ hiền dịu dàng đang đứng đợi mình đi học về vậy! Đáng yêu quá! Mình muốn ôm cô ấy vào lòng ngay lập tức! Bình tĩnh nào Haru! Phải giữ khuôn mặt lạnh lùng của Hội trưởng! Không được để lộ sự simp ngầm này!]


Mei khẽ cắn chặt môi trong, cố gắng hết sức để không bật cười thành tiếng trước sự tương phản vô cùng đáng yêu giữa vẻ ngoài nghiêm nghị và nội tâm gầm rú của Haru. Cô nhận thấy bả vai trái của cậu vẫn còn hơi khựng lại khi chuyển động – vết bầm tím từ cú húc cửa cứu cô đêm mưa bão vẫn chưa hoàn toàn lành lặn.


“Hội trưởng Haru,” Ren khẽ nhíu mày nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ tự tin, dâng chiếc máy tính bảng lên. “Cậu đến thật đúng lúc. Câu lạc bộ Trà đạo đang tự ý tuyển dụng thành viên lớp dưới có điểm rèn luyện thấp và đang bị cảnh cáo kỷ luật. Tôi đang tiến hành xử lý theo đúng quy chế.”


Haru khoanh tay trước ngực, giọng nói trầm ấm nhưng xa cách vang lên, đều đều như đang đọc một văn bản hành chính:


“Trưởng ban kỷ luật Ren, cậu làm việc rất chăm chỉ. Nhưng có vẻ cậu đã quá vội vàng mà bỏ qua một số điều khoản quan trọng trong hệ thống quy chế của Hội học sinh.”


Ren khựng lại: “Ý cậu là sao?”


Haru lướt ngón tay trên màn hình máy tính bảng của mình, lạnh lùng nói:


“Hãy mở tài liệu Quy chế quản lý câu lạc bộ học đường, Phụ lục số 4, Mục B, Khoản 2. Điều khoản ghi rõ: 'Những học sinh có điểm rèn luyện dưới mức trung bình hoặc đang chịu hình phạt kỷ luật nhẹ ở cấp lớp, được khuyến khích và cho phép gia nhập các câu lạc bộ bảo tồn văn hóa truyền thống của nhà trường dưới danh nghĩa thành viên tập sự. Hoạt động lao động công ích, dọn dẹp phòng trà và học tập lễ nghi truyền thống sẽ được tính là hoạt động cải thiện hành vi, giúp khôi phục 1.5 điểm rèn luyện mỗi tuần.'.”


Haru ngước mắt nhìn Ren, ánh mắt phượng sắc lẹm như dao cạo:


“Yuna gia nhập câu lạc bộ Trà đạo để dọn dẹp phòng trà và học tập lễ nghi dưới sự hướng dẫn của chủ nhiệm Mei. Đây là hoạt động cải thiện điểm rèn luyện hoàn toàn hợp pháp và được Hội học sinh khuyến khích. Cậu có ý kiến gì với quyết định phục hồi hành vi này không, Trưởng ban kỷ luật?”


Trong đầu Haru, tiếng lòng lại gào thét một nẻo hoàn toàn khác:


[Hừ! Tên Ren kính gọng vuông kia! Tưởng ta làm Hội trưởng chỉ để trưng bày sao? Ta đã thức trắng ba đêm để nghiên cứu và học thuộc lòng toàn bộ 500 trang quy chế học đường từ năm ngoái rồi! Dám dùng luật để bắt nạt Mei-chan và cô bé lớp dưới trước mặt ta à? Mơ đi nhé! Ta ghim tên cậu rồi, từ nay về sau đừng hòng ta duyệt thêm bất kỳ khoản ngân sách nào cho ban kỷ luật của cậu! Mei-chan nhìn mình với ánh mắt ngưỡng mộ kìa… Ôi, trái tim mình sắp nổ tung vì hạnh phúc mất thôi!]


Ren bàng hoàng lật mở tài liệu trên máy tính bảng của mình. Ngón tay cậu ta run lên khi đọc đến dòng chữ đúng như những gì Haru vừa trích dẫn. Gương mặt Ren biến sắc, từ đỏ bừng chuyển sang trắng bệch vì xấu hổ và tức giận trước sự chứng kiến của các thuộc hạ.


“Cậu… cậu đã chuẩn bị trước điều này sao, Haru?” Ren nghiến răng, cố giữ giọng điệu bình tĩnh.


“Tôi chỉ làm đúng Quy Tắc Hành Xử Của Hội Trưởng,” Haru dửng dưng trả lời, khuôn mặt không một chút cảm xúc. “Công bằng, minh bạch và đặt lợi ích cải thiện hành vi của học sinh lên hàng đầu. Ken, Naoki, thu hồi xích sắt. Cuộc thanh tra hành chính kết thúc tại đây.”


Ken và Naoki lúng túng nhìn Ren, rồi nhanh chóng cất sợi xích sắt và cúi đầu lùi ra ngoài hành lang. Ren tức tối khép cuốn sổ kỷ luật lại với một tiếng “bạch” lạnh lùng, ánh mắt đầy hận thù liếc nhìn Mei một lần cuối trước khi quay lưng bỏ đi.


Khi bóng dáng của ban kỷ luật đã hoàn toàn biến mất sau khúc quanh của hành lang gỗ, Yuna vỡ òa trong hạnh phúc. Cô bé cúi đầu rạp xuống chiếu tatami, khóc nấc lên vì nhẹ nhõm:


“Em… em cảm ơn Hội trưởng! Em cảm ơn chị Mei! Em hứa sẽ chăm chỉ dọn dẹp phòng trà mỗi ngày để không làm ảnh hưởng đến câu lạc bộ!”


“Được rồi, em đứng dậy đi,” Mei đỡ Yuna dậy, trao cho cô bé chiếc khăn lau chén trà màu trắng tuyết – món quà chính thức chào đón thành viên mới. Cô quay sang nhìn Haru, người vẫn đang đứng khoanh tay với phong thái lạnh lùng của một vị hoàng tử băng giá.


“Cảm ơn cậu, Hội trưởng,” Mei mỉm cười nhẹ nhàng.


Haru khẽ quay mặt đi chỗ khác để che giấu vệt hồng đang lan nhanh trên đôi gò má gầy, giọng nói vẫn cố giữ vẻ xa cách:


“Tôi chỉ thực hiện đúng công vụ giám sát của Hội học sinh. Không có gì phải cảm ơn.”


Thế nhưng, ngay khi Haru chuẩn bị bước chân ra khỏi ngưỡng cửa phòng trà, Thính Tâm Cấp 2 của Mei bỗng chốc bắt được một luồng suy nghĩ đột ngột chuyển biến từ tự mãn, ngọt ngào sang một nỗi lo âu, sợ hãi vô cùng sâu sắc và u tối trong tâm trí cậu:


[Nhưng mà… bão giông thực sự sắp đến rồi. Mẹ… bà Chiyo đã bắt đầu gửi người của tập đoàn đến giám sát hoạt động phi học thuật của trường Ouka. Nếu bà ấy biết về sự tồn tại của phòng trà này… biết về Mei-chan… bà ấy chắc chắn sẽ dùng quyền lực tối cao để hủy hoại cô ấy. Mình phải làm sao để bảo vệ sự bình yên của Mei-chan đây? Chết tiệt, áp lực này khiến mình lại bắt đầu đau đầu rồi…]


Nụ cười trên môi Mei bỗng chốc khựng lại. Cô nhìn theo bóng lưng cao gầy nhưng đang khẽ run lên vì áp lực của Haru dưới ánh nắng nhạt nhòa, lòng dâng lên một nỗi xót xa vô hạn. Bóng đen quyền lực từ gia tộc tài phiệt Shinomiya đang rục rịch tiến đến gần, đe dọa phá vỡ thánh địa bình yên duy nhất của họ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!