Nhạc nềnAfternoon_Garden

Bước Chân Rụt Rè Của Yuna

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai nhạt nhòa chiếu qua lớp bạt xanh lợp tạm trên mái ngói, mang theo tiếng chim hót líu lo xua tan đi tàn dư của cơn bão đêm qua.


Mei đứng một mình giữa Phòng trà cổ kính, tay cầm chiếc chổi tre nhỏ lặng lẽ quét đi những mảnh vụn gỗ và lá khô bị gió bão cuốn vào hiên nhà. Không gian tĩnh lặng chỉ còn tiếng xào xạc của chổi tre chạm vào mặt chiếu tatami. Căn phòng lúc này đã khô ráo hơn nhiều nhờ tấm bạt xanh mà Haru và bác Takeshi đã không quản mưa gió lợp tạm trong đêm. Mei khẽ dừng tay, ánh mắt cô dừng lại ở góc phòng phía tây, nơi những giọt nước mưa vẫn còn đọng lại trên bức bình phong gỗ lớn.


Cô khẽ đưa tay lên chạm vào cổ áo đồng phục của mình. Trên lớp vải phẳng phiu, mùi hương gỗ tuyết tùng nhạt đặc trưng của Haru vẫn còn phảng phất, vây quanh cô như một cái ôm ấm áp, dịu dàng từ đêm qua. Lồng ngực Mei khẽ thắt lại khi nhớ đến hình ảnh vị Hội trưởng hoàn hảo ấy đứng dưới mưa bão, bả vai trái bầm tím nghiêm trọng do húc vào cánh cửa mục nát để cứu cô nhưng vẫn cố gồng mình tỏ ra lạnh lùng, nghiêm nghị.


[Cậu ấy luôn như vậy... Lúc nào cũng dùng cái vẻ ngoài Hoàng tử băng giá để che giấu một nội tâm ấm áp và đầy rẫy những tiếng gào thét trẻ con.]


Mei mỉm cười nhẹ nhàng, một nụ cười dịu dàng hiếm hoi xuất hiện trên khuôn mặt thanh tú của cô. Cô khẽ luồn tay vào túi áo đồng phục, những ngón tay thon thả chạm vào chiếc Bùa Bình An Lá Trà Khô ấm áp. Túi gấm nhỏ tỏa ra hương trà trầm dịu nhẹ, giúp tinh thần cô hoàn toàn thư thái sau một đêm đầy biến cố.


Để chuẩn bị dọn dẹp và pha chế mẻ trà mới, Mei đã lén tháo chiếc Kính Gọng Tròn Tàng Hình dày cộp ra và đặt gọn gàng trên khay trà gỗ. Không còn lớp kính gọng đen che khuất, đôi mắt trong vắt, thanh tú như nước hồ thu của cô lộ ra, mang theo một vẻ đẹp thanh thuần, tĩnh lặng. Nhưng việc tháo kính cũng đồng nghĩa với việc siêu năng lực Thính Tâm Cấp 2 (Rõ Ràng) của cô được kích hoạt hoàn toàn. Trong phạm vi bán kính ba mét, cô có thể nghe rõ mồn một từng câu chữ, giọng điệu và cảm xúc chân thật nhất trong tâm trí của bất kỳ ai bước tới.


Đang lúc Mei chuẩn bị nhóm lò than đun nước, tai cô bỗng nhạy bén bắt được một luồng suy nghĩ vô cùng hỗn loạn, rụt rè và đầy sợ hãi đang lảng vảng ngay ngoài cửa lùa của phòng trà.


[Mình... mình có nên vào không? Nơi này đẹp và yên bình quá... Nhưng một kẻ lập dị, luôn bị cả lớp cô lập và chế giễu như mình... liệu có tư cách bước vào đây không? Chị chủ nhiệm câu lạc bộ có ghét mình không? Có xua đuổi mình như những người khác không?... Ôi, mình sợ quá, hay là thôi đi...]


Tiếng lòng u uất, run rẩy của một cô gái trẻ dội thẳng vào tâm trí Mei. Giọng nói ấy chứa đựng một nỗi cô đơn sâu sắc và sự tự ti tột độ, giống hệt như Mei của những ngày đầu tiên khi phải gồng mình chịu đựng sự cô lập lạnh lùng của đám đông học đường.


Mei khẽ khựng lại. Cô lặng lẽ đặt chiếc chổi tre xuống cạnh vách gỗ, bước nhẹ nhàng về phía cánh cửa lùa bằng giấy bồi. Qua khe hở nhỏ của khung cửa, cô nhìn thấy một nữ sinh lớp dưới có vóc dáng nhỏ nhắn, mái tóc bằng cắt ngắn che khuất cả chân mày đang đứng nép sát vào vách tường gỗ. Cô bé đan chặt hai bàn tay nhỏ bé vào nhau đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, đôi vai gầy khẽ run lên mỗi khi có tiếng bước chân của học sinh đi ngang qua hành lang dãy nhà thể thao đối diện.


Đó là Yuna, một nữ sinh lớp 10 nhút nhát, người mà Mei thỉnh thoảng vẫn thấy lén lút nhìn vào phòng trà với ánh mắt đầy tò mò và ngưỡng mộ nhưng chưa bao giờ dám bước vào.


Mei thấu hiểu nỗi sợ hãi đám đông và sự tự ti đang bóp nghẹt lấy trái tim cô bé lúc này. Cô biết, nếu cô đột ngột mở cửa và gặng hỏi, Yuna chắc chắn sẽ hoảng sợ mà bỏ chạy như một chú thỏ đế. Vì vậy, áp dụng triết lý Nhất Kỳ Nhất Hội (Ichigo Ichie) – trân trọng từng khoảnh khắc gặp gỡ duy nhất trong đời – Mei quyết định dùng sự chân thành và tĩnh lặng của trà đạo để tiếp cận cô bé.


Mei nhẹ nhàng kéo cánh cửa lùa ra. Tiếng gỗ trượt nhẹ trên rãnh vang lên khẽ khàng. Yuna giật nảy mình, cô bé hoảng hốt cúi gầm mặt xuống, đôi vai co rúm lại như thể chuẩn bị đón nhận một lời xua đuổi tàn nhẫn.


Nhưng thay vì những lời nói lớn tiếng, trước mắt Yuna là một bóng dáng thanh tú đang cúi đầu chào cung kính đúng nghi thức trà đạo truyền thống. Mei mỉm cười dịu dàng, giọng nói của cô mềm mại và ấm áp như làn gió xuân:


"Chào em. Buổi sáng hôm nay trời rất trong lành. Em có muốn vào phòng trà ngồi nghỉ một lát và thưởng thức một tách trà ấm không?"


Yuna ngơ ngác ngẩng đầu lên. Không có chiếc kính cận dày cộp che khuất, khuôn mặt rạng rỡ, thanh tú cùng ánh mắt đầy bao dung của Mei khiến cô bé sững sờ trong vài giây. Tiếng lòng của Yuna khẽ xao động:


[Chị ấy... chị ấy đang cười với mình sao? Ánh mắt chị ấy ấm áp quá, không hề có sự khinh miệt hay chế giễu như nhóm bạn trong lớp... Chị ấy thực sự đang mời mình vào sao?]


"Em... em..." Yuna ngập ngừng, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu, đôi bàn tay vẫn siết chặt lấy vạt áo đồng phục sờn cũ.


"Vào đi em. Đừng ngại," Mei nhẹ nhàng nghiêng người nhường lối, đôi bàn tay thon thả đưa ra chào đón đầy lịch sự. "Nhà trường vừa lợp lại bạt che mưa, phòng trà hôm nay ấm áp lắm."


Sự chân thành không chút phán xét của Mei đã từ từ phá vỡ lớp phòng thủ tâm lý dày đặc của cô bé nhút nhát. Yuna rụt rè bước qua ngưỡng cửa gỗ, tháo đôi giày sneaker cũ kỹ đặt ngăn nắp ngoài hiên rồi bước đi nhẹ nhàng trên những tấm chiếu tatami thơm mùi cỏ khô. Cô bé chọn ngồi xếp bằng ở một góc phòng khuất nhất, cố gắng thu nhỏ cơ thể mình lại hết mức có thể.


Mei lặng lẽ quan sát từng cử chỉ của Yuna. Cô nhận thấy nhịp thở của cô bé vẫn còn rất nhanh và loạn nhịp do căng thẳng tinh thần. Để giúp Yuna lấy lại sự bình tĩnh, Mei quyết định sử dụng kỹ thuật Điều Hòa Nhịp Thở Đánh Trà.


Cô ngồi xếp bằng đối diện với Yuna qua chiếc bàn trà gỗ tuyết tùng cổ kính. Mei lấy chiếc Ấm Gang Tetsubin Cũ đặt trên lò than nhỏ. Tiếng nước sôi bên trong ấm bắt đầu reo lên những tiếng êm dịu, nhẹ nhàng như tiếng gió thổi qua rừng thông xanh mướt. Tiếng reo thiền định ấy vang vọng khắp căn phòng, át đi những tiếng ồn ào từ phòng tập Gym đối diện và xoa dịu thần kinh đang căng thẳng của Yuna.


Mei tráng sạch chén sứ gốm Shino cổ bằng nước ấm để đánh thức cốt gốm. Cô khẽ liếc nhìn cuốn sổ tay bí quyết của bà ngoại Sayuri đặt trên kệ gỗ, nhớ lại công thức trà thảo mộc đặc trị stress. Cô quyết định phối hợp lá trà xanh Uji loại thường với một ít hoa cúc khô và cam thảo để tạo ra một tách trà có vị ngọt dịu, ấm áp.


Trong suốt quá trình pha trà, Mei không hề lên tiếng hỏi han về những tổn thương của Yuna. Cô biết rõ qua tiếng lòng của cô bé rằng Yuna đang bị bạo lực lạnh học đường tàn nhẫn – bị bạn học cô lập, giấu đồ dùng và nói xấu sau lưng. Việc gặng hỏi lúc này chỉ khiến vết thương lòng của cô bé rỉ máu thêm. Trà nhân thực thụ là người biết dùng sự im lặng và hương trà để lắng nghe nỗi đau của khách thưởng trà.


Mei tập trung tinh thần cao độ, cô điều chỉnh nhịp thở của mình chậm lại, nhịp nhàng theo tiếng nước sôi reo. Đôi bàn tay thon thả của cô nâng chiếc ấm gang Tetsubin nặng trịch rót nước sôi vào ấm gốm Shino theo ba giai đoạn ngắt quãng chính xác. Làn khói trắng mỏng bốc lên mang theo hương thơm thanh khiết của trà xanh hòa quyện cùng vị ngọt ấm của cam thảo và hoa cúc, lan tỏa khắp không gian tĩnh lặng của phòng trà.


Mei dâng chén trà ấm áp bằng cả hai tay trước mặt Yuna, mỉm cười dịu dàng: "Em uống đi. Trà ấm sẽ giúp em cảm thấy dễ chịu hơn."


Yuna ngập ngừng đưa đôi bàn tay nhỏ bé vẫn còn run rẩy ra đón lấy chén trà gốm sứ Shino cổ. Hơi ấm từ chén trà truyền qua lòng bàn tay lạnh ngắt của cô bé, mang theo một cảm giác an toàn và được che chở mà cô bé chưa từng nhận được kể từ khi bước chân vào ngôi trường nhà giàu Ouka này.


Yuna khẽ đưa chén trà lên môi, nhấp một ngụm nhỏ. Vị chát nhẹ thanh khiết của trà xanh Uji lập tức được cân bằng bởi vị ngọt dịu, ấm áp của cam thảo và hoa cúc khô. Luồng nước ấm nóng trôi xuống cuống họng, tỏa hơi ấm khắp lồng ngực và làm giãn đi các cơ mặt đang căng cứng của cô bé.


Sự cộng hưởng giữa hương vị trà tuyệt hảo và không gian tĩnh lặng tuyệt đối đã đánh sập hoàn toàn bức tường phòng thủ tâm lý cuối cùng của Yuna. Những u uất, ấm ức dồn nén bấy lâu nay do bị bắt nạt bỗng chốc trào dâng.


Một giọt nước mắt nóng hổi khẽ lăn dài trên gò má gầy gò của Yuna, rơi xuống mặt nước trà xanh ngọc bích tạo nên những vòng sóng tròn li ti. Rồi cô bé không thể kiềm chế được nữa, hai vai run lên bần bật, cô bé cúi đầu khóc nức nở, những giọt nước mắt muộn phiền cứ thế tuôn rơi không ngừng.


Mei không hề tỏ ra ngạc nhiên hay bối rối. Cô lặng lẽ ngồi im lặng, đôi mắt trong vắt nhìn Yuna đầy bao dung. Cô không đưa ra những lời khuyên sáo rỗng, chỉ nhẹ nhàng đẩy hộp khăn giấy về phía cô bé và lặng lẽ dâng thêm nước ấm vào chén trà.


[Khóc đi em... Hãy khóc hết những ấm ức, tổn thương ra ngoài. Phòng trà này luôn là thánh địa bình yên bảo vệ em khỏi những giông bão ngoài kia...]


Tiếng lòng ấm áp của Mei dường như đã chạm đến tâm hồn Yuna. Cô bé vừa khóc vừa nghẹn ngào thốt lên: "Em... em cảm ơn chị... Trà ngon quá... Em thực sự... thực sự rất cô đơn..."


Đúng lúc bầu không khí chữa lành đang diễn ra đầy ấm áp và xúc động bên trong phòng trà, từ phía góc hành lang gỗ bên ngoài dãy nhà thể thao, một bóng đen quen thuộc đang chậm rãi tiến lại gần.


Ren – Trưởng ban kỷ luật của hội học sinh – đang lảng vảng ngoài hành lang với chiếc kính gọng vuông nghiêm nghị và cuốn sổ kỷ luật bọc da đen trên tay. Đôi mắt sắc sảo đầy tính toán của cậu ta lướt qua khung cửa sổ lùa bọc bạt xanh của phòng trà cổ kính, ánh mắt dừng lại ở đôi giày sneaker của Yuna đặt ngoài hiên. Khóe môi Ren khẽ nhếch lên thành một nụ cười đầy nham hiểm khi phát hiện ra kẽ hở hoạt động mới của Mei.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!